Nợ em một đời hạnh phúc – Chương 15

Uống hết bia anh cũng chẳng cảm thấy tâm trạng tốt lên chút nào, ngược lại còn thấy lòng thêm rối bời. Ném lon bia vào thùng rác, anh quay về phòng lấy áo choàng tắm định tắm lại lần nữa. Đúng lúc mở cửa nhà tắm, anh chợt nhìn thấy bên dưới chiếc đĩa ngâm đậu có một mảnh giấy. Trên mảnh giấy có một vài vết nước loang, không biết là nước mưa bắn từ ngoài vào hay nước mắt của cô ấy.

Anh nhìn nét chữ nắn nót, chỉ hai chữ: “Xin lỗi”. Dường như cô mãi chỉ nói được với anh hai chữ này, hai chữ ấy cũng dường như đã giải thích tất cả.

Nhiếp Vũ Thịnh vò nát mảnh giấy, một lúc sau lại mở ra, vuốt phẳng lại từng chút một.

Anh đang đoán, rốt cuộc cô viết hai chữ này với tâm trạng thế nào? Hoặc có thể nói, cô viết hai chữ này với mục đích gì?

Có điều, dù sao hai chữ “xin lỗi” cũng tốt hơn ba chữ “em yêu anh”, nếu cô viết như vậy, anh sẽ còn khó chịu hơn cả bị giết.

Anh không muốn nghĩ

nhiều nữa, bèn vào thư phòng lấy một quyển sách kẹp bừa tờ giấy vào.

Tâm trạng Nhiếp Vũ Thịnh rối bời, mãi một lúc sau mới nhớ ra hôm nay chưa đi thăm ông Nhiếp Đông Viễn, bèn gọi cho Thư ký Trương để hỏi thăm tình hình. Cầm điện thoại lên, anh thấy có hai cuộc gọi nhỡ, đều là của Thư Cầm. Anh đã nhốt mình trong phòng đến mấy tiếng đồng hồ, điện thoại kêu mấy lần cũng không nghe thấy.

Lúc này Nhiếp Vũ Thịnh rất không muốn gọi cho Thư Cầm, anh cảm thấy mình quá vô sỉ, mới nói sẽ không nghĩ đến bất cứ người phụ nữ nào khác, vậy mà vừa quay đi đã làm ra chuyện này. Anh do dự một lát rồi gửi tin nhắn cho Thư Cầm, bảo mình đang nghỉ ngơi, không nghe thấy điện thoại, hỏi xem cô có việc gì không.

Thư Cần trả lời lại ngay lập tức, cô bảo không có gì, định tối đến bệnh viện, hỏi có phải anh làm ca sáng không?

Anh trả lời rằng đã đổi ca cho đồng nghiệp, hôm nay anh nghỉ, bảo Thư Cầm đừng đến bệnh viện, giờ đang mưa gió, đi đường không an toàn.

Thư Cầm trả lời: “Vâng.”

Nhiếp Vũ Thịnh gọi cho Thư ký Trương hỏi thăm tính hình bố mình, anh ta nói hôm nay ông Nhiếp Đông Viễn điều trị rất tốt, không đau đớn gì cả. Nghe nói hôm nay anh nghỉ ngơi, Thư ký Trương cũng nhắn anh đừng đến bệnh viện, bảo trời mưa rất to, chắc chắn sẽ tắc đường.

Nhiếp Vũ Thịnh nhìn ra ngoài, quả nhiên mưa càng ngày càng to, đám trúc ngoài vườn bị gió thổi bạt đi, không đứng thẳng lên được, mấy chiếc lá dính vào cửa sổ, mép lá cong cong như đôi mày đang chau lại. Nhiếp Vũ Thịnh thấy mình như bị trúng tà, anh đưa tay ra, cách một tấm kính, chầm chậm sờ men theo viền lá, động tác rất nhẹ nhàng đầy yêu thương, như đang vuốt ve hàng lông mày của người yêu vậy. Nếu làm vậy có thể khiến đôi mày cô ấy giãn ra mà cười lên một chút thì thật tốt biết bao.

Lông mày của Đàm Tĩnh cũng hệt như vậy, vì thế khi cô nhíu mày, anh lại thấy xót xa.

Anh rút tay về, ngẩn ngơ nhìn hai chiếc là dính trên cửa kính.

