Dục vọng đen tối – Chương 123

“Đại ca…”

“A Nguyên, cậu còn xem tôi là đại ca của cậu sao?” gương mặt Nam Dạ Tước âm trầm, phẫn nộ quát.

“Xin lỗi.”

Nam Dạ Tước thấy nguyên cả chiếc taxi kia bị lật quay lại, cũng may là chưa bị biến dạng. Nửa thân trên của Dung Ân đã thò ra ngoài cửa sổ xe, một cánh tay đong đưa xuống đất, máu tươi trên trán đang theo má cô rơi xuống cánh tay.

Sắc mặt anh ta không thay đổi, chỉ là con ngươi đen sẫm kia sâu hơn rất nhiều, ánh mắt của người đàn ông hơi nheo lại, A Nguyên đã theo anh ta từ rất lâu, biết rõ đây là dấu hiệu nổi giận của anh ta.

A Nguyên cúi đầu, ánh mắt rơi trên mặt Dung Ân, người phụ nữ này quả nhiên là tai kiếp của Nam Dạ Tước. “Đại ca, nếu là do cô ấy đã hại anh xảy ra chuyện, tại sao không để em giết cô ấy?”

“A Nguyên, tôi biết là cậu sẽ không phản bội tôi, bởi vậy tôi mới tìm cậu trở lại, chẳng phải tôi đã nói qua, các người ai cũng không được đụng vào cô ấy sao?” Nam Dạ Tước đi đến trước mặt A Nguyên, ánh mắt như ép sát vào đôi mắt của người đàn ông, ánh mắt sắc nhọn như lưỡi dao.

“Đại ca, anh đánh em cũng được, anh mắng em cũng được, lúc trước em nghe lời anh nói nhận cô ta làm chị dâu, nhưng mà…” A Nguyên nhớ tới lần truy kích đó, đến nay trong lòng vẫn còn thấy sợ hãi, “Cô ta có thể hại anh như vậy, người phụ nữ như thế không thể giữ lại được.”

“Có thể giữ hay không, tôi không cần cậu phải dạy tôi.” Nam Dạ Tước mở cửa xe, Dung Ân mất đi ý thức ngã ra, bị anh kéo ra xe taxi. Người đàn ông xem xét băng ghế trước người tài xế cũng hôn mê giống vậy, “Gọi xe cứu thương.”

Nam Dạ Tước giữ eo ôm lấy Dung Ân, lúc xoay người, hai chân cứng lại, không thể lập tức cất bước, sự hốt hoảng đó, ở trước mặt người khác anh không biểu hiện ra, thiếu chút nữa, thật sự là thiếu chút nữa thôi.

Thiếu chút nữa, Dung Ân đã chết dưới súng của A Nguyên, người phụ nữ suýt nữa hại anh mất mạng này, suýt nữa đã bị giết trước mặt anh.

Nam Dạ Tước ôm chặt lấy cánh tay cô hơn, sự thiếu vắng trong lòng đau nhói lên dữ dội, anh đưa mắt xuống liếc nhìn gương mặt này, anh sẽ không để cô chết, một mạng đổi một mạng là cách làm của anh ta đối với người khác, những đau đớn anh đã chịu, cô cũng nên được nếm.

Những người tin tưởng được bên cạnh Nam Dạ Tước đều đã được gọi quay trở lại, kỳ thực mọi ngọn nguồn của anh sớm đã tìm cách tẩy sạch rồi, chiếc đĩa CD đó làm cho cả máy tính của Bùi Lang đều bị tê liệt, không cứu chữa được một chút manh mối có ích nào. Cho nên thời điểm sơ thẩm ban đầu, chỉ là một cú đẩy không đâu vào đâu, Nam Dạ Tước muốn một lần nữa quay trở về, có thể quang minh chính đại.

Dung Ân đã bị thương, nhưng cũng không nặng, trên trán quấn lấy băng gạc, trên mu bàn tay trắng nõn, đầu kim của ống nhỏ giọt cắm vào trong kinh mạch cô hiện lên rõ ràng, thủ thuật băng bó của Từ Khiêm gần như hoàn mỹ, hai tay anh vỗ nhẹ, “không có gì, không chết được đâu, nghỉ ngơi vài ngày là được rồi.”

Đôi tay Nam Dạ Tước vòng trước ngực, “Cậu ra ngoài trước đi.”

Sau khi A Nguyên trở về thì quỳ bên ngoài nhà không đi vào, vừa hay đêm nay lại đón trận tuyết rơi đầu tiên của ngày đầu đông, sống lưng của người đàn ông giữ được rất thẳng, những tinh thể hoa tuyết rơi lả tả trên bả vai, trên những sợi tóc thì đã bắt đầu đông tụ lại. Một người con gái trẻ khoảng hai mươi, chân đi giày cao gót đi đến, bộ váy ngắn vừa vặn hông ôm lấy đường cong gợi cảm, cô tuổi còn rất trẻ, nhưng gương mặt lại thể hiện sự cao ngạo và quyến rũ không phù hợp với độ tuổi.

“Ấy, A Nguyên?” cô gái dừng lại, “Sao anh lại quỳ ở đây, “Không phải là đang chịu phạt chứ?”

Người đàn ông giơ tay lên, cô gái này anh ta đã gặp qua vài lần, mối quan hệ với Nam Dạ Tước rất tốt, anh ta thậm chí đã từng cho rằng cô ta sẽ là chị dâu của bọn họ, “Dung tiểu thư.”

Dung Ái ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang bằng người đàn ông, “Mặt của anh… Tước đánh anh hả?”

“Là lỗi của mình A Nguyên.”

“Ruốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh ấy đánh anh?” A Nguyên là tâm phúc đắc lực của Nam Dạ Tước, anh ấy sao có thể vô duyên vô cớ ra tay đánh anh ta được.

Người đàn ông tuy là chịu phạt, nhưng tận trong xương cũng không phục, “Đại ca bị cô ta làm hại như vậy còn chưa đủ hay sao? Dung tiểu thư, tôi thật không biết trong lòng Đại ca đang nghĩ gì nữa, cô ta chính là một con bọ cạp độc, không, còn độc hơn cả bọ cạp độc nữa. Lần trước chúng ta gặp chuyện trên bến tàu, chính là do cô ta đã bán đứng Đại ca, đem chiếc đĩa đánh cắp được ra ngoài đưa cho người khác, tôi tức giận không chịu được, muốn giết cô ta, nhưng lại bị Đại ca ngăn cản trước một bước…”

“Cái gì? Tước xảy ra chuyện chính là vì người phụ nữ đó? Bây giờ cô ta đang ở đâu?” Khắp khuôn mặt Dung Ái tràn ra sự thù hận và u ám.

“Cô ta bị thương, Đại ca dẫn vào trong phòng.”

“Anh ấy tự nhiên còn dẫn cô ta về?” giọng nói của Dung Ái không khỏi bén nhọn, sát khí hiện ra trong mắt.

“Dung tiểu thư, còn chuyện Đại ca nghiện độc, lúc đó trong phòng bệnh chỉ có mình cô ta, là cô ta đã giương mắt nhìn người y tá đó tiêm angle beat cho Đại ca, hơn nữa, người chỉ thị phía sau vụ này chính là người yêu cũ của cô ta.” A Nguyên đối với Dung Ân quả thật là đã hận thấu vào trong xương tủy, hồng nhan họa thủy, có cô ta ở đây một ngày, những nguy hiểm kề cập bên cạnh Nam Dạ Tướng sẽ không biến mất, “Tuy rằng sau sự việc đó Đại ca có nói chuyện này không liên quan đến cô ta, nhưng mà tôi từ đầu đến cuối vẫn không tin.”

“A Nguyên, anh không làm sai, đứng dậy, đừng quỳ nữa.” Dung Ái đứng dậy, nắm lấy cánh tay của A Nguyên muốn kéo anh ta đứng dậy.

“Không, đây là Đại ca phạt tôi.” Tính tình A Nguyên cũng rất bướng bỉnh, ở đó quỳ từ đầu tới cuối ngay cả đầu gối một chút cũng không nhúc nhích.

Dung Ái xách túi LV đi vào phòng khách, cô cởi bỏ đôi giày, thay dép, đi vào trong, vừa đi qua hành lang, đã nhìn thấy hai người vệ sĩ canh giữ trước cửa phòng Nam Dạ Tước.

Bước chân cô nhanh hơn, vừa mới lại gần, đã thấy Nam Dạ Tước đi ra.

“Tước,” người con gái tiến sát lại, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không có xương luồng qua khuỷu tay của người đàn ông, “làm gì đó?”

“Em mới về à.” Nam Dạ Tước nghiêng đầu liếc nhìn gương mặt được trang điểm tinh xảo của Dung Ái, tuổi đời còn chưa đến hai mươi, đã biết cách ăn mặc trang điểm như thế nào để trở nên phong tình vạn chủng*.

*(phong tình vạn chủng: cực kỳ hấp dẫn và quyến rũ)

“Thành phố Bạch Sa thật vui, nếu biết sớm, lúc đầu em đã theo anh qua đây, “Dung Ái ngã đầu dựa vào vai người đàn ông, “Tước, trong phòng có người sao? Tại sao còn có vệ sĩ đứng ở đây nữa?”

Nam Dạ Tước lộ vẻ mặt mệt mỏi, thuận miệng đáp, “Không có, mau đi ngủ đi.”

Anh đứng dậy đi về hướng phòng khách, cánh tay cũng từ trong lòng cô gái rút về, Dung Ái đứng ở đằng xa, ánh mắt từ cánh cửa đóng kín mít quét một vòng rồi thu lại, cô cố lấy lại sự vui vẻ, biết được Nam Dạ Tước đang nói dối. Ngón tay chuyển động nắm chặt lại, cô làm bộ như không biết gì cả theo sát bước chân người đàn ông, “Em đang chơi high lắm, còn chưa muốn ngủ.”

Nam Dạ Tước nghiêng người dựa trên ghế sofa, hoàn toàn là tư thái của một bộ dạng làm biếng, tivi trong phòng khách đang mở, người đàn ông giương cao gò má, gương mặt gợi cảm rất mê người, Dung Ái đứng cách anh vài bước, góc miệng vốn đang xệ xuống lại không khỏi kéo lên, cô đi đến trước sofa, lúc ngồi xuống, nửa thân trên vừa đúng nằm trong cánh tay đang mở ra của Nam Dạ Tước.

Xuyên qua hơi thở là mùi hương kinh điển của nước hoa Chanel, mang theo sự thu hút và mê hoặc mập mờ nào đó, ánh mắt của Nam Dạ Tước từ tivi thu lại, đã rất lâu rồi anh ta chưa đụng vào phụ nữ, không phải là không muốn, mà là… Gương mặt tinh xảo của Dung Ái tiến tới trước mặt Nam Dạ Tước, bờ môi đỏ khẽ mở, cô cắn nhẹ môi dưới, lúc hàm răng dời đi, trên bờ môi có vệt sáng bóng ươn ướt, cô luôn mặc rất ít quần áo, thiết kế cổ áo chữ V, làm bộ ngực tuyệt đẹp lộ ra khe ngực trắng nõn, hơi thở Nam Dạ Tước bắt đầu xuất hiện sự rối loạn, người con gái thấy thế, hai tay được mời ôm lấy cổ anh ta, nghiêng người dậy, cặp chân nhanh chóng dạng ra ngồi bên eo người đàn ông, hông cô trượt xuống, sự mềm mại tuyệt đẹp chống đỡ dục vọng mạnh mẽ của Nam Dạ Tước.

Dung Ái từ trước đến nay chưa biết thế nào là ngại ngùng, cái mà cô muốn, phải lấy cho bằng được.

