Anh yêu em rất nhiều – Chương 14

Vài gày sau là sinh nhật Nhất Hạnh, đêm đó cùng Hứa Diệc Dương đi ăn. Di động hết bin, về nhà thay bin mới phát hiện có vài cuộc nhỡ, mở ra xem tất cả đều là Lâm Tử Diễn. Tắm rửa sạch sẽ đi ra, bà nội nói cho biết là lúc cô vừa đi thì Lâm Tử Diễn tới, bởi vì gọi điện thoại không được, đến nhà cũng không thấy, sau đó từ bà nội mới cho biết cô đi ăn cùng đồng nghiệp trong công ty, nên ngồi một lát rồi đi.

Nhất Hạnh ngồi ở trên giường, cứ suy nghĩ, không biết Lâm Tử Diễn tìm cô có chuyện gì, hơn mười giờ, cô nanh tin cho anh ta: “Di động hết bin, tìm tôicó chuyện gì?” Đợi thật lâu anh ta cũng chưa nanh lại, Nhất Hạnh liền tắt đèn đi ngủ.

Ai ngờ sáng sớm hôm sau, Lâm Tử Diễn liền gọi điện thoại, Nhất Hạnh lúc ấy còn đang ngủ, thì nghe di động reo ầm ĩ bên tai, cô mò tìm di động tiếp điện, anh ta liền quát: “Hôm qua, em đi đâu mà trễ như vậy mà không biết về, có biết anh tìm em hay không?” Cô vừa nghe thanh âm, xoay người ngồi dậy, anh không biết nên tức giận, cô giải thích:” Tối hôm qua, di động em hết bin, sau khi về em có nanh tin cho anh, anh có nhận được?”

” Sao em không gọi cho anh?” Cũng không biết anh ta đang ở đâu, mà nghe thấy tiếng ồn ào.

“Lâm Tử Diễn, anh nói lý một chút được không? Em làm gì chọc tới anh?” Mới sáng tinh mơ đánh thức mình không nói, còn bị anh ta mắng không đầu không đuôi.

” Được, được, buổi tối anh tới đón em, cùng anh đi ăn cơm. Buổi sáng tốt lành.” Nói xong cũng không tính cô có đáp ứng hay không, liền tắt máy.

Lại đi ăn cơm, ngày hôm qua cô sinh nhật, cùng Hứa Diệc Dương ăn món Dương Châu bây giờ còn chưa có tiêu hóa hết, buổi tối lại theo Lâm Tử Diễn đi, cô làm sao chịu được. Kỳ thật tối hôm qua, cô cùng Hứa Diệc Dương tính đi ăn món Pháp, nhưng vì Nhất Hạnh không quen, lại gặp đường kẹt xe , nên mới thôi, đang nghĩ không biết đi đâu ăn thì vừa vặn thấy nhà hàng Dương Châu, qua một hồi Nhất Hạnh vẫn quyết định theo Lâm Tử Diễn đi, còn nhớ rõ đồ ăn ở đây khẩu vị nhẹ, nhất là bên trong chén canh nóng, có vị tươi mát ngon miệng, mùi hương đậm đặc, mặc dù bỏ thêm dược liệu, nhưng lại không có vị thuốc. Vì thế cùng Hứa Diệc Dương thương lượng một chút, hai người liền vào quán cơm.

Kỳ thật Hứa Diệc Dương cùng cô ăn sinh nhật là lần đầu. Khi bọn họ quen nhau được một năm, năm ấy sinh nhật, đúng lúc Phùng Chi Đình sinh bệnh, kết quả là sáu người chưa ăn gì, cùng Chi Đình ở lại bệnh viện một ngày, cho nên căn bản không có cơ hội cùng Hứa Diệc Dương đón sinh nhật. Lúc đó cô tưởng, có lẽ Hứa Diệc Dương hoàn toàn không biết ngày đó là sinh nhật của cô, nhưng tuần sau, anh đột nhiên kéo cô đi ăn cơm, lúc ấy hỏi anh, anh cũng chỉ là nói quanh co vài tiếng.

