Nợ em một đời hạnh phúc – Chương 8

Đàm Tĩnh hạ quyết tâm, ấn liền một mạch số điện thoại của anh, chừng như cô sợ chỉ cần thoáng do dự, thì sẽ không có dũng khí gọi cú điện thoại này nữa.

Di động của Nhiếp Vũ Thịnh đã tắt máy, cô thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng tờ giấy cô đang cầm trên tay có ghi rõ điện thoại phòng làm việc của Nhiếp Vũ Thịnh, đằng nào thì ngay cả di động cũng đã gọi rồi, chi bằng gọi luôn cả máy bàn cho xong.

Là một người lạ nghe điện thoại, thấy cô nói muốn gặp bác sĩ Nhiếp, bèn trả lời rất ngắn: “Chị chờ một chút.” Rồi có nghe thấy phía đầu bên kia nói: “Bác sĩ Nhiếp, gặp anh này.”

Tim cô lại đập dồn, cô giống như tội phạm đang chờ bị tuyên án, chỉ sợ nghe thấy giọng nói của anh.

“Xin chào, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh.”

Đồng hồ tính giờ trên máy điện thoại công cộng vẫn đang chạy, cô cũng không thể cứ dằng dai mãi mà không nói gì, đành lên tiếng: “Bác sĩ Nhiếp, tôi là phụ huynh của bệnh nhân Tôn Bình.”

Một câu xa lạ, khách sáo như vậy, mới có thể giúp cuộc điện thoại của họ bình tĩnh hơn.

Cô nói tiếp: “Tài liệu anh gửi tới tôi đã xem rồi, nhưng có rất nhiều chỗ tôi không hiểu lắm, tôi muốn hỏi xem có thể đến bệnh viện hỏi kỹ anh được không?”

Có vẻ như anh đang xem cái gì đó, nên trả lời bằng giọng khàn khàn lơ đãng: “Cô muốn đến bệnh viện?”

“Vâng.” Cô bất giác ưỡn thẳng lưng lên, vì con, dù có phải nhảy vào lửa cô cũng ch, huống hồ chỉ là gặp Nhiếp Vũ Thịnh.

“Mấy ngày nay tôi không có thời gian, lịch phẫu thuật xếp kín hết rồi, thứ Hai tuần sau cô đến đi, bồn giờ chiều, ở phòng bệnh khoa Ngoại Tim Mạch.”

“Cảm ơn anh!”

Anh im lặng một giây mới đáp: “Không có gì.”

Cúp điện thoại, Nhiếp Vũ Thịnh có vẻ bực dọc, quẳng bệnh án sang một bên, bác sĩ Lý ngối đối diện nhìn anh, hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì.”

Anh hít một hơi thật sâu, cứ tưởng rằng Đàm Tĩnh sau khi xem xong tất cả các rủi ro được liệt kê của ca phẫu thuật sẽ chùn bước, không chấp nhận phương án phẫu thuật, nào ngờ cô lại tiến thêm bước nữa, yêu cầu nói chuyện trực tiếp với anh. Là phụ huynh bệnh nhân, yêu cầu này đương nhiên hợp tình hợp lý, anh là bác sĩ cũng có trách nhiệm và nghĩa vụ giải thích rõ với cô các chi tiết của phương án phẫu thuật. Thế nhưng, Đàm Tĩnh, anh thực sự không muốn gặp lại người đàn bà này nữa.

Đàm Tĩnh nghe thấy Nhiếp Vũ Thịnh chấp nhận gặp mặt, trong lòng cũng rất lo lắng, so với gọi điện thoại, thì trực tiếp gặp mặt Nhiếp Vũ Thịnh khiến cô thấy khó xử hơn nhiều. Cô thực sự rất sợ, nhất là khi gặp mặt Nhiếp Vũ Thịnh lần đầu tiên ở bệnh viện, giọng điệu khinh miệt của anh đến giờ cô vẫn nhớ như in. Nhưng chuyện đã đến mức này, vì bệnh tật của con, cho dù lại phải nghe anh sỉ nhục, cô cũng sẽ cắn răng chịu đựng.

Gọi điện xong, Đám Tĩnh liền đi làm, tới cửa hàng, đồng nghiệp đưa cho cô một tờ giấy nhắn, nói: “Có người tìm cậu.”

Trên tờ giấy là một số điện thoại, Quản lý không hiểu sao hôm nay không đến tổng công ty trình diện, cứ ở trong cửa hàng suốt. Thấy Quản lý nhìn mình trừng trừng, Đàm Tĩnh không khỏi sợ hãi, thầm nghĩ không lẽ anh ta đã biết chuyện mình nói với Giám đốc Thịnh, đúng là đã có kết quả rồi ư? Nhưng nếu Quản lý không chuyển lên tổng công ty được, chắc hắn sẽ tìm đủ mọi lý do để đuổi việc cô. Cô vừa nghĩ ngợi vừa đón lấy mẩu giấy, rồi đi vào phòng thay đồ, đợi cô thay xong đi ra, chợt nghe Quản lý nói: “Ngày nào cũng có điện thoại, không từ đồn công an thì từ bệnh viện gọi tới, cô coi điện thoại ở cửa hàng là cái gì vậy? Điện thoại công cộng à? Đây lại là ai gọi điện cho cô thế?”

Đàm Tĩnh thật thà đáp: “Tôi không biết.”

Quản lý trợn mắt nhìn cô, rồi quay người bỏ đi. Đàm Tĩnh vừa giao ban với nhân viên thu ngân ca sáng xong, lại có người gọi: “Đàm Tĩnh, điện thoại, là người sáng nay gọi cho

Quản lý tức giận đùng đùng nói: “Không được nghe! Cúp đi!”

Mọi người trong cửa hàng thấy anh ta nổi trận lôi đình, đều không dám nói gì, Đàm Tĩnh tháo tạp dề ra nói: “Quản lý, chiều nay coi như tôi nghỉ làm, anh có thể trừ tiền lương của tôi, cuộc điện thoại này tôi có thể nghe rồi chứ?”

“Trừ tiền lương của cô là có thể nghe điện thoại à?” Quản lý cười gằn, “Ra ngoài dùng điện thoại công cộng đi!”

Đàm Tĩnh đành ra đầu đường, móc mảnh giấy trong túi ra, tìm một bốt điện thoại công cộng để gọi. Giọng nói ở tổng đài rất ngọt ngào: “Chào mừng quý khách đã gọi điện thoại đến công ty thực phẩm đồ uống Thánh Mỹ, xin mời gọi số máy lẻ.”

Thánh Mỹ? Đàm Tĩnh ngơ ngác, đây là tên của tổng công ty, cô ấn số máy lẻ, lập tức có người nghe máy. Nghe nói cô là Đàm Tĩnh, đầu kia liền trả lời ngay: “Xin chào cô Đàm, đúng vậy, tôi vừa gọi điện cho cô.”

“Có chuyện gì vậy ạ?”

“Là thế này, tôi phụ trách thông báo cho cô, ba giờ chiều ngày mai, mời cô đến phòng nhân sự phỏng vấn.”

“Phỏng vấn ạ?”

“Đúng vậy, Giám đốc Thịnh Phương Đình giới thiệu cô đến làm ở vị trí trợ lý hành chính bộ phận Kế hoạch, vì thế cần phải phỏng vấn.”

Đàm Tĩnh không thể ngờ được vận may như vậy lại rơi xuống đầu mình, người ở bộ phận Nhân sự rõ ràng không muốn nói nhiều với cô, chỉ nhắc nhở cô phải đến phỏng vấn đúng giờ. Cúp điện thoại xong, ý niệm đầu tiên của Đàm Tĩnh là, lương ở tổng công ty cao hơn nhiều, mình có thể để dành tiền chữa bệnh cho Bình Bình rồi.

Quay về cửa hàng, kiểm tra lịch làm việc của ngày hôm sau, lại đúng vào buổi chiều, vì thế cô đi tìm Quản lý xin đổi ca. Quản lý đang bực mình, nghe thấy cô yêu cầu đổi ca, càng hầm hầm gạt phăng đi: “Cả cửa hàng này có mỗi cô là nhiều chuyện, không phải đi bệnh viện, thì là đi đồn công an, suốt ngày xin đổi ca, ai thừa thời gian đổi ca cho cô chứ?”

“Hôm kia tôi làm hai ca liền, theo quy định thì có thể đổi ca để nghỉ ngơi.”

“Thế cũng không được.” Quản lý cười nhạt, “Tháng này cô xin nghỉ có việc đến ba lần rồi, nếu muốn đổi ca, trừ phi cô không làm nữa.”

Thấy anh ta vô lý như vậy, Đàm Tĩnh tức giận nói: “Tuy tôi chỉ là thu ngân, nhưng công ty có quy định, anh không cđuổi tôi. Anh muốn ép tôi thôi việc, tôi cứ không thôi đấy.” Cô ra chỗ điện thoại gọi điện cho Cửa hàng trưởng, Cửa hàng trưởng đồng ý ngay, cô khéo léo không nhắc đến chuyện Quản lý không ình đổi ca, chỉ nói: “Hay anh nói với Quản lý Bàng một câu ạ?”

“Được, cô nói anh ta nghe điện thoại đi.”

Đàm Tĩnh đặt ống nghe sang bên cạnh, gọi Quản lý nghe điện thoại, Quản lý không ngờ cô lại gọi cho Cửa hàng trưởng, không biết làm thế nào, nghe xong điện thoại, chỉ biết hầm hầm tức giận nhìn Đàm Tĩnh. Đàm Tĩnh không nói gì, cúi đầu làm việc của mình.

Lúc tan làm ở trong phòng thay đồ, mấy chị em phụ nữ trong cửa hàng đều tranh nhau khuyên cô: “Cần gì phải đối đầu với Quản lý Bàng như vậy, anh ta là Quản lý, làm khó cho cậu, cậu chỉ có đường chết”. “Đúng đấy, Cửa hàng trưởng dù sao cũng ít khi đến cửa hàng, những chuyện thông thường đều do Quản lý quyết định, cậu đắc tội với anh ta, về sau làm thế nào?” “Vương Vũ Linh đi rồi, Lương Nguyên An cũng đi rồi, một mình cậu làm sao mà đấu lại với Quản lý Bàng được…”

Mấy chị em ấy đều muốn tốt cho cô, nên cứ nói mãi không thôi. Đàm Tĩnh chỉ im lặng không đáp, không phải vì có thể chuyển lên tổng công ty mà cô ra đòn này, dù sao thì vẫn chưa phỏng vấn, đâu có chắc 100%? Chẳng qua cô không thể chịu nổi nữa, gã Quản lý Bàng này chiếm hết công lao về mình đã đành, còn qua cầu rút ván, hết lần này đến lần khác muốn đuổi việc cô, suốt ngày làm khó cho cô, dù có tốt tính đến đâu, cô cũng không thể nhịn được nữa. Kể cả không được tuyển vào vị trí trợ lý hành chính, cô cũng định xin nghỉ.

May mà chuyện cô lo lắng không xảy ra, quá trình phỏng vấn rất thuận lợi, phỏng vấn cô là giám đốc phòng nhân sự, họ Thư. Cô ta trông có vẻ thông minh tháo vát, người lại rất nhã nhặn, chỉ hỏi cô mấy câu, rồi kêu cô dùng máy tính đánh một văn bản bằng tiếng Anh, là coi như đã đạt yêu cầu.

“Được rồi, ngày mai cô có thể đến đi làm, tôi sẽ thông báo cho phòng hành chính làm thẻ ra vào cho cô, chín giờ sáng ngày mai cô trực tiếp đến phòng nhân sự trình diện là được rồi. Về phía cửa hàng, tôi hy vọng cô xử lý đơn giản, xin nghỉ việc luôn, như vậy sẽ tránh được những phiền hà không cần thiết.”

Đàm Tĩnh không ngờ lại đơn giản như vậy, vội hết lời cảm ơn. Lúc cô cười, mắt và lông mày cô cong cong, như thế mới giống tuổi thật trên hồ sơ. Thư Cầm thầm nghĩ, một người phụ nữ hai mươi sáu tuổi, chồng lái cần cẩu ở nhà kho của một công ty, còn có một cậu con trai sáu tuổi, trông thế nào cũng chỉ là một phụ nữ làm thuê bình thường. Ngoài việc làm ở cửa hàng sáu năm liền không chuyển chỗ khác, ngoài việc trình độ tiếng Anh kha khá ra, thực sự không th có gì đặc biệt.

Thịnh Phương Đình mất bao công sức quyết điều người này lên làm trợ lý hành chính, rốt cuộc là vì mục đích gì chứ? Đàm Tĩnh trông cũng khá đẹp, tuy cuộc sống vất vả khiến cô già hơn tuổi, nhưng vẫn có thể nhìn ra nét đẹp năm xưa, chỉ cần an dưỡng vài năm, trang điểm một chút, chắc chắn sẽ là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành – không lẽ Thịnh Phương Đình lại thích cô ta?

Không thể như thế được, Thư Cầm thầm phản đối.

Thư Cầm đưa hồ sơ của Đàm Tĩnh cho trợ lý mang đi lưu trữ, rồi đích thân gọi điện cho Thịnh Phương Đình, thông báo chuyện của Đàm Tĩnh đã giải quyết xong.

Trên đường đi xe buýt về, Đàm Tĩnh rất vui. Trước khi đến, cô luôn tự nhủ rằng, đừng đặt hy vọng quá lớn, nói gì thì cũng là một vị trí ở tổng công ty, yêu cầu rất cao. Cô đã quen với việc thất vọng, vì thế mỗi lần gặp phải chuyện gì, cô đều giảm hy vọng xuống mức thấp nhất, như vậy đến khi thất vọng sẽ không quá đau buồn.

Thế nhưng không ngờ chuyện ngày hôm nay lại đơn giản và thuận lợi đến vậy, Giám đốc Thư đó rất nhã nhặn, trước lúc về còn hỏi cô: “Sao không có số di động trong hồ sơ?”

Cô ngại ngùng nói mình không có di động, Giám đốc Thư liền nói: “Đi mua một cái đi, công việc trợ lý rất bận rộn, di động là công cụ liên lạc thiết yếu, hơn nữa, mỗi tháng cô còn được trả hai trăm tệ tiền điện thoại kia mà.”

Lần trước khi đến tổng công ty, cô thấy nơi này sang trọng trang nghiêm như một cung điện, nam thanh nữ tú ra vào ở đây đều ăn mặc đẹp đẽ, thái độ lịch thiệp, không ngờ mình cũng sắp trở thành nhân viên ở đây, và quan trọng hơn là, Giám đốc Thư nói với cô, bộ phận Kế hoạch là một bộ phận chiến lược quan trọng, cô có thể học được rất nhiều điều.

