Nợ em một đời hạnh phúc – Chương 23

Lòng Nhiếp Vũ Thịnh nóng như lửa đốt, nhìn điện thoại quả nhiên thấy có báo cuộc gọi nhỡ, trong đó có đến ba cuộc là từ luật sư Khương của bố anh ở Hồng Kông. Anh vội vàng gọi lại, luật sư Khương vừa nghe thấy giọng anh liền thở phào: “Cậu Nhiếp, cuối cùng cũng tìm được cậu rồi.”

“Bố tôi bây giờ sao rồi?”

“Ông ấy bị đưa đi để điều tra, hơn nữa còn bị hạn chế xuất cảnh nên hiện giờ không thể rời Hồng Kông về đại lục được. Lần này hơi rắc rối, có người tố cáo ông ấy giao dịch ngầm.”

Nhiếp Vũ Thịnh không hiểu giao dịch ngầm là thế nào, bèn hỏi lại: “Có nghiêm trọng không?”

“Cực kỳ nghiêm trọng.” Tiếng phổ thông của luật sư Khương mang nặng âm Quảng Đông, nói có vẻ rất vất vả nên ông chuyển luôn sang nói bằng tiếng Anh, “Ủy ban Giám sát thị trường chứng khoán Hồng Kông rất nghiêm ngặt trong việc xét xử các hành vi giao dịch ngầm, nếu bị điều tra ra đúng là có chuyện đó, ông Nhiếp sẽ phải ngồi tù.”

Nhiếp Vũ Thịnh hiểu được rất ít thông tin từ lời của luật sư nên cũng chuyển sang dùng tiếng Anh hỏi: “Thư ký của bố tôi đâu? Tôi cần nói chuyện với ông ấy.”

“Ông ta cũng bị đưa đi rồi, phía cảnh sát muốn ông ấy phối hợp điều tra.”

“Vậy hiện giờ còn ai ở công ty?”

“Thành viên Hội đồng quản trị và Ban giám sát đều ở Hồng Kông, ông Phác Ngọc Thành, Tổng giám đốc Tập đoàn cũng đang ở Hồng Kông. Cậu biết đấy, ông Nhiếp đến Hồng Kông là để chủ trì hội nghị cấp à.”

Nhiếp Vũ Thịnh nghĩ một lát rồi nói: “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ đi tìm hiểu tình hình, tranh thủ đến đó trong thời gian sớm nhất.”

“Không, không!” Luật sư Khương vội vàng ngăn anh lại, “Tình hình hiện nay vẫn chưa biết thế nào, tốt nhất cậu nên ở lại đại lục. Tôi đề nghị cậu đi gặp Ban lãnh đạo công ty ngay, tôi sẽ nói ông Nhiếp viết giấy ủy quyền cho cậu.”

“Vâng.” Nhiếp Vũ Thịnh đáp, “Tôi sẽ đi gặp Ban lãnh đạo công ty, khi nào thì Tổng giám đốc Phác về?”

“Ông ấy đang cố gắng về sớm.”

Nhiếp Vũ Thịnh không quá hoảng loạn, mặc dù lòng anh đang rối bời, nhưng sự bình tĩnh vốn có của một bác sĩ ngoại khoa khiến anh bắt đầu dùng lý trí để phân tích lại đầu đuôi sự việc. Anh gọi điện đến trụ sở chính công ty của bố, Ban lãnh đạo bên này vẫn chưa biết bên Hồng Kông đã xảy ra chuyện, mấy vị Phó Tổng giám đốc vẫn đi làm như bình thường. Nhiếp Vũ Thịnh bèn thông báo chiều nay sẽ qua đó, có việc quan trọng muốn bàn bạc với mọi người. Thư ký Hàn ở công ty rất kinh ngạc, nhưng ông không nói gì mà chỉ đi sắp xếp lại thời gian của các vị Phó Tổng, thông báo cho họ về việc cậu Nhiếp sắp đến.

Tổng giám đốc tập đoàn Phác Ngọc Thành từ Hồng Kông đáp máy bay thương vụ của Nhiếp Đông Viễn quay về. Thư ký Hàn đến sân bay đón ông, câu đầu tiên đã thông báo: “Cậu Nhiếp nói chiều nay sẽ đến công ty.”

“Tôi biết rồi.” Tâm trạng Phác Ngọc Thành đang rất phức tạp, là một tổng giám đốc, ông cũng có cổ phần trong công ty nhưng không nhiều, khi Nhiếp Đông Viễn bị đưa đi để điều tra đã dặn dò ông mọi việc hãy bàn bạc với Nhiếp Vũ Thịnh mà tiến hành. Ông là quản lý cấp cao, đi theo Nhiếp Đông Viễn gần mười hai năm nay, cũng coi như đã chứng kiến Nhiếp Vũ Thịnh lớn lên. Sau này Nhiếp Vũ Thịnh mâu thuẫn với Nhiếp Đông Viễn, bỏ ra nước ngoài du học, đi một mạch mấy năm liền, mỗi lần ông sang Mỹ công tác đều dành thời gian đến thăm Nhiếp Vũ Thịnh, cố gắng xoa dịu mối quan hệ giữa hai cha con cố chấp này, nhưng chưa một lần thành công. Trong ấn tượng của ông, Nhiếp Vũ Thịnh vẫn là một đại thiếu gia quen được cưng chiều, chỉ biết giận dỗi bố mình, hiện giờ công ty xảy ra chuyện lớn như thế, Nhiếp Đông Viễn lại muốn ông trở thành đại thần phụ chính để gửi gắm con trai.

Từ xưa đến nay, các vị đại thần phụ chính đều không có kết cục tốt đẹp. Phác Ngọc Thành buồn bã nghĩ thầm.

Nhiếp Vũ Thịnh rất ít xuất hiện ở công ty bố, nhưng trong phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn có đặt một tấm ảnh anh chụp khi nhận bằng tiến sỹ, bởi thế các vị Phó Tổng đều biết Tiểu Nhiếp, cũng biết anh đang làm việc trong bệnh viện, là một ngôi sao mới của khoa Ngoại tim mạch. Theo thói quen họp hành của Nhiếp Đông Viễn, mọi người đều có mặt trong phòng trước giờ họp 5 phút, trong lúc chờ đợi, hầu như tất cả đều trầm mặc. Phác Ngọc Thành từ Hồng Kông trở về, thuật lại vắn tắt và giải thích với toàn thể Ban lãnh đạo về chuyên xảy ra tại Hồng Kông, không ai ngờ lại xảy ra chuyện đó, hơn nữa tình hình lại nghiêm trọng đến như vậy.

Nhiếp Vũ Thịnh đã xin nghỉ để đến họp, ý định ban đầu của anh chỉ là muốn đến tìm hiểu tình hình, không ngờ toàn thể Ban lãnh đạo lại tề tựu chờ mình, khi anh bước vào phòng họp, thậm chí hầu như mọi người đều đứng lên. Đó là thói quen của Nhiếp Đông Viễn, cũng là cách để ông ấy xây dựng uy thế của mình, Nhiếp Đông Viễn tay trắng làm nên, cho đến giờ, ưu điểm và khuyết điểm lớn nhất chính là nói được làm được.

“Mời mọi người ngồi.” Nhiếp Vũ Thịnh nhìn một lượt, thấy chỉ còn chiếc ghế chủ tọa để trống, bèn khách khí nói: “Chú Phác ngồi đi, cháu ngồi bên cạnh nghe là được rồi.”

“Không, cậu Nhiếp ngồi đi, cậu đại diện cho ông Nhiếp mà.” Một vị Phó Tổng giám đốc nói rồi đứng dậy. Ông ta tên Đồ Cao Hoa, được Nhiếp Đông Viễn cất nhắc từ xưởng sản xuất đồ uống Lão Tam chuyên phụ trách tài chính, theo Nhiếp Đông Viễn đã hơn hai mươi năm, Nhiếp Đông Viễn rất tín nhiệm ông, tình cảm mà ông dành cho hai cha con nhà họ Nhiếp đương nhiên cũng không phải tầm thường, Nhiếp Vũ Thịnh do dự một lát rồi không để mọi người chờ lâu, anh bèn ngồi xuống nói: “Tôi không hiểu chuyện gì cả, chỉ biết rằng đằng bố tôi hiện nay đang xảy ra chuyện. Rốt cuộc là chuyện gì, mời Tổng giám đốc Phác giải thích ọi người một chút.”

Phác Ngọc Thành thực ra đã nói một lần, ông hắng giọng rồi thuật lại lần nữa chuyện xảy ra ở Hồng Kông, để Nhiếp Vũ Thịnh có thể hiểu được, ông kể khá chi tiết, có những danh từ ông còn đặc biệt giải thích thêm.

“Cũng có nghĩa là Ủy ban Giám sát thị trường chứng khoán cho rằng bố tôi thực hiện hành vi thu mua ảo nhằm ôm tiền từ thị trường chứng khoán?”

Phác Ngọc Thành gật đầu.

Nhiếp Vũ Thịnh hỏi: “Vậy chúng ta có làm việc đó không?”

Thái độ của toàn bộ mọi người trong phòng họp đối với Nhiếp Vũ Thịnh vốn đã không tin tưởng gì. Chủ tịch Hội đồng quản trị xảy ra chuyện, con trai Chủ tịch là một kẻ ngoài ngành, rốt cục công ty sẽ ra sao, trong lòng mọi người đều không dám chắc. Câu hỏi đầu tiên của Nhiếp Vũ Thịnh đối với người khác thì không có gì đặc biệt, nhưng Phó Tống giám đốc Đồ suýt nữa phải reo lên tán thưởng, Tiểu Nhiếp quả nhiên không hổ là con trai ông Nhiếp, câu hỏi không chỉ trúng vào trọng tâm vấn đề, mà dùng từ cũng rất đắt, hai từ “chúng ta” vừa nói ra đã ràng buộc cả Ban lãnh đạo lại thành một mối, còn ai dám đặt mình ra ngoài cuộc nữa?

Ông đâu biết rằng Nhiếp Vũ Thịnh là bác sĩ ngoại khoa, quen xem xét trọng tâm vấn đề, sau khi mổ phanh ra, việc đầu tiên là phải tìm được ổ bệnh, đưa dao kéo vào giữa hàng nghìn hàng vạn dây thần kinh và mạch máu, không tìm ngay ra ổ bệnh liệu có được không? Hơn nữa trong phòng mổ rất coi trọng sự phối hợp, quan trọng nhất là bác sĩ mổ chính và phụ mổ phối hợp ăn ý, Nhiếp Vũ Thịnh quen dùng hai từ “chúng ta”, cũng vì anh đã quen với cách làm việc nhóm trong các ca phẫu thuật.

Phác Ngọc Thành cũng thấy mình đã đánh giá thấp vị đại thiếu gia này, nhưng thân phận của ông khác với mọi người, im lặng vài giây, ông mới lên tiếng: “Có.”

Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy không sao tin nổi. Nhưng cả phòng này đều là những người bố anh tin cẩn nhất, không kẽ nào họ lại lừa anh vào lúc này. Anh truy hỏi: “Vì sao?”

Phác Ngọc Thành bắt đầu giải thích, ban đầu là vì đặc tính của mặt hàng tiêu dùng nhanhọ có thể lần lữa việc trả tiền hành cho doanh nghiệp cung ứng sản phẩm, thông thường là khoảng ba tháng, thời gian này được Nhiếp Đông Viễn khéo léo sử dụng tạo ra một khoảng chênh lệnh thời gian, rồi đem số tiền đó đầu tư vào lĩnh vực bất động sản. Bất đống sản của Đông Viễn mấy năm nay khá có tiếng, cũng đã xây dựng được một số dự án có uy tín. So với buôn bán hàng tiêu dùng nhanh thì kiếm tiền bằng bất động sản dễ hơn nhiều.

“Lợi nhuận chúng ta thu được từ việc bán một căn nhà còn hơn bán mấy chục nghìn cốc trà sữa.” Phác Ngọc Thành nói. “Vậy nên ông Nhiếp quyết định nghiệp vụ của tập đoàn sẽ nghiêng nhiều về mảng bất động sản. Sáu tháng cuối năm ngoái và sáu tháng đầu năm nay, bất động sản Đông Viễn đã mua được rất nhiều mảnh đất trên toàn quốc, tổng cộng đã đầu tư khoảng bốn tỷ. Trong số bốn tỷ này có đến hơn một nửa là tiền lấy từ các hạng mục kinh doanh chính của tập đoàn như công ty Trách nhiệm hữu hạn nước giải khát Đông Viễn, siêu thị bán lẻ Đông Viễn…”

“Đến đầu năm nay chính phủ bắt đầu thắt chặt quản lý, đầu tiên là điều chỉnh tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc, sau đó là hạn chế mua vào. Bất động sản Đông Viễn đã rất khó khăn trong việc vay vốn ngân hàng, lại bị hạn chế mua nên địa ốc càng khó bán, việc thu hồi vốn bắt đầu gặp vấn đề, lĩnh vực bất động sản lại phát triển quá rộng, hiện nay các sản phẩm nước giải khát Đông Viễn và các siêu thị bán lẻ của Đông Viễn đều lần lượt phải thanh toán tiền hàng cho các nhà cung ứng. Việc quay vòng vốn của tập đoàn gặp vấn đề, hơn nữa thâm hụt lại rất lớn.”

Dứt lời, Phác Ngọc Thành lại bắt đầu trầm mặc. Nhiếp Vũ Thịnh rất ít khi hỏi về công việc của bố, anh cảm thấy khó hiểu: “Nếu quay vòng vốn có vấn đề thì tại sao vẫn muốn thu mua siêu thị?”

“Nếu thu mua xong chúng ta sẽ trở thành doanh nghiệp tư nhân bán lẻ hàng tiêu dùng lớn nhất trong nước, giá cổ phiếu sẽ tăng vọt, rất nhiều tiền ồ ạt đổ vào, chúng ta có thể dùng chỗ tiền đó lấp vào khoản thâm hụt. Chỉ cần cổ phiếu tăng giá trong vài ngày là đủ để chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này. Lần thanh toán tiếp theo là ba tháng sau, đến lúc đó sẽ có khoản tiền khác, chúng ta lại có tiền để trả.”

Nhiếp Vũ Thịnh không phát hiện ra bất cứ vấn đề gì cả, liền hỏi: “Việc thu mua đã là thật, tại sao Ủy ban Giám sát thị trường chứng khoán lại cho rằng chúng ta thu mua ảo?”

“Vì trên thực tế chúng ta không có tiền để hoàn thành việc thu mua. Chúng ta chỉ muốn lợi dụng dự án thu mua để làm tăng giá cổ phiếu mà thôi.”

Nhiếp Vũ Thịnh im lặng một thoáng rồi nói: “L có ý kiến gì không?”

“Đã đưa người đi để điều tra, chứng tỏ Ủy ban Giám sát thị trường chứng khoán đã nắm được những bằng chứng tương đối xác thực. Luật pháp Hồng Kông về phương tiện này rất nghiêm khắc nên những chuyện mà luật sư có thể làm rất hữu hạn.”

“Họ sẽ làm gì tiếp theo?”

Phác Ngọc Thành đáp: “Theo tiền lệ thì họ sẽ niêm phong tất cả phần đứng tên ông Nhiếp, đợi sau khi tòa tuyên án xong mới giải quyết tiếp.”

Gương mặt Nhiếp Vũ Thịnh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không bộc lộ bất cứ điều gì, toàn bộ Ban lãnh đạo cũng im lặng. Nhiếp Đông Viễn nắm giữ hơn 30% cổ phần, dù cách đây không lâu ông đã tặng lại một phần cho Tôn Bình, nhưng ông vẫn là cổ đông lớn nhất công ty. Có điều lúc này ông lại bị hạn chế tự do cá nhân, toàn bộ Tập đoàn Đông Viễn rồi sẽ đi về đâu, thật sự còn chưa biết.

Nhiếp Vũ Thịnh lại hỏi thêm một số vấn đề, tuy anh không có chức vụ gì trong Tập đoàn Đông Viễn nhưng vì là người kế thừa hợp pháp của Nhiếp Đông Viễn nên Ban lãnh đạo cũng không thể coi anh như người ngoài. Những điều anh hỏi đều là về tình hình kinh doanh, vấn đề lớn nhất lúc này chính là vốn. Ông Nhiếp Đông Viễn bị tạm giữ điều tra ở Hồng Kông không thể trở về, Tập đoàn Đông Viễn còn một số công ty con và tài sản chưa niêm yết trên sàn chứng khoán, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, vào thời điểm này chưa chắc ngân hàng đã chịu cho vay để cứu vãn tình hình. Hơn nữa số vốn thâm hụt quá lớn, dù vay được cũng chỉ như muối bỏ biển mà thôi.

“Vấn đề cấp bách hiện nay là trong vài ngày tới chúng ta phải thanh toán tiền hàng cho nhà cung ứng, nhất là các nhà cung ứng cho siêu thị bán lẻ.” Phác Ngọc Thành nói, “Tiền không nhiều, chỉ cần khoảng hai trăm đến ba trăm triệu thôi, nhưng hiện giờ cả tập đoàn ra cũng không kiếm đâu ra được. Nếu chúng ta không trả tiền đúng hạn thì tất cả các nhà cung cấp sẽ ngừng cung ứng hàng cho chúng ta, bên ngoài lại có nhiều tin đồn thất thiệt, như thế rất nguy hiểm. Chuyện này giống như một lỗ rò trên con đê lớn vậy, ban đầu rất nhỏ, nhưng khi nước sông đã tràn vào, toàn bộ con đê ấy sẽ đổ sập.”

Tâm trạng Nhiếp Vũ Thịnh rất nặng nề, nhất thời cũng chưa thể nghĩ ra cách gì. Tất cả các thành viên trong Ban lãnh đạo đều đổ dồn mắt vào anh, đến cuối cùng, vẫn là Phó Tổng giám đốc Đồ giải vây giùm:

“Cậu Nhiếp tới gặp luật sư đi, nghe xem luật sư nói gì, sau đó hẵng bàn bạc tiếp vấn đề tiền vốn.”

Luật sư Kiều bỏ hết việc, vội vàng đến trụ sở Tập đoàn Đông Viễn. Phó Tổng giám đốc Đồ chu đáo, đã sắp xếp cho ông đợi phía ngoài phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn. Nhiếp Vũ Thịnh nặng trĩu tâm sự, theo Phó tổng giám đốc Đồ rời khỏi phòng họp, ra đến cửa, ngẩng đầu lên, anh mới nhận ra mình đang đứng trước cửa phòng làm việc của bố.

Thư ký Trương đã theo ông đi Hồng Kông, chỉ còn thư ký Hàn ở lại làm việc ở gian ngoài, thấy hai người đi đến, ông vội lên nói: “Cậu Nhiếp, luật sư Kiều đang đợi cậu.”

Luật sư Kiều đang ngồi trên sofa cũng đứng dậy chào: “Tiểu Nhiếp!”

Nhiếp Vũ Thịnh gật đầu chào ông, tâm trạng anh đang hết sức nặng nề nên cũng không nghĩ gì nhiều. Thấy thư ký Hàn mở cửa ình, anh bèn mời: “Chú Kiều vào đây ngồi đi ạ.”

Anh rất ít khi đến phòng làm việc của bố, nơi đây rất rộng rãi và sáng sủa, lại được quét dọn sạch bóng không vương một hạt bụi. Trên sàn trải một tấm thảm dày, một chiếc bàn lớn đặt trước cửa sổ, mọi vật trong phòng đều được bo tròn góc, đó là thói quen của ông Nhiếp Đông Viễn. Hết đời thư ký này đến thư ký khác đều không hiểu tại sao, nhưng khi trông thấy, Nhiếp Vũ Thịnh lại cảm thấy cay cay sống mũi. Từ nhỏ anh đã mất mẹ, thuở nhỏ không có ai chăm sóc, nhiều lần bố phải làm thêm giờ, anh cũng theo ông tới cơ quan. Có lần anh đùa nghịch trong phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn, va đầu vào cạnh bàn, bị toạc một miếng lớn, đau đến nỗi khóc toáng lên. Từ đó về sau, tất cả đồ đạc trong phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn đều được bo tròn góc, thậm chí sàn nhà còn được trải bằng thảm dày nhất, trời nóng đến đâu cũng không được quấn đi, vì ông sợ anh ngã sẽ bị đau.

Giờ đây, bước trên tấm thảm mềm mại này, lòng Nhiếp Vũ Thịnh chỉ thấy xót xa. Anh đã trưởng thành từ lâu, vậy mà bố vẫn còn giữ thói quen ấy, dường như trong sâu thẳm trái tim ông, anh vẫn mãi là thằng nhóc bé xíu bám mép bàn tập đi ngày nào.

Anh mời luật sư Kiều ngồi xuống, thư ký đóng cửa lại để hai người nói chuyện riêng. Luật sư Kiều đã nói chuyện với luật sư Khương qua điện thoại. Luật pháp ở Hồng Kông và ở đại lục hơi khác nhau, Đông Viễn niêm yết trên sàn chứng khoán Hồng Kông, nên Nhiếp Vũ Thịnh đã thuê đến mấy luật sư, trong đó có luật sư Khương là người chuyên phụ trách sự vụ tại Hồng Kông.

Theo luật sư Kiều thì tình hình không mấy lạc quan, bên Hồng Kông chắc chắn đã nắm được chứng cứ, hiện giờ chỉ còn cách cố gắng làm thế nào để giảm nhẹ tội danh mà thôi. Luật sư Kiều nói với Nhiếp Vũ Thịnh: “Luật sư Khương sẽ nhanh chóng gửi một văn bản ủy quyền tới, ông Nhiếp sẽ ủy quyền cho cháu thay mặt xử lý toàn bộ việc của công ty.”

“Sức khỏe bố cháu kém lắm.”

“Thế nên luật sư Khương sẽ cố gắng hết sức để bảo lãnh tại ngoại điều trị.” Luật sư Kiều an ủi anh. “Đợi được bảo lãnh tại ngoại điều trị rồi cháu có thể qua đó thăm bố.”

Điều khiến Nhiếp Vũ Thịnh lo lắng nhất lúc này là khó khăn trước mắt, anh hỏi: “Trong vòng hai ngày tới, có cách nào kiếm được hai ba trăm triệu không ạ?”

Luật sư Kiều nhanh chóng nhẩm tính tài sản cá nhân của Nhiếp Đông Viễn, rồi lắc đầu: “Số tiền lớn quá, thời gian lại quá gấp.”

Nhiếp Vũ Thịnh đứng dậy bắt tay ông: “Cảm ơn chú, có vấn đề gì cháu sẽ hỏi chú ạ.”

