Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 286

Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 286

Cho tớ giữ cậu trong trái tim nhé – Chương 22

Cầu vồng 7 sắc thứ 22: Lời tỉnh tò dễ thương

Sau hôm đó thì Minh Nhật cảm thấy thật xấu hổ. Ai đời mới gặp Dĩnh Nhi chưa đầy 20 phút mà mặt thì cứ liên tục không biết để đâu cho đỡ xí hổ. Nhưng Dương Minh Nhật sẽ không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng vậy đâu. Trong bộ não đầy chất lưu manh kia đang từ từ, dần dần vẽ ra một kế hoạch. Kế hoạch đó sẽ hoàn hảo nếu không có những yếu tố khác hay nói dễ hiểu hơn là những đứa bạn hết sức “thân thiện” của cậu bạn…

Kế hoạch 1: “Vô tình” mời bạn ý đi chơi

– Tất cả tập hợp_ Tiếng ‘oanh vàng’ của Minh Nhật vang lên giữa không gian ‘yên tĩnh’ của lớp dê

19 đôi mắt to tròn, ‘đáng yêu’ nhìn về phía cậu bạn một cách phũ phàng

– Hay quá ha_Trúc Hy lườm lườm đầy ‘thiện cảm’

– Hì_ Gãi đầu gãi tai cho qua chuyện. Minh Nhật giở giọng chó sói, í quên thỏ non chứ_ Nhân danh Dương Minh Nhật, thằng bạn đẹp troai của các ông bà, tôi xin tuyên bố…

– Cắtttttttttttttttttttttttt_Băng Di phanh gấp_ Chắc lại một bài diễn thuyết “Có một sự tự sướng không hề nhẹ” của ai đó chứ gì?

– Diệp Băng Di

– Gì?_ Rùng mình, Băng Di lấm la lấm lét

– Chuyện đó là điều dĩ nhiên, không cần nói ai cũng biết. Và chỉ những đứa não phẳng như ai kia thì mới không hiểu thôi

– MINH NHẬT, VÀO CHUYÊN MÔN_ Thiên Duy hét lớn

– Thế này nhé, tôi nhờ các ông bà điều tra cho tôi số của Triệu Dĩnh Nhi, em họ của Vũ An. Tiền bạc không thành vấn đề

– Còn Thiên Duy thì sao?_ Vũ An há hốc mồm ngạc nhiên

– Thực ra, tôi là tướng bại trận_Thiên Duy cười cười

– Không phải như mọi người nghĩ đâu. Thiên Duy không thích Dĩnh Nhi nên mới nhường cho tôi

– Được rồi, tôi yên tâm_Vũ An khoanh tay vui vẻ

– Còn chuyện đó…

– Nghe cũng thú vị. Tôi có hứng thú_ Trúc Hy nháy mắt tinh nghịch

Nháy mắt sao? Mỗi khi Trúc Hy nháy mắt như vậy, tất có chuyện vui sắp xảy ra

– Được, đồng ý liền

Buổi trò chuyện nho nhỏ và bí mật này được kết thúc sớm trong tiếng cười của tụi nó. Nhưng, tụi nó, từng đứa từng đứa một, cười không phải vì một mục đích giống nhau mà mục đích ở đây là… chỉ có người trong cuộc mới hiểu.

7 giờ tối, tại quán cafe “Vô tình”

Một anh chàng điển trai cùng chiếc điện thoại trên tay…

“Tối nay có bận gì không, đi lượn chút đi” – tin nhắn đã được gửi đi thành công

Vài phút sau…

“Chết, mình nhắn nhầm, định rủ thằng bạn. Sorry nhé. Mà bạn rảnh không? Đi uống nước với mình đi. Tự nhiên thằng bạn lại đi với bồ, thế có chết không lị”– tin nhắn đã được gửi đi thành công.

Vài phút sau nữa…

“Ừ, được rồi. Mình cũng đang buồn”- tin nhắn đến

Giờ đây, Minh Nhật đang bay, bay giữa thiên đàng chứ không phải là ngồi trong quán cafe “Vô tình” chật hẹp này nữa

“Quán cafe Vô tình, ngõ 12 đường Trần Quốc Tuấn nhé”

“Ừm, được rồi”

Những tin nhắn cứ như thế, đi qua rồi đi lại khiến cậu bạn trào lên một cả xúc mãn nguyện…

– Xin hỏi ở đây ai là Dương Minh Nhật

– Là tôi

Thân hình nặng một tạ đang được đưa ra triển lãm dưới con mắt của Dương Minh Nhật. Không sai, đây là chủ nhân của những tin nhắn làm anh chàng này có những sự hạnh phúc nhất thời

Và một vài tiếng cười khúc khích được vang lên đây đó…

– Công nhận đó nha. Lớp trưởng của chúng ta quả thực là siêu nhân mừ

– Nè nè, có cả sự góp mặt của Triệu Vũ An nữa đó nha

– Mà sao bà biết hay vậy?

– Thì lúc trước tôi có nghe Vũ An nói về Dĩnh Nhi rồi

– Không, ý tôi là cô nàng một tạ kia kia

– À, chuyện đó hả?