Năm trước vào sinh nhật của cô, bởi vì công ty có chuyện , cho nên cô cũng quên, ngày đó thật vất vả mới được nghỉ ngơi, trở về cô thầm nghĩ nhất định ngủ bù lại. Kết quả trong lúc nửa tỉnh nửa bị ai gọi dậy, cô mang vẻ ngái ngủ, rèm cửa sổ mở toang, trong phòng rất sáng, cô cố gắng mở mắt ra, thấy Lâm Tử Diễn đứng ở đầu giường, cô sợ tới mức thở hốc vì kinh ngạc, lập tức cầm lấy gối đầu ném anh:” Anh , sao anh lại tùy tiện vào phòng em?”

Anh ta” Xuy” Một tiếng:” Đứng dậy mau đi.”

Cô hết buồn ngủ, nói:” Đứng lên làm gì?”

Anh ta nhìn cô chằm chằm:” Chậc, đừng nhiều lời vô nghĩa, nếu em đứng lên cũng không biết, anh cũng có cách cho em đứng lên.” Nói xong liền kéo chăn cô ra.

Cô thấy vậy, liền níu lại, kết quả khí lực không địch lại anh ta, mắt thấy chăn bị anh kéo, mới kích động nói:” Anh buông tay, tôi rời giường.”

Anh ở trong phòng khách đợi chừng 10 phút, cô rửa mặt xong đi ra, mới nhìn rõ anh đang ăn mặc nhìn rất hưu nhàn, giống như là đi leo, áo thun màu xanh đậm, áo khoác màu trắng, quần bò, Nhất Hạnh trước giờ chưa thấy anh ta ăn mặt như vậy, thật giống sinh viên.

Ngồi trên xe của anh, mới phát hiện không đi đường lớn, mà vào con phố nhỏ, xe vào không được, hai người đành phải xuống xe, anh tùy tiện liền cho xe đỗ một góc ở ngõ nhỏ, đi nhanh tới trước, ý bảo Nhất Hạnh đi theo.

Cũng không có ra khỏi thành phố, Nhất Hạnh cũng coi như là lớn lên ở thành phố này, ở đây hai mươi mấy năm, mà Lâm Tử Diễn đưa cô tới chỗ, đừng nói là đi qua, ngay cả nghe chũng chưa nghe qua.

Ngã tư đường chỉ rộng có 3 thước, hai bên đường đa số là các quán ăn. Khách rất nhiều, mang ba lô, cầm theo máy ảnh, phần lớn đều cầm trong tay bản đồ và thức ăn, một bên nhấm nháp, một bên trò chuyện.

Nhất Hạnh nhìn có chút hưng phấn, nghiêng người hỏi Lâm Tử Diễn: “Ai, đây là nơi nào, trước giờ em không có tới đây.”

Anh đang đứng ở một quán ăn, một bên chọn đồ ăn, một bên còn không quên đả kích cô: “Về điểm này em biết ít lắm, đừng nói là nơi này, nơi em không biết còn nhiều.” Thấy cô bĩu môi, lại lưu manh cười hì hì hỏi cô muốn ăn cái gì.

Quên đi, Nhất Hạnh trong đáy lòng khinh bỉ anh, đồ ăn ngon trước mặt, người thông minh không cùng anh chấp nhặt, sáng sớm đánh thức mình, bây giờ nói cái gì cũng bị anh ăn hiếp .

Vì thế, cô không thèm nhìn anh, gọi một mớ đồ ăn, chủ tiêm vui mừng, khách khí hỏi bọn họ: “Có cần đóng gói mang đi không ?”, Lâm Tử Diễn nhìn cô một cái: “Em có thể ăn được nhiều như vậy?” Trong giọng nói lộ vẻ không tin.

Nhất Hạnh không thèm để ý tới anh, nói chủ tiệm không cần đóng gói, xoay người vào trong quán.