Nhiếp Vũ Thịnh ngồi trong văn phòng của Nhiếp Đông Viễn đến tận tối mịt, lần lượt gặp từng lãnh đạo trong công ty. Hơn bảy giờ tối, Phác Ngọc Thành đi ra, thấy phòng Chủ tịch vẫn sáng đèn. Trông thấy ông, thư ký Hàn vội vàng đứng dậy: “Tổng giám đốc Phác.”

“Tiểu Nhiếp vẫn còn trong đó ư?”

“Vâng.” Thư ký Hàn đáp, “Cậu ấy vừa bảo người phụ trách tất cả các cơ sở sản xuất ở Phúc Kiên và Quảng Đông ngày mai đến gặp cậu ấy.”

Mặt hàng chủ yếu của công ty vẫn là đồ uống và hàng tiêu dùng nhanh, mấy cơ sở sản xuất lớn đều đặt tại Phúc Kiến và Quảng Đông.

Phác Ngọc Thành nghĩ thầm, cậu Tiểu Nhiếp này nói là ngoài ngành, vậy mà chẳng giống người ngoài ngành chút nào. Thư ký Hàn thấy ông có ý tiến vào, vội vàng thay ông gõ cửa:

“Mời vào.”

Qua cánh cửa, nghe giọng Nhiếp Vũ Thịnh cũng khá giống Nhiếp Đông Viễn. Bước vào phòng, Phác Ngọc Thành mới phát hiện ra Nhiếp Vũ Thịnh đang hút thuốc, nên giọng bị khàn nhiều. Ông chưa từng thấy Nhiếp Vũ Thịnh hút thuốc, Nhiếp Vũ Thịnh vừa thấy ông bước vào cũng dập ngay thuốc đi. Giấy ủy quyền đã được phía Hồng Kông fax đến, Nhiếp Đông Viễn ủy quyển cho con trai thay mặt mình giải quyết mọi chuyện ở công ty, đồng thời toàn quyền xử lý tài sản cá nhân của mình. Chắc ông Nhiếp cũng biết sắp đến hạn trả tiền hàng. Nhiếp Vũ Thịnh cần phải kiểm đủ tiền ngay lập tức.

Bây giờ giấy ủy quyền đã nằm trên bàn làm việc sáng bóng bằng gỗ đàn vàng Hải Nam, chữ ký của Nhiếp Đông Viễn như rồng bay phượng múa, ba chữ quen thuộc ấy đã dính chặt lấy ánh mắt Phác Ngọc Thành.

Nhiếp Vũ Thịnh tắt thuốc, đứng dậy mở cửa sổ cho thông gió, rồi cất tiếng: “Chú Phác, mời ngồi.”

Anh biết Phác Ngọc Thành không hút thuốc nên mở cả hai cánh cửa sổ ra, lại bật hệ thống thông gió trong phòng lên mức cao nhất, nên lúc đó chỉ nghe tiếng quạt gió kêu ro ro, gió thổi mạnh khiến tập giấy trên bàn bay loạt xoạt. Nhiếp Vũ Thịnh tiện tay lấy chặn giấy lên trên rồi hỏi: “Tổng giám đốc Phác, về chuyện tiền nong, chú có ý kiến gì không?”

Phác Ngọc Thành nói: “Không có cách nào hay cả, nhưng nếu công ty cần, tôi có thể đem tất cả số cổ phần đứng tên mình ra để thế chấp ngân hàng.”

Nhiếp Vũ Thịnh lắc đầu: “Đang thời điểm căng thẳng này, chưa chắc ngân hàng chịu cho vay đâu.”

Phác Ngọc Thành nói: “Không thử sao biết được? Tôi đi hẹn gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng vào ngày mai rồi, công ty ta hợp tác làm ăn với họ bao nhiêu năm qua, về lý về tình họ đều nên giúp chúng ta một tay mới phải.”

“Bố từng nói với cháu rằng, ngân hàng thực ra luôn khinh nghèo ham giàu, khi mình có tiền họ mới ình vay, lúc mình không xu dính túi thì đừng hòng họ mở hầu bao.”

Phác Ngọc Thành lại nhìn Nhiếp Vũ Thịnh, ông nói: “Ông Nhiếp nói đúng đấy.”

Nhiếp Vũ Thịnh lan man hồi tưởng lại chuyện ngày xưa khi bố nói với anh câu này, anh vẫn còn nhỏ, bấy giờ xưởng sản xuất của Nhiếp Đông Viễn đang ở vào thời kỳ hoàng kim, rất nhiều ngân hàng xếp hàng mời ông vay tiền. Không lâu sau, đến thời kỳ suy thoái kinh tế, nhiều doanh nghiệp ở nông thôn phá sản, tài chính bị thu hẹp, đúng lúc đó Nhiếp Đông Viễn đang tiến hành mở rộng dây chuyền sản xuất, cần gấp tiền để trả tiền mua thiết bị của nước ngoài, nhưng khoản vay ngân hàng mãi vẫn chưa giải ngân. Cuối cùng Nhiếp Đông Viễn phải thế chấp cả khu nhà xưởng và căn nhà hai bố con đang sống mới xoay được mấy chục vạn tệ để mua máy móc thiết bị.

Lúc đó anh vẫn còn nhỏ, chỉ thấy bố giống như con thú bị nhốt, cứ lồng lộn đị đi lại lại trong nhà. Cũng chính lúc đó anh nhìn thấy sợi tóc bạc đầu tiên của bố. Tập đoàn Đông Viễn từ một xưởng sản xuất phát triển đến quy mô lớn như ngày nay đã phải vượt qua bao nhiêu cửa ải khó khăn, đối đầu với bao nhiêu giông bão, bố đã phải bao phen lao tâm khổ tứ, căng thẳng lo lắng, thực ra anh cũng không rõ. Hôm nay ngồi trong phòng làm việc của ông, anh mới hiểu, phía sau tất cả những hào quang rực rỡ là vô vàn máu và nước mắt.

Đông Viễn là tâm huyết của bố anh, bây giờ ông đang bị tạm giam, còn anh lại chẳng có cách nào ứng phó.

Anh chủ động hỏi Phác Ngọc Thành: “Ngày mai gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng có cần cháu đi cùng không ạ?”

Vào thời điểm mấu chốt này, nói ra câu nào, Phác Ngọc Thành đều thận trọng câu nấy: “Nếu cậu có thời gian, tôi sẵn sàng tháp tùng cậu đi gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng.”

Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy Phác Ngọc Thành đối xử với mình khách khí như người ngoài, dù là dân ngoài ngành nhưng anh không phải kẻ ngốc, bèn nói: “Ngày mai cháu muốn mời mấy vị phụ trách cơ sở sản xuất Quảng Đông và Phúc Kiến đến, chú Phác có muốn gặp luôn không?”

Phác Ngọc Thành gật đầu đồng ý, đoạn khuyên Nhiếp Vũ Thịnh nên về nghỉ sớm. Nhiếp Vũ Thịnh đi cùng ông xuống lầu, Phác Ngọc Thành định đích thân tiễn Nhiếp Vũ Thịnh về tận nhà nhưng anh từ chối. “Cũng không thuận đường mà. Chú Phác cũng về sớm đi, ngày mai còn có rất nhiều việc phải giải quyết.”

Khi họ bước ra khỏi thang máy, thư ký đã kịp thông báo cho tài xế riêng của Nhiếp Đông Viễn đánh xe từ bãi đỗ dưới tầng hầm lên, đợi trước thềm cửa công ty. Vừa nhìn thấy Nhiếp Vũ Thịnh bước ra, tài xế lập tức xuống xe, mở cửa sau cho anh.

Phác Ngọc Thành nhìn chiếc xe hơi màu đen quen thuộc rồi gật đầu chào tạm biệt Nhiếp Vũ Thịnh.