Đàm Tĩnh, Đàm Tĩnh… Anh nên làm thế nào với cô

Đàm Tĩnh đi tàu điện ngầm về, vừa rời tàu thì trời đổ mưa, nước ào ào chảy xuống theo những bậc thang trước cửa toa tàu, như một ngọn thác nhỏ. Đàm Tĩnh không mang ô, giày cũng ướt sũng, bước ra khỏi cửa tàu liền bị mưa tạt tới tấp vào mặt, toàn thân ướt nhẹp. Cô cứ thế đội mưa băng qua đường, trong màn mưa trắng xoá, xe cộ đều bật đèn sáng trưng, cô chật vật bước đi, chẳng thấy một chiếc taxi nào để vẫy, ngay cả xe buýt cũng không.

Còn ba ngã tư nữa mới đến bệnh viện, Đàm Tĩnh đành vào trú mưa trong cửa hàng tiện lợi một lúc. Cửa hàng vẫn mở cửa, điều hoà bên trong lạnh ngắt, từng đợt gió thốc vào lưng cô khiến chiếc áo ướt dính chặt lên người, lạnh đến run bắn lên. Cô đành sang ngân hàng bên cạnh tránh mưa, nào ngờ người trong đó cũng đông nghịt, rất nhiều người xếp hàng lấy số, vì trời mưa, nhân viên chưa về, khách hàng cũng đông, nên ngân hàng vẫn mở điều hoà, tiếng người ồn ã, khí lạnh bao phủ lấy người cô.

Đợi trời ngớt mưa, Đàm Tĩnh ra bến xe buýt. Trên xe chật cứng người, đông đến mức cô không có chỗ để chân. Nhưng nhiều người cũng tốt, khi tới chỗ đông người, trong đầu cô chỉ thấy trống rỗng, nếu chỗ nào cũng nghìn nghịt người, nhan nhản những chiếc ô xoè ra che mưa, cô sẽ không phải nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ nữa.

Hôm nay cô lại làm sai một việc. Nhưng giờ cô đã quá mệt, không còn sức để nghĩ nữa. Nhiếp Vũ Thịnh sẽ đánh giá về cô thế nào, cô không đoán được, cũng không dám nghĩ ngợi, chỉ để lại một tờ giấy rồi vội vàng bỏ đi. Cô sẽ mãi mãi không bao giờ quên khoảnh khắc Nhiếp Vũ Thịnh đẩy cô ra, chăm chú nhìn cô. Cằm anh bầm tím, gương mặt anh có phần biến dạng vì bị thương, nhưng trong mắt cô, Nhiếp Vũ Thịnh vẫn luôn đẹp trai như thế, bất kể lúc nào, bất kể ở đâu. Trong mắt anh phản chiếu hình ảnh cô, anh giống như đứa trẻ mới tỉnh dậy từ giấc mộng, cứ đăm đăm nhìn cô đầy bất lực và tuyệt vọng.

Cuối cùng anh chạy vào phòng ngủ, sập cửa đánh “rầm” một tiếng. Nghe thấy tiếng khoá cửa, cô cảm thấy cả trái tim lạnh buốt đi. Cô đã làm gì? Rốt cuộc cô đang làm gì? Tại sao anh lại hôn cô? Anh hôn vì thấy thương hại cô, còn cô thì sao? Cô lại muốn lợi dụng sự thương hại ấy. Không, thật ra cô biết, là bản thân cô không kìm lòng được. Đau đớn thay, bảy năm qua, chưa một khoảnh khắc nào cô ngừng nhớ anh, thế nên khi anh hôn, cô không còn chút lý trí nào nữa.

Cô đã lặng lẽ bỏ đi như một tên trộm, trên đời này còn việc gì đáng xấu hổ hơn trộm cắp nữa. Đàm Tĩnh, mày muốn sai càng thêm sai nữa ư?

Những nỗi khổ suốt bảy năm qua, những báo ứng trong bảy năm trời, còn chưa đủ sao

Cô cúi đầu bước xuống xe, chầm chậm đi về phía bệnh viện. Phía sau khu nhà khám bệnh là dãy phòng bệnh, rất đông người qua lại, một giọt nước lạnh lẽo từ tán ô bắn vào cánh tay cô, nhưng cô chẳng cảm thấy gì cả. Thân thể cô bây giờ còn lạnh hơn hầm nước đá, máu nóng và thân nhiệt dường như đều đã chảy đi đâu mất. Đầu óc cô trống rỗng, dạ dày cũng trống rỗng, cô đờ đẫn bước vào thang máy, dựa cả người vào tường.