Khi viết thư cho Thịnh Phương Đình, cô chỉ muốn cố gắng chứng minh sự trong sạch của mình, không muốn để người khác bắt nạt. Nào ngờ kết quả của lần cố gắng này thực sự khiến cô rất vui. Nhưng cô cũng không đến nỗi vui quá mà lú lẫn, liền đến ngay cửa hàng thôi việc. Mọi người đều biết hôm qua cô vừa cãi nhau một trận với Quản lý, nên mọi chuyện trở nên rất hợp tình hợp lý, chỉ có Cửa hàng trưởng tỏ vẻ nuối tiếc khi nghe cô nói không làm nữa. Tạm biệt các đồng nghiệp, cô rút hết hơn 1000 tệ trong sổ tiết kiệm ra, chạy đến cửa hàng điện thoại, bỏ ra mấy trăm tệ mua một chiếc di động, điện thoại giá này đương nhiên không thể tốt được, nhưng chỉ cần dùng ổn là được rồi. Lấy được điện thoại, cô liền gọi ngay cô Vương Vũ Linh, ai ngờ Vương Vũ Linh vừa bắt máy đã nói: “Chúng tôi tìm được cửa hàng rồi, các chị đừng có gọi điện thoại đến nữa.”

“Là tớ, Đàm Tĩnh đây.”

“Úi trời, Đàm Tĩnh à! Tớ cứ tưởng là mấy đứa môi giới.”

“Tớ mua di động rồi, đây là số di động của tớ.”

“Ái chà, cuối cùng cậu cũng mua di động cơ đấy, cậu thử nói xem, trên thế giới này làm gì có ai đến di động cũng không có! Cuối cùng cậu cũng hiểu ra rồi!”

Đàm Tĩnh cười hì hì hỏi: “Các cậu tìm được cửa hàng rồi à? Ở đâu thế?”

“Vẫn chưa, đừng nhắc đến nữa, hôm nay cậu là ca sáng à?”

“Không, tớ thôi việc rồi.”

“Hả?”

“Tớ tìm được một công việc rất tốt!”

“Việc gì vậy?”

“Trợ lý hành chính, lương thử việc đã 4500 tệ rồi!”

“Ái chà, Đàm Tĩnh, cuối cùng cậu cũng được mở mày mở mặt rồi! Đến đây nhanh lên, chúng mình đi ăn mừng!”

Thường ngày Đàm Tĩnh hay được Vương Vũ Linh giúp đỡ chăm sóc, nên đồng ý ngay: “Lần này tớ mời! Mời cậu và Lương Nguyên An luôn!”

Ai ngờ Vương Vũ Linh thở dài: “Đừng nhắc đến gã họ Lương đó nữa, mất vui!”

“Sao vậy?”

“Đến rồi tớ sẽ kể với cậu. Cậu mau qua đón Bình Bình, chúng mình đi ăn cái gì đó ngon ngon chút đi.”

Đàm Tĩnh đi đón Bình Bình, lần này cô mua một túi to quà vặt, đưa cho cháu nội của bà Trần. Bà Trần nhất định không chịu nhận: “Lại tiêu tiền! Tốn tiền quá!”

“Không sao, bà à, cháu đổi việc khác rồi, chỉ đi ban ngày thôi, từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, sau này e rằng ngày nào cũng phải làm phiền bà rồi, nhưng cháu có hai ngày nghỉ cuối tuần, có thể đón Bình Bình về, bà cũng có thể nghỉ ngơi một chút.”

“Ái dà, sáng chín chiều năm!” Mai Mai xen vào, “Cô Đàm à, cô là công chức rồi!”

“Đúng thế, sáng chín chiều năm, đồ quỷ ranh này!” Đàm Tĩnh không kìm được véo má cô bé, “Cái gì cũng biết.”

“Cháu xem trên ti vi nói nhân viên cổ cồn trắng[1] toàn chín đi làm, năm giờ chiều về, cô Đàm, cô là nhân viên công sở rồi đó!”

[1] Nhân viên công sở.

“Cổ áo mẹ em màu tím đấy chứ.” Tôn Bình chỉ vào chiếc váy liền của Đàm Tĩnh, chớp chớp mắt, ngơ ngác hỏi: “Chị Mai Mai, sao chị lại nói là màu trắng?”

Mọi người cười ồ lên, bà Trần nói: “Nghe cô nói vậy, chắc chắn là một công việc tốt.”

“Vâng!” Trên đường đến đây, Đàm Tĩnh đã tính kỹ rồi, “Không chừng cũng phải làm thêm giờ, nếu như cháu không kịp đến đón Bình Bình, vẫn phải phiền bà chăm sóc Bình Bình giúp cháu. Mỗi tháng cháu gửi bà tám trăm…”

“Không cần, không cần!” Bà Trần lắc đầu lia lịa. “Thời gian ít hơn trước, sao có thể lấy thêm tiền của cô được? Vả lại Bình Bình quá ngoan, không khiến ai phải lo lắng cả, hằng ngày có nó ở đây, tôi cũng đỡ buồn. Nhận tiền của cô, tôi đã áy náy lắm rồi, cô mà đưa thêm là tôi giận đấy!”

Đàm Tĩnh giải thích mãi, vẫn không thể thuyết phục được bà Trần, cuối cùng thấy bà lão nổi giận đùng đùng. Đàm Tĩnh không dám nhắc đến chuyện trả thêm tiền nữa. Cô năn nỉ mãi để bà cụ nhận số quà vặt cô mua cho Mai Mai, rồi viết cả số điện thoại mới đưa cho bà cụ, sau đó mới bế Bình Bình về.

Trên đường đi, Bình Bình tò mò hỏi: “Mẹ ơi, mẹ đổi việc mới thật rồi ạ?”

“Ừ!”

“Thật là mẹ chỉ cần làm ban ngày thôi ạ?”

“Đúng vậy!”

“Thế các buổi tối đều có thể đón con về nhà á?”

“Đúng rồi!”

Bình Bình reo lên, rồi hỏi: “Mẹ mua di động rồi ạ? Cho con xem một chút được không ạ?”

“Được.” Đàm Tĩnh rút điện thoại từ trong túi ra. Tôn Bình cẩn thận cầm điệ thoại trên tay, ngắm nghía một hồi, rồi toét miệng cười: “Mẹ, sau này con có chuyện gì, có thể gọi điện ẹ rồi?”

“Đúng vậy! Sau này có chuyện gì, có thể gọi điện ẹ rồi!” Đàm Tĩnh ôm cậu bé vào lòng nói, “Mẹ được tăng lương rồi, đợi mẹ để dành đủ tiền, sẽ có thể chữa bệnh cho Bình Bình.”

“Khỏi bệnh là có thể đi học rồi.”

“Khỏi bệnhBình Bình có thể đi học!” Đàm Tĩnh thơm vào má con. Cuộc đời, cuối cùng cô cũng sắp được mở mày nở mặt rồi.

Vương Vũ Linh đừng dưới lầu chờ họ, nhìn thấy hai mẹ con, liền cười hì hì tiến lại đỡ lấy Bình Bình, rồi hỏi Đàm Tĩnh: “Chúng ta đi đâu đây?”

“Lương Nguyên An đâu?” Đàm Tĩnh hỏi, “Cậu cãi nhau với anh ấy à?”

Vương Vũ Linh vốn đang ôm đầy một bụng tức giận, không nhịn được, liền bù lu bù loa, dốc hết tâm sự cho Đàm Tĩnh nghe. Hóa ra dạo này cô và Lương Nguyên An đều bận tìm cửa hàng thích hợp, nhưng xem đi xem lại, các cửa hàng tốt một chút thì đều đắt, mà rẻ thì lại ở khu hẻo lánh.

“Cậu bảo tiệm bánh ga tô, đương nhiên phải mở ở chỗ đông người, không thì ai mà đến mua bánh chứ! Thế mà Lương Nguyên An cứ chê tiền thuê quá đắt, cậu bảo chỗ không đắt, heo hút đến nỗi chim không buồn đẻ trứng, làm sao có người đến mua được? Tớ bèn bảo chúng mình cứ đi mượn tiền trả tiền thuê cửa hàng trước đã, những chuyện khác từ từ rồi tính. Thế là anh ta lập tức nổi giận, nói không có chỗ nào để vay cả, sợ tớ kêu anh ta về nhà xin tiền.”

Nói đi nói lại, hóa ra là cãi nhau về chuyện này. Vương Vũ Linh ấm ức kể: “Tớ ra ngoài làm thuê bao nhiêu năm nay, để dành được bốn vạn tệ, đã đem hết ra rồi, còn anh ta thì sao, trong túi có mỗi hơn một vạn tệ, năm ngoài lúc về nhà, đưa cho gia đình ba vạn, năm kia nghe nói cũng đưa hai vạn, bây giờ chuyện cấp bách thế này, anh ta còn nhất định không chịu về nhà lấy tiền. Nếu không tìm được cửa hàng, rề rà thêm một thời gian nữa là hết hè, còn phải trang trí lại nội thất, chờ đến lúc mở được cửa hàng thì đã qua vụ Tết từ lâu rồi. Đàm Tĩnh, con người anh ta đúng là không thể đồng cam cộng khổ được, không chịu gánh tí trách nhiệm nào cả.”

Đàm Tĩnh nhẹ nhàng an ủi cô: “Chuyện chưa tệ như cậu nghĩ đâu, hơn nữa năm ngoái em gái anh ấy vừa mới kết hôn, chắc tiêu hết tiền rồi cũng nên, cậu cứ ép anh ấy đi vay tiền cũng không phải là cách. Thế này vậy, chúng mình gọi anh ấy ra ăn cơm đã, mọi người vừa ăn cơm vừa nghĩ cách.”

“Còn lâu tớ mới gọi điện cho anh ta, nếu gọi thì cậu đi mà gọi.”

“Được rồi, tớ gọi.”

Vương Vũ Linh lại lườm cô một cái: “Vừa mua được di động mới, thích thể hiện quá nhỉ!”

Đàm Tĩnh biết cô đang tức giận cũng không chấp, chỉ cười cười rồi gọi điện cho Lương Nguyên An, kêu anh ta ra ăn cơm.

Lương Nguyên An cũng đang ôm cục tức nằm trong phòng trọ, nhận được điện thoại của Đàm Tĩnh, lập tức đến ngay. Nhìn thấy anh ta, Vương Vũ Linh vẫn hầm hầm chẳng nói chẳng rằng, chỉ có Đàm Tĩnh cười chào hỏi anh. Lương Nguyên An rụt rè đến bế Bình Bình, Vương Vũ Linh bèn ôm cậu bé quay người ra phía khác, nói: “Bình Bình thích cô Vương bế, không thích người khác bế đâu.”

Tôn Bình ngước cặp mắt đen láy nhìn Lương Nguyên An đang ũ rũ, đột nhiên nói: “Chú Lương bế cơ!”

“Đồ phản bội!” Vương Vũ Linh lầm bầm, nhưng Tôn Bình đã vươn tay về phía Lương Nguyên An, cô đành đưa cậu bé cho Lương Nguyên An. Lương Nguyên An tươi cười công kênh cậu bé lên cổ, khiến Tôn Bình sung sướng cười khanh khách. Vương Vũ Linh can: “Anh điên à, tim Bình Bình không tốt, mau bỏ nó xuống!”

Lương Nguyên An vội vàng dừng lại, rồi ôm Bình Bình vào lòng. Cứ thế, nhờ chuyện của Bình Bình, hai người họ lại nói chuyện với nhau, Vương Vũ Linh không xị mặt ra nữa, cô dắt tay Đàm Tĩnh đi trước.

Loading...

Đến quán ăn, nghe nói hôm nay Đàm Tĩnh mời, Lương Nguyên An nhất định không chịu, cứ đòi phải để anh mời, Đàm Tĩnh nói: “Tôi có việc làm mới, lương cũng tăng rồi, bữa hôm nay để tôi mời. Cậu còn phải đem roi tạ tội, đợi lần sau đi.”

“Cái gì mà đem roi tạ tội?” Vương Vũ Linh không chịu được lại trợn mắt nhìn Đàm Tĩnh, “Ai cần anh ta đem roi tạ tội?”

“Đem roi tạ tội cháu biết! Hôm trước mẹ chị Mai Mai kể chuyện, cháu cũng nghe thấy! Là vào thời Xuân Thu Chiến Quốc, có một vị tướng quân tên là Liêm Pha, ông ta không phục chức quan của Lạn Tương Như to hơn mình, nên thường hay gây khó dễ cho Lạn Tương Như, nhưng Lạn Tương Như không bao giờ chấp nhặt ông ta, còn nói với người khác, quân địch không dám tấn công nước ta, vì có tôi và tướng quân Liêm Pha, nếu như tôi và tướng quân Liêm Pha mâu thuẫn với nhau, hẳn kẻ thù sẽ thừa cơ đến đánh chúng ta, bởi thế lúc nào tôi cũng nhường nhịn tướng quân Liêm Pha. Tướng quân Liêm Pha nghe thấy Lạn Tương Như nói như vậy, tự lấy làm xấu hổ, bèn cởi trần, mang roi đến xin lỗi Lạn Tương Như, đây chính là đem roi tạ tội.” Tôn Bình rành rọt kể liền một mạch hết cả câu chuyện, ngữ khí hùng hồn, sinh động, khiến cả ba người lớn ngồi ngây ra. Thấy ba người lớn đều nhìn mình, Tôn Bình chột dạ, vội níu tay áo Đàm Tĩnh, lo lắng hỏi: “Mẹ ơi, con kể không đúng ạ?”

“Không có, không có!” Đàm Tĩnh rất vui, vội vàng ôm lấy con trai, “Con kể hay lắm! Mẹ nghe say sưa quá đấy thôi! Bình Bình thật là giỏi!”

“Đúng thế!” Vương Vũ Linh cũng cười nói: “Cô cũng nghe say sưa quá, mấy cái tên đọc đau cả mồm thế, mà thằng bé nhớ được hết cả, thật khó quá, cô thì chẳng biết tích Đem roi tạ tội đó là ai tạ tội ai, chỉ biết từ đó mà thôi. Này, Bình Bình, sau này con nhất định phải thi đỗ trạng nguyên đấy!”

Tôn Bình vui vẻ cười tít mắt: “Mẹ nói đã được tăng lương rồi, sắp có tiền chữa bệnh cho con, đợi con khỏi bệnh là có thể đi học.”

“Đúng rồi!” Vương Vũ Linh chợt nhớ ra, “Còn chưa hỏi cậu đấy, rốt cuộc cậu chuyển công việc gì vậy?”

Đàm Tĩnh bèn kể kết đầu đuôi câu chuyện đi phỏng vấn cho Vương Vũ Linh nghe, Vương Vũ Linh nghe xong liền nhảy dựng lên: “Òa, Đàm Tĩnh, cậu giỏi quá đi mất!” Khi biết Quản lý gây khó dễ cho Đàm Tĩnh, không chịu cho cô đổi ca, Vương Vũ Linh lại tức điên lên: “Loại người tiểu nhân này, đấy là cậu còn viết bản tường trình hộ hắn nữa đấy! Đúng là lấy oán trả ơn!”

“Công việc này của tớ cũng may mà nhờ có hai bản tường trình bằng tiếng Anh đó, nhờ có cả cậu nữa.” Đàm Tĩnh đưa thực đơn cho Vương Vũ Linh, cười hì hì nói: “Này, gọi món đi, chúng ta ăn một bữa thật đã vào.”

Ăn cơm xong, Tôn Bình kéo vạt áo Đàm Tĩnh, thì thầm nói: “Mẹ ơi, con muốn ra vườn hoa chơi.” Đàm Tĩnh chưa kịp nói gì, Lương Nguyên An đã đáp ngay: “Đi, chú Lương đưa cháu đi!”

Tôn Bình vỗ tay hoan hô, Đàm Tĩnh nhìn Lương Nguyên An bế cậu bé đi về phía vườn hoa bên góc đường, mà không khỏi xót xa. Vương vũ Linh cười nói: “Xem ra hai chú cháu nhà này có duyên ra phết.”

Đàm Tĩnh khuyên nhủ: “Những người thích trẻ con thì không thể là người xấu được. Thực ra con người Lương Nguyên An rất tốt, cậu đừng suốt ngày cãi nhau với anh ấy nữa.”

Vườn hoa có nhiều dụng cụ tập thể thao miễn phí, Tôn Bình không được hoạt động mạnh nên Lương Nguyên An đặt cậu bé lên băng ghế dài, còn mình nhảy lên mấy thiết bị kia, tập cho cậu bé xem, làm Tôn Bình cười như nắc nẻ, vỗ tay hoan hô ầm ĩ. Đàm Tĩnh và Vương Vũ Linh cũng ngồi xuống nói chuyện, Vương Vũ Linh dường như có rất nhiều điều phiền muộn, cô dốc lòng tâm sự hết cho Đàm Tĩnh nghe. Chủ yếu vẫn là lo lắng chuyện tiền nong, cô thích một cửa hàng ở ngay bên ngoài một khu chung cư rất lớn, người qua kẻ lại đông đúc, hơn nữa cả khu chung cư đó vẫn chưa có tiệm bánh ga tô nào, về lý mà nói, mở cửa hàng ở đó thì quá phù hợp, nhưng nếu đem hết số tiền mà họ có để trả tiền thuê nhà, thì không còn tiền mua lò nướng nữa, không có lò nướng làm sao mở cửa hàng được? Cửa hàng tốt không thuê được, chuyện mở cửa hàng cũng trở nên xa vời. Cô và Lương Nguyên An đều đã nghỉ việc, tiền thuê nhà, tiền điện nước, rồi tiền ăn hằng ngày, cái nào cũng phải tiêu, ăn không ngồi rồi thì chẳng mấy mà hết. Dựa vào chút tiền dành dụm ấy của họ, không thể cầm cự lâu

Đàm Tĩnh hỏi: “Còn thiếu bao nhiêu nữa?”

“Khoảng hơn một vạn tệ.” Vương Vũ Linh cười khổ sở, “Người xưa có câu, đồng tiền làm khó anh hùng, bây giờ tớ mới hiểu.”

“Trong sổ tiết kiệm kỳ thời hạn của tớ còn hơn một vạn tệ, hay là các cậu cứ vay tạm trước vậy.”

Vương Vũ Linh vừa nghe nói đã lắc đầu lia lịa: “Không được, đấy là tiền cậu để chữa bệnh cho Bình Bình.”

“Số tiền đó là của người khác cho tớ vay, tớ dùng một nửa rồi, còn lại một nửa ấy, sau này sẽ trả lại cho anh ta. Chữa bệnh cho Bình Bình tớ có tiền rồi, tiền này cậu cứ dùng trước đi.”

“Cậu đừng nói nữa, còn lâu tớ mới dùng tiền của cậu.”

“Có phải tớ cho cậu vay đâu, coi như là tớ góp cổ phần. Chờ khi nào các cậu có lãi thì trả cho tớ tiền lãi theo tỷ lệ cổ phần là được chứ gì. Đây là đầu tư. Tuy bây giờ lương của tớ có tăng một chút, nhưng để gom góp đủ tiền chữa bệnh cho Bình Bình thì vẫn còn lâu lắm. Bây giờ lãi suất thấp như vậy, chi bằng đem hơn một vạn tệ đó đầu tư vào cửa hàng các cậu, không chừng trong hai năm, các cậu đã kiếm lại cho tớ cả gốc lẫn lãi rồi ấy chứ.”

Vương Vũ Linh nghe vậy, thoáng do dự hỏi: “Lỡ như lỗ vốn thì sao?”

“Cậu thấy tay nghề của Lương Nguyên An như vậy, có thể lỗ được không?”

Vương Vũ Linh đáp: “Chuyện làm ăn, sao mà nói trước được?”

Đàm Tĩnh biết cô đã dao động, bèn nói: “Thực ra số tiền này là của một người rất đáng ghét cho tớ vay, tớ không muốn tiêu nó vào việc của Bình Bình, cậu cứ lấy tiêu trước đi.”

Lúc vừa mới đến cửa hàng, Đàm Tĩnh còn trẻ, lại xinh đẹp, thường xuyên có người mượn cớ tới tiệm mua bánh để ngắm cô, còn đặt cho cô biệt danh là “Tây Thi bánh ngọt”. Có người còn cậy mình có tiền, mua mấy nghìn tệ tiền bánh ở cửa hàng rồi chỉ đích danh Đàm Tĩnh đưa hàng, hồi đó ầm ĩ đến mức Đàm Tĩnh suýt bị cho thôi việc, sau đó nhờ Cửa hàng trưởng giúp đỡ, tìm cách cho cô chuyển sang cửa hàng khác, chuyện này mới lắng xuống. Vì thế Vương Vũ Linh vừa nghe cô nói vậy, lập tức lo lắng hỏi: “Cái gì? Thắng mất dạy đó lại tìm đến cậu à?”

“Không có, không có, là chuyện của nhiều năm về trước rồi, người ta đã quên tớ từ lâu, còn tìm đến tớ làm gì chứ.” Đàm Tĩnh nói, “Tiền là của một người quen cho vay, anh ta trước kia vốn mc nợ tớ, nhưng tớ không muốn dùng tiền của anh ta nên cứ đầu tư vào cửa hàng cậu đi đã.”

Vương Vũ Linh vẫn còn do dự: “Nhưng mà…”

“Thôi không lằng nhằng nữa, cứ quyết định thế nhé. Coi như tớ góp cổ phần vào tiệm bánh, các cậu chia lãi cho tớ là được rồi. Có lỗ tớ cũng không đòi các cậu đâu, đằng nào số tiền này tớ cũng chẳng muốn lấy chút nào cả.”

“Thôi được rồi.” Vương Vũ Linh thầm hạ quyết tâm, kiếm được tiền sẽ trả cho Đàm Tĩnh một khoản lãi lớn, còn lỡ như bị lỗ, thì dù có phải lấy hết của hồi môn ra, cô cũng quyết trả hơn một vạn này cho Đàm Tĩnh, bởi Đàm Tĩnh phải một mình nuôi con nhỏ, thực sự là quá khó khăn, quá khó khăn.

“Ngày mai, tớ phải đi làm, đằng nào thì sổ tiết kiệm của tớ cũng ở chỗ cậu, tớ nói cho cậu mật mã, cậu đi thẳng tới ngân hàng mà rút, sớm lo xong chuyện cửa hàng, mau chóng mở cửa, tranh thủ kiếm tiền đi.”

