Dục vọng đen tối – Chương 69

“Tình thầm lặng”

———

Lời Dung Ân vừa ra hoàn toàn chỉ là vô ý, nhưng vừa xong, liền có ý muốn ra ngoài hít thở khí trong lành trong chốc lát.

“Đi đâu cũng được”.

Người đàn ông ậm ừ tiếng, ôm liền ngủ thiếp , cũng có ý định gì thêm.

Chuyện này, nhiều ngày sau đó, Dung Ân những tưởng rằng anh đã hoàn toàn còn để trong lòng, hoặc là, căn bản hề nghe vào. Không ngờ đến cuối tuần, người đàn ông vừa thức giấc, câu đầu tiên anh đã , “Chu bị , tôi đưa em chơi”.

“Đi đâu?”, Dung Ân ngồi ngoài ban ng, ngón tay gõ bàn phím rất nhanh.

“Một người bạn của tôi, ở ngoại ô có trang trại, nhân dịp hai ngày cuối tuần, tôi đưa em chơi”. Nam Dạ Tước ngồi dậy tới ban ng, lúc này chỉ mới là sáng sớm, phía cuối chân trời đằng Đông, chỉ là màu trắng bạc nhàn nhạt.

Dung Ân đóng máy tính lại, trang trại….Cô mím môi, vội vàng đứng dậy, “Được, em chu bị đồ”.

Đường đến nơi mất chừng tiếng xe chạy, thời tiết hôm nay rất đẹp, khi hai người xuất phát, đỉnh đầu là những mảng lớn áng mây xanh bồng trong trẻo, uốn khúc về phía đàng xa tít tắp, dần dần vạch ra những đường sáng lấp lánh, khiến t tình người bộ hành cũng trở nên hào hứng hơn.

Mở cửa kính xe, gió táp vào da thịt lạnh như cắt da cắt thịt, hai tay Dung Ân đút trong túi, mái tóc dài chỉ đơn giản buộc đuôi ngựa lòa xòa. Tóc gió thôi bay chạm đứt quãng vào cổ Nam Dạ Tước, người đàn ông cười đưa nhìn , “Ân Ân, tóc em dài đấy”.

Cô vén lại mớ tóc lộn xộn về bên, “Nam Dạ Tước, còn bao lâu mới tới nơi?”.

Người đàn ông vươn tay, đặt lên đùi trái của , “Ân Ân, gọi tên, em quen sao?”, Người đàn ông hết câu, ánh tràn ngập tà mị đối diện Dung Ân.

“Gọi tên gì?”, Là giống như nữ nhân khác, gọi Tước sao?

“Tôi gọi em như thế nào?”, người đàn ông chế trụ tay , đầu ngón tay theo thói quen vẽ hình tròn lòng bàn tay .

“À”, Dung Ân suy nghĩ chốc rồi ngg đầu, “Dạ”.

Thân xe ổn trọng đột nhiên lắc , bánh xe thiếu chút nữa cán vào lề đường, Nam Dạ Tước buông tay để ổn định tay lái, sau đó mới nhìn lại, “Ai cho em gọi tên tôi khó nghe như vậy?”.

Dung Ân mỉm cười, khóe miệng lộ ra giảo hoạt hiếm khi anh được, “Được rồi, gọi anh là Tước, được chưa?”.

“Dạ sao”, người đàn ông lần nữa kéo tay , đưa lên chà sát môi mình, “Cho em mỗi đêm đều muốn tôi”.

Sau khi quanh co suốt hơn nửa giờ đồng hồ, cuối cùng cũng đến trang trại mà Nam Dạ Tước đến, cửa chính, được rào xung quanh bằng gỗ nguyên sơ, Dung Ân ngó đầu ra ngoài cửa sổ xe, còn chưa nhìn kỹ, đã vô cùng thích nơi này.

Xe chuyển bánh lên con đường bằng đá, có phần rung xóc, nhưng ều đó hề ảnh hưởng đến t tư hào hứng trong lòng, hôm nay ánh nắng rất chan hòa, gió cũng thổi rất , Dung Ân vươn tay, những bông hoa lê trắng muốt bị gió thổi bay rơi xuống lòng bàn tay .

Trắng nõn như tuyết. Mùi hương thanh mát.