Đàm Tĩnh đừng ấu trĩ nữa, bài học kinh nghiệm bảy năm qua là quá đủ rồi, hãy coi như mọi thứ chưa từng xảy ra! Con mày còn đang nằm trên giường bệnh đợi phẫu thuật, Tôn Chí Quân lại bị bắt đến đồn cảnh sát, mọi thứ đang chờ mày giải quyết. Mày không có thời gian hồi tưởng quá khứ, cũng không nên nghĩ ngợi vẩn vơ tìm hiểu ý nghĩa của nụ hôn cách đây một tiếng nữa, nó chẳng có ý nghĩa gì cả.

Giờ cô phải dọn dẹp hậu quả Tôn Chí Quân gây ra, giờ cô phải chăm sóc con, giờ cô phải quên Nhiếp Vũ Thịnh một lần nữa.

Thấy bộ dạng của Đàm Tĩnh, Vương Vũ Linh giật thốt mình, hỏi: “Mưa to như vậy, sao cậu không trú một lát rồi hẵng về?”

Đàm Tĩnh hoảng hốt cười cười, Vương Vũ Linh đưa cho cô chiếc khăn mặt, nói chiều nay Tôn Bình có tỉnh lại một lúc, gọi mẹ nhưng không thấy, thế là lại ngủ. Đàm Tĩnh thấy vô cùng áy náy nhưng cô biết tay mình lạnh, không dám chạm vào con. Vương Vũ Linh đã lấy sẵn hai phích nước, giờ đang đổ nước nóng ra chậu bảo cô mau đi rửa ráy, thay quần áo ướt ra.

Vào phòng vệ sinh, Đàm Tĩnh soi gương, thấy mặt vẫn sưng vù. Cái tát của Tôn Chí Quân vừa chuẩn vừa mạnh khiến cô choáng váng cả đầu óc, cũng khiến cô hoàn toàn thất vọng. Trước đây tuy anh ta đối xử không tốt nhưng chưa bao giờ đánh cô, dù khi uống say không cẩn thận va phải cô thì cũng chỉ là vô ý. Cô đã giải thích gãy lưỡi về hình thức trợ cấp của công ty CM, nhưng anh ta chỉ truy hỏi một câu: “Rủi ro lớn như vậy, tại sao cô lại đồng ý?”

“Cứ kéo dài thì con không sống được.”

“Tại sao cô không bàn bạc với tôi?”

“Không phải hôm nay gọi anh đến rồi sao? Hơn nữa bàn với anh thì có tác dụng gì? Ngoài đòi tiền ra, anh có quan tâm đến việc gì đâu?”

Có lẽ chính câu nói này đã chọc giận anh ta, cũng có thể vì một chuyện khác, lúc đó anh ta đột nhiên cúi xuống nhìn tấm thẻ dán ở đầu giường, có tên của bác sĩ điều trị chính.

Nhiếp Vũ Thịnh.

Thẻ viết rất rõ, bệnh nhân Tôn Bình, bác sĩ chính Nhiếp Vũ Thịnh.

Khả năng trùng họ tên là rất thấp, ngay cô cũng không thể thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là ngẫu nhiên.

Tôn Chí Quân liền vung tay cho cô một bạt tai.

“Cô lấy đâu ra tiền mà làm phẫu thuật cho con?”

Cô bị tát đến choáng váng đầu óc, y tá trưởng kéo cô sang một bên, sau đó Nhiếp Vũ Thịnh đến. Cô chưa bao giờ thấy một Nhiếp Vũ Thịnh như vậy, anh phẫn nộ xông thẳng tới, giáng cho Tôn Chí Quân một cú đấm.

Trước nay anh chưa bao giờ đánh người, hồi trung học, tuy Nhiếp Vũ Thịnh không phải học sinh gương mẫu, nhất nhất tuân thủ nội quy nhưng anh chưa hề gây sự đánh nhau. Đặc biệt sau khi gặp lại, cô luôn thấy anh lạnh lùng đến đáng sợ. Có thể đó là trạng thái nghề nghiệp của bác sĩ, cũng có thể sau bảy năm tính tình anh đã thay đổi. Sau khi gặp lại, anh lúc nào cũng xa cách, lãnh đạm như vậy.

Vì thế khi Nhiếp Vũ Thịnh tung cú đấm đó, ngoài ngạc nhiên, cô còn thấy đau lòng. Tại sao Nhiếp Vũ Thịnh đánh Tôn Chí Quân? Là vì cô bị đánh. Cô tưởng rằng, từ lâu đối với cô, anh chỉ còn nỗi căm hận, nhưng tại sao anh lại hận cô đến vậy?

Vào cái đêm mưa gió ấy, khi anh đau lòng tuyệt vọng lao xuống núi, thật ra cô đã đứng trong mưa khóc đến tan nát ruột gan.

Ý nghĩa duy nhất của ba chữ Nhiếp Vũ Thịnh, với cô mà nói, là người đầu tiên cô yêu, cũng là người cô yêu nhất.

Nhưng cô lại không thể yêu.

Có quá nhiều chuyện đã xảy ra, bản thân cô cũng không biết phải nói sao cho hết. Suốt một thời gian dài cô đã muốn đi tìm Nhiếp Vũ Thịnh để nói lời xin lỗi.

Điều duy nhất cô có thể nói với anh chỉ còn hai chữ xin lỗi đó thôi.

Cô nhìn vào gương, tự nói với chính mình, đủ rồi.

Nếu tương tư là một món nợ thì đến giờ cũng đã trả hết, trả đủ rồi.

Cô dùng khăn ấm đắp lên mặt, lệnh cho bản thân phải quên Nhiếp Vũ Thịnh một lần nữa.

Vương Vũ Linh đợi mưa tạnh hẳn mới về, khi cô đi, Đàm Tĩnh đã bắt đầu ngạt mũi, đau đầu. Vương Vũ Linh không yên tâm, nhưng Đàm Tĩnh nói: “Chỉ bị ngấm mưa nhiễm lạnh một chút thôi, ngày mai là khoẻ ấy mà.”

Đến tối, khi sắp đến giờ tắt đèn, Đàm Tĩnh cảm thấy toàn thân mềm nhũn, cô ra chỗ y tá mượn cặp nhiệt độ đo thử, ba mươi chín độ. Y tá trực nói: “Chị đừng cố, mau đi khám đi!”

“Tôi chỉ cảm lạnh thôi mà…”

“Cảm lạnh lại càng không được ở trong phòng bệnh, chị mau đi khám đi, bệnh nhân trong phòng bệnh đều rất yếu, phải phòng truyền nhiễm.”

Đàm Tĩnh đành nhờ y tá chăm sóc Tôn Bình, còn mình lần xuống phòng khám. Bác sĩ hỏi han cặn kẽ, chẩn đoán rằng bị cảm mạo phong hàn, thấy cô sốt cao quá, liền kê đơn truyền nước hai ngày. Bác sĩ còn dặn: “Hôm nay truyền một túi, uống thêm thuốc hạ sốt, ngày mai truyền thêm kháng sinh.”

Đàm Tĩnh đi lấy thuốc, rồi truyền nước, đã sắp đến nửa đêm.

Loading...

Người trong phòng Theo dõi không nhiều, nửa đêm những người còn ở phòng Cấp cứu truyền nước đã phần đều là trường hợp khẩn cấp. Có đứa trẻ khóc dữ quá, bố mẹ phải cầm chai truyền dịch đi qua đi lại dỗ dành.

Đàm Tĩnh thấy đầu như sắp nổ tung, lại không biết Tôn Bình trong phòng bệnh ra sao, nửa đêm không có người thân nào bên cạnh, cũng chẳng có ai giúp được cô. Tôn Chí Quân bị cảnh sát dẫn đi rồi, điều cô lo lắng nhất là ca mổ của Tôn Bình phải làm sao đây, bệnh viện còn đồng ý làm phẫu thuật không? Nếu không làm thì bệnh của Tôn Bình có kéo dài được nữa không?

Cô bị sốt cao, cơ thể vốn dĩ đã yếu ớt, đầu rất đau, mới nhắm mắt được một chốc lại mở ra. Đứa trẻ kia khóc dữ quá, cuối cùng bị trớ, bố mẹ nó phải cuống cuồng ôm lấy con gọi bác sĩ, bác sĩ tới xem bảo phải nhập viện.

