Đáng đời người yêu cũ

Là sinh viên mới ra trường, may mắn tôi tìm được công việc tại một cơ quan Nhà nước với đồng lương ít ỏi 2 triệu đồng/tháng. Và rồi tôi đem lòng yêu một cô bạn đồng nghiệp con nhà tiểu thư khuê các, cổ cao ba ngấn, mặt hoa da phấn, đáy thắt lưng ong, chân dài và thẳng như cây cau chùa, mặt trái xoan, mũi dọc dừa, lông mày lá liễu, da trắng như nàng Bạch Tuyết… Tóm lại là yêu ơi là yêu, thích ơi là thích!
Tháng lương đầu tiên tôi mời cô ấy đi xem phim tình cảm. Xong phim, chúng tôi vào trung tâm thương mại liền kề, nàng đề nghị rẽ vào một tiệm ăn kiểu Ý. Tôi hơi e ngại vì thấy tiệm này sang trọng quá. Cô ấy gọi hết món này đến món khác, tôi cứ lo ngay ngáy sợ không đủ tiền thanh toán thì chết ngượng. Rồi cô ấy gọi thêm năm ly kem tươi chén một mạch hết veo 4 ly. Đứng dậy, người yêu tôi còn mua thêm năm cái bánh Pizza loại nhỡ. Vừa đi vừa vui miệng, cô ấy “thanh toán” hết 3 cái.
Tôi thấy hơi lo lắng, đành đưa ra một lời cảnh tỉnh nhằm che giấu năng lực tài chính:
– Em ơi, dạo này đang có dịch bệnh đường ăn uống, em nên cẩn thận…
Đáp lại lời tôi, nàng cười khúc khích:
– Không sao đâu anh ạ! Bụng em rất tốt. Bác gái em lại làm ở bệnh viện nhiệt đới.
Thế là thôi rồi, nàng đã làm tiêu tan hết hy vọng của tôi. Đang nghĩ kế để cản trở thì chúng tôi ngang qua hàng chè thập cẩm đặc sản, bạn gái tôi lại tiện miệng làm luôn hai ly bự. Rồi hoa quả dầm, xúc xích nướng, cánh gà tẩm mật ong… đều trở thành nạn nhân của cô ấy. Nàng ăn nhanh đến nỗi tôi chẳng kịp nghĩ gì. Nàng ăn cứ như là chưa bao giờ được ăn. Cái ví vốn mỏng tang của tôi hình như chỉ còn… lớp da. Mọi thứ trong trung tâm thương mại mới đắt đỏ làm sao!
– A đây rồi, sôcôla Thụy Sỹ! – Nàng reo lên sung sướng và mua liền 3 hộp để ăn dần lúc ở nhà buổi tối cho đỡ nhớ… tôi. Dĩ nhiên là tôi trả tiền. Đi với bạn gái thì phải (đành) ga lăng chứ biết làm sao!
Tôi liếc nhanh vào ruột chiếc ví, sau khi mua sôcôla xong, nó chỉ còn đựng hai đồng xu 5000 và 1 đồng xu 1000. Lạy chúa, cầu mong cho nàng đừng hứng thú với cái món quái quỷ nào nữa.
– Anh ơi em mua dâu tây nhé!
Rồi chẳng thèm để xem tôi có… còn sống không, nàng phi vào hàng hoa quả làm 5 cân dâu tây, giá 45 nghìn.
“Em giết tôi rồi” – Tôi lẩm bẩm và nghệt mặt ra, thiếu hẳn 34 nghìn, làm thế nào bây giờ?
Rồi tôi đành dùng hạ sách, giả vờ có việc gấp, bảo em về trước và gọi điện thoại cho bạn đến “cấp cứu”.
Sau lần ấy, tôi chủ động chia tay nàng vì không “môn đăng hộ đối” và chuyển cơ quan.
Hai năm sau, tôi tình cờ gặp lại nàng ở chỗ hẹn hò ngày xưa, không thể nhận ra nàng nữa. Bây giờ nàng nặng gần 100 ký, đi đứng lặc lè. Đáng đời nàng! Ông trời thật có mắt!

Categories:

Tags: