Em đang dọa anh à? Ừ em chết đi ! Anh sẽ đứng nhìn em chết !

ập xập ” , nhỏ đang căng những bước chân yếu đuối ra mà chạy , nhỏ đang cố gắng chạy trốn 1 điều gì đó , giữa cái bong đêm bao trùm , giữa cái bao la của rừng núi , nhỏ vẩn tiếp tục chạy , vẩn đang gồng mình giữa những cơn gió rừng lạnh buốt , giữa những tiếng tru hoang giã của lủ sói rừng khát máu … ” rầm” , nhỏ ngã nhào về phía truớc , máu cahỹ ở chân nhỏ , cái đau ở thể xác ấy không làm vơi đi ý chí , nhỏ tiếp tục đứng dậy , tiếp tục lê những buớc chân yếu ớt , bởi nhỏ biết cái đau thể xác ấy không thấm vào đâu so với cái nơi tâm hồn nhỏ … ” rầm ” nhỏ lại ngã … lần này nhỏ không guợng dậy đuợc nữa , nhỏ cố gắng lết cái thân xác rủ rựoi vào 1 gốc cây gần đó , nhỏ dựa ngừoi vào , co 2 chân lại …. Khóc …. Nhỏ đang khóc cho số phận mình , nhỏ đang nhớ lại những tháng ngày xưa kia , những khoãnh khắc êm đềm của 3 năm về trứoc …..

_ Anh à ! sắp tới biển chưa ?

_ Sắp rồi ,sao em gấp thế ?

_ Tại em sợ trể , sợ mình không kịp ngắm hoàng hôn anh à !

_ Sẽ kịp mà , em yêu !

Nhỏ xiết chặt vòng tay vào nó , nhẹ nhàng tựa đầu lên vai , chưa lúc nào nhỏ cảm thấy hạnh phúc như lúc này , ánh mắt nhỏ luôn tưoi cừoi với cảnh vật xung quanh , trời hôm nay trong và xanh , gió hôm nay dịu và mát , từng chiếc lá cây cũng đang vui đùa trong gió …

_ Tới nơi rồi , em yêu !

_ wow ( nhỏ tròn mắt )

_ Hoàng hôn đẹp quá anh ha !

_ uhm , đẹp thật !

Bầu trời nhuộm đỏ cả đỏ cả đại duơng , nhỏ ngẩn ngơ chiêm nguỡng , từng cánh chim đang bay về phía ánh đỏ , 1 chúa sóng cho mặt biển them lung linh , nó chòang tay ôm nhỏ cho khung cảnh thêm ấm nồng , khoảnh khắc ấy nhỏ là ngừoi hạnh phúc nhất thế gian , giây phút ấy nhỏ không cần gì tên cỏi đời này nửa …

_ Anh à ? sao mặt trời lại màu đỏ hả anh ?

1 câu hỏi ngây ngô

_ uh , tại vì trong nó chỉ có 1 dòng máu đỏ yêu thuơng .

_ Thế nó yêu ai , thuơng ai hả anh ?

_ Ngốc , dĩ nhiên là nó yêu biển , thuơng biển rồi .

_ Tại sao anh biết ?

_ Em không thấy cứ mổi chiều nó lại về thăm biển đó sao , khi đi xa nó cũng luôn huớng về biển ..

_ Vậy biển có yêu nó không anh …?

_ Có chứ , em không thấy cả đại dương đang sông chung dòng máu của mặt trời đó sao !

Bàn tay nhỏ nhẹ nhàng luớt trên cát , nhửng ngón tay bé xinh ngoe ngoẩy những hình thù ngộ nghĩnh . Trời đã tắt nắng , đó là lúc bóng đêm xuất hiện với những vì sao lung linh , cả mặt biển đen ngòm , gió vẩn thổi từng cơn hiu hắt , nó lại siết chặt vòng tay vào nhỏ..

_ Anh à , tại sao sóng cứ phải xô bờ để rồi lại tan biến .

_ờ …. Vì bờ là ngừoi yêu của sóng mà , sóng yêu bờ , nhớ bờ , và nó mong muốn 1 lần đuợc gặp bờ rồi sau đó tan biến củng đuợc …

_ ơ thế à ! vậy sau này nếu em nhớ anh , em củng muốn 1 lần đựoc gặp anh rồi tan biến củng đuợc .

cốc”

_ Ao , đau em !