Vương Vũ Linh cảm động đến nỗi không biết nói gì nữa: “Đàm Tĩnh, tớ phải cảm ơn cậu thế nào đây?”

“Các cậu mau chóng mở cửa hàng, chăm chỉ kiếm tiền chia lãi cho tớ, chẳng phải là đã cảm ơn tớ rồi đó sao?”

Vương Vũ Linh sảng khoái đáp: “Yên tâm đi, tớ nhất định sẽ kiếm cho cậu một khoản lãi lớn trong năm nay!”

Ngày đầu tiên đi làm ở tổng công ty, Đàm Tĩnh thấy rất hồi hộp. Từ trước cô đã để ý thấy mấy người trong tổng công ty đếu không mặc đồng phục, vì thế ngày đầu tiên đi làm, cô lựa một bộ váy công sở mà bình thường vẫn tiếc rẻ không dám mặc, chải đầu gọn ghẽ, rồi bắt xe buýt đi làm. Sau khi đến bộ phận Nhân sự trình diện, các đồng nghiệp dẫn cô đi lĩnh thẻ ra vào và một số vật phẩm văn phòng, sau đó đưa cô đến bộ phận Kế hoạch. Xuyên qua một văn phòng với không gian mở, không như lần trước cô đến, bây giờ các chỗ trống đều đã lấp kín người, đằng sau một chiếc máy tính trong từng ô nhỏ kia đều là một người đang bận rộn.

Thịnh Phương Đình đang bận nghe điện thoại, nhìn thấy người của bộ phận Nhân sự dẫn Đàm Tĩnh đến, anh liền gật đầu ra hiệu đã biết rồi. Đồng nghiệp ở bộ phận Nhân sự về trước, Đàm Tĩnh ngồi lại một mình trong văn phòng của Thịnh Phương Đình, vẫn còn cảm thấy hơi lo lắng. Thịnh Phương Đình nghe xong điện thoại, mới cười nói với cô: “Xin lỗi nhé, vừa nãy có cuộc điện thoại rất quan trọng, không tiện bỏ máy để chào cô.”

Đàm Tĩnh rụt rè: “Không sao ạ, Giám đốc Thịnh.”

“Nào, chúng ta ra ngoài đi, để t giới thiệu cô với mọi người.”

Đàm Tĩnh đi cùng Thịnh Phương Đình ra phía khu văn phòng với không gian mở bên ngoài, Thịnh Phương Đình vỗ tay ra hiệu, tất cả ngẩng đầu lên, Thịnh Phương Đình liền giới thiệu tên và chức danh của Đàm Tĩnh, mọi người đếu vỗ tay hoan nghênh cô. Đàm Tĩnh chưa từng trải qua chuyện này bao giờ, chỉ biết cúi đầu nói: “Sau này xin mọi người quan tâm chỉ bảo.” Thịnh Phương Đình chỉ vào một ô nhỏ rồi nói với Đàm Tĩnh: “Đây là chỗ làm việc của cô.”

Đàm Tĩnh hết sức lo lắng, tuy các đồng nghiệp có vẻ rất thân thiện, nhưng ai nấy đều lập tức bắt tay vào việc của mình, chẳng ai ngẩng đầu lên nhìn cô thêm một lần nào nữa, không khí bận rộn thế này thì khiến cô thấy lo lo. Ô vuông mà cô ngồi làm việc sạch như lau như li, ngoài chiếc máy tính ra, không thấy thứ gì khác nữa, bởi nó quá sạch sẽ nên Đàm Tĩnh chỉ dám rụt rè tiến lại gần. Thịnh Phương Đình là người rất chu đáo, biết cô chưa quen với môi trường này, bèn nói: “Ngày mai cô có thể đem một số đồ dùng cá nhân đến đây, ví dụ cốc hay gì đó…”

Đàm Tĩnh phát hiện thấy trong các ô phía trước phía sau, bên trái bên phải, đều chất đống đủ các thứ đồ trên bàn. Ngoài cốc uống nước ra còn có chậu cây cảnh nhỏ, tập tài liệu, ống đựng bút, giấy nhớ…Xem ra mỗi ô vuông này là một không gian riêng của từng người.

Thịnh Phương Đình lại gọi một đồng nghiệp đến: “Lily, cô qua đây một chút.”

Cô Lily đó trông giống hệt những nhân viên công sở ưu tú trên ti vi, mặc một bộ đồ công sở rất phù hợp, trang điểm nhẹ nhàng đẹp mắt, tóc thả ngang vai gọn gàng, nụ cười cô thân thiện: “Giám đốc Thịnh.”

“Đàm Tĩnh, trợ lý hành chính mới đến, đây là Lily, thư ký của phòng chúng ta, cô ấy sẽ giúp cô làm quen với công việc.”

Đàm Tĩnh vội vàng chìa tay ra bắt: “Chào cô!”

“Chào cô.” Lily chỉ nắm hờ vào ngón tay cô, nhưng nhìn nụ cười, hẳn không ai thấy được dấu hiệu gì của sự thờ ơ đó.

Thịnh Phương Đình rất bận, sau khi gửi cô cho Lily liền quay về phòng làm việc của mình. Lily kêu Đàm Tĩnh mở máy tính ra, đăng ký một hòm thư nội bộ, rồi nói với cô: “Phần lớn công việc đều trao đổi qua email, cô tự lấy một cái tên tiếng Anh đi, rồi đặt luôn làm địa chỉ email.” Đàm Tĩnh không có tên tiếng Anh, Lily liền đặt giúp cô một cái tên là Helen, nói như vậy thuận tiện mà lại dễ nhớ.

Thế là Đàm Tĩnh trở thành Helen của bộ phận Kế hoạch, trong cả công ty Thánh Mỹ tại Trung Quốc có tất cả sáu người tên Helen. Công ty Thánh Mỹ còn có văn phòng ở các nước Mỹ. Nhật bản, Canada…, gộp lại thì người tên Helen lại càng nhiều. Ngày đầu tiên đi làm của Đàm Tĩnh trôi qua trong bối rối, công ty có cả một hệ thống xử lý công việc độc lập, hơn nữa hồi Đàm Tĩnh còn đi học vẫn dùng office 97, bây giờ đã là office 2010 rồi. May mà Đàm Tĩnh cần mẫn chịu khó, thấy Lily có vẻ rất bận, cô không dám thường xuyên làm phiền cô ta, bèn ghi lại tất cả những vấn đề gặp phải vào một tờ giấy. Ăn cơm trưa xong, cô cầm tờ giấy đi thỉnh giáo Lily. Lily thấy rất nhiều kiến thức thông thường cô cũng không biết, trong lòng vừa nực cười, vừa ngạc nhiên, thầm nghĩ, con người kiêu ngạo như Thịnh Phương Đình sao lại cho phép bộ phận Nhân sự lôi đến một bảo bối thế này chứ, có điều vì nể mặt, cô ta vẫn phải hy sinh thời gian uống cà phê kiên nhẫn giảng giải cho Đàm Tĩnh.

Đến buổi chiều, trong hòm thư chung của công ty đã có thư của Helen ở bộ phận Kế hoạch. Lúc nhận được mail đó, Đàm Tĩnh rất xúc động, mở ra xem thì thấy đó là kế hoạch khuyến mãi tại Trung Quốc mà bộ phận Thị trường đã xác nhận lần cuối, chỉ riêng các bảng biểu trong file đính kèm đã có đến hơn hai mươi cái, Đàm Tĩnh xem đến hoa cả mắt vẫn không hiểu được mấy bảng biểu đó viết gì, cũng may không ai đến hỏi cô về những thứ liên quan tới bức thư ấy. Thoắt đã đến giờ tan làm mà Đàm Tĩnh thấy mình vẫn chưa làm được gì.