Bờ môi theo trán của người đàn ông đi xuống chiếc mũi cứng chắc, đôi môi, cằm, cuối cùng, cô cuối người xuống, đầu lưỡi linh hoạt bám lấy cần cổ người đàn ông, liên tục nhiều lần, ở trước cổ anh ta bắt đầu liếm hôn. Trong đôi mắt của Nam Dạ Tước tràn ra ham muốn cháy bỏng, Dung Ái kéo lấy tay phải của người đàn ông, hé miệng ngậm lấy một ngón tay của anh ta, cổ họng Nam Dạ Tước phát ra một tiếng gầm gừ khô khan khó mà ức chế được, cô gái cười giống yêu tinh vậy, nắm lấy tay của anh, đặt vào bộ ngực mềm mại của mình.

Hai người ôm hôn vội vàng, bàn tay người đàn ông dùng sức rất mạnh, cởi bỏ áo ngực của cô, tiếp xúc trực tiếp, Dung Ái cắn nhẹ góc miệng của người đàn ông, tiết tấu hơi thở cũng bắt đầu theo đó loạn xạ, “Tước, anh xem đó anh đã đói lâu như vậy rồi? người phụ nữ trước đây, đều không thể thỏa mãn được anh sao?”

Nam Dạ Tước mở mắt, người con gái bước tới đối diện với tròng mắt âm u của anh ta, cô sớm đã chìm vào trong đó, chân nhẹ giơ lên dọc theo bên đùi anh ta bắt đầu cọ xát.

Cánh tay đang chui vào trong áo cô rút về, hai bàn tay đặt ở eo cô, ngăn những động tác tiếp tục trêu ghẹo của cô, mặt Dung Ái lộ vẻ khó hiểu, cánh tay vẫn còn quấn chặt lấy cổ người đàn ông không buông.

Nam Dạ Tước không quen tư thế ngẩng đầu lên nhìn người khác, anh một phát liền đem người con gái đè ép dưới thân mình.

Dung Ái lần nữa gợi lên nụ cười, lọn tóc xoăn lớn rơi dọc theo sofa, Dung Ái hoàn hảo đem toàn bộ những gì đẹp nhất của người phụ nữ phát họa ra, cặp chân mày lá liễu cao và thanh mãnh kia cũng là được cắt tỉa tỉ mỉ qua, tóm lại là, toàn bộ cơ thể cô không chỗ nào là không tinh xảo, chỉ một ánh mắt bình thường, có thể làm cho đàn ông quăng mũ cởi giáp.

Hai cánh tay Nam Dạ Tước đặt bên người cô, người con gái mỉm cười, lại không đợi được động tác tiếp theo của anh ta.

Dục vọng trong mắt người đàn ông đã dập tắt hơn phân nửa, Dung Ái xinh đẹp, từ trước đến nay khuôn mặt này luôn làm động lòng người.

Nhưng Dung Ân lại không giống vậy, cô ấy từ trước đến nay không thể che giấu bản thân mình, khi không vui, sắc mặt sẽ rất khó coi, khi ngã bệnh, khuôn mặt luôn tái nhợt, nhưng khi cô nằm dưới thân thể của anh, gương mặt đó lại hiện ra đỏ ửng lên khác thường, tuy rằng cô ấy không phải lúc nào cũng đẹp, nhưng ít nhất, cô ấy lúc nào cũng tươi, hơn nữa hỷ nộ ái ố cũng không che giấu, Dung Ân như vậy, cho dù là lúc oán hận anh, trong mắt của Nam Dạ Tước đều là đẹp cả.

Anh đứng dậy, ngón trỏ chùi đi vết son môi dính trên khóe miệng.

Dung Ái giật mình kinh ngạc, nằm trên ghế sofa không kịp phản ứng trở lại, cho đến khi Nam Dạ Tước muốn đi.

Cô còn chưa kịp chỉnh trang lại, liền đứng dậy giữ chặt tay của anh ta, “Tước?”

“Đi ngủ thôi.” Người đàn ông để lại câu nói, cơ thể căng thẳng, củi khô bắt lửa đã tới thời điểm bùng phát, bất cứ lúc nào cũng có khả năng đốt lên.

“Tước, em muốn đem chính mình cho anh.”

Nam Dạ Tước khẽ cười, rút tay về, “Mẹ em nghe được sẽ ăn anh luôn đấy.”

“Em không phải đùa.” Dung Ái có chút ão não, dậm chân.

Nam Dạ Tước quay đầu nhìn chằm chằm cô, Sở Mộ đưa cô đến bên cạnh anh, ý đồ rất đơn giản, chính là muốn cô ấy lên giường của anh.

Nói cách khác, Dung Ái chính là đã được Sở Mộ chọn.

Nam Dạ Tước không trả lời, đi ra khỏi phòng khách.

Dung Ái nhìn anh ta về lại trong phòng, nhìn theo cửa phòng lại đóng kín mít, cô âm thầm cắn lấy răng mình, đôi tay được chăm sóc đẹp mắt không khỏi nắm chặt.

Dung Ân vẫn còn đang ngủ, có lẽ là do trong thuốc có chất an thần.

Nam Dạ Tước đứng dậy đến bên giường cô, cô nằm nghiêng, tay cắm nước truyền dịch để ngoài chăn, động tác anh dịu dàng đến bên mép giường ngồi xuống. Tay phải đưa tới nắm bả vai cô.

Làn da trắng mịn làm anh không khỏi thở nhẹ, anh ta biết rõ, Dung Ân dưới lớp chăn đó là hoàn toàn khỏa thân.

Tay của người đàn ông theo đường cong của chiếc chăn khẽ vuốt cơ thể này một chút, anh không tiến sâu vào, mỗi một chi tiết cùng với điểm nhạy cảm trên cơ thể của cô, Nam Dạ Tước đều biết. Trong phòng rất yên tĩnh, chưa được một lúc, phần tĩnh mịch này đã bị phá hủy.

Nam Dạ Tước thở hổn hển, Dung Ân hình như khẽ nhăn mày, miệng cô hé mở, ưm một tiếng.

Chính là tiếng thì thầm mơ hồ này, làm phá hủy toàn bộ công sức vất vả kiềm nén của người đàn ông.

