Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 286

Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 286

Cái nghĩ của sự im lặng

Im lặng không có nghĩa là lạnh lùng.
Im lặng không có nghĩa là vô cảm.
Im lặng cũng không phải là bất ổn.
Chỉ đơn giản là một sự im lặng.


Đâu phải suốt ngày ba hoa, ồn ã là luôn bình yên.Đâu phải suốt ngày cười ha hả là rất vui vẻ. Mà khóc lóc cũng đâu phải là buồn bã. Đôi khi cũng cần phải khóc, khóc cho trái tim bớt quặn đau, cốđẩy cái thứ làm mình khó chịu qua từng giọt nước mắt. Đôi khi cũng là cười nhưng là gượng gạo che giấu niềm riêng.Đôi khi mình không phảilà mình, cố tập tành cho mình cái bản mặt khó ưa và trầm ngâm, tập cái thói im lặng không chútồn ã, tập không khóc bù loa khi bất ổn, tập dùng icon và không có bất cứ một ký tự nào trong từng cái type………Phải..phải….phải, tập rất nhiều để biến thành một đứa hoàn toàn khác, để biến thành một đứa ” người lớn ” đúng nghĩa, biến mình thành một đứa…….không biết khóc.
Đâu phải bên ngoài vui vẻ, nói nhiều là không biết lặng. Đâu phải kìm hãm nước mắt là sẽ không khóc nổi đâu. Đâu phải cứ thấy người khác làm lơ là vô tình đâu, có để ý, có quan tâm đến đấy chứ nhưng chỉ là không muốn nói ra mà thôi. Đâu phải cứ những món quà sang trọng mớilà tình cảm đâu, chỉ cần một con thú bằng bông bé xíu, một tin nhắn ngắn ngủi cũng là là một món quà rất lớn rồi.
Vốn đã không phải là một đứa may mắn về vài khía cạnh, biết cái phận này rồi nên chẳng dám động chạm tới những điều mà người đời gọi là viễn vông, cũng chẳng dám lớn mồm nói người khác này nọ [ trừ những người đáng bị như thế ] . Bản thân thấy mình không ngoan tí nào, luôn làm người khác lo lắng và mệt mỏi. Bản thân thấy mình rất hay điên, nói chính xác là vậy.Bản thân cũng thấy mình hay bị chi phối bởi nhiều người, nhiều chuyện, nhiều khi muốn gạt đi cho khỏe mà cứ ôm đồm một đống rồi vỡ òa tất cả.
Rất thích lang thang dưới mưa, nhìn cái màu trắng xóa của cơn mưa to thật to. Thích du hí SG bằng những chuyến xe bus, nhìn mưa qua hàng kính xe, so sánh thế giới bên trong xe và ngoài kia. Thích cầm củ khoai lang nướng vàng rượm nóng hổi xuýt xoa trong cái lạnh của tháng 10, mỉm cười nhìn hộp bắp rang bơ nhớ về 1 người giờ rất xa mình. Thích lang thang trong thế giới ảo yume, vì từ đó đã có những yêu thương rất đỗi ấm áp. Thích đi mượn một bờ vai để nghỉ ngơi. Thích bình yên…..
Đang học cách buông ra, đang học cười, đang họcyêu thương , đang học không gây rắc rối, đang học yêu mình, đang học cách kìm hãm nước mắt và nỗi đau. Sẽ học, học để làm người lớn.
Khi im lặng chỉ đơn giản là im lặng.

Tags: