Nợ em một đời hạnh phúc – Chương 7

“Đúng vậy, phòng làm việc của bác sĩ Nhiếp ở ngay phòng thứ hai bên trái hành lang, nếu tìm không thấy, chị cứ hỏi phòng trực y tá.”

Mấy giây sau, Đàm Tĩnh mới nghe thấy giọng nói khàn đặc của mình: “Bác sĩ Nhiếp là người phụ trách chương trình này?”

“Chủ nhiệm khoa Ngoại Tim mạch, bác sĩ Phương của chúng tôi là người phụ trách chương trình, nhưng bác sĩ Nhiếp là người phụ trách các công việc chuẩn bị bước đầu.”

“Hôm nay tôi đang đi làm.”

“Không sao, thế này đi, tôi cho chị số điện thoại phòng làm việc của bác sĩ Nhiếp, chị có thể gọi điện xin tư vấn xem sao, rồi trực tiếp hẹn thời gian với bác sĩ Nhiếp.”

Gác điện thoại xuống, nhưng cô không có dũng khí gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh, sau khi đã chọc giận anh như vậy. Cô biết rõ ràng lần trước cô tìm anh đòi tiền, đã làm cho anh phẫn nộ đến cực điểm. Cô không còn mặt mũi nào, cũng không có dũng khí gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh, càng không dám đến bệnh viện tìm anh.

Sắp hết giờ làm, phía bệnh viện lại gọi điện thoại tới khiến Quản lý cũng phải đưa mắt nhìn cô. Đàm Tĩnh biết trong giờ làm việc không được nghe điện thoại, nhưng điện thoại từ bệnh viện gọi đến, chẳng ai nỡ cấm cô nghe. Cô đành cắm đầu rảo bước đi về phía điện thoại.

“Xin chào, tôi là Đàm Tĩnh.

Đầu dây bên kia im lặng một giây, nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy một giọng nói vừa lạ vừa quen: “Xin chào, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh.”

Cô ngây người, có nằm mơ cô cũng không nghĩ giờ phút này lại nghe được giọng nói của anh. Bàn tay cô nắm chặt lấy ống nghe đến toát cả mồ hôi, cô chột dạ nhớ đến câu nói Tôn Chí Quân tối qua, không khỏi sợ hãi.

Nhưng giọng nói của Nhiếp Vũ Thịnh rất lạnh lùng, chỉ thuần túy một giọng điệu công việc: “Chiều nay, đồng nghiệp của tôi đã gọi điện cho cô, nói đến việc chúng tôi có một đề tài nghiên cứu mới, muốn lấy Tôn Bình làm bệnh nhân thử nghiệm để nghiên cứu.”

Cô nghệt ra một lát rồi mới lí nhí đáp: “Đúng vậy.”

“Tôi nghĩ cô cũng không muốn đến bệnh viện nói chuyện trực tiếp với tôi, nên tôi sẽ gửi cho cô tài liệu liên quan, cô xem xong rồi cân nhắc xem thế nào.”

Đầu óc cô trống rỗng, mỗi lần gặp Nhiếp Vũ Thịnh, cô luôn luôn ở trong tình trạng máu không lên não, như bị thiếu ôxy vậy. Đến giọng nói của cô khi nói chuyện với anh cũng lúc xa, lúc gần, làm người ta nghe không rõ. Cô không biết anh đang nói gì nữa, hình như là nói về bệnh tình của Tôn Bình, nhưng cô yếu ớt nghĩ, thà rằng cả đời không phải thảo luận với anh về vấn đề này.

“Cô thấy thế nào?”

Thực ra cô đã để sót mất rất nhiều câu, nên biết “Hả” một tiếng, hoàn toàn không hiểu gì cả.

Anh im lặng một thoáng, rồi lại cất tiếng, giọng điệu càng thêm phần căm ghét: “Tôi vừa mới nói, cô có email không, tôi sẽ gửi thẳng vào hộp thư của cô, bởi vì tài liệu rất nhiều.”

“Có.” Cô đã nhận ra anh hoàn toàn không muốn nói chuyện với cô chút nào, kỳ thực cô cũng chẳng muốn nói nhiều với anh. Cô vội vàng đọc cho anh địa chỉ email, đó là hòm thư lần trước khi gửi bản tường trình cô đăng ký tạm trên mạng, phía trước là hai chữ cái đầu trong tên “Bình Bình” cộng thêm ngày sinh nhật của Tôn Bình.

“Được rồi, tôi sẽ gửi ngay cho cô.”

Cô khẽ đáp: “Cảm ơn.”

Anh khách khí mà xa lạ đáp: “Không cần cảm ơn, đây là công việc của tôi.”

Cô đặt điện thoại xuống đi ra phát hiện Quản lý đang đứng cạnh quầy thu ngân, còn có một vị khách đang chờ thanh toán. Một buổi chiều nhận hai cuộc điện thoại, cô chột dạ, vội vã quay trở lại vị trí làm việc. Thầm nghĩ, thôi khỏi nói chuyện email với Quản lý, kẻo anh ta lại thấy chuyện riêng của cô quá nhiều. Đằng nào anh ta cũng bảo chỉ dùng hòm thư đó chút thôi, chắc sẽ không thay đổi mật mã, nếu sau này tổng công ty có gửi tài liệu đến, chắc Quản lý cũng đã nói với người ở tổng công ty đổi sang hòm thư của anh ta rồi. Mà lỡ như anh ta có đổi mật mã thì đến lúc đó nói với anh ta cũng chưa muộn.

Cô biết con người Nhiếp Vũ Thịnh, tuy rất ghét cô, nhưng nếu là chuyện liên quan đến công việc, chắc chắn anh sẽ công tư phân minh, đã nói gửi ngay tài liệu ình, chắc hẳn sẽ gửi ình một cách nhanh nhất. Vì thế, vừa tan làm, còn chưa kịp ăn, cô đã vội vàng đi thẳng đến quán net, thuê một máy tính, rồi mở email ra.

Sai mật mã, không ngờ Quản lý lại đổi mật mã nhanh như vậy. Cô nghệt ra, thoáng do dự giữa hai lựa chọn, gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh báo anh phải thay đổi hòm thư email khác, hay gọi điện cho Quản lý hỏi mật mã mới.

Gọi điện thoại cho Nhiếp Vũ Thịnh nhờ anh gửi lại lần nữa, cô làm gì có dũng khí đó. Cầm của Nhiếp Vũ Thịnh ba vạn tệ, cô vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần muốn đến đâu thì đến, thế nhưng từ sau khi Tôn Chí Quân ra lời cảnh cáo, bản năng mách bảo cô, càng tránh xa Nhiếp Vũ Thịnh càng tốt, tốt nhất là không liên quan gì đến anh cả. Cho dù không thể làm được, nhưng cô cũng không muốn gọi cho anh chút nào.

Cô cũng không hề muốn gọi điện thoại cho Quản lý, ngày mai Quản lý lên tổng công ty trình diện rồi, gần đây anh ta lại có vẻ rất không hài lòng về cô. Tan làm rồi còn làm phiền anh ta vì một chuyện nhỏ nhặt, chắc chắn anh ta sẽ không vui. Sau khi lên tổng công ty, Quản lý sẽ có hòm thư nội bộ, hòm thư này là mình đăng ký, anh ta chắc cũng không dùng đến nữa. Nghĩ đến đây, cô nhấn luôn chuột vào phần tìm lại mật mã.

Mật mã tìm lại rất nhanh chóng, cô lập mật mã mới, rồi mở email, nhìn thấy có hai bức thư mới, một cái tiêu đề rất đơn giản, là “Tài liệu liên quan đến phẫu thuật”, thoạt nhìn biết ngay của Nhiếp Vũ Thịnh gửi. Tiêu đề bức thứ hai bằng tiếng Anh, cô cứ tưởng đó là quảng cáo, nhưng nhìn thấy địa chỉ hòm thư người gửi có đuôi là chữ viết tắt tên công ty, đây rõ ràng là thư nội bộ của công ty, cô nghĩ chắc chắn là gửi cho Quản lý. Cô vốn không định xem trộm thư của Công ty gửi cho Quản lý, định tắt giao diện đi, bỗng liếc thấy trong bức đó có từ “DAM TINH”, đúng là tên của cô. Cô ngây ra nhi bức thư, tiêu đề hóa ra là trả lời thư liên quan đến việc kiến nghị cho DAM TINH nghỉ việc.

Cô thoáng ngẩn người, đã thấy tên mình trên đó, cô không thể không mở ra, bức thư toàn tiếng Anh, tiếng Anh của người viết thư rất lưu loát, tuy chỉ có vẻn vẹn vài dòng nhưng cũng đủ khiến Đàm Tĩnh xem mà lạnh cả sống lưng. Phía dưới bức thư này là một file đính kèm bằng tiếng Trung ký tên Quản lý. Quản lý kiến nghị Quản lý khu vực cho Đàm Tĩnh nghỉ việc, đồng thời nói rõ nguyên nhân tại sao lại qua mặt Cửa hàng trưởng là vì Cửa hàng trưởng che đậy cho Đàm Tĩnh, còn liệt kê hàng loạt nguyên nhân như Đàm Tĩnh đi muộn về sớm, lạm dụng công quỹ. Về việc lạm dụng công quỹ chính là chuyện cô thay Lương Nguyên An trả tiền bánh ga tô, nhưng những việc chi tiết cụ thể liên quan tới chuyện Lương Nguyên An, bao gồm cả việc Lương Nguyên An và Vương Vũ Linh đã thôi việc thì Quản lý không nhắc đến một chữ nào.

Đàm Tĩnh hoa hết cả mắt, thầm nghĩ mình không hề đắc tội với Quản lý, tại sao anh ta lại đâm sau lưng mình như vậy, không chỉ nói quá lên, còn nói cách xử lý của Cửa hàng trưởng là che đậy.

Nhớ lại những thay đổi về thái độ của anh ta với mình gần đây, cô càng thấy khó hiểu. Cô máy móc di con chuột trên màn hình, thấy phía dưới còn nhiều bức thư nữa, phần đuôi của địa chỉ email người gửi đều là hòm thư công ty, nhưng không phải của Quản lý khu vực. Đến nước này rồi, cô cũng không sợ gì nữa, chỉ muốn tìm ra câu trả lời. Mở thư ra xem, thấy đều là của một người tên “Thịnh Phương Đình” gửi cho Quản lý, một bức thư yêu cầu anh ta dịch một email của công ty sang tiếng Anh, còn có một bức nói rõ chức vụ của anh ta sẽ được quyết định bởi trình độ tiếng Anh, đồng thời khen bản tường trình lần trước Quản lý viết rất tốt.

Đàm Tĩnh thấy phía dưới một bức thư đều có kèm theo chức vụ và địa chỉ số điện thoại liên lạc của Thịnh Phương Đình, chính là giám đốc phòng kế hoạch của tổng công ty. Tuy là người sống nội tâm và an phận nhưng cô không hề ngốc. Nối tất cả các sự việc lại với nhau, cô chợt hiểu tại sao Quản lý ghét mình đến vậy, thậm chí trước khi được điều lên tổng công ty còn tìm mọi cách đuổi việc mình. Hóa ra chức vụ này vốn không thuộc về anh ta, bây giờ anh ta sắp được điều lên tổng công ty rồi, chắc chắn rất sợ cô nói hết đầu đuôi sự việc ra, nên không ngại dùng đủ mọi thủ đoạn đâm sau lưng cô, còn muốn đuổi việc cô nữa.

Đàm Tĩnh thấy ấm ức trong lòng, thầm nghĩ mình vốn chỉ dịch hộ cho Quản lý bản tường trình đó, không ngờ anh ta lại lấy oán trả ơn, rắp tâm đuổi việc mình. Cô không nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức viết một bức email bằng tiếng Anh cho người tên Thịnh Phương Đình đó, nói rõ đầu đuôi sự việc, khẩn cầu đối phương giải thích giúp mình với Quản lý khu vực, cho cô được tiếp tục làm việc, viết xong cô nhấn chuột gửi đi, thầm nghĩ Thịnh Phương Đình là cấp giám đốc, chắc chắn sẽ biết phân biệt phải trái đúng sai, trả lại sự trong sạch ình.

Gửi xong thư, cô lại xem kỹ bức thư Nhiếp Vũ Thịnh gửi, bên trong toàn những nội dung về học thuật và chuyên môn, liệt kê hết những rủi ro và điều kiện của ca mổ. Đầu tiên, đọc thấy công ty thiết bị y tế đó sẽ hỗ trợ một phần kinh phí phẫu thuật, cô mừng lắm, sau đó lại thấy Nhiếp Vũ Thịnh liệt kê hàng loạt những rủi ro gặp phải so với phương pháp phẫu thuật truyền thống, sau khi xem hết tất cả các file đính kèm, cô mới hiểu, hóa ra công ty đó hỗ trợ tiền là vì phương án phẫu thuật này còn chưa hoàn thiện, rủi ro quá cao.

Lòng Đàm Tĩnh vô cùng buồn bã, cô biết với thu nhập hiện tại, cô không có cách nào gom đủ tiền mổ cho Bình Bình. Mỗi lần tới bệnh viện, bác sĩ đều khuyên phải mau chóng làm phẫu thuật, thỉnh thoảng vận động mạnh một chút, Tôn Bình lại bị khó thở do thiếu ôxy, môi tím ngắt đi. Thấy con như vậy lòng cô đau như dao cắt, thầm hiểu chuyện này không thể kéo dài được nữa, nếu còn lần lữa, e rằng sẽ thực sự không cứu nổi. Nhưng nếu như chấp nhận khoản tiền hỗ trợ, thì lại phải đương đầu với bấy nhiêu rủi ro, điều này cô thật không dám tưởng tượng, cũng không dám gánh chịu.

Cô ngây ra nhìn những tài liệu trên màn hình, bên cạnh phía trước, phía sau, mọi người đều đang chơi điện tử, có người đeo tai nghe lắc lư, có người gõ bàn phím nhanh thoăn thoắt, lại có người một tay hút thuốc, một tay di chuột máy tính. Không khí trong quán net rất bức bối, lại mở điều hòa nên càng thêm ngột ngạt, mùi thuốc, mùi mồ hôi, mùi chân thối, mùi gì cũng có. Đàm Tĩnh chống tay vào trán, cảm thấy huyệt Thái dương bỗng dưng giật liên tục, đứng trước lựa chọn khó khăn nhường này, sao cô có thể dễ dàng quyết định được đây?

Trên màn hình có một biểu tượng nhấp nháy, cô ngây ra một lúc, mới phát hiện có thư mới, liền quay trở lại trang chủ hòm thư, thì ra là thư trả lời của Thịnh Phương Đình. Vẫn dùng tiếng Anh, anh ta nói anh rất ngạc nhiên và kinh hãi trước sự việc này, hy vọng có thể lập tức gặp mặt cô để tìm hiểu rõ ngọn ngành, đồng thời nói hiện anh vẫn đang làm thêm giờ ở công ty, hy vọng Đàm Tĩnh có thể đến văn phòng gặp mặt ngay lập tức.

Đàm Tĩnh nghĩ, mình gửi thư cho vị giám đốc này có vẻ hơi đường đột, nhưng trong cả chuyện này cô trong sạch, cô chẳng sợ gì cả, bèn trả lời rằng mình sẽ đến văn phòng anh ngay.

Đàm Tĩnh chưa bao giờ đến tổng công ty, lần theo địa chỉ tìm tới, cô mới phát hiện đó là một tòa nhà văn phòng rất hoành tráng, cô đứng ở quầy tiếp tân dưới sảnh mượn điện thoại gọi cho Thịnh Phương Đình, anh lập tức nói: “Đã quá giờ tan làm rồi, vào thang máy phải quẹt thẻ, tôi sẽ xuống đón cô ngay.”

Đàm Tĩnh vốn rất lo lắng, nhưng nghe giọng anh hết sức hòa nhã, chắc cũng là người độ lượng, bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Khi Thịnh Phương Đình từ thang máy bước ra, anh nhận ra ngay Đàm Tĩnh.

Cô đang đứng trước bức tường nước, phía trên tường có một giàn đèn chiếu, ánh sáng khắc họa rõ nét dáng nghiêng nghiêng của cô. Cô hơi cúi đầu, hình như đang có tâm sự gì đó, thần thái có vẻ rụt rè. Ánh đèn chiếu xuyên qua làn nước, ánh lên những tia sáng mờ mờ, bao phủ cả người cô, trông như ánh nến vậy. Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng bằng cotton, nhìn là biết ngay không phải loại tốt, đã bắt đầu bị sổ lông do giặt nhiều, kiểu dáng trông hơi giống xường xám cổ ngày xưa. Tuy không phải bộ đồ thời trang, kiểu dáng cũng hơi quê mùa, nhưng cô có khí chất dịu dàng, bộ quần áo lỗi mốt này khoác lên người cô lại có một vẻ hài hòa đặc biệt. Giống như con người cô vậy, tuy không phải kiểu người đẹp lộng lẫy khiến người ta phải xuýt xoa, nhưng dáng nhìn nghiêng lại như ngọc như ngà. Mái tóc chưa từng làm xoăn hay nhuộm màu được buộc gọn gàng, dưới ánh đèn, trông như một bức phác họa tao nhã.

Thịnh Phương Đình ở nước ngoài hơn 20 năm, thuộc nhóm mà người ta hay gọi là ABC[1], được cử về Trung Quốc làm việc, cảm thấy Trung Quốc cũng không có gì khác biệt so với các nước phát triển, cũng cao ốc mọc như nấm, cũng xe cộ nườm nượp, cũng thành phố hiện đại hóa, thậm chí cả những người tiếp xúc trong công việc cũng đều mạnh vì gạo bạo vì tiền, nhanh nhẹn khôn khéo. Ông ngoại anh thường kêu ca rằng các cô gái Trung Quốc không phải như vậy. Ông ngoại vẽ tranh cổ rất đẹp, đặc biệt là tranh phụ nữ, nhưng anh vẫn cho rằng các giai nhân trong những bức tranh đó đều là do ông tô vẽ ra, trên đời thực làm gì có cô gái nào có thần thái phiêu diêu như thế. Sau khi về nước, anh cũng cảm thấy sự mơ tưởng của ông ngoại về cái gọi là giai nhân Trung Quốc chỉ là tưởng tượng mà thôi. Vậy mà hôm nay khi nhìn thấy Đàm Tĩnh, anh chợt thấy tim mình như lạc nhịp, không ngờ người đẹp thanh nhã nhường ấy lại có thật trên đời, hơn nữa còn giống hệt như anh tưởng tượng.

[1] American born Chinese, chỉ người Trung Quốc sinh ra và sống nhiều năm ở Mỹ.

Anh thấy mình có phần thất thố, bèn hắng giọng, tiến về phía Đàm Tĩnh. Đàm Tĩnh nghe thấy tiếng anh, liền ngẩng đầu lên. Anh tiến đến gần, tự giới thiệu: “Chào cô, tôi là Thịnh Phương Đình.” Vừa nói anh vừa lịch sự chìa tay ra với Đàm Tĩnh.

Đàm Tĩnh vội vàng bắt tay anh, lập cập nói: “Chào anh, tôi làm Đàm Tĩnh.”

Anh thấy tay cô hơi lạnh, như người vừa ăn kẹo đường Bắc Kinh xong, nên không dám nắm lâu, chỉ siết nhẹ rồi buông ra: “Chúng ta lên trên nói chuyện đi.”

Đàm Tĩnh từng đoán Giám đốc Thịnh Phương Đình này là người lần trước đi kiểm tra cửa hàng, nhưng lần trước khi anh đến cửa hàng, cô không để ý kỹ, chỉ mang máng nhớ giọng phổ thông của người này có pha chút khẩu âm miền Nam. Hôm nay gặp mặt, thấy con người anh rất lịch sự, bấy nhiêu thấp thỏm bất an trong lòng cô cũng dần dần tan biến.

Bước vào thang máy, Thịnh Phương Đình rút chiếc thẻ trên ngực ra quẹt, rồi ấn số tầng. Trong thang máy chỉ có hai người họ nên anh thấy hơi ngại, bèn cố tìm lời để nói: “Cô đến công ty bao giờ chưa?”

Đàm Tĩnh đáp: “Chưa ạ.”

Một hỏi một đáp như vậy, Thịnh Phương Đình lại thấy câu hỏi của mình không được thích đáng lắm, lòng thầm lấy làm thất vọng. Anh tốt nghiệp MBA, đã từng làm việc ở các công ty xuyên quốc gia, chiến thuật gì cũng biết cả. Sau này được điều đến Thượng Hải, hỗ trợ tổ chức hội nghị CEO các khu vực trên toàn cầu, các nhân vật tai to mặt lớn anh đã gặp không ít, mọi tình huống anh đều có thể ứng phó, vậy mà không hiểu sao, đối diện với Đàm Tĩnh anh cứ thấy có gì đó bất an, dường như phải vô cùng cẩn trọng khi nói chuyện với cô vậy.

Trong công ty có một vài người đang làm thêm giờ, điều này khiến Đàm Tĩnh thấy yên tâm hơn. Thịnh Phương Đình dẫn cô đi xuyên qua một phòng làm việc lớn theo kiểu không gian mở, do vừa nãy trong thang máy cô nói chưa đến công ty bao giờ nên anh giới thiệu với cô: “Đây là phòng làm việc của bộ phận Kế hoạch chúng tôi, phần lớn các đồng nghiệp đều làm việc ở đây.”

Đàm Tĩnh không biết phải đáp như thế nào, đành “Ồ” một tiếng. Thịnh Phương Đình là giám đốc, có một phòng làm việc riêng, đèn vẫn còn sõ ràng vừa nãy anh làm thêm giờ ở đây, bởi chiếc máy tính xách tay trên bàn cũng chưa tắt. Anh lịch sự mời cô ngồi xuống, rồi rót nước mời cô.

Đàm Tĩnh vốn đã bình tâm lại, nhưng sau khi bước vào phòng làm việc của anh, cô bỗng nhiên lại thấy căng thẳng. May mà con người Thịnh Phương Đình rất hòa nhã, cư xử cũng rất đúng mực, khiến người ta cảm thấy dễ chịu như được tắm trong làn gió xuân. Anh nói: “Đại khái tình hình tôi đã xem xong trong email rồi, tiếng Anh của cô rất tốt, chỉ sai một từ thôi.”

Đàm Tĩnh đỏ cả mặt, lúc viết bức email đó, cô đang tức giận phừng phừng, vì thế chỉ kiểm tra qua loa một lần rồi gửi đi luôn, không ngờ lại viết sai một từ.

Thịnh Phương Đình nói: “Không sao cả, về cơ bản tôi đã nắm rõ chuyện này rồi, chỉ có một vài chi tiết cần xác nhận lại với cô.”

Đàm Tĩnh trước khi đến đây đã xác định dứt khoát, vị giám đốc này cần hỏi gì, cô cứ thành thật trả lời đúng sự thật là được. Thịnh Phương Đình hỏi cặn kẽ nhất là chuyện liên quan đến Lương Nguyên An, nên Đàm Tĩnh giải thích tường tận ngọn ngành câu chuyện cho anh, nghe xong, anh có vẻ rất tò mò: “Thế tại sao cuối cùng cô lại nhận là mình quên không thu tiền?”

Đàm Tĩnh nghĩ một lát, đoạn đáp: “Bởi vì tránh nhiệm.”

“Trách nhiệm?”

“Đúng vậy, vì sinh nhật của tôi nên Lương Nguyên An mới nảy ý tặng tôi chiếc bánh ga tô ấy, nếu tôi không đứng ra nhận trách nhiệm, Lương Nguyên An sẽ bị thất nghiệp, anh ấy mà thất nghiệp thì tình hình còn tồi tệ hơn tôi nhiều. Anh cũng biết đấy, trong ngành có danh sách đen, nếu bị đuổi việc, các tiệm bánh khác sẽ không bao giờ nhận anh ấy vào làm thợ bánh nữa.”