_ Ngốc,ăn nói linh tinh gì thế , anh mãi bên em mà …

Nó đặt lên môi nhỏ 1 nụ hôn nhẹ nhàng , từng cái đánh lưởi yêu thuơng , từng cái mấp môi quyến luyến , nó và nhỏ nhẹ nhàng buông mình xuống cát , nó và nhỏ đang sống trọn vẹn trong bến bờ yêu thuơng , trăng vẩn sáng như chứng minh tình yêu nó và nhỏ , những ngôi sao xa kia nhấp nháy theo từng hơi thở yêu thuơng , gió vẩn thổi như tứoi mát 2 tâm hồn đang cháy bỏng , sóng vẩn rì rào như 1 bản nhạc du dương …

Reeng reenn rennng

_ alô !

_ Hùng hả con , cô ban nè , mày về nhanh đi con , má mày trở bệnh nhập viện rồi bcá sỉ nói phải mổ gấp trong ngày mai , mày về lẹ lo tiền nhanh đi …

_ Alô …. Cô … ba !

Nó hối hả chạy về , nhỏ ngồi sau cảm nhận đuợc từng cơn lo sợ của nó . Nó và nhỏ là 2 đứa mồ côi đuợc bác Hà nhặt về nuôi dữong , trong thâm tâm nó và nhỏ , bác Hà hơn cả 1 ngừoi mẹ ,1 ngừoi ân nhân , khi biết nó và nhỏ yêu nhau bác Hà không ngăn cản , cũng giống như nó nhỏ luôn kính trọng bác , nhỏ ngh trái tim mình đang đập từng cơn thổn thức , nhỏ đang lo sợ 1 diều gì đó xãy ra

” ui da ” , nhỏ la lớn , bàng hoàng tỉnh giấc , giọt suơng ban mai vô tình xóa tan giấc mơ về 3 năm truớc , nhỏ đã mơ thấy những tháng ngày xưa kia , đã lâu lắm rồi , nhưng sao nó như mới xảy ra ngày hôm qua . Nhỏ nghe lòng mình dânng lên 1 nổi nhớ nhung da diết , nhớ ngừoi nhỏ yêu , nhớ bác Hà , nhớ những tháng ngày hạnh phúc …nhỏ chợt tỉnh cơn mơ , nhỏ lại trở về với thực tại , 1 thực tại xót xa , nhỏ đang trốn chạy , đang bơ vơ giữa 1 cánh rừng bao la , rồi nhỏ chợt phát hiện 1 chú thỏ đang nhẹ nhàng nép mình vào nhỏ mà ngủ , nhỏ nhẹ nhàng mân mê từng đám lông trơn muợt , trông chú thỏ ấy đáng yêu quá , vô tư quá ,ngây thơ quá , nhỏ lại nghĩ sao chú thỏ ấy không về hang mà ngủ , sao lại nép mình vào nhỏ để sửoi lấy những hơi ấm mong manh …. Có lẽ chú thỏ ấy cũng giống nhỏ lúc này , củng bơ vơ lạc lỏng giữa 1 cánh rừng rộng lớn . Mặt trời đã lên hẵn , chiếu những tia nắng chói chang , nhỏ lòm còm đứng dậy , nhỏ đang cố vận dụng chút sức lực của mình mà bứoc tiếp , nhưng nào đuợc , nhỏ nghe cơn đói lòng cồn cào trong bụng , nghe từng hơi thở yếu ớt phát ra hổn hển . Nhỏ biết rằng bây giờ nhỏ phải đựoc ăn , đưọc uống , đựoc chăm sóc thì mời tiếp tục cuộc hành trình của mình . Nhỏ nhìn chú thỏ đang say giấc nồng , nhỏ quặng mình siết chặt 2 bàn tay . Bất chợt , nhỏ chụp 2 chân sau thỏ , đập thật mạnh vào gốc cây , từng cú đập là từng hàng nứoc mắt tuôn rơi , nhỏ quăng thỏ xuống đất , chú thỏ ấy đả chết , nhỏ đã cứop đi 1 sinh linh tội nghiệp , lật đật nhỏ nhặt từng viên đá sắc nhọn mà cắt , mà cứa , rồi lại dung tay mà bấu mà xé …cầm miếng thịt thỏ còn tưoi máu trên tay , nhỏ nhắm mắt bỏ vào miệng mà nhai …”ọe” nhỏ phun xuống đất miếng thịt đang nhai dở , nhỏ nghe mùi tanh bốc lên từng hơi thở , nghe từng cái nhợn ngừoi từ phía dứoi bụng quặng lên … nhỏ lại cầm 1 miếng thịt khác , lại cho vào miệng mà nhai , lần này nhỏ ghìm ngừoi , nhắm mắt nuốt chững , nuớc mắt nhỏ rơi , cứ thế cứ thế nhỏ quên đi bản chất mình là 1 con ngừoi , cứ thế cứ thế nhỏ đả làm mình ấm bụng . Nhỏ tiếp tục đi , vết trhuơng hôm qua hôm nay đã khô máu , nhỏ cúi ngừoi uống từng nguộm nuớc xanh rêu … vẩn thế , vẩn thế nhỏ đả băng xuyên suốt khu rừng , giờ đây trứoc mặt nhỏ là cả 1 cánh đồng mênh mông , nhỏ nghe thoang thoảng huơng lúa phất phơ trong gió . Màm đêm lại buông xuống hiu hắt , xa xa nhỏ thấy có ánh đèn dầu le lói , búơc từng buớc nhỏ tiếng về phía ấy , cái đói lại hành hạ nhỏ , ghì chặt bụng nhỏ tiếp tục bứoc …

_ Cô là ai , sao lại vào nhà tôi ….

_ Tôi .. tôi …

_ Cô đang làm gì ở đây ?

_ Tôi … tôi xin lổi , tôi đói quá nên định vào đây tìm cái gì đó ăn thôi … tôi không có ý xấu …. Tôi chỉ lấy bát cơm nơi gốc nhà thôi ….

_ Cô vào nha tôi trộm đồ ăn mà nói là không có ý xấu à .. cô có biết bát cơm đó giành cho con chó nhà tôi không ?

_ biết …

_ Tại sao cô biết ?

_ TÔi thấy có rất nhiều thức ăn thừa .

_ Vậy tại sao vẩn ăn ?

_ Tôi đói ….. tôi cần phải ăn … để tiếp tục …..

_ Để tiếp tục trốn chạy à , cô có biết tội vuợt ngục là nặng như thế nào không ?

_ TÔI không sợ .

_ Cô không sợ pháp luật , vậy cô sợ diều gì ?

Nhỏ nhìn cô gái , nứoc mắt trào , từng cái run ở bờ môi , có cái gì đó nghẹn ở cổ họng nhỏ ….

_ Tôi sợ mất ngừoi mình yêu ….

_ Cô … cô … ( cô gái cũng nghẹn )

_ Tôi vuợt ngục chỉ để về gặp ngừoi yêu 1 lần nữa thôi !

_ Cô yêu anh ta đến vậy sao ?

1 cái gật đầu nhẹ nhàng từ nhỏ .

_ Vậy tại sao cô ở tù .?

_ Tôi đi cứop

_Để làm gì

_ Tôi cầm tiền để cứu 1 ngừoi …

_ Rồi cô sẽ làm gì khi gặp anh ta ?

_ Tôi không biết nhưng tôi xin cô hãy cho tôi đi … đừng báo ai …. Tôi xin cô hãy cho tôi đựoc làm diều mình mong muốn …

_ CÔ vẩn muốn tiếp tục trốn chạy , vẩn muốn gặp nguòi mình yêu ?

_ phải //….

Cô gái nhìn nhỏ mà mắt đỏ hoe , có lẻ 1 chút đồng cảm của thận phận đàn bà đã làm cô gái dao động ..

_ Vậy .. cô đi đi .

Nhỏ mừng rở , chống tay đứng dậy , bứoc ra cửa .

_ Cô muốn mặc bộ áo tù đó mà đi tiếp sao ?

Loading...

_ Tôi … tôi chỉ có 1 bộ này thôi !

_ vậy nếu là đồ của tôi thì sao ?

Nhỏ nhìn cô gái mà nứoc mắt đầm đìa , cô gái đưa cho nhỏ bộ đồ mà cô ta thích nhất , tặng cho cô 1 đôi dép để vững chông gai …. Bây giờ nhìn nhỏ thật xinh đẹp , bây giờ nhỏ chẳng khác 1 nào nguòi bình thuờng , sẽ chẵng ai biết nhỏ đả từng như 1 con ác thú khát máu tưoi …

_ Cô mặc bộ đồ này đep lắm , tôi tặng cô với hy vọng cô sẽ làm đựoc diều ma 2 cô mong muốn .