Nam Dạ Tước đỗ xe lại trong chiếc lán, gian vướng chút nào ồn ã hay khói bụi của thành thị mà trong lành vô cùng tận, hương vị trái cây chín mọng vấn vít, kích thích vị giác, cùng hương hoa ngào ngạt, phảng phất trong gió.

Ở nơi này, tự do tự tại, lúc này có người lại gần tỏ ý muốn dẫn hai người thăm quan, nhưng Nam Dạ Tước từ chối, đường cũng quá rộng, anh kéo tay Dung Ân, vai kề vai về phía trước.

Khi qua vườn quả, Dung Ân kéo tay Nam Dạ Tước, “Đây có phải mía ?”

“Hình như vậy”, Giọng ệu, cũng đảm bảo chắc c.

“Em muốn ăn mía”, Cô buông tay Nam Dạ Tước, lại gần cây mía, khi đó mới phát , chiều cao của còn cg bằng chúng.

Người đàn ông cực kỳ thích thú, liền bước vào vườn, quanh đó có nông cụ, hai người chặt tỉa hồi lâu mới có thể ăn được mía, Nam Dạ Tước cởi găng tay, ý cười mỗi lúc đậm, “Ăn “.

“Phải ăn thế nào?”

Người đàn ông chặt bỏ mấu, đưa cho đẫn, “Dùng răng cắn”.

Dung Ân nhận lấy, cũng bị mắc lừa mà ăn phần còn dính đất, vỗ nhè , “Nam Dạ Tước, em rất thích nơi này”.

Cách xưng hô, trước sau vẫn thay đổi.

“Đêm nay chúng ta sẽ ở lại đây”, Nam Dạ Tước kéo tay ra ngoài, Dung Ân kiềm chế được, thể vui mừng, “Thế nên, anh mang theo lều”.

“Ân Ân, tôi muốn em vui”, Anh ngg đầu, dịu dàng vén những sợi tóc lòa xòa ra sau đầu, Dung Ân buông hạ mí , tầm né tránh, tay Nam Dạ Tước nắm mỗi lúc chặt.

Cô cũng nữa, dọc đường im lặng hơn rất nhiều.

Trong trang trại, có vườn hoa hướng dương rất rộng, khi đêm đến, hai người chu bị dựng lều, Dung Ân nhất quyết muốn cắm trại cạnh vườn hoa, ngg đầu là có thể ngắm nhìn tầng tầng hoa vàng óng đẹp .

Cơm tối, món ăn đều lấy nguyên liệu từ trong vườn, những tầng sương dần khỏa lấp, Dung Ân tự mình nấu ăn, tuy rằng có cao lương mỹ vị gì phong phú, Nam Dạ Tước cũng tỏ thái độ kén chọn.

Hai người ngồi trong lều, chỉ cần ngg đầu là có thể ngắm nhìn muôn ngàn vì sao lấp lánh, ngọn gió thổi phớt qua, mang theo hương hoa đậm đà, còn có tiếng xào xạc của những tán lá đong đưa, sinh động mà tươi mát.

Nam Dạ Tước gối tay ra sau đầu, khi Dung Ân khom lưng vào, người đàn ông ngồi dậy, tay kéo lấy , ngồi giữa hai chân Nam Dạ Tước, sau đó tựa lưng vào anh, đưa nhìn lại, kiều diễm như hoa, “Anh biết ý nghĩa của hoa hướng dương ?”.

Quai hàm Nam Dạ Tước tựa vai , lắc đầu, “Không biết”.

“Tình thầm lặng”, Dung Ân thu chân, hai tay ôm lấy đầu gối, “Ý nghĩa này, xuất phát từ câu truyện thần thoại, truyện kể lại rằng, Clytie là nàng tiên . Một ngày nọ, vào trong rừng và bắt gặp thần mặt trời Apollo săn, ngay lập tức đã bị mê hoặc bởi đẹp tuấn tú của thần Apollo, hơn nữa, còn ngài sâu đậm. Thế nhưng, thần Apollo ngay cả lần liếc nhìn cũng có. Clytie tha thiết hy vọng có ngày có thể chuyện với thần Apollo, nhưng có lấy cơ hội chạm mặt vị thần này. Nhiều ngày sau đó, chỉ có thể mỗi ngày nhìn chăm chú lên bầu trời, dõi theo thần Apollo ều khiển cỗ xe vàng lỗng lẫy xẹt qua bầu trời. Cô theo dõi chớp đường của thần Apollo, mãi cho đến khi vị thần này xuống núi mới thôi.

Ngày qua rồi ngày lại, cứ mãi ngồi yên lặng như vậy, mái tóc lộn xộn, sắc mặt tiều tụy. Ngay khi mặt trời mọc, liền nhìn về phía vầng thái dương. Về sau này, chúng thần thương xót , biến trở thành đóa hoa hương dương màu vàng lộng lẫy. Khuôn mặt biến thành nhụy hoa, vĩnh viễn hướng về phía mặt trời, mỗi ngày đều theo gót chân thần Apollo, hướng về vị thần thầm n nhủ, tình của mãi mãi hề thay đổi”.

“Anh xem, tình như vậy rất đẹp phải ?”.

“Không chiếm được, là đẹp sao?”, Trong thế giới của Nam Dạ Tước, hề tồn tại định nghĩa như vậy.

“Nhưng mỗi ngày ấy đều có thể nhìn người mình , hơn nữa, trong câu truyện này, tình của vĩnh viễn thay đổi”.

Nam Dạ Tước nhìn theo tầm , giữa biển hoa, thanh anh thào bên tai , mỗi lúc trở nên ái muội, “Em xem, làm tình ở đây, phải cảm giác sẽ rất kích thích sao?”.

Dung Ân hoài nghi suy nghĩ cháy bỏng nổ ra trong đầu mình, cũng cùng anh chuyện hoang đường, coi như nghe , tự hỏi, “Nam Dạ Tước, anh thích nơi này chứ?”.

“Nơi này, nghỉ chơi cũng được, muốn ở lại đây, để cư?”

Dung Ân mỉm cười, cũng rất thích nơi này, nhưng nơi này quá xa cách thực, cảm giác tựa như tỉnh giấc sau giấc mộng đẹp, chốn lý tưởng này cũng sẽ theo đó tan biến.

Mãi cho đến quá nửa đêm, hai người mới lục đục ngủ, người đàn ông bên cạnh ngủ rất sâu, anh nằm nghiêng người, kéo vùi vào lồng mình, Dung Ân gối đầu khủy tay anh, chăm chú quan sát khuôn mặt như tạc tượng, ngón tay tìm đến môi anh, hô hấp người đàn ông rất trầm ổn và an t.

Ngày hôm sau, Nam Dạ Tước dắt theo con ngựa, Dung Ân tuy rằng có tiếp cận, nhưng cũng dám cưỡi, sau cùng chỉ đành nhìn anh mặc y phục và bốt leo lên lưng ngựa, tư thế người đàn ông vô cùng tự nhiên, tựa lưng hàng rào gỗ, tay phải xoa lên bụng.

Niềm hạnh phúc hai ngày qua, dường như lén lút thụ hưởng, nếu sinh đứa trẻ này, nhất định sẽ phải rời xa anh, niềm hạnh phúc này thể mang theo, càng thể lưu giữ.

Thu dọn đồ đạc, khi lái xe ra về, Dung Ân hề ngoảnh đầu lại, chỉ lặng lẽ nhìn qua gương chiếu hậu, trang trại mỗi lúc xa, tới sau cùng biến mất khỏi tầm .

Phảng phất tựa như cuộc sống yên ả vốn có của , cũng đã còn nữa.

Trở lại thành phố, cuộc sống lại quay về guồng quay hối hả, Nam Dạ Tước thuê người giúp việc, việc gì cũng đến tay Dung Ân phải đụng vào, quả nuôi dưỡng hết mực.

Thẻ vẫn được cấp đều đặn, khối lượng tiền lớn đã được chuyển vào tài khoản của , tuy rằng chi tiêu phung phí là vậy, nhưng Nam Dạ Tước hề năng câu nào, vài ngày gần đây, dứt khoát cầm tiền mua trang sức, mang về bày bừa bãi bàn, nhưng người đàn ông lại căn bản hề để ý, thậm chí còn khen có thẩm mỹ, lần tỏ ra cáu kỉnh hay giận giữ.

Một tháng như vậy trôi qua, Dung Ân bắt đầu trở nên nóng nảy.

Mãi cho đến ngày, Nam Dạ Tước tới khuya vẫn chưa về nhà, Dung Ân đứng ngoài ban ng đã chờ rất lâu, tình huống như vậy, trước nay chưa từng có.

Cô nhìn đồng hồ, sau hồi, quyết định gọi di động cho anh.

Thế nhưng, ện thoại rất lâu có người nghe, Dung Ân gọi lại lần nữa, lại bị đối phương từ chối, vẫn chưa từ bỏ, gọi gọi lại rất nhiều lần, mãi cho đến khi ện thoại kết nối được, từ bên kia truyền đến giọng của người phụ nữ, “A lô?”.

Dung Ân chau mày, “Hạ Phi Vũ”.

“Ha ha ha, ngờ nhận ra được giọng tôi, sao, tìm Tước có việc gì?”, Khẩu khí người phụ nữ rõ ràng vô cùng hả hê, xung quanh dường như rất ồn ào, từ loa truyền đến khiến người nghe khỏi nh tai nhức óc.

“Anh ấy ở đâu?”

“Chúng tôi ở Cám Dỗ”, Hạ Phi Vũ cố ý nhấn hai chữ chúng tôi, “Cô cũng muốn tới sao?”.

“Không ngờ, còn dám đến Cám Dỗ”, Dung Ân cười nhạt, chưa bao giờ tỏ ra chán ghét với người đến vậy.

“Vì sao tôi dám đến, chỉ cần có anh ấy bên cạnh, tôi sợ”.

Loading...

Dung Ân buông ện thoại, sau khi vào phòng ngủ lấy áo khoác, liền vội vàng bắt xe đến Cám Dỗ.

Đi tới Cám Dỗ, trực tiếp đến phòng hạng nhất, Dung Ân cảm giác như chính mình đùa với lửa, làm tốt, sẽ như tự chuốc họa vào thân.

Đẩy cửa vào, bên trong chơi đùa hoan lạc, Hạ Phi Vũ thân mật ngồi cạnh Nam Dạ Tước, xung quanh còn có vài người Dung Ân biết, bọn họ đều là những người hầu rượu của Cám Dỗ, trông có người đột ngột xuất , ai nấy cũng đều ng ra.

“Sao em lại tới đây?”, Nam Dạ Tước buông ly rượu, ánh sắc bén liếc nhìn Dung Ân.

“Em anh muộn như vậy vẫn chưa về, trưởng phòng Hạ anh ở Cám Dỗ, em đến tìm”.

Nam Dạ Tước nới lỏng cà vạt, ánh hướng về phía Hạ Phi Vũ, người phụ nữ thế, hấp tấp giải thích, “Vừa nãy anh ra ngoài, em ấy gọi hơn mười cuộc ện thoại, nghĩ rằng có việc gấp, nên….”.

“Sau này, ện thoại của tôi đừng đụng vào”, Khẩu khí Nam Dạ Tước u dần, Hạ Phi Vũ nghe xong, cúi đầu, mặc dù trong lòng cam chịu, nhưng chỉ có thể nhẫn nhịn, nén trụ ủy khuất.

“Tước, anh về, sao cuộc ện thoại cũng gọi, em ở nhà mình rất lo lắng….”

Bên cạnh, vài người đàn ông đưa nhìn nhau, sắc mặt Nam Dạ Tước tối lại, đứng dậy đến bên cạnh Dung Ân, “Em về trước , tôi ở đây có việc cần giải quyết”.

“Không được, em muốn về cùng anh”, cầm lấy tay Nam Dạ Tước, ánh qua bả vai anh rơi xuống khuôn mặt Hạ Phi Vũ, “Có việc em có thể chờ, trưởng phòng Hạ, nếu chị có việc gì, chẳng phải cũng nên về rồi sao”.

Hạ Phi Vũ giật mình, sắc mặt khó chịu, “Dung Ân, bậy gì vậy, chúng tôi tới đây chuyện làm ăn”.

“Nói chuyện làm ăn ở Cám Dỗ?”, Dung Ân tuyệt đối tin, tiến lên vài bước về phía Hạ Phi Vũ, “Ngày thường dùng trăm phương nghìn kế tiếp cận anh ấy, tôi biết sao? Cô giả bộ giỏi lắm, lạt mềm buộc chặt, lần trước Mị gặp chuyện hay, nếu có làm mưa làm gió, ấy cũng sẽ đến nông nỗi như vậy, Hạ Phi Vũ, sẽ có ngày gặp báo ứng….”

“Đủ rồi”, người đàn ông trầm mặc hồi lấu cuối cùng cất tiếng , “Chuyện đã qua rồi, em về trước “.

“Nói câu qua, là xong sao?”, trong Dung Ân, phủ đầy tầng bi thương, “Nam Dạ Tước, lúc đầu là ta sỉ nhục chúng tôi, nếu ta chúng tôi chỉ là ba món hàng rẻ rúng, Mị sẽ cực đoan như bây giờ, phải vì ta chịu oan vì anh…..”

“Lẽ nào ấy dối?”, Nam Dạ Tước đột nhiên ngắt lời, đem lời bỏ ngoài tai, “Coi như có chuyện tranh cãi, nhưng cách thức giải quyết có rất nhiều, kết cục ta như vậy, là ta gieo nhân nào gặp quả đấy”.

“Anh lòng che chở ta?”, Dung Ân chỉ tay về phía Hạ Phi Vũ, người phụ nữ ngồi ghế sô pha, hiểu rõ lúc này thông minh nhất là nên can thiệp, bình chân như vại.

“Từ bao giờ anh trở nên vô lý như vậy?”

Nam Dạ Tước rất sĩ diện, nhưng Dung Ân lại hết lần này đến lần khác mắng anh ầm ĩ trước mặt người ngoài, “Đúng, ta sai, ta đúng , nếu đã như vậy, Nam Dạ Tước, vì sao anh mà rồi nuôi dưỡng ta, lôi tôi vào làm gì, trong lòng anh, rốt cuộc tôi là cái thá gì?”.

Bóng lưng người đàn ông nghiêng ngả trong phòng bao, mấy người xung quanh cũng dám thở , Hạ Phi Vũ om sòm, trong lòng lén lút hoan hỉ, ta đứng dậy, vội vàng kéo tay Dung Ân, “Chúng tôi bàn ng chuyện, cho dù muốn ầm ĩ, cũng nên về nhà đóng cửa bảo nhau chứ….”

Người phụ nữ còn chưa xong, tay đã bị dứt ra, chân giày cao gót siêu vẹo, ngay lập tức ngã nhào xuống ghế sô pha, Dung Ân vốn dĩ với ta ngay từ đầu đã vô cùng bài xích, lúc này, vừa hay cần tìm nơi xả giận.

“Làm loạn đủ chưa?”, Phía sau, chịu đựng cơn thịnh nộ của người đàn ông đã lên đến đỉnh ểm.

Dung Ân xoay người, giọng thê lương, “Nam Dạ Tước, anh đã quên rồi sao, anh đã , em muốn gì anh đều đáp ứng, em theo anh, em đã chẳng còn gì khác, tại sao khi em muốn bắt đầu cùng anh, anh lại đối xử với em như vậy? Rõ ràng trong lòng anh có ta, vì sao còn muốn qua lại với em?”.

Giọng ệu như vậy, cho dù người khác nghe cũng tự nhiên dấy lên nỗi thương cảm, Nam Dạ Tước nheo đôi hẹp dài, “Lẽ nào, tôi đối với em còn chưa đủ tốt?”.

“Anh hiểu sao?’, hai Dung Ân đỏ hoe, sắc mặt thê lương, người khác nhìn vào cũng nhận ra được nửa ểm giả tạo, yết hầu nghẹn đắng, lắc đầu , “Cái em muốn, là trái tim của anh, Nam Dạ Tước, em muốn trái tim của anh, để phải hằng ngày đều lo lắng anh ở ng ty cùng ai kia đường hoàng, cùng ai kia đầu mày cuối “.

“Cái đó….Nam tổng, có việc, chúng ta để lần sau hãy bàn tiếp….” Mấy người xung quanh lục đục đứng dậy, vừa muốn ra, chợt nghe choang tiếng chói tai, Nam Dạ Tước ném chai rượu lên vách tường, “Ngồi xuống, ai cũng được phép !”.

Mấy người chỉ đành tự nhận chính mình may, chẳng dám ho he, mái tóc ngắn màu đỏ rượu của người đàn ông dưới ánh đèn trở nên lóa , “Dung Ân, lòng tham của quả thực vô đáy”.

“Không phải em tham, mà anh căn bản muốn”, Dung Ân lúc này mới ý thức được, phụ nữ nên người đàn ông như vậy, sẽ tạo nghiệp chướng, “Nếu phải vì tình , vậy, anh muốn ở tôi cái gì?”.

Nam Dạ Tước phẫn nộ bừng bừng, ánh nhìn chòng chọc khuôn mặt đối diện, lẽ nào phụ nữ đến cuối cùng, tất cả đều trở nên như vậy?

Cho dù là , cũng ngoại lệ.

“Tôi cho tự do hưởng thụ cuộc sống, cho tôi thể xác, Dung Ân, giữa chúng ta vốn dĩ chỉ có giao dịch, quên rồi sao?”

Khi sủng, có thể sủng bằng trời, khi vô tình bạc bẽo, chút niềm tin cũng có, những lời như vậy cũng tự nhiên buông ra.

Khóe miệng Hạ Phi Vũ giấu được ý cười, Dung Ân đứng dậy, nụ hôn giữa biển hoa hướng dương trong t thức vẫn còn vẹn nguyên, ánh Nam Dạ Tước nhìn mỗi lúc u, anh chỉ cảm trái tim như bị co rút mẽ, cảm giác như vậy, khiến chính anh cũng kịp ý thức.

Nước mặt từng giọt tuôn rơi, khắp mặt đều bừng lên như lửa đốt, Dung Ân nén xuống tiếng khóc nấc, tự nhủ thầm trong lòng lần nữa, Nam Dạ Tước, tôi khóc vì anh…. Trong người đàn ông, tức giận dần dần tan rã, lùi về sau vài bước, đột nhiên xoay người túm tóc Hạ Phi Vũ, đem cả người ta theo ghế ngã nhào xuống đất, đầu gối Dung Ân chặn cánh tay ta, giật đầu ta, nện xuống mặt đất, thừa dịp người đàn ông chưa lại gần, khom lưng vào tai Hạ Phi Vũ, “Tôi đối với như vậy, là đã hạ mình lắm rồi”. Thế nhưng muốn ở bên cạnh người đàn ông dù chỉ nửa khắc, nếu bỏ , bạc tình của anh sẽ có ngày x nhiễm đến .

“Buông ra, đau….”

Bả vai bị giật lại, Dung Ân bất ngờ kịp phòng ngự phía sau, cơ thể sém chút nữa đập vào thành bàn, Nam Dạ Tước nhanh nhạy, c sau lưng .

Tấm lưng đụng vào khuôn cứng rắn của anh, Nam Dạ Tước kêu rên, cúi lưng, lần tay ra phía sau.

“Tước, anh sao vậy?”, Hạ Phi Vũ vội vàng ngồi dậy, trong đầu Dung Ân, hãy còn hoảng hốt.

Dung Ân nhận sắc mặt anh khó coi, liền bám vào bả vai anh, vội vàng , “Anh sao chứ?”.

“Dung Ân, trở nên như vậy em mới vui sao?”, Sắc mặt Hạ Phi Vũ gượng ép, Dung Ân ngg đầu, trong lên tầng mịt mờ, lấy tay đẩy người phụ nữ bên cạnh, “Nếu vì , cũng sẽ có chuyện ngày hôm nay”.

“Dung Ân!”, Nam Dạ Tước quả tức giận đến sôi máu.

“Anh còn muốn che chở ta?”, DunG Ân đứng dậy, hốc đỏ bừng, “Nam Dạ Tước, tôi thất vọng về anh”, Nói xong, ngay lập tức bỏ , ngoảnh đầu lại.

Bước chân chút do dự dừng lại lấy lần, thậm chí cũng liếc nhìn lại, Nam Dạ Tước chăm chú nhìn bóng lưng dần dần biến mất, lưng anh đụng vào thành bàn đau rát, khuôn mặt tuấn tú cau lại, ngay cả Hạ Phi Vũ cũng dám nửa chữ.

Dung Ân mạch ra khỏi Cám Dỗ, bên ngoài, đã là đêm khuya, ngồi ghế băng, lấy khăn lau còn vương lại, sau khi khóc, đầu óc cũng đau nhức.

Sự việc thành ra như vậy, suy cho cùng cũng chỉ vì Nam Dạ Tước hiểu , nếu anh để t suy nghĩ, có thể sẽ biết được lý do vì sao thay đổi nhanh như vậy. Kết cục ngày hôm nay, dẫu sao, DunG Ân chí ít cũng cảm hả dạ.

Trước nay, phụ nữ bên cạnh anh chắc hẳn luôn coi trọng tiền của, dựa ểm này, Dung Ân lại càng phải nương tay.

Đêm hôm đó, Nam Dạ Tước quả nhiên về nhà, Dung Ân đun nóng pha tách cà phê, ngủ ngon giấc ngoài ban ng, mãi cho đến khi đằng đông le lói những tia sáng đầu tiên, cũng bóng dáng Nam Dạ Tước.

Cô cũng uống lấy ngụm cà phê, chỉ là, hương vị khiến tinh thần phấn chấn hơn.

Sau khi xác nhận anh về, DunG Ân lúc này mới vào phòng ngủ, rúc người vào trong chăn ấm, toàn thân mệt mỏi nằm giường êm ái, chìm sâu vào giấc ngủ.

Dung Ân ở giường suốt cả ngày, tới tối, người giúp việc gọi xuống ăn cơm, khi tỉnh giấc, trong gian phòng yên ắng như tờ, ngay cả tiếng động cũng có.

Mặc đồ ngủ xuống lầu, trong nhà chỉ có và người giúp việc, “Ông chủ hôm nay về ạ?”

“Ừ, “.

Dung Ân ngồi xuống bàn, ăn bát cơm. Cô lên phòng ngủ khóa trái cửa, bật thanh ti vi đến cỡ to nhất, khi xem được hơn nửa phim, lúc này mới nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Nam Dạ Tước vẫn chưa về.

Dung Ân hoàn thành bản thiết kế, khi xuống lầu, người giúp việc quét dọn, qua khẽ , “Vương Linh, em theo tôi ra ngoài chút”.

“Vâng”.

Trên đường phố người qua lại đông đúc như nêm, chen lấn xô đẩy chật ních, Dung Ân mới dạo vài bước, đã còn hào hứng.

“Chúng ta ăn cơm “, Cô ở phía trước, Vương Linh phía sau quá gần, luôn giữ khoảng cách chừng hai ba bước.

“Em cách xa thế làm gì?”, Dung Ân quay đầu, mỉm cười, “Buổi trưa muốn ăn gì?”.

“Vâng”, Vương Linh nghe hỏi vậy, càng lộ ra mất tự nhiên, “Tùy bà chủ ạ”.

“Đã lâu rồi ăn mỳ, phía trước có cửa hàng ăn khá ngon, chúng ta cùng thôi”, Cùng là con người, Dung Ân chưa từng so đo đẳng cấp với ai, Vương Linh hòa nhã chuyện, sau khi vài bước, cũng tự nhiên cảm gần gũi hơn.

Xe cộ qua lại rất đông, hơn nữa trở trời, ai nấy cũng đều vội vã hơn, Dung Ân ngg đầu nhìn trời, “Hình như sắp mưa rồi”.

“Cửa hàng có xa ạ?”

“Không xa, qua đường là tới nơi rồi”, hai tay Dung Ân đút trong túi áo, chân vừa bước lên lề đường, Vương Linh bên cạnh vội vàng kéo lại, “C thận”.

Thân thể bị kéo lại trong chớp , chỉ chiếc xe đỗ lại trước mặt hai người, trong cửa sổ thủy tinh mày nâu, đầu người đàn ông tựa cửa kính xe, bên cạnh người đó, hình như là vú Lưu.

Con ngươi đen bóng của Dung Ân trợn to, người đàn ông đó, chẳng phải là Diêm Việt sao.

Không! Cô đột nhiên kinh sợ, ều chỉnh lại trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng , là Diêm Việt trước khi được phẫu thuật thẩm mỹ!