Các đồng nghiệp lục đục rời khỏi phòng làm việc, trong khi cô vẫn còn mấy vấn đề liên quan đến phần mềm máy tính chưa hiểu rõ, vì thế cô cứ ngồi nguyên một chỗ chăm chỉ nghiên cứu. Không biết từ lúc nào, cả văn phòng đã về hết, cũng không có ai bật đèn, chỉ có ánh sáng từ chiếc màn hính phía trước chiếu vào mặt cô.

Khi Thịnh Phương Đình bước ra khỏi phòng làm việc, anh nhìn thấy ngay cảnh này. Trong văn phòng tối đen, chỉ có chút ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên mặt Đàm Tĩnh, vẻ mặt cô nghiêm túc và chân thành, dường như trước mặt cô không phải chiếc màm hình máy tính bình thường mà là một bức tượng Phật vậy. Sau một ngày làm việc, mái tóc buộc bằng dây chun của cô đã bắt đầu xõa ra, trong ánh sáng yếu ớt trông càng thêm lòa xòa, nhưng lại có vẻ trẻ trung hơn bình thường. Cô gí mắt vào màn hình, dường như không hề biết những người khác đã về hết. Thịnh Phương Đình bất giác tiến đến gần cô, hỏi: “Sao cô vẫn chưa về?”

Đàm Tĩnh giật bắn mình, đến khi nhận ra đó là Thịnh Phương Đình, cô mới rụt rè đáp: “Có mấy cái mail đọc không hiểu, nên tôi quên khuấy cả giờ giấc.”

Thịnh Phương Đình nhìn một loạt CC ở phía sau bức thư, nói: “Cái này cô xem qua là được rồi, cái này phải trả lời, cái này không cần.” Anh chỉ bảo cho Đàm Tĩnh rất nhanh, chẳng mất chốc đã xử lý hết mail trong hòm thư. Đàm Tĩnh không quen với hệ thống xử lý công việc của công ty, anh lại giải đáp những vấn đề Đàm Tĩnh ghi trên giấy, rồi nói với cô: “Hôm nay đến đây thôi.”

“Cảm ơn Giám đốc Thịnh.” Đàm Tĩnh thầm lấy làm biết ơn, tuy mới làm việc với nhau một ngày nhưng cô đã nhận ra Lily chỉ khách sáo ngoài mặt, bởi thế cô ngại không dám suốt ngày làm phiền cô ấy, còn những đồng nghiệp khác thì lại càng không quen. Tuy Thịnh Phương Đình chưa giải đáp hết mọi thắc mắc của cô, nhưng mấy vấn đề chủ yếu cô không hiểu trong công việc đều đã được anh chỉ bảo rõ ràng rồi.

“Nhà cô ở đâu, tôi có thể tiện đường đưa cô về nhà.”

Thấy Đàm Tĩnh có phần do dự, Thịnh Phương Đình nói: “Tôi biết cô có rất nhiều vấn đề không hiểu, nên định đưa cô về nhà, nhân tiện giải đáp luôn thắc mắc cho cô.”

Cuối cùng Đàm Tĩnh bèn nhờ anh đưa ra bến tàu điện ngầm số năm. Sáng nay cô mới phát hiện ra, đi xe buýt không hợp lý bằng đi tàu điện ngầm, bởi đi xe buýt phải đợi mấy chuyến mới đến. Khi cô đi cùng Thịnh Phương Đình xuống tầng để xe, vừa lúc bắt gặp Thư Cầm. Tiếng giày cao gót cộc cộc của Thư Cầm vang vọng trong bãi đỗ xe, nghe rất kêu. Xe của cô lại đỗ ngay cạnh xe Thịnh Phương Đình. Nhìn thấy Thịnh Phương Đình và Đàm Tĩnh, cô chào rất tự nhiên: “Giám đốc Thịnh.”

“Giám đốc Thư, tan làm rồi à?”

“Vâng, hẹn gặp anh ngày mai.”

“Hẹn gặp lại ngày mai.”

Thư Cầm lái chiếc xe màu đỏ, cô quẳng túi xách lên ghế phụ, rồi khởi động xe, trong tiếng máy xe kêu u u, cô lùi xe ra khỏi chỗ đỗ rồi đi thẳng. Đàm Tĩnh thấy một loạt các động tác của Thư Cầm hết sức thành thạo, điêu luyện và sành điệu, giống hệt các nữ nhân vật chính trong phim, nhưng cũng không nghĩ gì nhiều. Thịnh Phương Đình thì lại nghĩ, nụ cười của Thư Cầm vừa nãy ẩn chứa rất nhiều hàm ý. Có lẽ chuyện điều Đàm Tĩnh lên tổng công ty làm việc đã khiến cho Thư Cầm hiểu lầm, bây giờ lại để cô ấy bắt gặp mình và Đàm Tĩnh tan làm cùng nhau, lần này cô ấy nhất định càng hiểu lầm hơn. Có điều anh quyết định tạm gác chuyện này qua một bên.

Ở trên xe, Thịnh Phương Đình giới thiệu qua với cô nội dung công việc của trợ lý hành chính bộ phận Kế hoạch, cho cô biết những chuyện nào phải bảo đảm hoàn thành, những email nào không cần trả lời, những công việc gì có thể giải quyết sau. Đàm Tĩnh cảm kích nói: “Tôi chẳng biết gì cả, làm phiền anh nhiều quá.”

“Thực ra tất cả những sinh viên sắp tốt nghiệp đều như thế cả, tôi đoán chắc Lily cũng tưởng cô là sinh viên sắp tốt nghiệp, chắc cô ấy sẽ thông cả thôi.”

Đàm Tĩnh không nói gì, môi trường làm việc này hoàn toàn mới, mọi người đều lịch sự với nhau, lần này cô không chỉ đổi một công việc mới mà còn đổi cả một đẳng cấp, những người ở đẳng cấp này, tuy rất lịch sự, rất khách khí, nhưng thực ra đều rất xa lạ. Cô nhớ đến Giám đốc Thư vừa gặp khi nãy, cô ấy mới là người phù hợp với nơi đây, thoáng nhìn đã thấy thông minh nhanh nhẹn.

Có điều, cô sẽ cố gắng, bởi cô cần công việc có lương cao như thế này, cô cần phải chữa bệnh cho Bình Bình. Nhớ đến bệnh của Bình Bình, cô lại nhớ ra tuần sau có hẹn Nhiếp Vũ Thịnh. Hôm đó đúng vào giờ làm, vốn cô có thể đổi ca, nhưng bây giờ từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, không có cách nào đổi ca cả, chẳng lẽ vừa làm được mấy ngày đã xin nghỉ? Bản thân còn đang trong thời kỳ thử việc, những đồng nghiệp khác sẽ nghĩ về cô thế nào? Hơn nữa đi gặp Nhiếp Vũ Thịnh, đối với cô, thật đúng là nhiệm vụ khó hoàn thành.

Nhưng chỉ lát sau cô đã không cho phép mình nghĩ nữa, tất cả mọi khó khăn đều sẽ qua đi, bây giờ cô sẽ đi đón Bình Bình về nhà, rồi nấu cơm cho con ăn. Dù thế nào chăng nữa, cuộc sống cũng vừa lóe lên một tia hy vọng, cô lạc quan nghĩ, tốt hơn nhiều so với trước đây rồi.

