Cầu vồng con nhộng

Tôi thường ngồi tưởng tượng đến một ngày tôi sẽ chết, phải, chết như hầu hết các nhân vật ốm yếu xanh xao, suốt ngày phải ngồi trong nhà và uống những viên thuốc đắng nghét trong truyện. Khi tôi vừa nằm xuống, hẳn nhiên, người bạn thân nhất sẽ đem kỉ niệm của hai đứa ra nhìn, nước mắt len lén chảy trên môi (vì nhân vật chính là tôi, trước khi chết đã dặn nó không được khóc). Thì truyện vẫn thường xảy ra như thế, không phải sao?

 

Loading...