Anh yêu em rất nhiều – Chương 42

Bình thường cô thích coi phim tình cảm lãng mạn, đây toàn là những phim hành động Mỹ, không hợp khẩu vị của cô, nhưng hiện tại có tiết mục sau giao thừa coi, nên cũng không cần phải xem đĩa.

Cô đổi tư thế ngồi, khiến cho mớ đĩa phim trên đùi rớt xuống, cô ngồi cúi người xuống nhặt, lúc ngẩng lên vô tình đập trán vào cạnh sô pha, lực đập có vẻ mạnh, hơi đau: “A”, cô hít vào một hơi, một tay nhặt đĩa phim, một tay xoa lên thái dương, nhẹ nhàng xoa nhẹ vài cái.

Bỗng nhiên bị anh túm lấy ngã xuống lại sô pha, vừa định la lối anh thì anh lại vén tóc mái cô lên: “Yên nào, để anh xem bị va trúng thế nào.”

Cô lại cảm thấy ngượng ngùng, khoảng cách gần như vậy, cảm giác vô cùng gần gũi, hơn nữa một anh đang vòng giữ lấy lưng cô, khiến cho cô không đứng lên được, đành rụt lại phía sau: “Không sao, không sao mà.”

Nhưng anh không hề buông tay, mặt càng sát lại gần, hơi thở ấm áp tràn ngập bốn phía, trong lòng cô ngày càng hồi hộp.

“Ngẩng đầu lên.”

Cô ngẩng đầu, cũng không dám mở to mắt nhìn anh.

Giây tiếp theo, anh đã hôn cô, hai tay vòng qua ôm chặt thắt lưng cô, ngay cả thanh âm bối rối cũng bị anh nuốt mất. Cô vốn đang ngồi rất chênh vênh, bị anh áp tới liền mất trọng tâm, thân mình ngã thẳng ra phìa sau, mà anh cũng không giữ chặt cô, thế nên cả hai thuận thế ngã xuống trên sô pha.

“Bốp” một tiếng, cái gáy của cô vừa khéo đập vào tay vin sô pha, bị đập trúng cô choáng váng hoa mắt, ngay cả nước mắt cũng mém chút là trào ra.

Anh ngây người một lúc, rốt cục nở nụ cười, vươn tay ra sau xoa gáy cho cô: “Sao lại không cẩn thận như vậy?”

Sao có thể la cô, muốn trách cũng phải trách anh. Đang nghĩ nên phản biện lại thế nào, đột nhiên tay anh lại rất ngang nhiên kéo khóa áo khoác của cô xuống.

Ngay cả giọng nói của cô cũng run lên, sẽ không giống như lần trước chứ, sao cô lại bị bắt nạt rồi, “Lâm Tử Diễn, anh đang làm gì?”

Giọng của anh chậm rãi lại có vẻ suy tư: “À, sinh con.”

“Sinh con.” Cô hơi ngẩn người, đã vậy còn lập lại lời nói của anh, mãi đến khi tiếng cười rầu rĩ của anh truyền đến, cô mới kéo lại quần áo mình: “Không phải anh phải đưa em về sao?”

“Tuyết ngừng rơi sẽ đưa em về, tuyết không ngừng thì không đi đâu cả.” Roẹt một tiếng, khóa kéo áo khoác lại bị kéo xuống.

Hai ba cái áo khoác bị cởi xuống, làn môi nóng ập đến, hơn nữa sau va chạm ban nãy đầu cô vẫn còn choáng váng, toàn bộ thân thể đều trở nên mềm mại không sức lực.

Mãi cho đến khi thân thể chạm vào chăn mềm, mới biết được đã bị mang vào phòng ngủ. Môi anh chưa từng rời đi, vẫn âu yếm trên cô, hơi thở của hai người hòa quyện, môi có cảm giác tê tê, gáy nóng bừng, cô chỉ có thể thở gấp, ánh mắt mê ly. Một nửa sức nặng của anh đều đè nặng trên cô, hai tay cô chẳng còn chút sức lực nào, lại càng không thể giãy dụa gì.