Tài xế lái xe ra đường lớn rồi hỏi: “Cậu về nhà nào ạ?”

Nhiếp Vũ Thịnh ngây ra một lát rồi mới hiểu ý tài xế hỏi rốt cuộc anh về biệt thự nhà họ Nhiếp hay về nhà riêng của mình. Anh đáp: “Không về đâu cả, tôi có hẹn ăn cơm với người ta.” Bây giờ anh mới nhớ ra mình chưa gọi điện thoại, liền gọi cho Thư Cầm, nói thẳng vào đề: “Tan làm chưa? Anh đến đón em.”

“Sao thế?” Thư Cầm ngỡ ngàng.

“Anh có chuyện muốn bàn với em.”

Loading...

Thư Cầm cũng không nghĩ là chuyện gì to tát, bèn đáp: “Em vẫn đang ở công ty, nhưng tối nay em có hẹn ăm cơm với người ta rồi.”

“Có tiện hủy hẹn không?”

Thư Cầm chần chừ một thoáng, người cô hẹn ăn cơm là Thịnh Phương Đình. Thịnh Phương Đình coi hai ngày nay như ngày nghỉ, sáng nào cũng ngủ đến chán mới dậy, ban ngày thì đi đánh tennis, đi bơi, tối đến đợi cô tan làm thì cùng nhau đi ăn. Nhưng nghe giọng Nhiếp Vũ Thịnh có vẻ rất khẩn cấp, cô biết tính anh, những việc bình thường không bao giờ anh lo lắng như vậy. Thư Cầm nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Để em hủy hẹn.”

“Ừ, anh sẽ đến chỗ em ngay.”

Thư Cầm gọi điện thoại lại cho Thịnh Phương Đình, nói mình có việc gấp không thể về ăn cơm cùng anh được, rồi chậm rãi thu dọn đồ đạc. Cô vốn đang làm thêm giờ, sau khi giải quyết xong mọi việc cần làm, nhìn đồng hồ thấy đã hơn tám giờ rồi.

Đường hơi tắc, tài xế mà Nhiếp Đông Viễn chọn xưa nay luôn đáng tin, tay lái vững vàng lại kiệm lời, thấy Nhiếp Vũ Thịnh ngây ra trên ghế sau, anh ta càng thêm trầm lặng. Thật ra tâm trí Nhiếp Vũ Thịnh lúc này đang rối như tơ vò, hồi chiều anh có vẻ khá trầm tĩnh, ít nhất trong mắt toàn thể Ban lãnh đạo, anh có được coi là có dự tính sẵn, lâm nguy không loạn. Thực ra đến lúc đó anh mới nhận thấy mọi chuyện phức tạp hơn mình tưởng rất nhiều. Anh có thói quen ngắm kỹ tất cả sau khi bình tĩnh lại, giống như sau khi ca mổ hoàn thành thì hồi tưởng lại từng bước thực hiện vậy, có làm sai chỗ nào không, có chỗ nào sơ xuất không, nếu có thì làm thế nào để khắc phục hậu quả.

Đồ Cao Hoa quản lý tài vụ của tập đoàn, Nhiếp Vũ Thịnh nói chuyện với ông lâu nhất và cặn kẽ nhất, Đồ Cao Hoa tính qua cho anh mấy quyền thu chi tài chính, bấy giờ Nhiếp Vũ Thịnh mới thật sự hiểu được cách làm của bố mình. Thời buổi này kiếm tiền có ăn thua gì, chỉ là thu vốn về thôi. Mà hoạt động quay vòng vốn của Nhiếp Đông Viễn, nói trắng ra đều là đùa giỡn trên lằn ranh pháp luật.

Đồ Cao Hoa nhắc anh lưu tâm cổ đông lớn nhất là Tập đoàn Kháng Sinh, vì tập đoàn này nắm giữ khoảng 13% cổ phần, trong khi đó toàn bộ cổ phần mà Ban lãnh đạo nắm giữ gộp lại cũng chỉ khoảng 4%, nhỡ hai thế lực này hợp lại với nhau thì sẽ là 17%.

Nhiếp Vũ Thịnh không biết vào thời điểm này Tập đoàn Khánh Sinh liệu có thừa nước đục thả câu hay không, trong khi điều mà Đồ Cao Hoa lo lắng nhất lại là Ban lãnh đạo.

“Đại hội cổ đông lần trước, Ban lãnh đạo do Tổng giám đốc Phác đứng đầu đã nhắc đến chuyện tăng tỷ lệ nắm giữ cổ phần nhưng ông Nhiếp không đồng ý.”

Nhiếp Đông Viễn giống tất cả những nhà sáng lập truyền thống, mặc dù có thuê CEO nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định, đồng thời gắng duy trì quyền lực tuyệt đối về uy phong của mình.

Nhiếp Vũ Thịnh không ngờ sự việc càng lúc càng phức tạp như vậy, anh nghĩ đi nghĩ lại, mạch máu nơi thái dương giật liên tục. Hôm nay thái độ của Phác Ngọc Thành rất khách khí, nhưng sự khách khí này càng chứng tỏ có vấn đề. Giữa lúc nước sôi lửa bỏng như thế này, ngoài mặt Ban lãnh đạo chấp nhận việc anh đại diện cho bố mình, nhưng anh là dân ngoài ngành trăm phần trăm, nếu ông Nhiếp Đông Viễn bị giữ lại Hồng Kông dài ngày, thậm chí tuyên án là có tội, thì cho dù xin bảo lãnh tại ngoại để chữa bệnh, cũng không có cách nào rời khỏi Hồng Kông được. Liệu Ban lãnh đạo có ý định gì hay không cũng rất khó nói.

Không có bố ở đây, anh không biết mình sẽ trụ được đến bao giờ, hơn nữa trước mắt lại sắp phải trả tiền hàng cho các nhả cung ứng, mà anh vẫn chưa tìm ra được cách nào.

Sau khi nhận được điện thoại của Nhiếp Vũ Thịnh, Thư Cầm liền xuống lầu, nhìn quanh tìm xe của anh nhưng không thấy đâu. Trái lại, có một chiếc xe Mercedes Benz màu đen lạ hoắc đang nháy đèn. Thư Cầm quay đầu lại nhìn, thấy tài xế xuống xe tự lúc nào, mở cửa xe giúp cô. Vừa thấy người ngồi trên ghế sau là Nhiếp Vũ Thịnh, Thư Cầm đùa: “Ồ, đại thiếu gia, sao hôm nay hoành tráng thế này?”

Nhưng ngay lập tức, sắc mặt Nhiếp Vũ Thịnh khiến cô hiểu rằng đã xảy ra chuyện. Đợi tài xế đóng cửa xe lại, nổ máy, cô mới hỏi: “Sao thế?”

“Công ty của bố anh xảy ra chút chuyện.” Nhiếp Vũ Thịnh nói, “Em giúp anh nghĩ cách xoay một khoản vốn?”

Thư Cầm liền hiểu ngay đã xảy ra chuyện lớn, vội hỏi: “Cần bao nhiêu?”

“Hai trăm sáu mươi triệu…Ba trăm thì càng tốt.”

Thư Cầm cũng bó tay: “Khoản tiền lớn như thế, dù em về bàn bạc với bố mẹ, họ cũng không thể lập tức gom đủ được. Nếu anh cần ít hơn một chút, em có thể mặt dày về nhà mở miệng hỏi bố.”

Lâu nay, Thư Cầm mâu thuẫn gay gắt với gia đình, chịu nói ra câu này, chứng tỏ cô đã hết lòng vì bạn, nên Nhiếp Vũ Thịnh rất cảm động. Anh nói: “Anh biết em chắc cũng không có cách nào, chẳng qua là cứ cố hỏi thử thôi, cảm ơn em!”