– Đơn giản thôi, Trúc Hy lúc trước hay bị tôi so sánh với thân hình của Diệp Anh nên biết. Có thế thôi

– Trình độ của tôi, muốn điều tra số của Diệp Anh cũng không phải là khó

– Vố này, Minh Nhật đau lắm

– Ha ha ha… vui quá xá

———–

Minh Nhật hiểu những đứa bạn của mình mà. Chỉ thích quậy thôi. Lần này cậu sẽ cho tha nhưng lần sau thì thôi nha. Cậu cũng cảm thấy sợ mấy đứa này luôn rồi, từ giờ cũng chẳng dám nhờ vả gì nữa… Thôi thì, tiến hành kế hoạch hai vậy

Kế hoạch 2: Trêu chọc bạn ý một chút để tạo ấn tượng khó phai

Sau nhiều tháng khổ công rèn luyện. Cuối cùng, Minh Nhật cũng tìm gặp được Dĩnh Nhi. Đây có thể coi là buổi hẹn hò đầu tiên của hai người? Mặc dù Minh Nhật chỉ mới biết chút ít về Dĩnh Nhi nếu không muốn nói trắng ra là chỉ biết tên của cô bạn.

– Anh đợi em lâu chưa?

Đây rồi. Người thật thịt thật. Không phải thân hình một tạ mà là Dĩnh Nhi, Dĩnh Nhi làm cậu nhiều đêm… ngủ ngon.

– À, cũng mấy phút thôi

– Không ngờ lại được gặp anh đó nha

– Ừ, anh cũng vậy

– Em quả thật là có phúc khi được hotboy Dương Minh Nhật mời đi uống nước thế này mà

– Hì, có gì đâu. Mà em tên gì ấy nhỉ?

– Ơ, anh biết rồi mà. Tên em khó nhớ vậy sao?

– Tất nhiên là không rồi, chỉ tại trí nhớ của anh có chút…

– Triệu Dĩnh Nhi ạ

– Tên gì ấy nhỉ?

– Triệu Dĩnh Nhi ạ

– Gì cơ?

– Triệu Dĩnh Nhi ạ

– Tên gì nhỉ, Dĩnh Nhi

– Anh bị khùng à? Chơi em đấy hả? Nhớ rồi mà còn hỏi. Có ai lại đi hỏi tên theo cái cấu trúc what your name + your name không? Thôi, em về. Cáo từ

HẢ???

Minh Nhật xót xa nhìn theo bóng dáng Dĩnh Nhi đang khuất dần. Sao lại sơ suất thế nhỉ? Chỉ vì muốn ‘phá băng’ không khí thôi mừ Dĩnh Nhi. Lần này, đúng là… tạo ấn tượng khó phai thật.

Thất bại nối tiếp thất bại. Cậu có nên tiếp tục không vậy? Nhưng lần sau chưa chắc Dĩnh Nhi đã gặp cậu. Ông trời ơi, bất công quá?

Thôi thì mặc kệ, kế hoạch 3 thẳng tiến

Kế hoạch 3: Đôi khi, “lộ liễu” một chút lại hay

Theo một số nguồn tin của bọn gián điệp, Minh Nhật đã biết được Dĩnh Nhi hôm nay sẽ bay sang Anh.

Sân bay Tân Sơn Nhất, 9 giờ sáng chủ nhật…

– Tạm biệt các anh nha. Chắc năm sau em mới về đây

– Ừ, đi mạnh khỏe nhé Nhi. Anh sẽ nhớ em nhiều lắm đấy_ Thiên Duy và Vũ An ‘sụt sùi’

– Này Nhật, nói nhanh đi kìa_ Thiên Duy thúc

– Hì. Dĩnh Nhi đi đường mạnh khỏe nha. Còn nữa…

– Thôi, bọn tôi ở đây không tiện. Đi nhé_ Vũ An nói rồi lôi Thiên Duy chạy mất hút

– Dĩnh Nhi à, anh xin lỗi chuyện hôm trước nha

– Vâng, cũng không có gì đâu mà. Em cũng phải xin lỗi anh vì những lời hôm trước

– Mà trước khi đi, anh muốn nói mấy câu, em cứ nghĩ theo ý em nhé

– Vâng, anh nói nhanh nào

– Tự ngã hay để anh xô?

– Hì, anh ngộ nghĩnh quá

– Chờ đã, đang còn… Em chỉ cần làm cái cây còn việc cầm cưa cứ để anh lo. Mốt mới nhé. Một lời tỏ tình. Vì vậy, lần sau về là phải có câu trả lời nhé

– Vâng, em hứa. Anh ở đây cũng mạnh khỏe nhé. Em phải đi rồi. Tạm biệt

– Ừ…

Minh Nhật đứng lặng nhìn chiếc máy bay đang khuất dần trên bầu trời xanh kia. Có lẽ, thiên thần tình yêu Cupid đang tìm gặp cậu…

Nhưng những chuyện đó đã là quá khứ, còn bây giờ mới là thực tại. Vậy thì hãy để cho quá khứ đó chỉ còn là một kỉ niệm của những đứa trẻ lớp 8. Sau một năm trải đời và được học tập nhiều kinh nghiệm tán gái hơn thì lúc này đây, liệu 3 chàng trai của chúng ta có thể trưởng thành hơn không? Hay nói dễ hiểu hơn là những kinh nghiệm “cưa” có thể trưởng thành hơn không? Chap 23 thẳng tiến nhé các bạn…

Tags: , ,