“Tại sao cô lại hy sinh mình để giúp anh ta chứ? Rõ ràng là lỗi của anh ta mà.”

“Vì anh ấy là bạn tôi, anh ấy từng giúp tôi trong lúc bản thân cũng đang rất khó khăn.”

Thịnh Phương Đình cười nói: “Thực ra đây là điều cấm kỵ trong công việc. Thứ nhất, cô đã nhận lấy trách nhiệm không nên nhận về mình; thứ hai, tình bạn không phải thứ mang ra để thách thức quy định, nếu không những người lương thiện đã chết đến ngàn vạn lần rồi.”

“Xin lỗi, chuyện này tôi làm không được thỏa đáng lắm, thế nên sau này khi Lương Nguyên An kể hết đầu đuôi sự việc ra, Cởng đã phê bình tôi rồi.” Đàm Tĩnh thành thật nhận sai, “Sau này tôi sẽ không bao giờ làm vậy nữa.”

Loading...

Thịnh Phương Đình chuyển sang chuyện khác: “Ở đây tôi có một bức thư bằng tiếng Trung, cô dịch giúp tôi được không?”

Đàm Tĩnh hơi do dự: “Để tôi thử xem.”

Thịnh Phương Đình nói: “Có thể dùng máy tính của tôi.” Rồi nhường chỗ cho cô.

Đàm Tĩnh chưa dùng máy tính xách tay bao giờ, trước kia Nhiếp Vũ Thịnh cũng có một chiếc, nhưng máy tính bây giờ vừa nhẹ vừa mỏng, con chuột nhanh nhạy tiện dụng vô cùng. Chỉ mấy phút sau cô đã sử dụng thành thạo ngay, bắt đầu dịch thư. Cá biệt có một số từ chuyên ngành không chắc lắm, cô bèn lên mạng tra lại. Cô vốn làm việc rất nhanh nhẹn, bức thư đó lại không dài, nên Thịnh Phương Đình vừa uống hết cốc cà phê, cô đã dịch xong.

“Ồ, rất tốt, cô Đàm, cảm ơn cô.”

“Không có gì ạ.” Đàm Tĩnh nói, “Tôi chỉ hy vọng anh giải thích giúp với Quản lý khu vực rằng tôi rất coi trọng công việc này, không muốn để mất nó.”

“Tôi sẽ nói chuyện với các đồng nghiệp ở HR.” Anh nói, “Tức là đồng nghiệp ở bộ phận Nhân sự.”

“Cảm ơn anh.”

“Với trình độ tiếng Anh của cô, làm nhân viên thu ngân thật phí quá, hơn nữa sao cô lại chọn làm nhân viên thu ngân vậy? Tôi thấy cô hoàn toàn có khả năng lựa chọn một công việc có thể phát huy năng lực của mình hơn.”

Đàm Tĩnh cúi đầu: “Tôi không có bằng tốt nghiệp đại học.”

“Hả? Thế tiếng Anh của cô là tự học ư?”

“Không phải, tôi thi đỗ vào khoa Tiếng Anh trường Đại học Ngoại ngữ, đã học đến năm thứ ba… sau đó… sau đó có chuyện ngoài ý muốn, tôi nghỉ học, không lấy được bằng tốt nghiệp.”

Thịnh Phương Đình cảm thấy khó hiểu: “Thế sao cô không lựa chọn một công việc tốt hơn? Làm thu ngân quá mai một khả năng của cô.”

“Không có bằng tốt nghiệp. Anh cũng biết đấy, ví dụ như công ty chúng ta, dù tuyển dụng một trợ lý hành chính bình thường nhất cũng phải yêu cầu tốt nghiệp đại học trở lên.”

Thịnh Phương Đình gật đầu nói: “Tôi.”

Đàm Tĩnh gượng cười: “Cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội giải thích, nếu có thể giữ được công việc của tôi, tôi sẽ rất biết ơn anh.”

Cô nghĩ vừa nãy anh bắt cô dịch bức thư, chắc là vì muốn xác nhận xem hai bản tường trình kia có phải do chính cô viết hay không, điều này cũng chứng tỏ anh làm việc rất cẩn thận, người như thế này nếu chịu giải thích và nói đỡ ình, chắc chắn sẽ rất có hiệu quả.

Anh chỉ nói: “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Đàm Tĩnh lại rất tin tưởng vào Thịnh Phương Đình, anh nói cố gắng hết sức thì nhất định sẽ cố gắng hết sức. Đối với Quản lý khu vực, một vị quản lý cấp giám đốc ở tổng công ty ra mặt nói giùm cô, tất nhiên sẽ có tác dụng, cô tự dưng thấy nhẹ cả người, xem ra công việc này đã giữ lại được rồi.

Khi mới xảy ra chuyện bánh ga tô sinh nhật, trong một phút bốc đồng, cô đã nhận hết trách nhiệm về mình, về sau nghĩ đến những nỗi khổ khi không có việc làm, không có thu nhập, cô không khỏi sợ hãi. Nhất là bệnh của Bình Bình, cô còn phải dành dụm từng chút một nên nhất định không thể mất việc được. Vì thế khi nhìn thấy bức thư của Quản lý, cô vô cùng tức giận, cũng vô cùng sợ hãi, cảm giác bị người ta vu oan, bị người ta hãm hại thực khó chịu, tuy trong mắt các lãnh đạo cao cấp ở công ty, cô chẳng là gì cả, nhưng cô cũng không muốn bị người ta chèn ép như vậy.

Sau khi tiễn Đàm Tĩnh về, Thịnh Phương Đình quay trở lại phòng làm việc, công việc phải làm đã gần xong, anh bắt đầu nghĩ tới những lời vừa nãy của Đàm Tĩnh. Cô ngồi ở đó, nhẹ nhàng lịch sự, giọng nói không cao không thấp, nhưng mỗi một từ, một chữ đều rất rõ ràng. Nhất là khi bảo vệ quyền lợi của mình, cô có một giọng điệu không nhu nhược, cũng không kiêu ngạo, khí chất thế này thực sự rất hiếm có. Nếu đổi lại là người khác, chắc đã phải ra sức nói xấu, kể tội Quản lý, nhưng cô không hề đưa ra yêu cầu nào, ngoài việc xin anh giải thích với Quản lý khu vực rằng mình trong sạch.

