Dục vọng đen tối – Chương 66

Khả năng kiềm chế của Nam Dạ Tước, khiến Dung Ân vô cùng bội phục, biểu vững chãi của người đàn ông, quả vượt xa giới hạn của người bình thường.

Tới sáng sớm, thể lực của anh cuối cùng cũng dần khôi phục lại, đêm phải chịugiày vò, toàn thân khó chịu khiến dạ dày cũng giống như trống rỗng.

Khi Dung Ân ở dưới lầu chu bị bữa sáng từ sớm, A Nguyên và Lý Hàng cũng đã tới, đối diện với , thái độ hai người mỗi lúc lạnh nhạt, Dung Ân hai người lên lầu, liền ăn qua quýt rồi nhanh chóng ra ngoài.

Trong phòng ngủ chính vô cùng bừa bộn, khi hai người vào trong, Nam Dạ Tước đã thay quần áo đứng ở ngoài ban ng.

Chỉ có sinh lực bị suy giảm đôi chút, ngoài ra dường như trông anh rất khỏe .

“Đại ca”.

Nam Dạ Tước gẩy tàn ếu thuốc kẹp giữa hai đầu ngón tay, “Tới rồi”.

“Anh sao chứ?”

Ánh người đàn ông chăm chú theo sát bóng lưng mỗi lúc xa dưới lầu, anh hút vàohơi thuốc, “Điều tra xong chưa?”.

“Thuốc đó đã được chu bị sẵn từ trước, để cố tình vu tội cho ấy”, Ánh Lý Hàng hướng về phía đường cái, nơi Dung Ân đứng bắt xe, “Chi tiết này quả chưa được tính đến, cũng biết, là Diêm gia chủ đích làm hại anh”.

Khóe miệng Nam Dạ Tước khẽ cong lên, sau khi nhả ra vòng khói, ngón tay anh dí nát ếu thuốc trong tay, “Tôi đột nhiên muốn thay đổi phương thức, nếu ta đã muốn nhúng tay vào chợ đen, tôi sẽ cho ta được toại nguyện”.

“Ý của anh là?” A Nguyên biểu cảm khó hiểu.

“Hành động “, Nam Dạ Tước chỉnh lại ve áo, ánh sắc bén phô ra biết bao phần nguy hiểm, anh ra lan can ban ng, hai tay ôm lấy sau đầu, “Tốt nhất, cho ta càng lún càng sâu”.

Hai người phía sau ngơ ngác nhìn nhau, Nam Dạ Tước Dung Ân đã đón xe khỏi, mi t anh cau lại, trở lại phòng ngủ.

Hôm nay là ngày cuối tuần, ng viên cách bệnh viện xa, tụ tập rất đông người.

Dung Ân ngơ ng ngồi ghế đá, thi thoảng có lác đác vài chiếc lá thông rơi xuống, va chạm vào lưng , trong lòng ngổn ngang trăm mối, tràn ngập bế tắc cùng bất an.

Chôn khuôn mặt vào giữa hai lòng bàn tay, cẳng chân, đột nhiên bị thứ gì đó mềm mại quấn lấy.

Dung Ân mở , chỉ đứa trẻ đứng trước mặt , ngọn gió thu thổi qua phảng phất, hình ảnh đứa trẻ quyện hòa trong ánh dương, mang đầu chiếc mũ n trông vô cùng đáng .

“Mẹ, mẹ….”, đứa trẻ chịu bước , toàn thân đều dựa đùi Dung Ân, vươn tay đỡ lấy đứa , tay đứa trẻ thu trọn trong lòng bàn tay , ngay tức , Dung Ân cảm toàn thân như run lên, ve vuốt bàn tay bé mềm mại, trong lòng dấy lên cảm giác xúc động khó tả.

Loại cảm giác này, nếu là trước đây, chắc c sẽ mãnh liệt tới vậy.

“Bảo Nhi, sao con chạy được đến đây”, người phụ nữ ôm lấy đứa trẻ, “Xin lỗi chị”.

“Không sao”, sắc mặt Dung Ân thoải mái, “Cô bé bao nhiêu tuổi rồi?”

“Cháu nhà tôi mới mười ba tháng”, người phụ nữ ôm lấy đứa trẻ rồi ngồi xuống bên cạnh , “Bảo Nhi, chúng ta gọi cho ba, được con?”.

Không lâu sau, ện thoại đưa đến bên tai đứa trẻ, Dung Ân nhoẻn miệng cười dịu dàng, đứa trẻ vui cất tiếng gọi, “Ba…..Ba, ba ba…..”.

Không biết vì lý gì, đột nhiên từ đáy phủ lên tầng chua xót, theo bản năng đưa tay lên bụng, Dung Ân vội vã đứng dậy rời khỏi, bầu khí quá mức ngọt ngào, với , vô cùng nặng nề.

Lá rụng quạnh hiu, người qua người lại, đều có đôi có cặp, có gia đình, duy độc , đơn lẻ tịch mịch.

Dung Ân đứng trước đài phun trong ng viên, lời bác sỹ vừa , vẫn văng vẳng rõ mồnbên tai .

“Chúc mừng , đã có thai bốn lăm ngày, đứa trẻ phát triển khỏe , tim thai cũng rất bình thường….”.

Đứa trẻ như vậy, đã có thể nghe được nhịp tim rồi sao?.

Dung Ân đưa tay lên bụng vuốt ve nhàng, cắn môi dưới, lệ nóng quanh tròng.

Xúc cảm trong cõi lòng, phức tạp ngổn ngang, biết có được đứa trẻ từ khi nào, cũng biết vì lý gì, xúc động, lại khiến trái tim nhịn được muốn nhảy múa.

Khi Nam Dạ Tước gọi đến lần thứ hai, cũng cắt máy, thể trạng người đàn ông hôm nay đã phục hồi, lại dường như đặc biệt ôn nhu, sau khi gọi cho , liền đón đưa đến khu phố thương mại. “Thích cái gì, tôi mua cho em”.

Đây là thủ thuật lấy lòng phụ nữ, Dung Ân yên lặng theo sau, cũng muốn làm anh mất hứng, tối hôm nay, có lẽ sẽ là bước ngoặt lớn, còn nhớ rất rõ lời trước đây Nam Dạ Tước từng .

Sinh cho tôi đứa con, tôi sẽ để em .

Dung Ân bất giác đưa tay đặt lên bụng, trước kia, cho rằng chủ kiến đó hoang đường biết chừng nào, nhưng hề nghĩ tới, chính mình sẽ mang thai.

Tay đặt bụng bị người đàn ông kéo , ngay sau đó, mười ngón tay đan xen chặt chẽ, đó là hành động quen thuộc của những đôi tình nhân. Dung Ân sát bên cạnh anh, lần này, hề bài xích mà lảng tránh.

Người đàn ông này, đến đâu, cũng đều chớp nhoáng vô cùng.

Dung Ân khẽ nâng tầm , cùng anh ở chỗ lâu như vậy, đây lại là lần đầu tiên nhìn anh chăm chú đến vậy.

Đôi anh sâu đen thăm thẳm, ánh tà dị này biết đã cướp trái tim biết bao nhiêu người phụ nữ, lông mày bén nhọn, mũi cao thanh tuấn, tất cả đường nét khuôn mặt anh, dường như có ểm nào hoàn mỹ, nhìn kỹ, khuôn mặt Nam Dạ Tước kỳ thực còn như ánh lên hào quang, đặc biệt đôi hẹp dài, khi nổi giận, dường như càng làm nổi bật mị hoặc cùng cuốn hút.

Ông trời quả nhiên vô cùng chiếu cố, cho anh chỉ gương mặt anh tuấn, còn cho anh vóc người cao lớn với những tỉ lệ vàng.

Nam Dạ Tước dường như nhiễm bệnh nghề nghiệp, vì có thói quen nhạy bén, liền quay đầu, anh ngay lập tức bắt gặp ánh Dung Ân, mỉm cười, “Chúng ta đâu?”.

“Mua cho em quần áo”, Vốn dĩ tưởng rằng, sẽ cự tuyệt, càng nghĩ sẽ gật đầy, ngoan ngoãn cùng anh.

Cô của ngày hôm nay, dường như quá thuận theo, khiến anh kịp chu bị trước.

Trong cửa hàng có tiếng, nhân viên bán hàng mang ra rất nhiều quần áo mẫu, niếm nở giới thiệu tỉ mỉ, “Dung tiếu thư, đây là hàng mới nhất trong quý ba này của cửa hàng chúng tôi….”

Nam Dạ Tước khoanh hai tay đứng trước gương, Dung Ân thay đồ, đứng trước mặt anh xoay vòng, “Đẹp ?”.

Người đàn ông gật đầu, khóe miệng tươi cười, hai nhìn chăm chú, “Em thích ?”.

“Anh đẹp là được”, Dung Ân mỉm cười rạng rỡ, vận quần áo đắt tiền người, căn bản hề liếc nhìn, rõ ràng hề có hứng thú, lại vờ như hứng thú cách trắng trợn.

Thử vài bộ, Nam Dạ Tước dần nhìn ra được chủ ý, chỉ khó lý giải, tại sao lại thay đổi như vậy, nhân viên bán hàng vẫn tràn đầy nhiệt thành, dường như muốn cho Dung Ân thử toàn bộ quần áo, sau khi đã thử đủ, người đàn ông tiến lại gần, vô cùng thân mật đặt tay lên vai , “Thích cái nào?”.

Dung Ân rối , cầm quần áo đưa nhân viên bán hàng, “Đều đẹp cả”.

“Vậy gói lại tất cả”.

“Vâng, ngài vui lòng chờ”, nhân viên bán hàng niềm nở vạn phần, vội vàng cầm lấy quần áo tới trước sàn thử đồ, người đàn ông viết địa chỉ, “Khoan đã, trực tiếp mang đến địa chỉ này cho tôi”.

“Vâng, thành vấn đề”.

Dung Ân đứng trước gương, nhân viên bán hàng vui mừng khôn siết, luôn cho rằng có thứ gì đó, tiền bạc mua được. Thế nhưng ngày hôm nay, dùng tiền của người đàn ông kia, có thể mua được niềm vui của người khác.

Nam Dạ Tước biết từ lúc nào đã đứng phía sau, cánh tay khóa trụ thắt lưng , “Đi thôi”.

Anh hào hứng, liền hưởng ứng.

Khi Dung Ân ngồi xuống ghế của cửa hàng trang sức, bên ngoài trời cũng đã tối, bốn phía ánh đèn chiếu rọi sáng rực, dường như chỉ có như vậy, mới có thể làm rực rỡ những kim cương hột xoàn bày biện trong tủ kính thêm muôn phần đẹp .

Nam Dạ Tước kéo tay, toan đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón áp út của .

Cảm giác lạnh lẽo truyền từ đầu ngón tay vào, ngay khi sắp đeo xong, Dung Ân vội vã gập tay lại, “Tôi muốn”.

Đột nhiên câu vang lên, khiến người đàn ông ngừng động tác, ngay cả nhân viên bán hàng cũng hiếu kì ngg đầu nhìn.

“Vì sao?” Nam Dạ Tước giọng chất vấn.

Loading...

Dung Ân gắng sức nắm chặt tay, thứ khác, có thể buộc bản thân nhận lấy, nhưng….

Ngón cái Nam Dạ Tước ve vuốt ngón tay mảnh khảnh của , chiếc nhẫn anh kiên quyết bắt tháo ra, Dung Ân đã tháo, anh hiểu, trong lòng còn ều gì vướng mắc.

“Yên t, chỉ là trang sức, có ý nghĩa gì khác”.

Dung Ân vẫn kiên quyết như cũ, “Vậy, mua dây chuyền sao”.

“Được”, Nam Dạ Tước buông tay , Dung Ân hề nghĩ anh sẽ dễ dàng nhượng bộ như vậy, người đàn ông chỉ tay, ra hiệu nhân viên bán hàng nọ lấy chiếc dây chuyền bên trong, “Cái này sao”.

“Đây ạ….”, Nhân viên bán hàng mặt khó xử, “Chiếc này sợ rằng vị tiểu thư đeongười e rằng hợp cho lắm?”.

Dung Ân nhìn lại, chiếc dây chuyền to bản vô cùng nặng nề, đoán chừng nếu mangcổ, có thể khiến cổ gãy được cũng nên. Ngay lúc phân vân, người đàn ông đã kéo tay lại, mẽ đẩy chiếc nhẫn vào ngón áp út của .

Dung Ân nhìn những viên kim cương lóng lánh, suy nghĩ mải miết, cái gì cũng có thể mất , vị trí này, còn có thể kiên định giữ gìn được nữa sao?

“Thích ?”, người đàn ông lại gần, phong thái thân mật.

“Thích”, lấp lánh khiến hai Dung Ân lờ mờ, nắm chặt bàn tay đến trắng bệch, bàn tay để mặt quầy cũng thu hồi lại, để lên đầu gối.

Lợi dụng khi Nam Dạ Tước trả tiền, xoay chiếc nhẫn kim cương hướng vào trong lòng bàn tay, ngón áp út, chỉ còn lại vòng tròn . Khi nắm chặt tay, có thể cảm giác được va chạm rõ ràng những viên kim cương.

Thời gian nửa ngày trôi qua, người biết, chắc c sẽ nghi ngờ cho rằng họ là cặp đôi vô cùng hạnh phúc.

Màn đêm dần x chiếm, bầu trời dày đặc sao sáng, khu phố mua sắm sầm uất ồn ã rộn ràng, người người di chuyển qua lại đông đúc, từ đài phun , bắn ra lạnh ngắt, Nam Dạ Tước kéo tay Dung Ân, chìm trong biển người, cảm giác bản thân trở nênbé, khiến con người luôn có dũng khí để dễ dàng bày tỏ hơn.

“Anh mua hoa ạ, chị đẹp rất giống hoa, mua bông ạ”, Một đứa trẻ chừng mười tuổi ôm bó hoa lại gần hai người, trẻ con như vậy, có thể rất nhiều ở những khu phố thương mại.

Nam Dạ Tước dừng chân, Dung Ân anh dừng bước, gần như nghĩ rằng đầu óc anh hôm nay có vấn đề, thậm chí, anh chỉ dừng lại, còn khom lưng ân cần hỏi, “Bao nhiêu tiền bông?”

Môi cười hiền hòa, ôn nhu ấm áp, khỏi khiến kẻ khác phải tròn nhìn.

Bé thể, ánh sáng ngời, rút bông hoa đưa đến trước mặt Nam Dạ Tước, “Năm đồngbông ạ”.

“Được rồi”, Dung Ân anh lấy ví, rút tờ tiền mệnh giá trăm nghìn đặt vào tay bé , anh cầm bông hoa đưa cho Dung Ân, “Tặng em”.

“Cám ơn anh ạ”, bé cười híp , gò má ửng hồng vì lạnh của bé ánh lên rạng rỡ, “Hoa anh đã cầm rồi, còn có, cần nhiều tiền như vậy, trăm đồng là đủ rồi”.

Nam Dạ Tước cười lắc đầu, anh đứng thẳng dậy, “Xem này, em rất nhiều người nắm tay nhau qua lại phải , tặng họ mỗi người bông, còn thừa là của em”.

“Thật sao?”

“Ta gạt người”.

Cô bé vội vàng cầm lấy tiền, giữa lúc còn lo lắng, bé nán lại, “Cám ơn anh chị, ở đây, anh là người đẹp trai nhất, chị là người xinh đẹp nhất…”

Dung Ân dõi theo bóng lưng tung tăng của , t tình bỗng chốc cũng tốt lên nhiều, bông hoa cầm trong tay cũng vô cùng diễm lệ, tuy rằng chỉ có bông, nhưng lại đặc biệt rực rỡ.

Nam Dạ Tước lại kéo tay , Dung Ân quay đầu ngoảnh lại, chỉ bé vui tặng hoa ọi người, mỉm cười, đôi sáng như ngọc.

Một tay ôm lấy bả vai , người đàn ông tươi cười , “Sớm biết bông hoa có thể mua được lòng người, tôi sẽ phải hoang phí đến vậy”.

Dung Ân mỉm cười, cũng đáp lại, hai người hiểu nhau, anh hiểu , cũng là chuyện hết sức bình thường.

Đến nhà hàng, Nam Dạ Tước chọn bàn ngồi ngoài trời, tầng hai mươi ba, có thể ngằm nhìn toàn cảnh thành phố về đêm.

Gió đêm kéo đến, vốn dĩ là mùa đông, nhưng Dung Ân lại hề cảm lạnh, ánh nến soi rọi chập chờn những đĩa đồ ăn khắc hoa văn tinh xảo, xung quanh tô ểm những ánh đèn le lói, khiến gian trở nên quyện hòa, ấm áp.

Bồi bàn rót rượu vào ly cho hai người, Dung Ân nhớ đến lời dặn của bác sỹ, liền thay ly, “Tôi uống ít thôi”.

Đứa trẻ này, dẫu rằng là ngoài ý muốn của , nhưng thời gian này, vẫn phải bảo vệ nó.

Nam Dạ Tước có ý nghi ngờ, cầu bồi bàn thay đồ uống, gió thổi vi vút, từ phía xa truyền đến tiếng đàn vi ô lông êm , uyển chuyển, nơi này, quả khiến thể trạng lẫn tinh thần đều được hưởng thụ trọn vẹn.

Phản chiếu ly cam là hình ảnh đoan trang của Dung Ân, cầm lấy ly giơ lên, Nam Dạ Tước cầm lấy ly rượu, xuyên qua cạnh ly thủy tinh nhìn .

Cổ tay Dung Ân khẽ nghiêng, cùng anh cạm ly, người đàn ông cười mị hoặc, “Có chuyện gì đáng chúc mừng sao?”

“Chúc mừng anh qua được đêm qua”

Tư thái Nam Dạ Tước ưu nhã nhấp ngụm rượu, khóe môi mỏng cong lên, má lúm đồng tiền cũng hõm sâu hơn, lông mày khẽ nhếch lên mang theo phong lưu, “Vì chuyện đó?”

Dung Ân vốn định , chúc mừng vì có thể sớm chia tay, nhưng khi đối diện với ánhNam Dạ Tước, vẫn chỉ đành đem những lời này nuốt xuống, cảm giác gần gũi hiếm hoi, có lẽ nên duy trì lâu hơn chút.

“Ân Ân, ở lại bên cạnh tôi, tôi sẽ cho em tất cả những gì em muốn”.

Dung Ân giật mình thảng thốt, bất an uống ngụm , “Nam Dạ Tước, tôi ở lại bên cạnh anh, chỉ biết chọc giận anh thôi, hà cớ gì chứ?”.

Đột nhiên nghe anh vậy, ều khiển được trái tim mình nhảy nhót, “Huống chi, bên ngoài, anh còn có Hạ Phi Vũ, giao dịch giữa chúng ta, tôi mong anh đừng lật lọng”.

Nam Dạ Tước liếc nhìn khuôn mặt trước , giống như lần đầu tiên anh gặp , kiên cường và dứt khoát, nếu có ểm gì ở thu hút anh, anh được rõ ràng, “Ân Ân, phải sẽ giống như hôm nay? Em muốn niềm vui, tôi có thể cho em niềm vui”.

Dung Ân buông ly , đáy sáng ngời như những vì tinh tú bầu trời, “Đối với tôi, cái gì là niềm vui, anh biết ?”.

Năm ngón tay Nam Dạ Tước đỡ lấy ly rượu, ngón trỏ ưu nhã quét lên khóe miệng, “Thế nào, em còn vương vấn anh ta, thể cùng anh ta kề vai sát cánh, đến hôm nay vẫn còn canh cánh trong lòng?”.