Anh kéo chăn ra, tuy rằng đang mở máy sưởi, nhưng động tác đột ngột này của anh vẫn làm cho Dung Ân cảm thấy lạnh, muốn cuộn lấy tứ chi lại. Hai tay Nam Dạ Tước ấn lấy vai cô, không cho cô thời gian phản ứng.

Dung Ân trong cơn mộng mị cảm giác được có người đè nặng lên mình, cô muốn đưa cánh tay ra cản, nhưng lại bị đối phương ngăn cản, đôi chân cũng bị tách ra, cảm giác mát mẻ nhè nhẹ xuyên vào trong cơ thể.

“Đừng…”

Khuôn ngực rắn chắc của Nam Dạ Tước áp vào bộ ngực mềm mại của Dung Ân, cơ thể này, vẫn còn làm anh đam mê như vậy, giống như là đã hút thuốc phiện thì khó mà cai được.

Dung Ân không phân biệt được là hiện thực, hay là đang nằm mơ, một cơn đau từ dưới truyền lên, đôi chân cô bị gập trước ngực, khi người đàn ông khom lung xuống, tiến vào rất sâu.

“ưm…”

Gương mặt tuấn tú của Nam Dạ Tước kéo căng, từng giọt mồ hôi lớn trên trán rơi xuống trước ngực trắng nõn của Dung Ân, anh phát ra hơi thở gấp sung sướng mà cũng gần như đau khổ, môi mỏng theo cần cổ Dung Ân khẽ hôn, anh chiếm lấy bộ ngực căng ra của cô, nhưng động tác rất nhẹ, không giống như lúc trước để lại vết tích gì đó trên người cô.

Nam Dạ Tước tăng nhanh luật động, nhìn dáng cơ thể người phụ nữ uốn éo dưới cơ thể mình, hai tay anh đè đầu gối Dung Ân lại, khi đã gần bùng phát lại đẩy người ra, đỉnh điểm của dục vọng, được phóng ra trên bụng bằng phẳng của Dung Ân.

Anh bế khí đôi mắt lấp lánh như ánh sao, hạ người xuống, ham muốn nhớp nháp tại nơi hai người tiếp xúc bết dính lại.

Nam Dạ Tước đưa tay phải ra vén lấy những sợi tóc trước trán cô, gương mặt nhỏ nhắn của Dung Ân cỡ một bàn tay to hiện ra hồng hào quyến rũ, Nam Dạ Tước ngắm nhìn gương mặt này, sự nhiệt tình trong con ngươi đã mất hết đi, anh quay người nằm nghiêng bên cạnh Dung Ân, gương mặt tuấn tú mê hoặc áp vào cần cổ Dung Ân, giọng điệu người đàn ông lạnh nhạt, lại không có chút tình cảm nào, giọng nói khàn khàn từng chữ một thốt ra, “Dung Ân, em đã không xứng lại có con của tôi nữa.”

Nếu như, đứa con thứ nhất là anh chưa chuẩn bị để có, vậy thì đứa con thứ hai, chính là anh đã toàn tâm toàn ý chuẩn bị tốt để nghênh đón nó.

Thế nhưng, Dung Ân lại nói, Nam Dạ Tước, tôi đã phá nó… Nam Dạ Tước trong thời khắc nghe điện thoại của cô báo là cô đã có thai, anh thực sự đã vui mừng khôn xiết, thậm chí trong lòng chưa bao giờ thấy lúc nào sung sướng như lúc đó.

Anh đứng trên bến tàu nhìn xa xăm, dường như có thể trông thấy bộ dạng một đứa bé đang nằm ngủ trên đầu gối anh. trong lòng anh nghĩ, Dung Ân báo với anh, nhất định là đã lựa chọn cùng anh tiếp tục một cuộc sống tốt đẹp, ngay cả khi cô không dám nói ra chuyện lấy chiếc đĩa CD, chỉ cần cô nói một câu anh hãy cận thận, nhanh chóng trở về, vậy thì, Nam Dạ Tước đều sẽ tha thứ cho cô hết.

Trái tim anh, từ trước đến nay chưa từng trải qua cảm giác như bị người ta hung hang xé nát nó như lúc đó, lời Dung Ân nói, đến giờ vẫn còn bên tai anh, thậm chì đã từng có một thời gian rất dài, đều đã đi vào trong giấc mơ của anh.

Khi cô nói ra những lời nói đó, sắc mặt nhất định là vô cùng sung sướng.

Nói không chừng, sau khi anh trúng đạn, cô còn nâng ly lên chúc mừng.

Nam Dạ Tước không thể quên được Dung Ân nói: Tôi muốn làm cho anh chết cũng không nhắm được mắt… Lúc đó vẻ mặt tuyệt đối là oán hận, Nam Dạ Tước nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra được.

Cô dựa vào cái gì mà làm tổn thương anh như vậy? Không phải là dựa vào việc anh yêu cô sao?

Yêu, là rất ngọt ngào, nhưng khi nó trở thành sự toan tính, nó chính là đã được nhúng thành một loại kịch độc, tàn nhẫn đâm vào trái tim Nam Dạ Tước, hoặc là anh chết, bằng không, loại độc này không có thuốc nào chữa được.

Cho dù đem Dung Ân rút ra khỏi cuộc sống của Nam Dạ Tước cũng không được, bởi vì, độc tính vẫn còn đây.

Ngoài cửa phòng, khuôn mặt Dung Ái kéo căng ra, sắc mặt cô trông rất khó coi, cho dù là có trang điểm tinh xảo hơn nữa, cũng không giấu được vẻ chật vật trên mặt.

Hai người vệ sĩ nhìn mặt nhau, chỉ đành phải nhìn thẳng về phía trước, bên trong động tĩnh lớn như vậy, ai cũng biết chắc là đã diễn ra màn hoạt sắc sinh hương.

Nam Dạ Tước đem chăn đắp lại trên vai cho Dung Ân, đứng dậy đi vào phòng tắm.

Lúc quay lại cầm theo chiếc khăn lông ước, anh cẩn thận lau đi vết bẩn trên bụng Dung Ân, người phụ này, đến bây giờ anh vẫn chưa buông, cô ta muốn cuộc sống bình thường đơn giản phải không? Nhưng Nam Dạ Tước đã nói trước rồi, đã lên giường của anh thì không dễ bước xuống vậy đâu, điều cô muốn, anh vĩnh viễn cũng không cho.

Nếu đến lúc đó, Nam Dạ Tước vẫn là trói buộc cô ở bên cạnh mình, không nuông chiều cô, không cho cô hạnh phúc, không cho cô có quyền cười, và giữa bọn họ cũng không cần đứa con nào nữa.

Vậy thì cứ xem như là chiếm đoạt con rối để bên cạnh là được rồi.

Tâm trạng như vậy, thật sự là đã tuyệt vọng đến cằn cỗi, giống như là sa mạc khô khốc trăm năm, một cọng cỏ cũng khó sống.

Nam Dạ Tước tắm xong ngủ bên cạnh Dung Ân, ngủ một mạch cho đến gần sáng mới bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại. Lúc anh ra khỏi phòng thần sắc vội vàng, dặn dò vệ sĩ ngoại trừ Từ Khiêm ra, ai cũng không được đi vào trong phòng này.

Xe phát ra tiếng động rất lớn, Dung Ái tỉnh giấc ngồi dậy, mặc luôn bộ đồ ngủ đi ra ngoài.

A Nguyên vẫn còn quỳ ở ngoài, Nam Dạ Tước để anh ta quỳ một đêm, anh ta quả thật là không hề nhúc nhích.

Khi Dung Ái đi ra tới cửa, nhìn thấy tuyết trắng trên vai A Nguyên đã tích tụ lại rất dày, người đàn ông ưỡn thẳng sống lưng, hai đầu gối tê nhức mỏi nhừ.

“A Nguyên,” Dung Ái mặc ít, lạnh đến dậm dậm chân, “Tước đi ra ngoài rồi, anh đứng lên đi.”

Mắt người đàn ông đang nhắm, khi mở ra mất rất nhiều sức lực, mi mắt trên và dưới dường như dính lại với nhau, “Dung tiểu thư, cô không cần lo cho tôi.”

“Cái anh ngốc này, sao lại cố chấp đến như vậy chứ.” Toàn thân Dung Ái run rẩy, cô ngồi xổm xuống, đè thấp giọng nói, “Người phụ nữ anh nói bây giờ đang trong phòng của Tước, quả nhiên là con hồ ly tinh, hình như vừa mới tỉnh lại, lại còn dụ dỗ anh ấy, làm tiếng động lớn như vậy, ồn đến em cũng không ngủ được.”

“Đại ca…” ánh mắt A Nguyên phức tạp, cúi đầu xuống thở dài.

“Dù sao anh ấy cũng đã đi ra ngoài, hay là chúng ta nhân cơ hội này xem loại trừ cô ta như thế nào? Để bớt lại mối họa sau này.” Lời nói Dung Ái vội vàng lưu loát, trong ngữ điệu không hề kéo dài, trong ánh mắt kiều diễm toát lên vẻ thâm độc, quả xứng đáng là đã theo học được từ Sở Mộ.

“Không được,” A Nguyên nghĩ cũng không cần nghĩ liền từ chối, “Nếu mà bị đại ca biết được, anh ấy thật sự sẽ giết người đó.”

Loading...

“Hôm qua anh cũng không phải đã muốn làm vậy sao?” giọng nói Dung Ái hạ thấp, tiến đến bên tai A Nguyên, “Em có cách làm cho cô ta đột tử, anh ấy tuyệt đối sẽ không nghi ngờ lên đầu chúng ta, bây giờ bên ngoài phòng đang có vệ sĩ canh gác, anh dụ bọn họ đi ra khỏi, em sẽ ra tay.”

“Dung tiểu thư.” trong mắt A Nguyên thể hiện sự kinh ngạc, không ngờ được Dung Ái sẽ nói ra những lời như vậy.

“Anh muốn nhìn tính mạng của Tước bị cô ta bóp trong tay một lần nữa sao?”

A Nguyên bắt đầu dao động, kỳ thực, từ lần đầu tiên gặp mặt Dung Ân, anh đã bắt đầu có dự cảm không tốt.

“Em sẽ không để cho ai phát hiện ra được, yên tâm đi.”

Ánh mắt cụp xuống của A nguyên nâng lên, hình như đã đưa ra một quyết định rất khó khăn, “Được.”

Dung Ái đỡ anh ta dậy, chính mình cũng bị lạnh cứng cũng không ít, cô vào tới trong phòng, bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị.

Không lâu sau, bên ngoài phòng đã truyền đến tiếng kêu của A Nguyên, hình như nói là có ai đó đã đột nhập, anh ta chạy vào phòng khách hướng đến vệ sĩ đang canh giữ bên ngoài cửa phòng Dung Ân, vẫy vẫy tay, hai người họ không nghi ngờ gì anh, sải bước đi theo ra ngoài.

Dung Ái rón ra rón rén mở cửa, đi qua hành lang, đi đến trước cửa phòng Nam Dạ tước, nhanh chóng chui người vào trong, liền đóng cửa lại.

Bên trong chỉ mở ra chiếc đèn nhỏ trên tường, trong phòng ngủ bày trí đầy đủ mọi thứ, chính giữa là một chiếc giường lớn hình tròn, xa hoa đến từng li như vậy, thân thể gầy yếu của Dung Ân ngủ ở chính giữa căn phòng lại càng hiện ra rõ ràng hơn. Cô cuộn tròn người lại, mái tóc màu đen đẹp mắt bên dưới cơ thể, toàn bộ cơ thể được chăn bông đắp kín, chỉ để lộ ra gương mặt nhỏ bằng bàn tay. Dung Ái tiến gần tỉ mỉ quan sát, cô ấy vẫn còn đang ngủ, hai đầu chân mày khẽ nhăn lại, hình như đến ngủ cũng không được yên ổn.

Không thể nghi ngờ, đây là một người phụ nữ xinh đẹp, chẳng trách Nam Dạ Tước động lòng.

Khóe miệng Dung Ái nâng lên ra vẻ khinh thường, nhưng tướng mạo cô cũng không hề thua cô ấy, hơn nữa nhìn bộ dáng của người phụ nữ này mảnh mai không chút sức lực, gương mặt trắnh bệch, người đẹp bên Nam Dạ Tước vô số, sao lại chọn cô ta chứ?

Đến gần xem kĩ, lại cảm thấy như có gì đó không đúng, hai đầu lông mày hình như có cảm giác gì đó rất thân thuộc.

Dung Ái thấy cô ta đang ngủ say như vậy, ánh mắt liền thoáng hiện lên vẻ âm u. Cô đứng thẳng người, từ trong túi áo ngủ lấy ra một ống tiêm, cô dùng ngón trỏ búng nhẹ phần đuôi, đem chất lỏng trong suốt ở bên trong đẩy lên trên cùng, đôi chân mang dép trong nhà di chuyển đến trước khung truyền dịch, một tay cô cố định bình truyền dịch, một tay kia lấy ống tiêm đâm rách bịch ny lông truyền dịch, chuẩn bị đẩy thuốc vào bên trong.

Cánh cửa ngay lúc này, răng rắc mở ra.

Cô kinh sợ hoảng hốt, sau khi vội vàng rút kim lại bỏ vào trong túi áo, xoay người ra, liền thấy một dáng người cao to đã đi vào trong.

“Em đang làm gì vậy?”

“Anh Tôn, thì ra là anh à.” Sự thù hận u ám trong mắt Dung Ái tan đi, lời cô nói ra, có mang phần nũng nịu.

“Dung Ái,” ánh mắt liếc qua bình dịch vì động tác vội vàng của cô mà không ngừng lắc lư, sự tiếp xúc giữa bọn họ không phải là ngày một ngày hai, anh tất nhiên là hiểu được tính tình của cô, “Tính cách của Tước em biết rất rõ, anh khuyên em không nên mạo muội đi nhổ râu cọp.”

“Anh Tôn,” sắc mặt Dung Ái hơi thay đổi, tay trái đút trong túi áo ra sức nắm lấy ống tiêm, “Anh nói gì vậy?”

Khóe miệng lạnh lùng của Duật Tôn nâng lên, anh từ trước đến nay lười nói chuyện với những người không hợp, “Không có gì, em đi ra đi, ở đây có anh lo.”

“Cái gì, anh?” Dung Ái nhìn vào hướng Dung Ân đang nằm trên giường, “Một người đàn ông như anh thích hợp sao?”

Duật Tôn đi đến bên cạnh sofa, cầm lấy máy tính xách tay trên bàn, “đi ra ngoài đi, nếu không bị vệ sĩ về kịp mà nhìn thấy, em lại phải lo nghĩ làm sao giải thích với Tước nữa.”

Người đàn ông không ngẩng đầu lên, giọng nói chắc nịch.

Dung Ái mím môi rủa thầm, lướt qua chiếc giường lớn đó đi ra ngoài.

Mấy người vệ sĩ tự nhiên không tìm được cái gì gọi là kẻ đột nhập, không dám ở bên ngoài lâu quá, lập tức tranh thủ quay lại.

Dung Ân ngủ rất sâu, hoàn toàn không biết bản thân giữa lúc bất tri bất giác đã trải qua một trận sinh tử.

Khi Nam Dạ Tước về lại, Từ Khiêm cũng có mặt, vừa mới thay bình truyền dịch cho Dung Ân.

“Tôi thực làm sao cũng không hiểu, nếu đã quay về rồi tại sao không gặp mặt, đùa giỡn như vậy vui lắm sao?” Duật Tôn nhìn về phía người đàn ông bên cạnh.

Nam Dạ Tước gấp tờ báo trong tay lại, “đúng là rất vui đó, tôi muốn cô ấy phải nếm thử, cái gì gọi là sợ hãi, đối với cô ấy mà nói, tôi chính là một âm hồn bất tán.”

“Vì phụ nữ mà tốn công tốn sức, đùa giỡn là được rồi, Tước, nếu dấn sâu vào thì không đáng.”

Nam Dạ Tước đem tờ báo để ở bàn trà, “Phụ nữ chơi nhiều quá thì hại sức khỏe, đặc biệt là loại giống anh vậy, chơi con gái mới lớn.”

“Khỉ,” Duật Tôn khẽ mắng, góc cạnh khóe miệng rõ nét không giận mà còn cười, vẻ lưu manh gợi cảm tuyệt đối, “Tôi không có chơi gái mới lớn, trên người học sinh có hương vị mà tôi thích, chơi bời cũng có cái hay của chơi bời.”

Nam Dạ tước cũng không rãnh cãi lý với anh ta, đứng dậy đi đến bên giường, “Cô ấy không sao chứ?”

“Không có gì đáng ngại, đợi sau khi thuốc an thần hết tác dụng, thì cũng sẽ tỉnh.”

Nam Dạ Tước gật đầu, nửa người trên cúi xuống, hai ngón tay để bên mặt Dung Ân, “Ân Ân, tôi chính là cơn ác mộng của em, em có trốn cũng không trốn thoát, bỏ cũng bỏ không xong, một ngày nào đó nếu tôi thực sự chết đi, tôi cũng sẽ lôi em theo làm đệm lưng.”

Dung Ân mơ hồ lắc đầu, cô cái gì cũng không nhớ rõ, nhưng câu nói này giống như có người kề vào tai cô mà nói vậy, khắc sâu lạ thường.

Nâng mí mắt nặng ngàn cân lên, đập vào mắt, là màu trắng chói mắt, mùi nước khử trùng rất nặng, đầu Dung Ân đau như muốn nứt, tim buồn bực như bị đè bởi một tảng đá lớn, cô há miệng khô khốc ra, “ưm…”

“Cô tỉnh rồi.” cô y tá đang điều dịch đến bên giường cô.