Đồ ăn mang lên, mới phát hiện đa số là những món mình không thích ăn những, vì thế tinh tế cầm đũa chọn những món mình thích ăn, chờ cô đi qua bên cạnh lấy khăn tay, Lâm Tử Diễn đã ăn hơn phân nửa những món mà cô đã chọn.

Cô tức giận nói:” Lâm Tử Diễn.”

Anh ngẩng đầu lên: “Em nhìn gì, anh không thích, em xem, đồ ăn thừa nhiều như vậy làm sao bây giờ?”

Cô mặc kệ anh, lui một bước trời cao biển rộng, cùng lắm thì đổi nhà hàng khác, dù sao cũng là anh trả tiền.

Kết quả, nhà hàng thứ hai , thứ ba , thứ tư, cô không ăn anh cũng không ăn, cô ăn cái gì anh cũng ăn cái gì, còn liên tiếp theo cô, ăn xong rồi còn một bộ thản nhiên tự đắc nhàn hạ thoải mái.

Rốt cục cô nổi nóng “Hừ” Một chút bốc lên lên, không nói hai lời, quay đầu tức đi. Anh hiển nhiên còn không có chú ý tới thần sắc của cô, cho đến khi cô nổi giận đùng đùng đi ra ngoài, mới vội vàng thanh toán tiền, đuổi theo.

Nhất Hạnh căn bản không muốn để ý đến anh, anh từ phía sau đuổi theo cô, trong tay là hai vật gì đó rất giống nhau, là hai con cá vàng, nuôi trong bể thủy tinh, anh nắm lấy tay cô:” Này, này còn giận à, không phải anh đang đến chịu đòn nhận tội đó thôi.”

Loading...

Nàng tiếp nhận bể cá, trừng anh liếc mắt một cái: “Quên đi, đại nhân không chấp tiểu nhân, nể mặt hai con cá, không so đo cùng anh.” (Kat: =.=, chã nhẽ mặt anh không bằng mặt con cá?!?!?!)

Bọn họ đi đến chạng vạng, đi cả một ngày, cơ hồ cũng ăn cả một ngày. Đến cuối cùng, hai người đều mệt mỏi, ngồi ở trong xe, dựa vào ghế, thở hồng hộc như hai con ếch.

Xe trở lại nội thành, dọc đường đi, Nhất Hạnh không biết thấy cái gì, liền kêu Lâm Tử Diễn dừng xe, anh đem xe ngừng , hỏi:” Em làm sao vậy.”

Nhất Hạnh chỉ tay phía bên phải rồi nói: “Đã lâu không có chơi game suốt đêm, chúng ta đi được không?.”

Lâm Tử Diễn xụ mặt mếu máo, nói: “Đêm nay mệt rồi, muốn chơi thì về nhà chơi.”

Nhất Hạnh khinh thường, sống chết đòi bằng được, cái này là học từ anh ta, Lâm Tử Diễn không lay chuyển được cô, cuối cùng đành phải tìm một cái máy tính cho cô.

Hai người chơi trò chiến đấu, nhớ ngày đó, khi Nhất Hạnh học trò này, mơ hồ học đã lâu mà cũng không thuần thục, đến mức Đỗ Y vì dạy cô mãi mà không được tức giận tới mức không nói ra lời, thế nên trong phòng ngủ của cả bọn lúc nào cũng vang lên tiếng la của Đỗ Y “Ngốc! Ngốc! Ngốc!”

Về sau, gặp lúc không vui, Nhất Hạnh sẽ tìm một người lẳng lặng chơi trò này, thường thường chơi được vài giờ, mệt quá, nỗi buồn cũng tiêu tan.

Tối hôm đó, hai người một bên chơi, một bên nói hưu nói vượn, Lâm Tử Diễn nói Nhất Hạnh ngốc, Nhất Hạnh bất mãn nói:” Lâm Tử Diễn, dù sao anh chỉ là người mới thôi.”

Nhưng cô không thể không thừa nhận, Lâm Tử Diễn chỉ xem mình chơi một lúc, trong chốc lát công phu so với Nhất Hạnh lợi hại hơn nhiều. Cuối cùng hai người đơn giản cũng không đi đánh cái gì quái vật, mà chỉ đứng đối diện, ngươi chém ta một đao, ta đâm ngươi một kiếm, trở thành giết hại lẫn nhau.

Nhất Hạnh tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, bởi vì số lần mình chết nhiều hơn Lâm Tử Diễn, cuối cùng mạnh mẽ hạ lệnh:” Lâm Tử Diễn, không cho anh nhúc nhích, anh đứng đó cho em, em không tin đánh không lại anh.”

Cuối cùng, Nhất Hạnh cảm thấy buồn ngủ.

Bên tai chỉ nghe Lâm Tử Diễn vội vàng kêu:” Ai, Nhất Hạnh, em đánh đi, đánh đi.”

Nhất Hạnh mơ mơ màng màng: “Ừm, em đánh nha.”

Lại nghe Lâm Tử Diễn luôn luôn ở bên tai ầm ỹ: “Anh nói em đánh,chứ không phải đánh anh nha.”

Nhất Hạnh mệt chịu được không được, từ từ vô lực nghiêng người dựa vào ghế, ngay cả con chuột rơi xuống cũng không biết.

Đêm đó, bọn họ ở với nhau một đêm, ngày hôm sau tỉnh lại, Nhất Hạnh thấy mình đang nằm co trong lòng Lâm Tử Diễn, giống con chó nhỏ, trên người còn bọc quần áo của anh.

Cô xấu hổ không biết làm sao bây giờ, thì nghe anh yếu ớt nói:” Này, em dậy nhanh đi, bả vai anh đau quá .” Ngẩng đầu lên thấy anh nhăn mày, vẻ mặt thống khổ, chậm rãi nâng lên cánh tay: “Em cũng thật độc ác, đè ép anh một đêm không nhúc nhích.”

Nhất Hạnh ngượng ngùng, nghẹn ra vài tiếng cười: “Em mời anh ăn điểm tâm.”

Đi ra ngoài, xuyên qua một cái gõ nhỏ, có một cái chợ.

Lâm Tử Diễn nhìn trong tay ba cái bánh bao nhỏ, khó khăn hé ra khuôn mặt run rẩy: “Này, Tống Nhất Hạnh, em cho anh ăn cái này?”

“Không ăn bánh bao, anh còn muốn ăn cái gì?” Nhất Hạnh ngừng lại cười.

“Ai, nói kiểu gì vậy, tối hôm qua anh cùng em ngủ một đêm, em báo đáp anh như vậy sao?.” Nói xong, những người bên cạnh đều cúi đầu cười, Nhất Hạnh mới ý thức được câu nói kia của anh có bao nhiêu ý dễ dàng gây hiểu lầm, tức quá không ra lời.

***

Đợi Lâm Tử Diễn tới đón cô, sớm qua giờ cơm chiều. Bà nội còn không biết cô chuyện của cô và Hứa Diệc Dương, thấy Lâm Tử Diễn chờ ở dưới lầu, thúc giục cô chạy nhanh xuống lầu.

Thời điểm ngồi vào trong xe, Nhất Hạnh còn đang suy nghĩ, có phải hay không nên đem chuyện của mình cùng Hứa Diệc Dương nói cho Lâm Tử Diễn. Dù sao bọn họ hiện tại trở lại với nhau, tuy rằng cô cùng Lâm Tử Diễn trong là trong sạch, chỉ thuần túy là quan hệ bằng hữu, vậy nên không thể như bây giờ thường thường cùng anh đi ăn cơm, dễ bị mọi người hiểu lầm.

Buổi sáng tiếp điện thoại, ngữ khí của anh ta cũng không tốt, bây giờ thấy anh ta, sắc mặt cũng không bình thường.

Dọc theo đường đi cũng không nói nói, trong xe bật nhạc nhẹ nhàng, mãi cho đến xe dừng lại, anh ta mới hậm hực kêu cô.