“Nam Dạ Tước, trong lòng tôi nghĩ gì, anh đều biết, anh dựa vào cai gì tôi vui ?”.

“Diêm Việt, tôi tạm thời sẽ động đến anh ta, coi như đây là ều kiện, , phải ở lại cho đến khi tôi chán ghét”, lời Nam Dạ Tước gãy gọn, khởi ểm của hai người, vốn dĩ chỉ là trao đổi, thêm lần nữa, có là gì?.

Dung Ân tuy rằng cười, nhưng đáy lại phủ lên tầng thê lương, giữa anh và , ngoài giao dịch đổi chác, còn gì khác nữa?

“Chuyện của Diêm Việt, tôi muốn can thiệp”, hai tay Dung Ân nắm chặt đầu gối buông lỏng, sau biết bao lần phải chịu bội phản, ngg đầu dứt khoát, quyết định lần đứng ngoài mọi , “Anh từng , nếu tôi sinh cho anh đứa con, anh sẽ để tôi , đúng ?”.

Khóe miệng thưởng ly rượu của người đàn ông nhếch lên, ánh sáng như đuốc, dường như thăm dò ý tứ trong câu của Dung Ân, “Dù cho tôi có đưa ra ều kiện như vậy, em cũng sẽ đáp ứng?”.

Tay Dung Ân khẽ đặt lên bụng, “Nếu anh đã , lẽ nào muốn nhận?”.

“Ân Ân, để rời khỏi tôi, em đã làm quá rồi”, Người đàn ông tự rót ly rượu, giọng ệu úa đầy trào phúng.

Dung Ân ngẫm nghĩ trong giây lát, do dự ra , vừa muốn mở miệng, người đàn ông đã nhanh hơn mở lời trước, “Ngày thường, chúng ta đều dùng rất c thận các biện pháp tránh thai, em làm sao có thể mang thai? Hơn nữa….”

Nam Dạ Tước nghiêng mặt, khóe miệng chậm rãi vung lên.

Nụ cười tà ác như vậy, khiến toàn thân Dung Ân tránh khỏi trận lạnh lẽo, thấm sâu vào tận t can.

“Gì nữa?” Cô tiếp lời anh.

“Hơn nữa, Ân Ân, em quả quá ngây thơ rồi, tôi chỉ thuận miệng , trừ khi chính Nam Dạ Tước tôi đây muốn có con, nếu , ai khác cũng đừng tùy tiện quyết định”, người đàn ông nghiêng người, khóe môi mỏng kề sát tai thầm, khí nóng phả ra làn da non mịn, “Cô ngu ngốc, có con, em cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể ra , nếu tôi chọn để đứa con ở lại, cũng sẽ để nó trở thành con riêng!”.

Thân thể cao lớn của Nam Dạ Tước trở lại ghế ngồi, chiếc nhẫn đeo bên tay phải được ánh nến chiếu rọi càng thêm chói lòa, tay đặt bụng của Dung Ân nắm chặt,cảm giác được toàn thân mình run lên, hồi lâu sau mới lấy lại được bình tĩnh.

“Ân Ân”, Nam Dạ Tước ngồi phía bên kia bàn khẽ đá vào chân , “Em cũng nực cười, muốn sinh cho tôi đứa con?”.

Dung Ân cảm giác được bụng dưới dường như co thắt, trong lòng trăm mối ngổn ngang, chút ít vui mừng còn rơi rớt cũng đã bị tắt lụi, ngày hôm nay, cả trái tim cũng đầy ắp phiền muộn cùng tuyệt vọng, siết chặt lấy ly hồi lâu, uống xuống ngụm, gần như bị sặc, “Nếu quả dùng phương thức này, chẳng phải tôi, quá ngu xu rồi sao”.

Mỗi lần dối, đều làm được vẹn toàn.

Dung Ân tự nhủ với chính mình có việc gì, vốn dĩ chưa từng nghĩ đến ều kiện có con để được rời bỏ anh, buông hạ mí , ánh dịu dàng rơi xuống bụng, vậy còn đứa trẻ,phải làm sao?