Thư Cầm lo lắng hỏi: “Bác trai thế nào rồi anh?”

“Bị điều tra, ở Hồng Kông, không có cách nào quay về được.”

Thư Cầm nghĩ một lát rồi hỏi: “Chỗ tiền đó anh có cần gấp không?”

Nhiếp Vũ Thịnh đáp: “Rất gấp”

“Ngân hàng đâu?”

“Ngày mai anh hẹn gặp ngân hàng để bàn bạc, nhưng tình hình có vẻ không được khả quan.”

Thấy Thư Cầm bần thần hồi lâu, Nhiếp Vũ Thịnh đổi chủ đề: “Tối nay ăn gì nhỉ? Trưa anh chỉ ăn có hai cái bánh quy tại bàn mổ, bây giờ đói đau cả dạ dày rồi đây này.”

Thư Cầm chọn đại một quán ăn, Nhiếp Vũ Thịnh nói địa chỉ cho tài xế rồi hỏi Thư Cầm: “Em có quen tay săn đầu người nào không?”

Thư Cầm làm về nhân sự, thoạt nghe liền hiểu ngay, vội đáp: “Bên săn đầu người em có quen, chỉ là không biết hiện nay có người anh muốn tìm hay không thôi.”

Nhiếp Vũ Thịnh cười khổ, nếu bị ép phải thay toàn bộ Ban lãnh đạo, mới thực sự là không thể thu xếp nổi. Dù là ông Nhiếp Đông Viễn, nếu phải đối mặt với việc toàn bộ Ban lãnh đạo từ chức, chắc cũng sẽ rối tung lên.

Lúc ăn cơm, Thư Cầm gọi điện thoại cho tất cả các công ty săn đầu người mà cô biết, còn Nhiếp Vũ Thịnh lại ăn khá nhiều. Dưới áp lực khủng khiếp của một sự kiện trọng đại anh thường ép mình ăn nhiều, như vậy mới có sức khỏe để đối phó, nên thức ăn của nhà bệnh viện dù có khó nuốt đến đâu anh cũng ăn được. Quán ăn hôm nay Thư Cầm chọn là quán Triều Châu, món ăn đương nhiên rất ngon, nhưng lúc này Nhiếp Vũ Thịnh có ăn gì cũng chỉ thấy như nhai rơm, dù vậy anh vẫn ăn được hai bát cơm.

Thư Cầm thật lòng khen ngợi: “Khá đấy, anh ăn nhiều vào để còn lấy sức chiến đấu.”

“Đừng có vui mừng trước sự đau khổ của người khác nhé.” Xưa nay Nhiếp Vũ Thịnh nói chuyện với cô vẫn rất thoải mái, trong lòng buồn bực cũng không giấu cô: “Không biết bản tin ngày mai người ta sẽ viết những gì đây, chiều nay Phó Tổng giám đốc Marketing và quan hệ công chúng đã đề nghị anh mở một cuộc họp báo, nhưng anh vẫn chưa biết có nên không.”

“Vẫn chưa có bản tin ngày mai mà.” Thư Cầm là người lạc quan, “Binh đến tướng ngăn, nước lên đê chặn, chỉ cần các siêu thị vẫn bán nước tinh khiết của Đông Viễn thì anh sợ gì chứ?”

Một câu nói này cũng đủ vực dậy tinh thần Nhiếp Vũ Thịnh, đưa Thư Cầm về nhà xong, anh vội vàng chạy đến siêu thị mini mở cửa 24/24. Khi nhìn thấy các loại nước giải khát tinh khiết của Đông Viễn vẫn chiếm quá nửa tủ mát, anh mới thở phào. Nhân viên thu ngân thấy lạ, cứ nhìn nhìn anh mấy lần, khiến anh bối rối, đành mua vài chai nước rồi quay ra về.

Tài xế đã được anh cho về, Nhiếp Vũ Thịnh sực nhớ xe của mình vẫn để trong bệnh viện, liền bắt xe đến đó. Anh không thấy mệt mỏi gì lắm, chỉ thấy vô cùng sốt ruộc. Đến tòa nhà của khoa Ngoại bệnh viện, ngửi thấy mùi thuốc sát trùng quen thuộc, lòng anh mới bình tĩnh lại. Trước tiên, anh đến khoa Chăm sóc đặc biệt thăm bệnh nhân vừa mới được phẫu thuật hôm nay. Trưởng khoa Chăm sóc đặc biệt đang ở đó, trông thấy anh liền tỏ vẻ kinh ngạc:

“Tiểu Nhiếp, muộn thế này còn đến à?”

“Cháu đến xem tình hình bệnh nhân vừa mổ hôm nay thế nào.”

“Ồ, Chủ nhiệm Phương của các anh trước khi tan làm cũng đến thăm rồi, tình hình vẫn tốt, tương đối ổn định.”

Ra khỏi khoa Chăm sóc đặc biệt, Nhiếp Vũ Thịnh lại đến phòng bệnh khoa Ngoại Tim mạch. Hôm nay ngoại trừ lúc sang đi kiểm tra phòng, gần như cả ngày anh chưa đi thăm Tôn Bình, quả thực thấy nhớ cậu bé. Các phòng bệnh đều đã tắt đèn, tuy phòng bệnh VIP không tắt đèn nhưng đèn phòng ngoài đã tắt, rõ ràng Đàm Tĩnh đã ngủ.

Sợ Đàm Tĩnh và con trai tỉnh giấc nên anh chỉ dám rón rén đi vào. Đèn ngủ trong phòng bệnh nhân lúc nào cũng sáng, Tôn Bình đang ngủ rất say, anh khẽ khàng nhấc bản theo dõi ở đầu giường lên, xem những số liệu mà các y tá đã ghi lại. Đàm Tĩnh nằm trong phòng đang mơ màng ngủ, nghe động liền tỉnh giấc, nhìn thấy anh, cô liền khoác áo ngồi dậy.

“Anh lại tăng ca à?”

Đôi mắt cô lim dim ngái ngủ, giọng nói vẫn hơi nghèn nghẹt. Bỗng nhiên anh muốn quàng tay ôm cô thật chặt, đang lúc bản thân yếu đuối nhất, áp lực nhất, tuyệt vọng nhất, nếu được ôm lấy cô thì tốt biết mấy.

Nhưng bây giờ, dù chỉ là một cái ôm, cũng trở nên quá đỗi xa vời với anh.

Anh đứng yên đó bất động, một lát sau mới bảo cô: “Hai ngày sắp tới anh phải xin nghỉ, e rằng không thể đến thăm Tôn Bình được.”

Sau khi biết thân thế thực sự của Tôn Bình, không ngày nào anh để cậu bé rời khỏi tầm mắt, anh có cách yêu con của riêng mình, dù Đàm Tĩnh không muốn đối diện nhưng cô vẫn hiểu rất rõ. Bởi vậy cô thoáng sững sờ, hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Nhiếp Vũ Thịnh chỉ kể qua loa: “Công ty của bố anh xảy ra chút chuyện, bây giờ bố anh đang ở Hồng Kông không về được, anh phải thay ông giải quyết một số việc, chắc sẽ bận mất mấy ngày.”

Nhắc đến Nhiếp Đông Viễn, Đàm Tĩnh liền làm thinh, cô không có ấn tượng tốt về ông, từ trước đến nay luôn là như thế.

Nhiếp Vũ Thịnh chỉ nán lại phòng bệnh một lát, dặn dò Đàm Tĩnh nếu Tôn Bình có bất kỳ thay đổi gì, phải lập tức liên lạc với Chủ nhiệm Phương, rồi lầm lũi ra về.

Đàm Tĩnh có thể nhận ra Nhiếp Vũ Thịnh đang có chuyện, nhưng cô không bao giờ ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến thế. Ngày hôm sau các báo đều đăng tải, bản tin thời sự buổi sáng cũng đưa tin. Đối với những người bình thường, Nhiếp Đông Viễn là một cái tên xa lạ, nhưng đồ uống và nước tinh khiết của Tập đoàn Đông Viễn ai ai cũng từng sử dụng. Chủ tịch Tập đoàn Đông Viễn xảy ra chuyện, đương nhiên là một tin chấn động.

Trong bệnh viện lại càng nhiều đồn thổi, nhất là khoa Ngoại Tim mạch, ai bảo Nhiếp Đông Viễn là bố của bác sĩ Nhiếp. Đám y tá đều xôn xao, các bác sĩ cũng thì thầm to nhỏ, khiến Chủ nhiệm Phương phải ra mặt mắng ột trận ngay trước giờ thăm phòng bệnh, mọi người mới im bật, không ai dám bàn luận gì nữa. Nhưng còn chưa thăm hết phòng bệnh, Chủ nhiệm Phương đã bị gọi sang khoa Chăm sóc đặc biệt. Bệnh nhân hôm qua vừa làm phẫu thuật theo chương trình CM đột nhiên bị suy tim, các bác sĩ khoa Chăm sóc đặc biệt vừa tiến hành cấp cứu, vừa lập tức mời Chủ nhiệm Phương đến để hội chuẩn.

Những chuyện này Nhiếp Vũ Thịnh đều không hay biết, anh đang cùng Phác Ngọc Thành đi gặp giám đốc ngân hàng. Giám đốc ngân hàng cũng rất nể mặt, ông nói thẳng với họ. “Anh Phác, chúng ta đã làm ăn với nhau bao nhiêu năm nay rồi. Cậu Nhiếp, cậu cũng không phải là người ngoài, bố cậu là bạn cũ của tôi, hôm nay lý do cậu đến đây tôi đều hiểu cả. Nhưng bây giờ thật sự không có cách nào hết, kế hoạch cho vay năm nay của chúng tôi đã dùng hết trong 6 tháng đầu năm rồi. Một hai chục triệu thì chúng tôi còn có thể nghĩ cách xin cấp trên ột hạn ngạch tạm thời, nhưng bên công ty các anh đâu chỉ thiếu một vài đồng…”

Buổi trưa, Nhiếp Vũ Thịnh ăn cơm với người quản lý của mấy cơ sở lớn. Những người phụ trách sản xuất là một phe khác trong công ty, đa phần bọn họ xuất thân từ dân kỹ thuật, trái hẳn với Ban lãnh đạo, nhưng Nhiếp Vũ Thịnh lại cảm thấy họ tương đối kiên định, có lẽ vì có liên quan đến công việc của xưởng. Chỉ cần sản xuất của xưởng đi đúng quỹ đạo, việc tiêu thụ không có vấn đề gì, thì công xưởng về cơ bản là một vòng tuần hoàn khép kín.

Nhưng bọn họ cũng không đưa ra được sáng kiến gì cho Nhiếp Vũ Thịnh, lý do anh gặp mặt họ, ngoài việc hỏi ý kiến thì quan trọng hơn là muốn làm họ yên tâm. Chỉ cần giữ được sản nghiệp của công ty thì Đông Viễn vẫn còn nền tảng để đứng vững.

Chỉ có người phụ trách cơ sở sản xuất số hai ở Quảng Đông có phần bất mãn, nói: “Ngày xưa không nên bày vẻ ra bất động sản gì gì đó, tiền chúng tôi dự tính dùng để xây dựng nhà xưởng thì không chịu cấp, lại dốc vào công ty bất động sản.”

Nhiếp Vũ Thịnh không biết phải nói gì, Phác Ngọc Thành vội đỡ lời: “Tập đoàn phải xem xét toàn cục chứ, hơn nữa khi việc kinh doanh bất động sản phát đạt, sẽ quay ngược lại đầu tư cho việc mở rộng các cơ sở sản xuất mà.”

Bữa cơm này Nhiếp Vũ Thịnh ăn như nhai cơm, những thấy hoạt động sản xuất ở các cơ sở không có vấn đề gì, long anh cũng an tâm hơn một chút. Buổi chiều luật sư Khương lại điện thoại cho anh, nói phía Hồng Kông đã chính thức quyết định khởi tố, nên số cổ phiếu của Đông Viễn dưới tên Nhiếp Đông Viễn đều bị niêm phong, việc bảo lãnh tại ngoại đang được tiến hành, tất cả chứng cứ về tư liệu và chẩn đoán của bệnh viện đều phải fax đến.

Nhiếp Vũ Thịnh hiện giờ đã không còn tâm trí quan tâm đến những việc nhỏ đó nữa. Anh giao cho thư ký Hàn giải quyết tất cả những thứ mà luật sư Khương cần rồi cùng Phác Ngọc Thành đi gặp các nhà cung ứng.

Bản tin sáng này vừa phát đi, các nhà cung ứng đã rất hoang mang, bởi Đông Viễn còn nợ họ rất nhiều khoản. Buổi sáng, họ liên tục gọi điện đến cho Phó Tổng giám đốc Quản lý thị trường và tiêu thụ sản phẩm, vị này hỏi ý kiến của Phác Ngọc Thành và Nhiếp Vũ Thịnh, rồi bảo họ chọn ra hai người đại diện, đến chiều tới gặp Nhiếp Vũ Thịnh đàm phán.

Nhiếp Vũ Thịnh vẫn gắng lạc quan, nói đùa với Phác Ngọc Thành: “Sáng gặp ngân hàng, trưa gặp quản lý xưởng sản xuất, chiều gặp chủ nợ, hay đấy, thế là đủ cả.”

Thái độ của các nhà cung ứng đều rất kích động, đặc biệt khi thấy Nhiếp Vũ Thịnh vừa trẻ tuổi vừa nho nhã, lại còn là dân ngoài ngành. Ban đầu khi biết Nhiếp Đông Viễn bị bệnh, bên cung ứng đã có phần băn khoăn, may sao ông vẫn gắng kiên trì làm việc. Người ngoài nhìn vào đều cho rằng, bệnh của Chủ tịch Nhiếp không mấy nghiêm trọng. Bên cung ứng vốn nhát gan, bởi họ luôn luôn trong thế yếu nên càng cần phải thận trọng. Hôm nay vừa nhìn thấy Nhiếp Vũ Thịnh, lại nghĩ đến chuyện Nhiếp Đông Viễn bị tạm giữ ở Hồng Kông không về được, lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.

Nhiếp Vũ Thịnh cũng có thể nhận ra sự lo lắng của họ nên sau khi nghe họ nói hết, anh chỉ phát biểu ngắn gọn: “Xin các vị yên tâm, Đông Viễn từ trước đến nay chưa từng lần lữa tiền hàng của các nhà cung ứng. Bố tôi thường nói rằng, làm kinh doanh quan trọng nhất là chữ tín, dù bây giờ ông không có ở đây nhưng tôn chỉ và thái độ của Đông Viễn vẫn không có gì thay đổi. Chúng tôi sẽ trả tiền đúng hạn, tôi xin lấy danh dự của bố mình ra đảm bảo.”

Ngữ khí của Nhiếp Vũ Thịnh rất chân thành, ánh mắt lại nghiêm túc, nhất là khi nói đến câu cuối cùng, khiến ai cũng có thể cảm nhận được tấm lòng của anh. Đợi các nhà cung ứng giải tán, Phác Ngọc Thành mới hỏi: “Chỉ còn mấy ngày nữa thôi, cậu định trả tiền bằng cách nào đây?”