Một khuỷu tay anh gác lên khuỷu tay bên kia, đốt ngón tay cọ đi cọ lại vào cằm, mỗi khi gặp phải chuyện gì, anh thường làm động tác này một cách vô thức. Nhưng hôm nay anh chỉ do dự trong chốc lát, rồi gửi luôn email cho Thư Cầm, giám đốc HR của công ty, hẹn cô trưa mai ăn cơm. Trong mail anh lịch sự viết rằng mình có chút việc, muốn trao đổi với cô một chút.

Khi Thư Cầm nhìn thấy bức email này, đã là hơn chín giờ sáng ngày hôm sau. Cô hói quen không check mail sau khi đã tan làm, nhất là hòm thư công việc. Hằng ngày đi làm rất căng thẳng, cô luôn cố gắng giải quyết ngay mọi việc tại văn phòng, dù phải làm thêm giờ cũng không muốn mang về nhà làm. May mà những việc liên quan đến nhân sự thường không phải chuyện nước sôi lửa bỏng gì, dù một tối không trả lời email thì trời đất cũng chưa đến nỗi sập xuống.

Thế nên sáng sớm ra nhìn thấy mail của Thịnh Phương Đình, cô cứ nghĩ mãi tại sao Thịnh Phương Đình lại mời mình ăn cơm, đây quả là một hành động rất bất ngờ, vì bình thường ở công ty, Thịnh Phương Đình chưa từng tiếp xúc riêng với cô bao giờ. Thư Cầm thầm nghĩ, không lẽ trợ lý mới tuyển của anh ta lại gây ra chuyện gì ư?

Văn phòng làm việc của họ nằm gần khu thương mại nổi tiếng, xung quanh có rất nhiều nhà hàng. Thịnh Phương Đình hẹn cô đi ăn ở một nhà hàng Đài Loan, Thư Cầm đoán có lẽ anh ta muốn nói chuyện công việc thật, bởi nhà hàng đó bình thường cũng có nhiều đồng nghiệp ở công ty lui tới, một khi đã không ngại có người nhìn thấy thì đúng là chuyện công việc.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, đều là những chuyện linh tinh. Bình thường Thư Cầm luôn tránh tiếp xúc với Thịnh Phương Đình, vì dù sao anh cũng quản lý bộ phận quan trọng nhất của công ty, thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người. Nhưng hôm nay hai người ăn cơm như vậy, đúng là cơ hội hiếm có, cô thấy mình có phần không khống chế nổi bản thân, tuy xung quanh không có đồng nghiệp nào quen, nhưng họ vẫn chỉ nói loanh quanh chuyện công việc.

Thịnh Phương Đình trò chuyện với cô một lúc rồi rất nghiêm túc nói vào việc chính: “Giám đốc Thư, tôi có chuyện này, muốn phiền cô giúp.”

Thư Cầm đã sớm biết anh ta không có chuyện tự dưng mời mình ăn cơm, điều này cũng nằm trong dự liệu, nên cô cười nói: “Chúng ta đều là đồng nghiệp, nếu như giúp được, tôi nhất định sẽ cố hết sức.”

“Lần trước chuyện điều Quản lý cửa hàng lên làm trợ lý, cảm ơn cô rất nhiều, thậm chí cô chẳng cần hỏi nguyên do, đã đồng ý yêu cầu đó của tôi. Nhưng sau đó tôi phát hiện, vị quản lý đó không phải là người tôi muốn tìm.” Thịnh Phương Đình vẫn nói bằng giọng bàn công việc, anh kể sơ qua chuyện của Đàm Tĩnh, rồi nói: “Tôi hy vọng điều Đàm Tĩnh về vị trí này. Vấn đề lớn nhất là, cô ấy không có bằng tốt nghiệp đại học.”

Thư Cầm nghĩ ngợi một lát: “Anh cũng biết đấy, phòng kế hoạch là bộ phận quan trọng nhất công ty, nếu tuyển một người cũng không có, tôi sẽ rất khó ăn khó nói với Tổng giám đốc Trâu phụ trách nhân sự. Tuy Tổng giám đốc Trâu có thể sẽ không hỏi đến việc nhỏ nhặt này, nhưng trong công ty đông người lắm điều tiếng, khó tránh khỏi chuyện để lộ ra ngoài. Lỡ chuyện đến tai Tổng giám đốc Trâu, tôi sợ sự việc sẽ khác đi.”

Cô đang nhắc nhở anh, dù cô giúp anh giấu giếm chuyện này, nhưng không chừng có người lại nói này nói nọ trước mặt Tổng giám đốc, đến lúc đó sự việc bị bại lộ, hậu quả sẽ rất khó lường.

“Thế nên tôi mới muốn nhờ cô giúp.” Thịnh Phương Đình nói, “Người này năng lực không có vấn đề, chỉ thiếu mỗi bằng tốt nghiệp thôi. Nếu Tổng giám đốc Trâu hỏi đến, tôi sẽ giải thích với ông ta, chính vì trong công ty đông người lắm điều tiếng nên tôi mới hy vọng cô giúp cho về mặt quy trình.”

Anh ta nói rất khéo léo nhưng Thư Cầm đã hiểu ý anh muốn cô mắt nhắm mắt mở, để anh tuyển người này làm trợ lý, hơn nữa tốt nhất đừng truy xét lý lịch của cô ta, dù sao điều một nhân viên cửa hàng lên vị trí trợ lý cũng là phá lệ quá đáng, huống hồ nhân viên này còn không có cả bằng tốt nghiệp đại học. Tuy anh sẽ chịu hết tránh nhiệm trước Tổng giám đốc, nhưng Thư Cầm cũng không khỏi tò mò, không biết người như thế nào mà có thể khiến Thịnh Phương Đình phải mất công sức đến vậy? Phòng Kế hoạch là bộ phận quan trọng, Thịnh Phương Đình đương nhiên phải sắp xếp cho những người thân cận của mình, nhưng cũng không cần vì sắp xếp cho những thân cận mà trao cán dao này vào tay bao nhiêu kẻ thù ngoài sáng có trong tối có như vậy. Anh ta là kẻ lão luyện thương trường, đạo lý này ắt phải biết rất rõ.

Có điều một khi anh đã đưa ra lời thỉnh cầu này, cô tất nhiên phải dốc hết sức.

“Đương nhiên là được. Chỉ cần chỗ Tổng giám đốc Trâu không có vấn đề gì, thì chỗ tôi đương nhiên cũng sẽ không có vấn đề gì.”

Thịnh Phương Đình khách sáo: “Cảm ơn!”

Thư Cầm liếc nhìn anh, không nói thêm câu nào nữa.

Trên đường về cô nhắn tin cho Thịnh Phương Đình, hỏi: “Tại sao lạ mất bao công sức để điều người này lên công ty vậy?”

Một lúc lâu sau cô mới nhận được tin nhắn của Thịnh Phương Đình, chỉ có bốn chữ: “Nhu cầu công việc.”

Thư Cầm thấy bực mình, bèn bấm luôn vào nút xóa.

Nhưng Thịnh Phương Đình làm bất cứ việc gì đếu có ý nghĩa cả, mỗi bước đi của anh dường như đều kinh qua suy nghĩ kỹ càng, ngoài phối hợp ra, cô hầu như không có sự lựa chọn nào khác. Trên đường về công ty, Thư Cầm đã nghĩ ra cách, tuyển dụng người kia với tư cách là người ngoài công ty, trực tiếp thông báo cho Đàm Tĩnh đến phỏng vấn, gọi là hình thức mà thôi.

Đàm Tĩnh chẳng bao giờ ngờ rằng vận may như vậy lại xảy đến với mình, cô chỉ mải lo lắng cho chuyện phẫu thuật của Tôn Bình. Nhiếp Vũ Thịnh đã liệt kê rất rõ ràng mọi rủi ro, chính vì quá rõ ràng nên mỗi lần xem, cô đều thấy kinh hoàng. Cô không biết liệu quyết định của mình rốt cuộc sẽ cứu được con hay là hại chết con nữa.

Càng xem cô càng thấy khó quyết định, cuối cùng đành hạ quyết tâm, gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh. Có một số vấn đề quá chuyên ngành cô thực sự không hiểu, mà chuyện quan trọng thế này, cô không thể không tìm cách hiểu rõ từng chi tiết. Tuy Nhiếp Vũ Thịnh đáng sợ, nhưng là một người mẹ, cô không thể tùy tiện bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể chữa bệnh cho con, dù Nhiếp Vũ Thịnh là bão lũ hay quỷ dữ, cô cũng nhất định phải gọi cuộc điện thoại này. Cô đứng trước bốt điện thoại công cộng bên đường, lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi, hệt như lần đầu tiên cô gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh.

Hồi đó cô vừa đỗ vào trường cấp ba số 14, còn anh đã học đại học năm thứ nhất. Trong một thời gian rất dài, hình thức liên lạc chủ yếu của họ là viết thư. Do Nhiếp Vũ Thịnh cũng tốt nghiệp trường cấp ba số 14, hơn nữa anh lại là học sinh vừa giỏi vừa ngoan, nên mẹ Đàm Tĩnh rất muốn con gái mình học tập tấm gương như vậy. Nội dung họ nói chuyện trong thư đều liên quan đến công việc học tập, anh gửi thư đến, viết bằng tiếng Anh, nói cho cô biết một số chuyện trong trường đại học, động viên cô chịu khó học tập, gắng thi đỗ vào trường đại học trọng điểm. Cô gửi thư đi, cũng dùng tiếng Anh, anh sẽ sửa cho cô những lỗ sai về từ vựng và ngữ pháp, bởi cô muốn thi vào Đại học Ngoại ngữ, còn anh năm đó lại đạt điểm tuyệt đối môn ngoại ngữ. Từ thời trung học, cô bắt đầu ở nội trú trong trường, nhà trường quản lý rất nghiêm ngặt, trong phòng ký túc cũng không lắp điện thoại. Hồi đó điện thoại di động không phổ biến, chỉ có những nữ sinh gia đình có điều kiện mới có thứ xa xỉ như vậy, Đàm Tĩnh đương nhiên không có, vì thế Nhiếp Vũ Thịnh thường viết thư cho cô.

Cuộc sống trong trường nội trú cấp ba cô đơn là vậy, có người còn kết bạn qua thư với những người lạ, nên người nào cũng có rất nhiều thư. Cô giá phụ trách đời sống cứ cách một thời gian lại đem một đống thư đến cho họ, nếu đang trong đợt thi cử quan trọng thì họ sẽ không nhận được thư trong cả một quãng thời gian dài, bởi những lá thư đó đã bị cô giáo phụ trách đời sống giữ lại rồi.

Trong bức thư cuối cùng cô nhận được trước kỳ thi cuối kỳ, anh phá lệ viết một câu tiếng Trung: “Gọi điện cho anh!!!” Anh dùng hẳn ba dấu chấm than, phía sau có viết số điện thoại di động mà anh mới mua. Ba dấu chấm than ấy dường như khiến cô đoán ra điều gì đó, tim bất giác đập thình thịch.

Vào hôm kết thúc buổi thi cuối cùng, trường cho nghỉ hè, nhưng cô không vội về nhà mà tìm một bốt điện thoại ở đầu đường, gọi cho Nhiếp Vũ Thịnh. Trước khi ấn số gọi anh, lòng bàn tay cô đầm đìa mồ hôi, không biết đang sợ hãi hay lo lắng điều gì. Hồi đó, ngoài việc hỏi thăm bài vở ra, cô không bao giờ gọi điện cho bất kỳ một bạn nam nào mà không có lý do, dù người này là Nhiếp Vũ Thịnh.

Nhận được điện thoại của cô, Nhiếp Vũ Thịnh mừng khôn xiết, liền hỏi: “Hôm nay các em nghỉ hè rồi đúng không?”

“Ngày mai còn phải học bù.” Cô khẽ đáp, “Em chỉ muốn hỏi, anh kêu em gọi điện cho anh, có việc gì không?”

Nhiếp Vũ Thịnh im lặng giây lát, sau cùng nói: “Cũng chẳng có chuyện gì – chỉ là muốn hẹn em đi xem phim thôi.”

Cô đứng ở đầu đường, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng.

Đến giờ cô vẫn còn nhớ buổi hoàng hôn hôm đó, cô đeo ba lô, xách theo một túi quần áo thay ra để giặt, trên người vẫn đang mặc bộ đồng phục kiểu túi chìm mà nhà trường phát cho. Vì sợ các bạn nhìn thấy, cô cố tình chọn bốt điện thoại công cộng ở tận phố bên kia. Bà già coi bốt điện thoại đang ngồi gần đó trông quầy báo, mọi người đi qua đi lại bên cạnh cô. Tất cả đều giống như mọi ngày, thế nhưng tất cả lại không giống như mọi ngày. Phía xa là ráng chiều đẹp đẽ, tựa như một tấm lụa đỏ tía, càng làm nổi bật các tòa cao ốc và vầng mặt trời hoàng hôn đỏ rực.

Ráng chiều hôm đó thật là đẹp, cả đời này cô chưa từng được ngắm buổi hoàng hôn nào đẹp hơn thế. Gác điện thoại xuống, tim cô vẫn còn đập thình thịch, bởi vì cô đã đồng ý đi xem phim cùng Nhiếp Vũ Thịnh.

Cô đánh liều giả vờ ốm trốn một buổi tự học để đi xem phim cùng Nhiếp Vũ Thịnh. Hồi đó, ai cũng biết một cậu con trai và một cô con gái đi xem phim riêng với nhau tượng cho cái gì. Cô cứ nơm nớp lo gặp phải người quen, may mà không gặp. Nhiếp Vũ Thịnh đưa cô đi xem một bộ phim cũ của điện ảnh Hồng Kông, hồi đó các rạp chiếu phim làm ăn không được tốt, cả rạp thường chỉ lác đác vài người xem, phần lớn đều là những cặp tình nhân, bởi bóng tối của rạp chiếu phim tiện cho họ ôm ấp tựa kề nhau. Còn cô lại rất nghiêm chỉnh ngồi bên cạnh anh, chăm chú xem phim từ đầu tới cuối, như thể không có Nhiếp Vũ Thịnh ngồi bên cạnh vậy.

Bắt đầu từ khi học cấp hai, các thầy cô giáo đã nhắc đi nhắc lại rằng không được yêu sớm. Đến khi lên cấp ba, trong trường vẫn có người vụng trộm yêu đương, bây giờ cái gọi là yêu, cũng chỉ là hai người lén giáo viên đi xem phim ngoài rạp gì đó mà thôi, như vậy kể như đã xác định quan hệ yêu đương rồi. Cô chỉ là học sinh ngoan, vốn đã quen tuân thủ quy định, cô nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ rằng mình lại làm chuyện phá lệ như thế này, vậy mà khi Nhiếp Vũ Thịnh hỏi cô muốn đi xem phim với anh không, cô lại đồng ý ngay.

Lúc bộ phim kết thúc, tên những người tham gia đóng phim bắt đầu hiện lên, đèn vẫn chưa bật, cô đã nhấp nhổm muốn về nhà ngay để khỏi bị mẹ nghi ngờ, bèn lập tức đứng dậy đi về luôn, Nhiếp Vũ Thịnh cũng biết cô sợ về nhà trễ, liền đứng lên theo cô. Trong rạp chiếu phim rất tối, giữa lúc cô lò dò tìm bậc thang đi ra phía cửa rạp, anh bỗng đưa tay ra, nắm lấy tay cô.

Đó là lần đầu tiên anh nắm tay cô. Trong suốt buổi xem phim, anh thậm chí còn không nói với cô một câu nào, nhưng khi nắm tay cô, anh đột nhiên nói: “Đàm Tĩnh, bốn số cuối điện thoại của anh là 0707, em có hiểu không?”

Cô đáp lí nhí như muỗi kêu: “Là sinh nhật của anh…” Sinh nhật của anh là ngày 7 tháng 7, cùng ngày cùng tháng với sinh nhật của cô nhưng không cùng tuổi, chỉ là cô không dám nghĩ thêm gì khác.

Anh khẽ nói: “Cũng là sinh nhật của em.”

Ca khúc trong phim vẫn đang vang lên, anh nắm tay cô, bước từng bước xuống bậc thang. Lòng bàn tay anh ấm mà khô, khiến tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hai tai nóng bừng, bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo. Chẳng hiểu sao rạp chiếu phim lại có nhiều bậc thang đến thế, nhưng cũng may mà có nhiều bậc thang đến thế, nếu là đất bằng, không chừng cô đã cắm đầu chạy mất rồi.

Rất nhiều, rất nhiều năm về sau, khi nhớ lại giây phút anh nắm tay mình, cô vẫn thấy vừa ngọt ngào vừa buồn bã. Ca khúc cuối bộ phim ấy là một bài dân ca nhẹ nhàng, do một nữ ca sĩ hát bằng giọng rất êm tai: “Từng vui vẻ biết bao, tưởng rằng sẽ bên nhau mãi mãi. Vượt qua trăm núi nghìn sông, quay lại đã muộn màng. Từng yêu nhau như thế, tưởng rằng đời này sẽ luôn có người tri kỷ. Không cần biết trước mắt, không rời không xa, hóa ra chỉ có mình em. Dù trời cao đất rộng, cũng không dung nổi khoảng cách giữa hai ta, dù đã nói em không quan tâm, vậy mà vẫn không buông bỏ được. Được tất cả mà phải mất đi một vài thứ, cũng chẳng có gì đáng tiếc. Đánh mất anh, cũng mất luôn dũng khí đối mặt với cô đơn…”

Hồi đó, cô hoàn toàn không nghe hiểu trong phim đang hát gì, cũng không biết rằng ca sĩ thể hiện bài hát đó sau này lại nổi tiếng, còn trở thành Thiên hậu. Càng không ngờ rằng, hóa ra quả thực chỉ có mình cô.