Dung Ân nhìn bốn phía xung quanh, xác định là đang trong bệnh viện, cô cố gắng nhớ lại, lại cũng chỉ nhớ được cảnh chiếc xe taxi màu xanh bị người ta đụng lật lại, “Sao tôi lại ở đây?”

“cô gặp tai nạn xe, là người đi đường đưa cô tới.”

Đầu của Dung Ân là một mảng trống rỗng, cô nhớ mang máng có người nói chuyện với cô, còn hình như mơ hồ nhớ có đụng chạm cơ thể. cô vén chăn lên, thấy mình mặt quần áo bệnh nhân, “Làm ơn cho hỏi, quần áo tôi đâu?”

Y tá có chút bực mình, chỉ chỉ chiếc tủ cách đó không xa, “bỏ đằng đó kìa.”

“Ừm, cảm ơn.” Dung Ân yên tâm nằm xuống giường bệnh, không được bao lâu, thì thấy Lý Hủy dìu mẹ Dung tiến thẳng lại phòng bệnh.

“Ân Ân…”

“Mẹ…” Dung Ân muốn ngồi dậy.

“Mau nằm xuống,” mẹ Dung lo lắng chết được, cô một đêm không về, gọi điện cho Lý Hủy, cô ấy nói ăn tối xong Dung Ân đã về nhà rồi, “Sao lại có thể xảy ra chuyện lớn như vậy, ầy, lúc bệnh viện thông báo ẹ biết, doạ chết mẹ đi được.”

“Mẹ,” Dung Ân vẫn còn rất yếu, “Con không sao, mẹ xem, con không phải là vẫn khỏe đó sao?”

“Ân Ân, sao mà xảy ra tai nạn xe vậy? Lúc chúng ta chia tay, cậu vẫn còn rất tốt mà…” Mắt Lý Hủy có chút đỏ, từ bên cạnh lấy ra một chiếc ghế ẹ Dung ngồi xuống.

“Tớ cũng không biết.” Dung Ân tựa nửa người trên, “hết chuyện xui này đến chuyện xui khác.”

Cô đoán được mục đích của đối phương là muốn đẩy cô vào chỗ chết, điều duy nhất cô nghĩ đến, là chỉ có thuộc hạ của Nam Dạ Tước, Bùi Lang nói không sai, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày bọn họ tìm đến.

Trong lúc đó, còn có cảnh sát tới làm ghi chép, theo lời khai của người tái xế, đuổi theo bọn họ là ba chiếc xe nhỏ, lúc đó là do ánh đèn của con đường nhỏ không tốt, anh ta cũng không thấy được biển số xe.

Dung Ân đối với cách nói này cũng không khẳng định, chỉ nói lúc đó mình bị hôn mê sâu, lúc tỉnh dậy thì đã ở trong bệnh viện.

Vụ đụng xe này xem ra làm hồn bay phách lạc, thực ra thì chứng động cũng không nặng, chỉ là Dung Ân đụng phải đầu, vẫn còn hơi đau.

“Ân Ân, cậu an tâm nghỉ ngơi, bên Cậu, tớ đã xin nghỉ phép cho cậu rồi.”

“Cám ơn cậu, Hủy.”

“Cậu khách sáo gì chứ.”

Treo hết vài bình nước, còn chụp phim xét nghiệm máu, lăn qua lăn lại nửa ngày bệnh viện mới cho ra.

Lúc mấy người về trời cũng đã tối, bởi vì ngọn đèn vàng trong cầu thang tối, chân của mẹ Dung lại bất tiện, cho nên lúc lên lầu gây ra tiếng động rất lớn.

Hàng xóm lầu dưới Dung gia lại đúng lúc ra đổ rác, mỗi lần Dung Ân gặp dì đó là lúc cao đầu không gặp, lúc cúi đầu lại gặp*, dựa vào phép tắc, Dung Ân cũng chỉ biết chào hỏi cho qua.

*(lúc cao đầu không gặp, lúc cúi đầu lại gặp nghĩa rộng đại khái là lúc lên voi thì không gặp, lúc xuống chó thì lại gặp :-p ^^ )

“Ôi, đây không phải là Dung Ân sao? Mẹ Dung, mọi người vậy là sao…?” Giọng của dì rất vang, dường như cả dãy lầu cũng nghe được tiếng vang của bà.”

“Không việc gì.” Mẹ Dung che mặt, rất là không thích bà, ỷ vào việc con gái lấy được chồng giàu, thì suốt ngày túm tụm ở trong khu phố khoe khoang.

“Ấy, đừng đi, tôi vừa có việc muốn tìm bà nè,” Dì đó dứt khoát bỏ túi rác trên tay xuống, đứng trước mặt mấy người họ, “Bà coi con gái bà tuổi cũng không còn nhỏ nữa, tôi đó, có một cháu của bà con xa, tướng mạo cũng không tệ, học lực cũng tốt, không thì hôm nào…”

Dung Ân nghe thấy không khỏi nhức đầu, mẹ Dung thẳng thắn trả lời, “Nếu điều kiện tốt vậy, sao không lấy được vợ chứ, tôi thấy hay là bà nổ nữa đó.”

Người lớn tuổi thường hay thích so đo, hơn nửa Dì đó thân hình to con, nếu đứng ngay đầu bật thang đó, ai cũng đừng hòng bước qua.

“Cái này hả…” gương mặt đối phương bực bội, “Thực ra thì cũng không có gì, chỉ là đã ly hôn, nhưng mà nó cũng mới kết hôn có nửa năm, tôi nói bà nghe nè, nếu mà Dung Ân của bà theo nó, vậy thì chắc như đinh là sẽ hạnh phúc cả đời…”

“Này, tôi nói…” Lý Hủy trách móc, “người theo đuổi Ân Ân chúng tôi phải xếp một vòng thành phố Bạch Sa này đó, cháu của nhà bà thì là gì chứ? Mới nửa năm đã ly dị, bà cũng có ăn hiếp người ta quá không?”