Nhiếp Vũ Thịnh thở dài: “Cháu đã bị ép trèo lên hang cọp rồi, hy vọng tối nay hoặc ngày mai bố cháu có thể bão lãnh tại ngoại điều trị, cháu sẽ hỏi xem ông có cách nào không.”

Phác Ngọc Thành im lặng. Thực ra Nhiếp Vũ Thịnh cũng biết, nếu Nhiếp Đông Viễn có cách đối phó với khoản thiếu hụt này thì đâu cần đến các dự án thu mua ảo để kiếm tiền trên sàn chứng khoán. Đúng lúc nước sôi lửa bỏng này, điện thoại của Nhiếp Vũ Thịnh chợt đổ chuông, vừa nhìn thấy số của bệnh viện, anh lập tức nhấc máy.

Là Tiểu Mẫn gọi, cậu ta lại báo cho Nhiếp Vũ Thịnh một tin tồi tệ khác: “Bệnh nhân làm phẫu thuật hôm qua theo chương trinh CM tim đột nhiên ngừng đập, buổi sáng đã khôi phục nhịp tim thành công, khoa Ngoại Tim mạch hội chuẩn cho rằng vật liệu cấy ghép vào tim gây sốc phản vệ, phải cấp cứu để lấy ra. Buổi chiều tình hình bệnh nhân xấu đi, xuất hiện tình trạng suy tim. Chủ nhiệm Phương đã cố gắng cấp cứu suốt hơn một giờ nhưng vẫn không phục hồi. Ban nãy vừa có tuyên bố cấp cứu không hiệu quả, bệnh nhân đã tử vong.”

Sau khi cúp điện thoại, thấy sắc mặt Nhiếp Vũ Thịnh tái mét, Phác Ngọc Thành quan tâm hỏi: “Có chuyện gì thế?”

“Một bệnh nhân trong viện… cấp cứu không thành công…”

Phác Ngọc Thành nghe chuyện cũng không mấy để tâm, chỉ an ủi Nhiếp Vũ Thịnh vài câu, lòng thầm nghĩ, cậu ta là bác sĩ trong bệnh viện lẽ ra phải quen với những chuyện này rồi chứ, việc gì phải căng thẳng đến thế vì một bệnh nhân không qua khỏi.

Nhiếp Vũ Thịnh chỉ hận mình không biết phép phân thân để lập tức lao về bệnh viện. Bệnh nhân tử vong là chuyện lớn, nhất lại là bệnh nhân làm phẫu thuật loại này, chương trình CM hồi đó do anh đề xướng áp dụng, đây lại là ca phẫu thuật đầu tiên, dù xét về lý, về tình hay về luật, anh đều có trách nhiệm. Nhưng bây giờ anh chẳng thể làm gì, càng không thể đi được. Anh triệu tập các lãnh đạo chủ quản của kinh doanh ở các khu vực lớn trên toàn quốc lại họp, hy vọng có thể nhanh chóng thu hồi được ít tiền. Lượng thiếu hụt quá lớn, tuy biết có hai ngày này dù có cố hết sức cũng không kiếm đủ, nhưng được ngần nào thì hay ngần ấy.

Việc anh có thể làm chỉ là dành chút thời gian gọi điện cho Chủ nhiệm Phương trước khi cuộc họp bắt đầu.

Vừa nghe thấy giọng anh, Chủ nhiệm Phương liền nói ngay: “Cậu cứ làm việc của cậu đi, ở bệnh viện đã có tôi.”

“Nhưng…”

“Nhưng cái gì?” Chủ nhiệm Phương nói: “Tôi là Chủ nhiệm khoa, xảy ra chuyện đã có tôi xử lý, cậu về làm được gì chứ? Không giúp được gì thì chớ, không chừng còn gây thêm phiền phức.”

Dứt lời, không đợi cho anh nói gì thêm, ông liền cúp máy. Nhiếp Vũ Thịnh biết lúc này Chủ nhiệm Phương rất bận, khắc phục hậu quả là việc vô cùng rắc rối, chủ nhiệm nói có lý, lần đầu tiên anh cảm thấy mình bất lực. Đang lúc chán nản, Thư ký Hàn lại đến tìm anh: “Cậu Nhiếp, giám đốc kinh doanh các khu vực lớn đều đã đến rồi ạ.”

Các vị giám đốc kinh doanh lại có một phong cách khác ranh mãnh hơn, hào sảng hơn, nghe Nhiếp Vũ Thịnh nói xong ai nấy đều vỗ ngực hứa nhất định trong mấy ngày này sẽ tìm cách thúc giục để thu hồi vốn.

Nhiếp Vũ Thịnh biết tất cả chắc chỉ như muối bỏ biển, sau khi tan họp, anh một mình ngồi gục đầu xuống bàn hội nghị trong phòng, không động đậy. Cuối cùng anh đột ngột đập mạnh đầu xuống bàn, đập đến nỗi đầu đau điếng, mới đứng dậy vào phòng vệ sinh.

Trong phòng vệ sinh có nước nóng nhưng anh lại mở nước lạnh rửa mặt, đối diện với khuôn mặt đầy nước trong gương, anh nói: “Nhiếp Vũ Thịnh, dù có thế nào, mày cũng không thể gục trước được!”

Nhiếp Vũ Thịnh không đi mà cùng bác sĩ gây mê chờ đến lúc bệnh nhân tỉnh lại rồi mới theo phương án đã chuẩn bị, đưa bệnh nhân đến khoa Chăm sóc đặc biệt. Xong xuôi mọi việc ở đây, anh mới đi rửa tay thay quần áo. Vừa khoác áo blouse lên, anh chợt nghe Tiểu Mẫn ở bên ngoài gõ cửa: “Nhiếp sư huynh, lão yêu tìm anh, điện thoại của anh tắt máy!”

“Ra ngay đây!”

Mỗi khi có ca mổ, Nhiếp Vũ Thịnh đều tắt điện thoại, bằng không Chủ nhiệm Phương nghe thấy sẽ trách mắng. Hôm nay do quá bận nên ra khỏi phòng phẫu thuật anh cũng quên chưa mở điện thoại. Anh vội vàng cài khuy áo vừa bật điện thoại vừa đi đến phòng chủ nhiệm.

Chủ nhiệm Phương đang chờ anh trong văn phòng, anh tưởng chủ nhiệm sẽ hỏi chuyện của ca mổ nên chỉ báo cáo qua phần sau của quá trình phẫu thuật và tình trạng bệnh nhân sau phẫu thuật. Chủ nhiệm Phương gật đầu bảo anh: “Lát nữa tôi sẽ đến bệnh viện thăm bệnh nhân. Tiểu Nhiếp, có một chuyện, cậu phải chuẩn bị tâm lý.”

Tim Nhiếp Vũ Thịnh đột nhiên chùng xuống, anh linh cảm có thể bệnh tình của bố mình có chuyển biến gì đó, sau đó lại lập tức nghĩ đến Tôn Bình, nhưng tình trạng phục hồi của Tôn Bình vẫn rất tốt anh lo lắng hỏi Chủ nhiệm Phương: “Sao thế ạ?”

“Luật sư của bố cậu vừa gọi điện tới nhưng cậu tắt máy nên văn phòng bệnh viện gọi cho tôi. Họ nói bố cậu bị Ủy ban Giám sát trị trường chứng khoán điều tra, tạm thời không thể rời khỏi Hồng Kông.”

Nhiếp Vũ Thịnh sững ra mất mấy giây rồi hỏi: “Ủy ban Giám sát trị trường chứng khoán ạ?”

“Ủy ban Quản lý chứng khoán Hồng Kông, còn tình hình cụ thể cậu mau gọi điện hỏi đi.”