_ Tôi cám ơn cô rất nhiều .

_ Đây là số tiền nhỏ , sẽ giúp cô về với ngừoi mình yêu sớm hơn .

_ Tôi ….

_ Đi hết con đuòng mòn này là cô ra đựoc đừong lộ , ở đó cô có thể bắt xe về nơi mà cô cần về .

_ Tôi .. tôi … biết ơn cô rất nhiều …

Nhỏ rời nha 2 cô gái mà lòng hân hoan . ngồi trên xe đò 2 ngày đêm cuối cùng nhỏ cũng đến nơi , lại là bóng đêm , nhỏ lại tiếp tục cuộc hành trình của mình trong đêm tối …

” ầm , ầm , anh Hùng ơi mở cửa cho em ”

_ oaaa( tiếng ngáp ngủ )

_ Anh Hùng ơi mở cửa cho em nhanh lên .

_ Ai vậy ? 1h rồi mà còn đến đây làm gì ?

” cạch”- tiếng mở cửa

_ Nhung …. ( Hùng ngơ ngác )

_ Sao em về đây ?

Nhỏ đẩy vội nó vào nhà .

_ Anh không vui khi thấy em về sao ?

_ Ơ … anh … anh !!!

_ Anh sắp đám cứoi phải không ?

_ Sao … sao … em biết …

_ Má Hà lên thăm em , mà Hà nói ..

_ ừ , thì đúng là anh sắp đám cứoi !

_ Tại sao anh làm vậy ?

_ Tại sao anh không đựoc làm vậy .?

_ Anh không còn yêu em nữa à ?

Nó im lặng , nhỏ vẩnn nhìn nó .

_ Anh trả lời đi , anh còn yêu em không ?

_ ừ , trứoc đây thì anh yêu em , bây giờ thì không .

_ Tại sao ?

_ Tại vì anh không muốn có 1 ngừoi yêu là ăn cuớp …

Nó thốt ra 1 câu nói lạnh lung bén ngọn , nó còn bén hơn cả những mưi dao bằng thép đang phá nát tâm cang của nhỏ , những hạt nước mắt long lanh rơi , nhỏ xiết chặt 2 bàn tay lại , từng cái run , từng tiếng nấc , nhỏ lại khóc …

_ Nhung , tại sao em lại về đây ?

_ Em vựot ngục !

_ Em diên hả tại sao lại vượt ngục?

_ Vì em nhớ anh … em muốn gặp anh !

_ Vậy à ? hì ( nó cừoi nữa miệng )

_ Còn anh , anh không vui khi gặp em chút nào .

_ Tại sao ?

_ tại em là 1 đứa an cuớp ( nó trợn mắt )

Nó đâu biết nhỏ đang đau khổ thế nào .

_ vậy … bây giờ em phải .. làm gì cho anh vui?

_ Làm gì à ? hì ( Nó lại cuời nửa miệng )

_ Em hãy biến mất khỏi mắt anh , điều đó sẽ làm cho anh vui hơn lúc này rất nhiều …

_ Chỉ cần em biến mất …. Thì anh sẽ vui … ( giọng nó run run )

_ phải …….

_ Vậy em sẽ chết , để anh không nhìn thấy em nữa !

_ Hì ………. ( Nó lại cừoi nữa miệng ), em đang dọa anh đó à , ok ! em chết đi , anh sẽ đứng nhìn em chết !

Từng câu từng chữ nó nói ra như hàng trăm , hàng ngàn nhát dao đâm vào trái tim tội nghiệp của nó , 1 trái tim đả bị tổn thuơng từ rất lâu rồi ….

_ Em đả từng ứoc , 1 ngày nào đó em đựoc làm sóng , được 1 lần xô bờ ….. rồi tan biến …. Hung! Em yêu anh ! …

“đòang” , phát sung từ tay nhỏ phát ra , phát sung xé tan màn đêm , phát sung thức tỉnh 1 luơng tri đã đánh mất từ lâu , nó bang hòang đứng đó , nhìn nhỏ mà bờ môi run run .

_ Cái gì dạ Hùng !

Bà Hà chạy từ phòng ra .

_ Trời con Nhung nó làm sao vậy nè , Hùng mày làm gì nó !

_ Con …con…

_ Mày giết nó rồi !

_ không … không … con chỉ nói Nhung là ăn cuớp thôi !

_ ” ăn cuớp”

BỐP , bà Hà tát vào mặt nó 1 cái thật mạnh …

_ Mày có biết , mày đã nói gì không , mày có biết tại soa nó đi làm an cuớp không …?

Nó vẩn đứng lặng im ,,,

_ Năm đó nếu không có số tiền nó cuớp được , thì tao đả chết từ lâu rồi , mày có biết tại mày vô dụng không , mày có biết tại mày không kiếm ra tiền không , mày có biết nó sợ mày ngại ngùng nếu biết nó đi cứop để thay mày kiếm tiền nên nó dặn tao không đuợc nói không … tại mày mà nó trở thành 1 đứa an cứop …. Tại mày .. thằng khốn nạn …. Thằng mất dạy …

Từng lời bà Hà quát mắng , như từng cú đấm thật mạnh vào mặt nó , nó khụy xuống , bò lại bên Nhung ….giữa cái nền nhà hoang lạnh … cái xác ấy còn lạnh hơn cả nền đất , vẩn khôn mặt yêu thuơng ấy , vẩm con ngừoi ấy , vẩn đang nằm đấy , nhưng sao nó cảm thấy xa lạ quá , nó dùng sức lây cái xác kia …. Quá trể …. Nó ôm chặt nhỏ vào lòng … gào lên từng cơn thảm thiết … nó dung đôi bàn tay săn chắt ấy luớt nhẹ trên từng phân vuông cơ thể nhỏ …. Nó dứng lại ở tay …. Tay nhỏ đang nắm rất chặt 1 cái gì đó ????? nó nhẹ nhàng lấy ra , đó là tấm hình nó và nhỏ chụp 3 năm trứoc , sao lúc ấy nhỏ cừoi tưoi thế , sao lúc ấy nhỏ gần gủi thết ,… vậy mà giờ sao nhỏ lạnh lung quá , xa xôi quá … nó phát hiện sau lưng tấm hình có những dòng chử rất ngay ngắn , nó nhận ra là chữ của nhỏ , gạt đi những giọt nứoc ,mắt đang giàn giạu trên mi , nó đọc ” Anh Hùng , khi em nghe tin anh sắp lấy vợ em xem như mình đã chết , khi em quyết định về gặp anh là em đã chấp nhận bản án tử hình cho mình bởi em đả giết thằng công an viên , cứop súng , vuợt ngục mà về gặp anh ….. anh biết không , anh là mặt trời , còn em là đại duơng , anh đả nhuộm màu yêu thuơng cho trái tim em ….” Nó bóp chặt , gục xuống bên cái xác đả lạnh , từng giọt nứoc mắt muộn màng tuôn rơi , nó đã đánh mất ngừoi yêu thuơng nó nhất trên đời , nó lại siết chặt nhỏ vào lòng như đang cố truyền chút hơi ấm cho cái xác lạnh lẻo kia . Nó đâu biết thể xác nhỏ vẩn bên cạnh nó , linh hồn nhỏ vẩn bên cạnh nó , tình yêu nhỏ vẩn trao tặng nó , và cả cuộc đòi nhỏ đả giành cho nó …. Nhưng chỉ .. hết dêm nay thôi …

Đêm nay nó đang đứng ở bờ biển xưa ” Em giờ này đang ở cạnh anh đúng không , lúc này em đang nhớ về anh đúng không , tất cả đều đúng à , còn anh , anh đang lạc lỏng giữa 1 màn đêm dày đặc , giữa nhửng tiếng sóng vổ về liên hồi , giữa những tiếng cừoi mơn trớn của lủ bạn ngà ngà men say …. Anh nhấp 1 ly ruợu ĐẮNG và CAY lắm em à , rồi anh lại xa xăm nhìn về 1 cõi gọi là ” chân trời” , từng đợt sóng như tô điểm them cho bức tranh anh đang ngắm nhìn , giữa 2 màu đen , trắng , mọi thứ thật hỗn độn …. Anh lại nghĩ về em … anh ứoc mình là con sóng kia … đựoc 1 lần gặp em … và tan biến … ” nó thì thầm .

BẠN MUỘN MÀNG NHẬN RA MÌNH YÊU MỘT AI ĐÓ , THÌ LÚC ĐÓ BẠN ĐÃ MẤT NGƯỜI MÌNH YÊU

Categories:

Tags: