Anh yêu em rất nhiều – Chương 16

“Không cần, em tự mình lái xe về.” Thứ nhất là không muốn quấy rối bọn họ, thứ hai là vì Lâm Tử Diễn đêm nay đã uống nhiều rượu, bạn anh mời rượu, anh uống toàn bộ, mà bọn họ trêu ghẹo của cô, anh cũng uống thay. Lúc ra khỏi quán lẩu, có cơn gió nhẹ nhàng kéo tới, cô đứng bên cạnh anh, dễ dàng ngửi thấy mùi rượu trên người anh.

Cuối cùng vẫn là ngồi xe anh về, chưa khi nào thấy anh chạy nhanh như vậy, hai bên đường cảnh vật chạy qua rất nhanh, cửa xe không đóng lại, nên gió đêm thổi vào ầm ầm, thổi bay mái tóc trên trán anh, Nhất Hạnh chỉ nhìn thấy khuôn mặt nhìn nghiêng lạnh băng bên cạnh, mơ hồ chảy mồ hôi, ngón tay thon dài của anh nắm tay lái, xương ngón tay hiện rõ ràng.

Vẫn không nói chuyện, xe đỗ ở tiểu khu dưới lầu, anh day day mi tâm (chỗ giữa hai lông mày): “Bọn họ hay thích nói giỡn chơi.”

Nhất Hạnh biết anh đang nói tới mấy người kia, bởi vì không phải lần đầu tiên bị hiểu lầm, cho nên cũng không để ở trong lòng, hơn nữa lúc nãy mình vừa mới nói mình đã có bạn trai, cho nên lắc đầu nói không có việc gì.

Xe đỗ ở tiểu khu dưới lầu, anh ngồi trên xe, nhắm mắt lại, dáng vẻ dường không giống như muốn về, Nhất Hạnh liền hỏi: “Anh không về à?”

Anh ở trong xe, ánh mắt sâu kín nhìn Nhất Hạnh: “Như thế nào, không muốn anh đi?”

Cô không nói gì, đóng của xe lại, cầm lấy túi xách liền rời đi.

Vào phòng mới phát hiện không thấy di động, cũng có thể bỏ quên trên xe anh rồi, mở rèm cửa sổ ra xem, thấy xe anh vẫn đỗ bên đường.

Cô chỉ mặc áo ngủ, khoát thêm áo khoác, “Bịch bịch bịch” Chạy xuống lầu. Hình như anh đang ngủ, cửa xe trong suốt, gần nửa đêm, dưới lầu tiểu khu ánh sáng rất mờ, nàng mở to mắt nhìn vào trong xe, anh đột nhiên nhấn mở cửa kính xe, thanh âm trầm thấp mà vô lực:”Sao thế?”

Cô hoảng sợ, vỗ vỗ ngực mình: “Di động không thấy, em thấy anh chưa đi, xuống dưới nhìn xem có phải để trên xe không?”

Anh cúi người xuống, sờ soạng một hồi, trong chốc lát mới từ ghế ngồi lấy ra cái gì đó màu trắng, cách cửa xe đưa cho cô, đúng là điện thoại của cô. Nhất Hạnh nhận lấy, thấy sắc mặt anh tái nhợt, mới hỏi: “Anh không thoải mái à?”

“Uống nhiều, mệt.”

……

“Vậy anh còn đi được không?” Đã muốn vào thu, không khí ẩm ướt, nàng khoác áo mỏng manh, đứng nói chuyện với anh một chút mà mũi đã bị nghẹt.

Anh nghiêng người nhìn cô, dường như có chút đăm chiêu, lập tức nhoẻn miệng cười: “Sao nào, sắp cho anh ở lại?”

Cô không nghe ra giọng chế nhạo của anh, ánh sáng vàng nhạt của mặt trăng bao phủ, chiếu vào mặt anh, sắc mặt anh có vẻ không bình thường, khuôn mặt nhợt nhạt.

“Được.” Dù sao cũng đã quá trễ. Đêm nay, tạm cho anh ở trong phòng cô một lần, lần trước cô uống rượu, cũng ở trong nhà trọ của anh ngủ một đêm.

Anh vịn tay ở cửa xe: “Em lên trước đi, nếu đêm nay anh đi, bọn họ sẽ không tha cho anh.” Nhất Hạnh thấy anh kiên trì, nổi giận bĩu môi, không thèm nhắc lại.

Lên lầu qua 10 phút, liền nghe thấy chuông cửa reo, mở cửa thì đúng là Lâm Tử Diễn, Nhất Hạnh kinh ngạc:” Anh không đi?”

Lâm Tử Diễn vừa nghe, tỏ vẻ vô tội: “Không phải em bảo anh đừng đi sao?” Lại dựa vào cửa một chút: “Sao nào, đổi ý?”

Sợ bà nội tỉnh giấc, cô nói nhỏ: “Đừng đánh thức bà nội.” Vừa vào cửa, anh liền hướng tới sô pha nằm, dường như rất mệt: “Em cho anh ngủ ở đâu, anh không thích ngủ trên sô pha đâu.”

Cô nhẹ nhàng bước tới chỗ anh, hạ giọng nói: “Anh đứng lên đi, ngủ trong phòng.” Anh mở nửa mắt, nửa ngày mới phun ra một câu: “Nhưng anh thích cùng ngủ với em.”

Một lời của anh thốt ra, Nhất Hạnh sửng sốt vài giây: “Anh có nhiều mỹ nữ như vậy, còn ngại không đủ à?”

Anh cúi đầu than thở một câu, Nhất Hạnh không nghe rõ ràng, vừa định hỏi anh nói cái gì, anh nghiêng người, đứng lên, cước bộ có chút lảo đảo, vào phòng Nhất Hạnh, một câu cũng không nói.

Ngày hôm sau, Nhất Hạnh thức dậy, Lâm Tử Diễn đã rời đi, vẫn còn sớm, lúc anh rời đi cũng không có một chút động tĩnh.

Hứa Diệc Dương bởi vì mới tiếp nhận công ty không lâu, cho nên lúc này, rất bận rộn. Có nhiều lúc, Nhất Hạnh ở trong văn phòng chờ anh, kết quả đều là dựa vào sô pha ngủ mất.

Chờ anh hoàn thành công tác, cũng đã tám chín giờ, bởi vì bận việc, Hứa Diệc Dương thường không kịp ăn cơm, cho dù ăn, cũng ăn rất đơn giản.

Anh về nước không đến hai tháng, lại gầy đi rõ ràng. Nhất Hạnh thấy mà đau lòng, cho nên thường chờ anh làm xong, hai người liền đi siêu thị, mua đồ ăn, lại trở về nhà trọ của anh.

Chuyện cô cùng Hứa Diệc Dương, trong nhà cũng biết. Nhớ rõ lần đó khi cô nói cho bà nội biết mình cũng với Hứa Diệc Dương yêu nhau, bà nội rất kinh ngạc. Nhất Hạnh đương nhiên hiểu được, bà cùng bà nội của Lâm Tử Diễn “Khổ tâm tính toán” ba năm, toàn tâm toàn ý chờ cô cùng Lâm Tử Diễn đến với nhau, thế mà cuối cùng cô lại cùng Hứa Diệc Dương một chỗ.

Bà nội chỉ biết là cô cùng Hứa Diệc Dương là bạn học ở đại học, cô cũng không kể cho bà chuyện lúc ở đại học, cho nên nghe xong về sau mới cảm thấy kinh ngạc. Dù sao bà cũng là người trải sự đời, bất luận làm cái gì, cũng hy vọng cháu mình tốt. Nếu cô muốn với Hứa Diệc Dương cùng một chỗ, mọi người đều một lòng chúc phúc.

Loading...

Từ đêm đó về sau, một khoảng thời gian rất lâu sau cô không thấy Lâm Tử Diễn. Bà nội Lâm thân thể không khoẻ, gần đây đi nước ngoài tĩnh dưỡng, cũng có đã lâu chưa tới. Trong nhà lại chỉ còn Nhất Hạnh cùng bà nội, thật vắng vẻ.

Mấy ngày hôm trước, bà nội còn nói chờ khi nào rảnh dắt Hứa Diệc Dương về nhà, cùng nhau ăn một bữa cơm. Nhất Hạnh thấy anh bận việc, cũng chưa nói với anh.

Hoàng hôn, lầu 22, Nhất Hạnh đứng ở trước cửa sổ, ngắm ánh tịch dương đỏ như lửa từ từ lặn xuống, màu cam nhuộn thấu chân trời, tầng tầng lớp lớp ánh sáng chiếu như nhàn nhã, hoàng hôn dần buông, càng lúc càng thu hẹp. Ánh sáng dần dần yếu đi chỉ còn mấy tia sáng yếu ớt, xuyên qua tầng mây, xa xa là những tòa nhà cao tầng san sát nhau, so le không đồng đều, phía trước không xa là một con đường, xe cộ đông nghịt, lui tới không ngừng, bóng đêm làm tăng thêm vẻ phồn hoa cho thành phố.

Trong văn phòng thật yên lặng, tràn ngập là cây xanh thơm mát. Nhất Hạnh đi trở về sô pha, bắt tay vào làm, híp mắt, vụng trộm nhìn Hứa Diệc Dương. Anh cúi đầu, cầm trong tay một cây bút, trên bàn đầy văn kiện, mi mắt buông xuống, ngẫu nhiên nhíu mày.

Tự nhiên cúi đầu nở nụ cười, anh nghe thấy tiếng cười của cô chợt ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt tươi sáng, trong mắt chứa đựng ý cười. Khóe miệng cong lên, ném bút, hướng cô ngoắc ngoắc tay.

Nhất Hạnh không biết anh nghĩ đến cái gì, nghĩ có thể anh mệt mỏi hoặc là khát, vì thế đi ra phía trước: “Làm sao vậy?” Anh duỗi tay ra, một tay kéo Nhất Hạnh lại, Nhất Hạnh không đề phòng, thân mình ngã về phía trước, ngã vào lòng anh, bị anh giữ chặt trong lòng.

Nhất Hạnh đẩy ra, bị anh hãm lại, làm cô giật mình, thoáng chốc lại không đẩy nữa. Hứa Diệc Dương nhìn cô cúi đầu lúng túng, ôm thắt lưng của cô, lập tức, Nhất Hạnh liền làm Nhất Hạnh ngồi trên đùi mình. Cô cảm thấy trong lòng một trận ầm ĩ, động cũng không dám động, dường như ngay cả thở cũng không dám.

Nhất Hạnh bị Hứa Diệc Dương vòng ở bàn công tác cùng ngồi trên ghế, lại là ngồi ở trên đùi anh, trong khoảng thời gian ngắn, chỉ có thân thể cứng ngắt. Anh ôm thắt lưng của cô, đầu ngón tay xẹt qua, Nhất Hạnh chỉ cảm thấy nhột, nàng luôn luôn sợ nhột, nhất là trên lưng, chạm nhẹ vào là cô liền cười. Đầu ngón tay Hứa Diệc Dương cố ý vô tình lướt qua thắt lưng của cô, Nhất Hạnh lập tức nhảy vọt lên, lui lại mấy bước, ngực phập phồng: “Em sợ nhột.”

Anh ngồi trên ghế da, nhìn cô co quắp đứng đó, trong mắt vừa kinh vừa sợ, lông mày cong lên: “Lại đây.” Nhất hạnh lắc đầu: “Không được, em sợ nhột.”

“Em lại đây.” Hứa Diệc Dương nhìn chằm chằm cô nói.

Nhất Hạnh di chuyển vài bước, chậm rãi xê dịch đến trước anh, còn đang lưỡng lự. Hứa Diệc Dương đã nhanh tay ôm cô lại, chôn cô trong lòng, dường như mệt mỏi cực kỳ nói một câu: “Đói…… Mệt……”

Nhất Hạnh “Phì” Một tiếng nở nụ cười, ít khi thấy anh trẻ con như vậy lại vừa thương anh, cô nghĩ tới gần đây anh làm việc nhiều đến sứt đầu mẻ trán. Thấy đồng hồ cũng đã bảy giờ, vì thế để mặc cho anh dựa vào: “Chúng ta đi về đi?”

Anh đồng ý: “Được, cho anh ôm em một lát.”

Khoảng hai mươi phút sau, hai người mới bắt đầu từ lầu 22 xuống, Hứa Diệc Dương đưa xe từ trong bãi đỗ xe đi ra, hai người như thường lệ đi tới siêu thị gần nhà anh, mua một ít đồ ăn mới trở về nhà anh.