Tay của anh trườn vào trong áo len, móc khóa nội y của cô bị mở, lòng bàn tay anh chậm rãi vuốt ve trên da thịt trần trụi của cô, đốt lên lửa nhiệt, ngay cả trong thân thể cũng bốc lên từng làn sóng nhiệt bừng bừng, chung quanh đều tràn ngập hơi thở của anh, cô nghiêng đầu trên gối, trên môi, trên gáy, vành tai đều lưu lại dấu hôn của anh, từng chút từng chút một, nóng bỏng lan tràn.

Thật ra cô vốn là người bảo thủ, nghĩ hai người còn chưa kết hôn, trong lòng còn ngượng ngùng, thừa dịp có khoảng không để thở, cô ấp úng nói: “Tử Diễn, chúng ta, chúng ta còn chưa…”

Hai chữ “kết hôn” còn chưa nói ra, môi lại bị chặn lại, còn bị cắn một cái thật mạnh, bàn tay từ sau lưng luồn qua trước ngực, cô bị vuốt ve đến mức thở dồn dập, trong đầu mờ mịt, không còn sức lực gì, đành tùy ý anh muốn làm gì thì làm. (Kat: vầng, thế là xong!)

Lúc thời điểm “thẳng thắn thành thật” đến, làn da sau gáy của cô ửng đỏ, mặt vùi vào trong gối, tay nắm chặt chăn, không có dũng khí nhìn anh. Sao lại có thể như vậy, bản thân cô cũng không hiểu rõ, nhưng có người lại có ý định không cho cô miên man suy nghĩ, thân hình ấm áp từ phía sau dịch lại, hơi thở phả nhẹ vào vai cô, một tay anh vươn qua kéo cô lại vào lòng mình, thân mình cô khẽ run, căn bản không muốn quay người lại, trong lòng cũng rối bời, hận rằng không thể đẩy được anh ra, những nụ hôn nhẹ nhàng rải xuống phía sau, vừa tê tê vừa nhột, khiến cô khó chịu.

Trên trán đổ chút mồ hôi, ngoại trừ việc hít thở cô cũng không có thêm động tác nào, lòng bàn tay anh bắt đầu dao động, phủ lên đường cong trước ngực cô, khiến cô đột nhiên mở bừng mắt, cắn môi, muốn nói gì đó, tay anh lại lướt xuống, môi cũng theo cần cổ đi xuống, dừng lại ở nơi lòng bàn tay vừa chạm vào.

Cảm giác mê mang bị một cơn đau đánh tan, ý thức bị kéo ngược trở lại, cô đau đến không nói ra lời, anh phủ trên người cô, biểu cảm trên mặt vô cùng phức tạp, lại có điểm kinh hoảng, vuốt nhẹ cái trán đầy mồ hôi của cô, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy, rất đau sao?”

Cô hít một hơi: “Không được, … anh tránh ra.” Sao có thể đau tới như vậy, như thể bị xé thành bốn, năm mảnh, cô đau tới mức không thể nhúc nhích, vươn tay đặt trên vai anh, muốn đẩy anh ra, thân mình bỗng giật lên, cơn đau lại lan tràn.

Cô đành phải duy trì tư thế như vậy, nhìn thấy vẻ mặt của anh, thấy mặt mày anh nhăn nhó, lộ ra vẻ thống khổ không chịu nổi, không cần nghĩ cũng biết là chuyện gì xảy ra, hai người đông cứng trong chốc lát, cảm giác không khỏe trên thân thể cô chưa biến mất, nhưng cảm giác đau đớn đã không còn mãnh liệt nữa.

Anh cũng không hề cử động, ôm cô, lại hỏi một câu: “Em còn đau không?” Thoáng nhìn thái dương anh nhỏ từng giọt mồ hôi, cô cắn môi lắc đầu, lại ngay tức khắc vùi mặt vào một bên gối.

Thấy cô gật đầu, anh mới cẩn thận cúi xuống âu yếm.

Giống như hòa mình trên mặt biển, từng đợt sóng triều quay cuồng, lên xuống nhấp nhô, chân tay giao quấn, cô cảm thấy tay chân nhức nhối, toàn thân mỏi mệt không chịu nổi, cuối cùng mơ màng chìm vào giấc ngủ. (Kat: ngủ hay là…. Ngất nhỉ? He he)

Không nghĩ rằng lúc tỉnh lại, lại là lúc nửa đêm, là bị cảm giác nóng làm cho thức tỉnh, ngay cả việc hít thở cũng khó khăn, bốn phía tối om, mới phát hiện cả người bị chôn trong chăn, trên lưng còn có tay của người nào đó, thật vất vả mới nhô được đầu ra ngoài, hít sâu một ngụm không khí, bên tai truyền đến tiếng lẩm bẩm của người nào đó, trước mắt lại tối sầm, chăn lại bị cuốn lên, cô thật sự là bị ngộp, cố gắng kéo lớp chăn trước mặt xuống.

Anh bị đánh thức: “Em lộn xộn cái gì?”

Cô bị ngộp tới mức khóc không ra nước mắt, trong đầu chỉ có một mục đích, đó là mở tung chăn vứt ra thật xa: “Rất ngộp, em thiếu không khí.”

Yên lặng một lát, đột nhiên trên người có cảm giác lạnh, anh lại trườn lên người cô, “Ngộp? Anh hô hấp nhân tạo cho em.” Nói xong ép xuống, hôn lên môi cô.

Thật ra cô không có ý này, “Ưm, ưm” loạn cả lên, nói không được gì, anh hôn đã đời thì ôm lấy cô hạ lệnh: “Không được nhúc nhích, ngủ.”

Loading...

Ngày kế tiếp tỉnh lại, là lúc gần chín giờ, tỉnh dậy nhưng cũng không dám lộn xộn, tận tới khi xác định phía sau không có hơi thở của anh mới chậm rãi ngồi dậy, độ ấm chợt giảm xuống, vén rèm cửa sổ mới phát hiện, tuyết rơi cả một đêm, từng bông tuyết nhỏ vẫn cứ xoay tròn giữa không trung. Trên cửa sổ kết một tầng băng mỏng, trên mặt kính cũng tích lũy một lớp tuyết dày.

Đợt tuyết gần đây nhất ở thành phố này là khi cô học trung học, khi đó đang ngồi trong phòng học để thi, lúc làm bài ngẫu nhiên ngẩng đầu lên nhìn thấy ngoài cửa sổ tuyết rơi dày đặc. Thi xong rồi trở lại khu phòng ở, khu phòng ở ngay hành lanh có lát gạch men sứ cũng bị kết thành băng, đi trên đó rất dễ ngã, thỉnh thoảng có bạn học “Ối” một tiếng đã ngã ngồi xuống đất, sau đó là từng tràng cười nhẹ.

Nụ cười hồi tưởng của cô đột nhiên khựng lại trên má, cả đêm không về, ngay cả điện thoại cũng không gọi về, nghĩ vậy liền luống cuống chân tay mặc quần áo rời khỏi giường.

Không biết anh có ra ngoài hay không, làm sao đi ra ngoài bây giờ, tối hôm qua ở trong bóng đêm, nhìn không thấy đối phương còn thế miễn cưỡng nói chuyện. Lúc này đi ra ngoài, lại giữa ban ngày thì không biết đối mặt thế nào, trong lòng rất ngượng ngùng, mặc quần áo xong vẫn ngồi ở mép giường, suy tư việc đi ra ngoài thì mở miệng thế nào.

Lúc anh thức dậy cô còn chưa tỉnh, vùi mình giữa chăn mềm. Đêm qua anh không khống chế được bản thân, cuối cùng cũng không dừng lại được, nhưng được ôm cô ngủ, trong lòng chưa bao giờ cảm thấy an ổn như vậy, ra khỏi phòng tắm còn tính ngắm cô ngủ, không ngờ đã thấy cô ăn mặc chỉnh tề, ngơ ngác ngồi ở mép giường, như đang ngẫm nghĩ điều gì.

Hắng giọng: “Tỉnh rồi.”

Cô đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt hơi ngập ngừng, nửa ngàu mới nói: “Ừ.”

Đi ra khỏi phòng ngủ, tới phòng tắm rửa mặt, tuyết vẫn rơi nhiều, nhưng dù sao ngày hôm nay cũng là ngày đầu năm mới, không biết trở về như thế nào đây.

Thanh âm của anh lanh lảnh: “Nhà em gọi tới nói, ngoài trời tuyết lớn quá, buổi sáng đừng về, buổi chiều để anh đưa em về.”

Cô “Ừm” một tiếng, lại càng xấu hổ hơn, rửa mặt xong đành đi tới ban công ngắm tuyết.

Không biết anh đang làm cái gì, một lúc sau mới hỏi cô: “Em có đói bụng không.”

Cô cũng không đói bụng, nên lắc đầu, lại hỏi; “Anh đói bụng à?”

Anh cào cào tóc mình: “Ừ.”

“Trong phòng bếp có gì không, em nấu cho.” Vừa nói vừa đi tới phòng bếp, trong tủ lạnh không có gì, chỉ tìm được một ít gạo, xem ra chỉ có thể nấu cháo.

“Tử Diễn, chỉ có gạo, nấu cháo được không?”

“Vậy gọi đồ ăn bên ngoài đi.”

Đã hơn mười giờ, huống hồ bây giờ không thể đi ra ngoài, bên ngoài gió tuyết lớn như thế, thời tiết cũng không tốt, đành nói: “Ăn trước một chút, dù sao cũng phải về, đừng kêu đồ ăn vậy.”

Thật ra anh không có ý kiến gì, căn nhà này vốn chỉ là nhà anh thuê, đương nhiên trong nhà không có đồ ăn, cô đi tới phòng bếp vo gạo nấu cháo, cũng không biết gạo này đã để bao lâu, nấu ăn có khó nuốt hay không.

Lúc đưa cháo cho anh, chỉ mới húp một miếng, anh đã nhíu mày, cô cũng nếm thử một ngụm, cảm thấy không có gì không đúng, “Sao vậy, rất khó ăn?”

Anh lại húp một miếng, nói: “Đừng nhìn anh, anh sẽ ăn không vô.”

Anh có ý gì chứ, tay của cô buông thõng, cái gì mà nói là đừng nhìn anh, anh sẽ không ăn được, chẳng lẽ anh nhìn thấy cô ăn cháo sẽ buồn nôn không ăn được sao, trong lòng bỗng cảm thấy khó chịu.

Anh dò xét liếc nhìn cô, thấy cô rấ vâng lời nhưng lại mang dáng vẻ phẫn nộ, mãi cho đến khi ăn xong cháo mới tới gần cô nói một câu: “Sau này lúc ăn cơm đừng nhìn anh, anh sẽ muốn ăn em, biết không?”

Cô đang mở nước ấm rửa chén, nghe xong tay run lên, chốt nước đang mở bị bật lớn, lập tức bọt nước văng khắp nơi, quay đầu thì thấy anh đang cười gian tà, trừng mắt nhìn anh, người gì mà suốt ngày chỉ biết nói chuyện lung tung.

Lúc đi ra ngoài, ngoài đường đã được dọn bớt tuyết, đủ cho xe chạy. Hai người đi xuống lầu, mang theo một cái ô, gió thổi bông tuyết bay chung quanh, mặt đường tuy thoáng, nhưng anh vẫn rất cẩn thận, dọc theo đừng đi đều thả chậm tốc độ.

Đến nhà cô, cũng mất hơn nửa giờ, che ô đưa cô lên lầu, nghĩ rằng năm mới, mọi người đều thích náo nhiệt, bèn dò hỏi: “Anh có đi lên không?”

“Không được, anh phải về vói bà nội, em đi lên đi.”

Trở về nhà, bốn ánh mắt rà xoát nhìn dán lấy cô, hận không thể lấy khăn che mặt mà chạy đi thật xa, tối hôm qua không trở về, cũng không biết người trong nhà nghĩ như thế nào, đầu tiên là cười ha ha: “Ba, mẹ, bà nội, con đã về.”

Còn có người cố tình hỏi cô: “A, chị, hóa ra tối hôm qua chị không có về nhà.” Cũng không phải cố ý, bởi vì tối hôm qua ngủ không có nghe thấy động tĩnh gì, cho nên Nhất Vận lợi dụng chuyện chị mình về trễ để trêu.

“Đã ăn gì chưa?” Mẹ cô hỏi.

“Không có.”

“Nhất Vận, vào bếp bưng thức ăn ra.” Bà nội cũng lên tiếng đúng lúc.

Ăn cơm, đi tắm rửa, trong phòng tắm ngập hơi nước, lau màn sương trắng trên gương, phát hiện phía dưới xương quai xanh có dấu đỏ, quả thực vừa xấu hổ vừa giận muốn chết, âm thầm hạ quyết tâm lần sau nhất định không để cho Lâm Tử Diễn muốn làm gì thì làm.