Đứa bé đi rồi, cả phòng yên tĩnh hơn hẳn, Đàm Tĩnh nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, đột nhiên một ngón tay lành lạnh chạm vào mu bàn tay cô. Đàm Tĩnh giật mình tỉnh dậy mới biết, thì ra thuốc truyền đã hết, y tá đang rút kim truyền ra. Té ra cô đã ngủ được một lúc, nhưng ai gọi y tá cho cô?

Nhiếp Vũ Thịnh đứng cạnh đó không xa, cô phải giữ miếng băng trên mu bàn tay một lúc để cầm máu. Anh tiến lại nói: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Thật ra cũng chẳng có chuyện gì, anh chỉ cảm thấy cô không biết chăm sóc cho bản thân. Lúc tối nhận được điện thoại gọi đến cấp cứu, ngang qua phòng Theo dõi thì nhìn thấy cô.

Một mình ngồi trong phòng truyền dịch, đến dáng ngủ cũng mệt mỏi như vậy. Môi cô gần như cắt không ra máu, có lẽ vì sốt nên bờ môi tái nhợt khô lại, bong cả ra. Thuốc truyền sắp hết, nhưng cô không hề có dấu hiệu tỉnh lại. Nếu không rút kim kịp thời sẽ bị hồi huyết, nên anh đến phòng trực ban gọi y tá.

Đàm Tĩnh không biết anh định nói gì với mình, nhưng phòng Theo dõi nà không phải chỗ để trò chuyện. Cô vừa giữ miếng băng vừa đứng dậy. Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Vào xe tôi.”

Bãi đỗ xe vắng tanh, bảo vệ trực ban đang gật gù trong trạm gác, buổi tối ở đây cũng không nhiều xe, phần lớn là của bác sĩ trực ban, nên rất rộng và yên tĩnh, Nhiếp Vũ Thịnh mở cửa xe cho cô, nhiều lúc những tiểu tiết ấy có thể cho thấy xuất thân gia giáo của anh, lúc nào cũng nhớ giữ phong độ.

Thật ra Nhiếp Vũ Thịnh cũng chưa nghĩ xong những điều muốn nói với Đàm Tĩnh, vì vậy sau khi đóng cửa xe, anh trầm mặc một lúc rồi hỏi: “Ai khám?”

Đàm Tĩnh ngẩn ra một thoáng mới hiểu anh đang hỏi vừa rồi ai khám cho cô, bèn trả lời: “Bác sĩ Trương.”

Bệnh viện có quá nhiều bác sĩ Trương, anh không biết là ai, lại hỏi: “Đơn thuốc đâu?”

Đàm Tĩnh cầm bệnh án bị vân vê đến nhàu nát đưa cho anh, anh đọc chẩn đoán và thuốc, thấy ghi là cảm mạo phong hàn, chắn hẳn hồi chiều cô đã bị ngấm mưa.

Anh nói: “Mai cô đừng tới phòng bệnh trông thằng bé nữa, sẽ bị truyền nhiễm.”

“Là cảm mạo phong hàn thôi mà…”

“Bệnh viện có quy định.”

Đàm Tĩnh quan sát nét mặt Nhiếp Vũ Thịnh, thấy anh vẫn giữ giọng điệu lạnh lùng máy móc khiến cô không biết phải nói gì mới đúng. Đột nhiên anh hỏi: “Tại sao?”

“Tại sao cái gì?”

“Bảy năm trước, tại sao lại nói với tôi những lời đó? Nhất định có nguyên nhân, tại sao vậy?”

Đàm Tĩnh hít sâu một hơi, chuyện xảy ra đã bảy năm, nhắc lại còn có ý nghĩa gì nữa? Cô đáp: “Tôi không muốn cho anh biết. Thực ra, lúc đó tôi vô cùng, vô cùng hận anh.”

“Còn bây giờ thì sao?”

ngơ ngẩn nhắc lại: “Bây giờ?”

“Bây giờ còn hận tôi không?”

Đàm Tĩnh cắn môi, câu hỏi này thật khó trả lời. Cô không biết tại sao anh lại hỏi dồn như vậy, mọi thứ trong quá khứ đã qua rồi, giữa họ đã có quá nhiều người và sự việc, từ lâu đã chẳng thể quay lại như xưa nữa, không phải thế sao?

“Từng có người nói với tôi, nhiều lúc hận là vì yêu. Đàm Tĩnh, cô yêu tôi không? Cô có từng yêu tôi không?”

Đàm Tĩnh không biết nên nói gì, đối với cô, chữ “yêu” đã trở nên quá đỗi xa lạ và xa xỉ. Một người phải vật lộn với số mệnh có tư cách gì trông chờ vào tình yêu?

Cô trầm mặc quá lâu khiến Nhiếp Vũ Thịnh càng khó chịu, anh cảm thấy mình lại tự chuốc nhục vào thân. Đủ rồi, tại sao anh lại hôn người phụ nữ này? Tại sao anh lại là bác sĩ điều trị chính cho con trai cô ta? Thật nực cười!

“Xuống xe.”

Cô hốt hoảng nhìn anh, thấy nét mặt anh vẫn bình lặng như nước, nhưng ngón tay nắm vô lăng đã trắng bệch. Anh lặp lại: “Xuống xe.”

Đàm Tĩnh xuống xe, nhìn anh lái xe ra khỏi bãi, chiếc xe rất nhanh lao vút đi, nhưng trước khi đến cửa ra, lại đột ngột phanh “két” một tiếng. Giữa đêm, tiếng bánh xe ma sát với nền đất vô cùng chói tai khiến anh bảo vệ đang ngủ gật sực tỉnh giấc, nhìn thấy người trong xe, anh ta liền mở cửa chào: “Bác sĩ Nhiếp lại tăng ca đấy à?” Vừa nói anh ta vừa kéo thanh chắn lên. Thế nhưng Nhiếp Vũ Thịnh trước nay luôn lịch sự với mọi người lại không hề nói nửa lời cảm ơn, khi thanh chắn được kéo lên hẳn, chiếc xe liền lao đi như tên bắn, biến mất trong màn đêm.

Anh bảo vệ gãi gãi đầu, định nằm xuống ngủ tiếp thì thấy trong bãi đỗ có một người đứng bất động. Dưới ánh sáng lờ mờ, anh bảo vệ chỉ nhìn ra đó là phụ nữ, vì hình như người đó mặc váy. Chắc là một bác sĩ tăng ca… Anh bảo vệ ngáp dài một cái, tối nay quả là quá nhiều ca cấp cứu.

Đàm Tĩnh đứng ở đó một lúc, khi Nhiếp Vũ Thịnh lái xe đi, anh không hề nhìn cô lấy một cái, nên cô vô cùng lo lắng. Thật ra bấy nhiêu năm rồi mà anh không hề thay đổi, mỗi khi anh tuyệt vọng, cô vẫn có thể nhận ra được. Cô rất lo Nhiếp Vũ Thịnh xảy ra chuyện, thâm chí còn muốn gọi cho anh, nhưng khi lấy điện thoại ra ấn số của anh, cô lại do dự.

Cô còn tư cách gì đển gọi cho anh đây? Đến nụ hôn không thể kiềm chế kia cũng bị anh cho rằng có dụng tâm khác. Vậy thì cứ để nghĩ như thế đi, Đàm Tĩnh của quá khứ đã chết rồi, cô không muốn tạo ình chút hy vọng nào nữa.

Vì bị sốt nên y tá không cho cô về phòng bệnh, đứng ở bãi đỗ xe cũng không phải cách, cuối cùng cô quyết định về nhà. Cô cần phải ngủ, mấy ngày nay ở bệnh viện cô đều không được ngon giấc, giờ bị ốm lại càng thêm mệt mỏi.

Cũng may còn có xe buýt chạy suốt đêm, có điều khi đổi tuyến hơi phiền một chút. Khi cô về đến bên ngoài khu nhà mình thì đã là hai giờ sáng. Quán ăn hai bên đường đã dọn hàng cả, chỉ còn quán Internet vẫn mở cửa, ánh đèn từ bên trong hắt ra mặt đường, khi Đàm Tĩnh đi ngang qua, chỉ có mình bóng cô đơn độc.

Cửa sắt của khu nhà đã khóa, nhưng những người về muộn đều có cách, cô quấn một góc váy vào hông định trèo lên. Vừa mới bám vào lan can sắt, giẫm chân lên ô đầu tiên thì cánh tay cô bị người ta tóm lấy, khiến cô suýt nữa hét lên. Quay lại nhìn, cô trông thấy Nhiếp Vũ Thịnh sắc mặt sa sầm, anh hỏi: “Cô định trèo qua?”

Tại sao anh lại ở đây? Xe của anh dừng ở cách đó không xa, có lẽ anh đã ở đây từ lâu mà cô không để ý.

“Lên xe.” Anh kéo cô về phía chiếc xe, cô loạng choạng theo sau. Đến gần xe cô mới thấy cạnh xe toàn đầu lọc thuốc lá, ít nhất cũng hơn chục cái. Có điều Nhiếp Vũ Thịnh chưa bao giờ hút thuốc, có lẽ anh vừa khéo đỗ xe ở đây thôi.

Cuối cùng cô giằng ra khỏi tay anh: “Nhiếp Vũ Thịnh, anh tha cho tôi đi…”

Anh dừng lại, nhưng tay vẫn không buông, giọng điệu lạnh lùng mà châm biếm: “Bảy năm trước cô không tha cho tôi, tại sao bây giờ tôi lại phải tha cho cô?”

Nhiếp Vũ Thịnh hiện giờ không chỉ tàn nhẫn mà còn mừng giận thất thường. Cô vừa mệt vừa buồn ngủ, không thể chống lại được sức mạnh của anh, anh đẩy cô vào ghế sau, động tác rất thô bạo. Đàm Tĩnh cảm giác tối nay anh như một con người khác vậy. Nhiếp Vũ Thịnh bảy năm sau vốn dĩ đã là người khác, nhưng tối nay anh lại giống như một Nhiếp Vũ Thịnh thứ ba nữa. Bộ dạng anh hệt như một kẻ say khướt, nhưng cô biết anh không hề uống một giọt rượu nào, có điều, dường như anh đã mất đi lý trí.

Anh lái xe dọc theo đường cái, không bao lâu sau, xe đến một khách sạn cao cấp. Anh lái xe đến trước cửa, nhân viên ra mở cửa, anh xuống xe, cô cũng xuống theo, xe được nhân viên lái vào bãi, còn anh đi thẳng đến quầy lễ tân, lấy chứng minh thư bảo muốn thuê một phòng có giường to. Lễ tân khó xử nói phòng giường to đã hết mất rồi, chỉ còn phòng cho những người hưởng tuần trăng mật. Cô nhân viền nhìn Đàm Tĩnh, mỉm cười nói: “Thật ra phòng trăng mật chỉ đắt hơn phòng giường to một chút, hơn nữa lại có vị trí tốt, vô cùng yên tĩnh.”

Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Vậy lấy phòng đó.”

Suốt cả quá trình Đàm Tĩnh chỉ yên lặng, vào thang máy, vào trong phòng, bên trong có đĩa hoa quả, có hoa hồng, trên giường còn rải cánh hoa, đúng là phòng trăng mật. Rồi nhân viên lên đưa chìa khoá, nói rằng đã đỗ xe của anh ở vị trí A16 trên tầng hai bãi đỗ xe. Nhiếp Vũ Thịnh bo cho nhân viên một chút tiền, đóng cửa lại.

Thấy Đàm Tĩnh vẫn sốt, anh mở tủ quần áo, lấy áo choàng tắm đưa cho cô: “Đi tắm trước đi!”

Bồn tắm rất lớn, nhưng cô đã buồn ngủ díp mắt, vội vàng ngâm mình vào bồn nước nóng, thấy khoan khoái đến mức có thể ngủ được ngay. Mặc áo choàng tắm vào, cô bước ra, thấy Nhiếp Vũ Thịnh đang ngồi trên sofa. Dưới ánh đèn, dáng vẻ anh vẫn quen thuộc như thế, nhưng lại xa lạ xiết bao, cô đột nhiên thấy lòng chùng xuống, dường như lại sắp xao xuyến.

Đàm Tĩnh lặng lẽ đứng trước mặt anh, thấy anh ngẩng lên, cô nói: “Mười vạn.”

Anh thật sự không thể ngờ cô lại mở miệng nói ra hai chữ này, chỉ biết ngơ ngác nhìn cô.

“Anh biết tôi cần tiền mà, có lẽ anh vẫn… vẫn còn thích tôi. Vì thế, hôm nay anh muốn giữ tôi lại cũng được thôi, tôi muốn mười vạn.”

Sắc mặt Nhiếp Vũ Thịnh lập tức đổi sang trắng bệch, không còn một giọt máu, vết bầm tím dưới cằm anh còn chưa tan, lại sưng lên, khiến vẻ mặt anh nhìn vô cùng kỳ quái. Vào khoảnh khắc ấy Đàm Tĩnh thật sự nghĩ anh sẽ bật dậy đánh cô, vì ánh mắt anh chợt trở nên sắc lạnh như dao, tựa hồ muốn khoét một lỗ trên người cô vậy. Nhưng cuối cùng anh không làm gì cả, chỉ nghiến răng gằn từng chữ: “Đàm Tĩnh, cô tưởng đến giờ tôi còn để cô muốn gì được nấy sao?”

Dứt lời, anh đứng dậy xô cửa bỏ đi. Vào thang máy anh mới nhận ra mình đang run rẩy. Điều hoà trong thang máy thổi vù vù, khiến anh lạnh chưa từng thấy. Anh đi thang máy xuống tận tầng hầm để xe. Vừa lên xe, anh đã lần tìm hộp cứu thương, mở ra lấy cặp nhiệt độ, bấy giờ mới ý thức được mình đang làm gì. Vốn dĩ anh định đợi Đàm Tĩnh tắm xong sẽ xuống lấy cặp nhiệt độ lên đo xem cô còn sốt không. Nhưng giờ tìm cặp nhiệt độ còn có tác dụng gì? Còn ích gì nữa?

Cặp nhiệt độ bị anh siết chặt đến gãy đôi, thuỷ tinh cắm sâu vào lòng bàn tay anh, máu và thủy ngân ch xuống, anh cũng không thấy đau. Cuối cùng câu nói của anh chỉ là một trò cười, hay một nỗ lực che đậy yếu ớt. Tại sao cô dám mở miệng đòi tiền anh? Chính vì cô biết rõ rằng, đến tận bây giờ, anh vẫn sẽ để cô muốn gì được nấy. Cô coi mình là hàng hoá bán cho anh, lần trước cô đòi ba vạn, lần này lại muốn mười vạn. Cho dù vạn bất đắc dĩ, cho dù cô thật sự thiếu tiền, nhưng tại sao cô lại làm như thế, cứ như sợ rằng vẫn còn một chút hồi ức đẹp đẽ nào đó, cứ như sợ anh chưa thật sự nản lòng vậy?

Anh vô cùng hối hận, sau khi đi lòng vòng trên đường, tại sao lại đến chỗ cô. Vì biết rằng cô không còn chỗ nào khác nữa, mà cô lại đang ốm. Khi thấy cô định trèo rào, anh không sao kìm được, vội dập thuốc chạy lại tóm lấy người phụ nữ to gan kia. Đúng vậy, anh hút thuốc, gần đây anh mới hút, bởi thực sự quá phiền muộn. Anh hối hận tại sao lại đưa cô đến khách sạn, vì biết cô không có nơi nào để ngủ nữa. Anh hối hận tại sao lại theo cô lên phòng, anh vốn chỉ định đưa chìa khoá phòng rồi đi. Anh chỉ muốn để cô tắm nước nóng, như vậy có tác dụng giúp hạ sốt. Anh định cặp nhiệt độ cho cô rồi sẽ đi. Dù sao anh cũng không nên động lòng thương xót cô, bởi người phụ nữ này có thể nắm lấy cơ hội nhỏ nhoi đó để giáng cho anh một đòn tàn nhẫn nhất.

Cho dù bảy năm trước vì nguyên nhân gì thì hiện giờ anh cũng tin chắc ít nhất hồi đó cô cũng nói một câu thật lòng, đó là cô chưa bao giờ yêu anh. Năm đó nếu cô có chút xíu thật lòng với anh, hẳn hiện tại cô đã không tuyệt tình đến mức đem tình cảm trong quá khứ làm vũ khí đả thương anh. Nụ hôn lúc chiều giống như một giấc mộng, anh cảm thấy căm ghét chính mình, tại sao mới có chút hy vọng mà đã kỳ vọng như vậy? Tại sao lại tự dối mình dối người rằng cô có nỗi khổ bất đắc dĩ? Tại sao khi nhìn thấy cô rơi nước mắt, anh lại đau lòng?

Nhiếp Vũ Thịnh, mày là thằng ngốc, ngốc nhất thế giới này.

Rốt cuộc đến bao giờ mày mới tỉnh ra?