Chỗ của Hứa Diệc Dương cách công ty đại khái 30 phút lái xe, là chung cư cao cấp. Anh ở lầu năm, phòng rất lớn, sàn gỗ, trang trí theo phong cách phương tây hiện tại, trông có vẻ đơn giản giản, gọn gàng. Nhất Hạnh lần đầu tiên theo anh đến đây là vì lúc mình ở văn phòng chờ anh thì ngủ, tỉnh lại thì anh đã mình trở về nhà trọ.

Nấu ba món ăn, một món canh, hai người đều đói bụng, một chút cơm ăn không đến nửa giờ. Ăn cơm xong rồi, anh liền ngoan ngoãn vào bếp rửa chén, lần đầu tiên thấy anh rửa chén, Nhất Hạnh cũng không dám đem bát đưa cho anh, hỏi một câu: “Anh biết rửa chén?”

Hứa Diệc Dương tiếp nhận bát trong tay cô, trong giọng nói lộ vẻ bất mãn: “Anh sao lại không biết rửa chén.” Nhất Hạnh đơn giản nghĩ anh với Lâm Tử Diễn, được nuông chiều từ nhỏ không lo ăn, lo mặc, há mồm một cái là được đáp ứng, loại chuyện như rửa chén, dù có làm, cũng chỉ lấy cớ.

Hồi trước Lâm Tử Diễn đến nhà ăn cơm, ăn xong về sau giúp Nhất Hạnh rửa chén, chờ Nhất Hạnh tới phòng bếp, phát hiện một đống mảnh vỡ, lại nhìn thấy cả ước rửa chén cả bọt biển cũng không có, lại cảm thấy có mùi là lạ, vừa hỏi, mới biết hóa ra anh đem quần áo mềm mại thành giẻ lau, làm Nhất Hạnh không nói nên lời, sau đó phải dùng nước tẩy giặt lại mấy lần.

Dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ, Nhất Hạnh liền thừa dịp hỏi Hứa Diệc Dương khi nào thì rảnh, lần trước lời bà nói cô vẫn cũng chưa nói với anh.

Anh rửa tay từ bếp đi ra: “Qua một tuần nữa, có thể sẽ không còn bận như vậy.” Lại hỏi: “Chuyện gì vậy em?”

Nhất Hạnh nói: “Bà nội hy vọng anh có thể đến nhà một chuyến, cùng nhau ăn một bữa cơm.”

Anh đột nhiên sờ sờ đầu, nở nụ cười.

Hai người đều ngồi ở trên sô pha, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nói cái gì, trong phòng rất im lặng, Nhất Hạnh cảm thấy hoảng sợ. Vì thế liền xách túi lên: “Em về đây.” Mấy lần trước đều như thế, hai người ăn cơm xong, anh liền đưa cô về nhà.

Hứa Diệc Dương thấy cô thần sắc khó xử, càng thấm ý cười, giữ chặt tay Nhất Hạnh: “Ở lại với anh một lát, chín giờ, anh đưa đưa em về.”

Nhất Hạnh mềm lòng, nghĩ anh ban ngày bận rộn như vậy, buổi tối trở về lại chỉ có một mình, do dự một chút, liền ngồi trở lại trên sô pha.

Trong TV đang chiếu phim, nam nhân vật chính từ nước ngoài trở về, gặp lại mối tình đầu, giấu diếm tất cả lại cùng nữ nhân vật chính ở cùng một chỗ. Nhất Hạnh đột nhiên nhớ tới, Hứa Diệc Dương ở Mĩ 5 năm. Trong 5 năm đó, anh đã trải qua những gì, nước ngoài cởi mở như vậy, mỹ nữ như mây, anh có từng có bạn gái khác không. Vì thế xoay người, bắt ống tay áo của anh: “Hứa Diệc Dương, anh ở Mĩ lâu như vậy, đã phát sinh sự tình gì em một chút cũng không biết, anh nói thực ra, có vụng trộm có bạn gái nước ngoài hay không.”

Anh nhéo đầu ngón tay cô, một chút tới gần: “Em muốn nghe chuyện xưa?”

Cô gật gật đầu, đón nhận anh bằng ánh mắt trong sáng: “Em phải hỏi cho ra mới được.”

Anh kề bên tai cô nhẹ nhàng nói một câu. Sắc mặt Nhất Hạnh đột nhiên chuyển biến: “Hứa Diệc Dương, em, em thế nào cũng không nhìn ra anh, anh hóa ra,…… Cũng là một con sói đội lốt cừu.”