“Cái con bé này nói gì mà…” sắc mặt Dì lập tức chùng xuống, “Tôi cũng là có ý tốt thôi.”

“Không cần lòng tốt của bà, con gái nhà tôi không cần người khác quan tâm mù quáng”. Mẹ Dung nói xong đi thẳng lên lầu, chân bà bất tiện, đối phương cũng không tiện cản đường, chỉ còn biết né ra nhường đường.

“Kiêu ngạo cái gì chứ, lúc trước còn có người đàn ông đó theo, bây giờ người ta cũng chết rồi, nếu cháu tôi mà chấm trúng cô, mới là xui xẻo đó…”

Mẹ Dung tức đến run cầm cập, Dung Ân không muốn đứng đây gây lộn với người khác, “Mẹ, về thôi, con nhức đầu quá.”

Lý Hủy dìu cô lên lầu, lúc đi ngang qua ngã rẽ, cô nghiêng eo đưa người qua, hướng đến người phụ nữ đang nhặt bao rác lên nói, “Dì à, nhà dì có tiền như vậy, sao còn sống ở đây vậy, khu người giàu của thành phố Bạch Sa nhiều phải biết, con gái bà là chỉ lo hưởng phúc cho bản thân rồi, kiêu ngạo gì chứ…”

“Cô, cái con tiểu nha đầu này…”

Tâm trạng Lý Hủy lập tức tốt lên, “Dì à, sau này Dì đừng có nhường bà ta nữa, có một số người chính là hếch mũi lên mặt, coi sự tôn trọng của người khác là thế yếu, mới có thể kiêu ngạo như vậy.”

Về đến nhà, Lý Hủy vẫn còn líu ríu, cô là như vậy, miệng lúc nào cũng không tha người.

Dung Ân nằm trên giường, “Tớ cũng đã quen rồi.”

“Nếu không phải thấy bà đã lớn tuổi, tớ cũng không nói lý lẽ với bà ta làm gì.” Lý Hủy đắp cẩn thận chăn lại cho Dung Ân, mẹ Dung đem túi chườm nóng đặt ở trong chăn cô.

“Mẹ đó hả, chỉ cần ngày tháng trôi qua bình bình yên yên là được rồi, cãi chút ồn chút cũng không sao, giống con hôm nay vậy, đúng là dọa chết mẹ mà.” Mẹ Dung trong lòng vẫn còn sợ hãi, lúc nghe điện thoại hai chân lạnh cứng, đến bây giờ vẫn còn chưa bình tâm lại.

“Mẹ, con đã không sao rồi.”

“Dì à, dì đi ngủ trước đi, Ân Ân truyền nước cả ngày cũng mệt rồi, dì đừng lo lắng, cậu ấy không sao đâu.” Lý Hủy khuyên can mãi đưa mẹ Dung trở về phòng.

“Hủy, cậu cũng về đi, ngày mai còn phải đi làm mà.”

“Tớ ở lại cùng cậu.”

“Thật sự không có việc gì, cậu về nhà ngủ đi, thời gian cũng không còn sớm nữa, đừng để người nhà lo lắng.”

“Được rồi.” Lý Hủy cầm lấy túi xách bên cạnh, “Cậu nghỉ ngơi thật tốt, mai tớ trở lại thăm cậu.”

Lúc cô đi ra ngoài đóng cửa phòng lại, trong phòng lại trở về sự yên ắng đến lặng người, Dung Ân dựa đầu trên gối, mặc dù động tác Lý Hủy rất nhẹ, nhưng cô vẫn còn có thể nghe thấy tiếng thay giầy của cô ấy ở cửa.

Dung Ân nhắm mắt lại, nhưng lại trằn trọc khó ngủ.

Chiếc nhẫn ngón út kia của Nam Dạ Tước bị mất, lúc xảy ra tai nạn xe cộ, cô còn giữ chặt nó trong lòng bàn tay, nhưng khi tỉnh lại thì đã không thấy đâu.

Lúc cảnh sát tới lấy khẩu cung cô có hỏi qua, nhưng không ai thấy chiếc nhẫn đó.

Trong lòng Dung Ân khẩn trương, xâu tất cả những điểm quái dị lại một chuỗi trong đầu, làm cô cảm giác không thể tưởng tượng được.

Điện thoại di động đột nhiên vang lên, âm thanh sắc bén vang dội trong căn phòng nhỏ hẹp, cô chống người lên, tay phải vừa muốn cầm lấy túi xách trên tủ đầu giường, động tác xoay người của cô rõ ràng còn cứng đờ.

Dung Ân cố nuốt nổi sợ hãi trong cổ họng xuống, cô vội vàng co lại trên giường, đem chăn kéo cao qua đỉnh đầu.

Tiếng chuông liên tục vang lên, kiên nhẫn không dứt.

Dung Ân lấy hai tay che lại, nhưng tiếng chuông lại cứ liên tục dội vào, cô cuộn người lại, cảm giác được hình như có người đang từng bước đi đến ép sát, nổi sợ hãi như loại dây leo theo chân của cô lên đến ngực, tim cô đột nhiên đập dữ dội, dường như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Chiếc điện thoại này, là của Nam Dạ Tước cho cô.

Chỉ anh mới gọi đến cho cô.

Dung Ân đến nay vẫn chưa vứt nó, đôi khi cô còn lấy ra sạc pin, sau đó lại cất vào trong ngăn kéo.

Mà Nam Dạ Tước bên đầu dây kia, cũng không ngờ là có thể gọi được.

Dung Ân do dự thật lâu, lúc này mới có can đảm, kéo ngăn kéo lấy điện thoại ra.

Trên màn hình hiện lên số lạ.

Ngón cái của cô đưa qua đưa lại lên trên bàn phím, cuối cùng lúc nhấn nút trả lời, sử dụng rất nhiều sức, bàn phím phát ra âm thanh dài sắc nhọn.

Dung Ân hít thở thật sâu, tay phải run rẩy đưa điện thoại bên tai, “A lô?”