Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 298

Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 298

Cho tớ giữ cậu trong trái tim nhé – Chương 4

Cầu vồng 7 sắc thứ tư : Sau cơn mưa… trời có hửng sáng

– Các… các… em đang làm gì đây hả??? _ Sự tức giận ngấm và da thịt người đó khi nhìn thấy bãi chiến trường đầy lửa này, nhưng vẫn cố trưng ra bộ mặt dịu dàng

1 phút … hình như là đã quá đủ. Như không chịu được sự ngột ngạt bủa vây lấy cả lớp học, Trúc Hy mới lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của tất cả

– Dạ… em xin lỗi cô… Hỳ hỳ tất cả là lỗi do em nên có gì thì cô cứ phạt mình em thôi_ giọng điệu có chút trầm xuống, Trúc Hy nói tiếp những gì đang nghĩ trong đầu_ Là lớp trưởng mà không quản được lớp, em thấy có lỗi vô cùng (cao thượng qua ha, định làm anh hùng trường học chắc)

– Mà thôi, không có gì đâu em_ cô chủ nhiệm nhìn Trúc Hy hết sức dịu dàng (có vấn đề gì ở đây thì phải). Nhanh chóng lấy lại nét dữ dằn trong tích tắc, cô chủ nhiệm hay còn gọi là ác ma học đường quay sang tụi nó_ Còn các em, lo mà dọn dẹp lại đi_ giọng nói nghe có vẻ bình thường nhưng âm khí của nó thì không hề bình thường chút nào.

Nói xong, bà bước đi, bỏ lại đằng sau những cái nhìn… bình thản của các học viên lớp ‘dê’. Ngày nào cũng như vậy, buổi sinh hoạt nào cũng cứ được nghe nhạc vàng miễn phí, có hôm tụi nó còn phải đăng kí suất cơm trưa tại lớp luôn. Nhưng không biết vì sao, ác ma lại hiền đột xuất như thế, chắc là ăn nhầm bã chó hay thuốc trừ sâu gì gì đó, nói chung là đại loại như vậy.

Hì hục, hì hục lao động không công, cuối cùng thì lớp học cũng lấy lại được vẻ sáng bóng như lúc đầu

\\\”Tùng… tùng… tùng” – 3 tiếng trống đáng ghét lại vang lên, không kịp để tụi nó nghỉ ngơi gì nữa, đúng là số đen như mực mà ( ý, chị gì đó ơi, mực còn có cả loại màu xanh + đỏ nữa ạ ). Học sinh từ các lớp nhốn nháo nhồn nhào túa ra như bầy ong vỡ tổ, chẳng bù cho dáng vẻ *bơ phờ, bơ phờ* của tụi nó. Nhanh chóng yên vị trên chiếc ghế thân yêu, lớp ‘dê’ mới hoàn hồn, không hẹn mà đứa nào đứa nấy đều cùng nhau hướng về một suy nghĩ mà chẳng ai biết, trừ họ.

Giọng thầy hiệu trưởng vang lên đều đều… ru tất cả các học viên vào giấc ngủ sâu, cùng những giấc mơ ảo. 1 tiếng trôi qua, đối với tụi nó như cả ngàn thế kỉ, thầy hiệu trưởng mới tha cho tui nó. Gương mặt đứa nào đứa nấy đều ủ rũ thấy rõ (kết quả của 1 tiếng đồng hồ ngồi ngoài cái tiết trời 42 độ). Chưa kịp để thầy hiệu trưởng nói hết câu, đã nghe thấy tiếng hét khinh thiên động địa của tất cả các học viên như bù đắp cho những ngày hè vắng lắng của sân trường. Lấy lại vẻ rạng rỡ như thường ngày, tất cả cứ chạy, chạy và chạy vào lớp, chạy một cách hăng say, chạy miệt mài, chạy như chưa từng được chạy hoặc cũng có thể là tất cả đều mơ thấy mình đang tham gia cuộc thi chạy maratong. Toàn bộ giáo viên đều tức giận nhìn lũ học trò đáng ghét này, buổi lễ còn chưa kết thúc cơ mà. Chẳng qua, lúc nãy thầy hiệu trưởng đang định nói là “Khi buổi lễ khai giảng kết thúc, các em thu dọn đồ đạc của mình về kí túc xá”. Ai dè chỉ vì cái tội không chịu chú ý, lời thầy hiệu trưởng cứ lọt vào tai này rồi lại ra tai kia nên khi thầy hiệu trưởng nói câu đó, tất cả chỉ nghe mỗi  “buổi lễ khai giảng kết thúc”, đầu đuôi đều bị cắt xén. Thấy vậy, trên khóe môi ranh mãnh đã hành nghề lâu năm, khẽ nở một nụ cười ấm áp và hạnh phúc (ông này tức qua hóa rồ rồi).

* Trở về với lớp ‘dê’ no.1 của chúng ta nào…

– Côoooooooo ơiiiiiiiiiiiiiiiiii ! Em nhớ cô lắm lắm luôn_ Vũ An giở giọng nịnh nọt khi vừa thấy ác ma xuất hiện

– Ế, bạn hiền. Bạn nói làm con chim đang tràn trề sức sống sa cành mà chết kìa_ Băng Di được dịp trêu chọc

– Đúng đó… đúng đó_ cả lớp nháo nhào lên hưởng ứng

– Ax, mới hôm đầu thôi đó mấy bà_ Vũ An tức khí

loading...

– Chuyện lạ ha, giờ lại còn quan tâm đến ngày tháng nữa cơ à, hay lại đang đếm ngược ngày để chuẩn bị đi gặp Diêm Vương_ Băng Di hớn hở

– Đừng có chọc tui điên lên_ Vũ An rít qua kẽ răng

– Tui không chọc ông cũng điên sẵn rồi_ Băng Di không vừa

– Vậy cùng một môi trường với người điên thì gọi là gì?_ Vũ An

– Là không sao cả_ Băng Di biết có người đang nói xỏ mình nên nhanh tay nhanh chân đáp trả

– Bà không thấy trong trại tâm thần, mấy người sống cùng với người điên là người điên mà_ Vũ An

– Đó là trường hợp khác_ Băng Di

– Chẳng khác ở chỗ nào cả_ Vũ An

– Vậy tui hỏi ông, ông khác với con chó ở điểm nào?_ Băng Di

Cả lớp ngao ngán nhìn cái cảnh diễn ra hằng ngày như cơm bữa này. Thấy tình hình căng thẳng, Trúc Hy lên tiếng để dập lửa

– Hôm nay là khai giảng, ông bà nhịn một hôm không được sao?_ Vừa dứt lời, Trúc Hy đã nhận được những tia nhìn sắc lạnh của hai nhân vật chính đang phóng về phía mình một cách vô thức

– Không phận sự. BIẾN…._ Cả hai nhân vật chính cùng đồng thanh

Trúc Hy cũng chỉ có ý tốt làm giảm bớt căng thẳng thôi, chẳng những ý tốt của nhỏ không được đền đáp mà còn nhận được những tia nhìn không mấy thiện cảm. Tức khí, tay nhỏ nắm chặt lại, làm nổi từng đường gân xanh đỏ tím vàng lục lam tràm tím….Và “Rầm” – một âm thanh vang lên phá vỡ sự ngột ngạt của lớp học. Tụi nó, bao gồm cả nhỏ Trúc Hy hướng đôi mắt ngạc nhiên về nơi vừa phát ra âm thanh quái dị đó. Tất nhiên, chủ nhân của cái “Rầm” KHÔNG PHẢI nhỏ lớp trưởng lạnh lùng mà là…

loading...
Tags: , ,