Đón con xong, cô đưa con đi mua thức ăn, trên đường đi cậu bé kêu đói, cô lại bỏ hai tệ mua bánh trứng gà ở chợ cho con ăn. Cô biết Bình Bình ăn xong bánh trứng gà cũng no rồi, vì thế chỉ mua hai món ăn. Giờ này thức ăn ở chợ đều đã ôi nên khá rẻ, đằng nào cũng chỉ làm cho người lớn ăn, có qua quýt một chút cũng không sao.

Tôn Bình không trèo được cầu thang nên cô phải cõng con trên lưng, còn tay xách đồ lên gác, vừa dừng lại vừa thở hổn hển, đã nghe thấy tiếng Tôn Bình vang lên trên vai mình: “Bố ở nhà!”

Quả nhiên trong nhà có người, bởi cửa chống trộm không đóng., cửa gỗ cũng chỉ khép hờ. Tim Đàm Tĩnh đập thình thịch, phần vì vừa mới trèo cầu thang, phần vì mấy câu Tôn Chí Quân nói lần trước khi ra khỏi nhà. Cô lo rằng anh ta sẽ gây sự cãi nhau với mình trước mặt con, sẽ lại toang toác không biết giữ mồm giữ miệng. Bây giờ cô chỉ hy vọng Tôn Chí Quân đã say khướt, như thế còn đỡ hơn, ít ra anh ta sẽ không cãi nhau với cô.

Cô đẩy cánh cửa đang khép hờ, rồi khom người xuống, Tôn Bình từ trên lưng cô tụt xuống, nói: “Bố uống say rồi.”

Quả nhiên, Tôn Chí Quân đã ngủ mê mệt trên ghế sofa, không biết trời trăng gì nữa, cũng may chưa bị nôn tí nào. Đàm Tĩnh xua tay với con trai, Bình Bình liền ngoan ngoãn đi vào phòng ngủ. Cô mở cửa sổ cho thông gió, mới phát hiện ra đĩa mầm đậu để bên cửa sổ đã bị thối. Mấy hôm nay bận quá, không có thời gian tưới nước, nên mầm đậu đã héo khô hết cả. Cô đổ mầm đậu vào sọt rác, rồi rửa đĩa, đi ra phòng khách thấy Tôn Chí Quân vẫn say bí tỉ, mùi rượu nồng nặc, chắc hẳn không thể tỉnh dậy ngay được, nên cô lại vào bếp nấu cơm.

Lúc vo gạo, cô hơi ngập ngừng, nhưng rồi vẫn lấy hai bát gạo. Dù Tôn Chí Quân không ăn thì ngày mai cô cũng có thể hâm lại ăn. Đặt nồi cơm xong, cô bắt đầu rửa rau, xào thức ăn, đến khi ăn xong bữa tối thì cũng đã hơn tám giờ, cô đi tắm cho Bình Bình rồi lại rửa bát, rửa xong bát quay ra, đã thấy Bình Bình ngủ say sưa.

Cô quá mệt mỏi và buồn ngủ, tắm xong cũng đi ngủ luôn. Vừa chợp mắt chưa được bao lâu, bỗng nhiên cô nghe thấy có tiếng động trong phòng khách. Lần trước Tôn Chí Quân say rượu đã ngã từ trên sofa xuống, nên cô lo lắng mò dậy, mở của ra ngó, thấy Tôn Chí Quân đang ngồi trên bàn ăn cơm, anh ta chan canh vào cơm húp sùm sụp. Đàm Tĩnh định quay trở lại giường, bỗng nghe thấy anh ta nói mà đầu còn không buồn ngẩng lên: “Cô ra đây, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Đàm Tĩnh sợ làm con thức giấc, cô nghĩ ngợi giây lát rồi đóng cửa phòng lại, bước đến bên bàn, hỏi: “Chuyện gì?”

“Lần này bị bắt giam, tôi cũng mất cả việc, nợ cờ bạc vẫn chưa trả được, không chừng vài ngày nữa người ta sẽ tìm đến đây, cô đưa Bình Bình tạm lánh đi.”

Đàm Tĩnh không ngờ anh ta lại nói ra những lời như vậy, cô ngây người một lát rồi hỏi: “Rốc cuộc anh nợ người ta bao nhiêu tiền? Tại sao người ta lại tìm đến nhà?”

“Chẳng phải đã nói với cô rồi đó sao? Hai vạn!” Tôn Chí Quân nhếch mép, “Lũ chó đó việc gì cũng dám làm, không chừng sẽ hắt sơn đỏ vào cửa nhà mình, nói chung đến lúc đó cô đừng sợ là được.”

Đàm Tĩnh nén giận: “Rốt cuộc anh đã gây ra chuyện gì ở bên ngài hả? Không cờ bạc thì không chịu được ư? Nhỡ may người ta tìm đến nhà thật, hàng xóm láng giềng sẽ nói gì? Chủ nhà sẽ nghĩ thế nào? Cái nhà này vừa tốt vừa rẻ, nếu chủ nhà sợ phiền phức, không cho chúng ta thuê nữa, thì anh bảo tôi đi đâu tìm nhà bây giờ?”

Tôn Chí Quân hừ một tiếng, đặt cạch cái bát xuống: “Vậy cô đưa cho tôi tiền trả nợ đi!”

“Tôi không có hai vạn.”

“Thế thì nói làm gì, cô dẫn con tạm lánh vài ngày, lũ người đó không tìm thấy tôi, sẽ phải chịu thôi.”

Đàm Tĩnh tức quá, liền ngồi phịch xuống bên bàn, không nói câu nà

“Hối hận rồi à? Chồng cô là vậy đấy, ai bảo cô lấy tôi!” Tôn Chí Quân lại đom một bát cơm nữa, rồi đổ tất cả chỗ thức ăn còn lại vào bát, trộn hết lên ăn tiếp: “Bây giờ cô đi tìm thằng họ Nhiếp đó vẫn còn chưa muộn đâu.”

“Tôi không còn gì với Nhiếp Vũ Thịnh cả, sao lúc nào anh cũng nhắc đến anh ta thế?”

“Ngày nào cô cũng tơ tưởng đến nó, lại không cho phép nhắc đến nó à?”

“Ai ngày nào cũng mơ tưởng đến anh ta?”

“Ồ, còn chối à? Cô có chối tôi cũng biết cô ngày nào cũng tơ tưởng đến nó. Hay cô tìm nó đòi hai vạn tệ, trả nợ cho tôi đi, tôi đảm bảo sau này sẽ không nhắc đến nó trước mặt cô nữa.”

Đàm Tĩnh nói: “Tôi không thể đi tìm Nhiếp Vũ Thịnh đòi tiền được.”

“Đương nhiên là cô không thể đi rồi, sao cô không xem lại xem bây giờ mình ra sao, thằng họ Nhiếp đó còn thích được cô không?”

Đàm Tĩnh đứng lên, mệt mỏi im lặng đi vào phòng ngủ, lại nghe thấy Tôn Chí Quân cười nhạt sau lưng: “Cô không đi, tôi đi.”

Đàm Tĩnh quay phắt lại, trừng mắt nhìn anh ta: “Anh muốn làm gì?”

“Cũng chẳng làm gì cả, thằng họ Nhiếp đó đầy tiền, theo nó đòi hai vạn tệ tiêu, chắc đơn giản thôi đúng không?”

“Anh dựa vào cái gì mà đòi tiền Nhiếp Vũ Thịnh?”

“Không liên quan đến cô.”

Cuối cùng, Đàm Tĩnh cúi đầu nói: “Xin anh đấy.”

“Xin tôi à? Để tôi suy nghĩ đã. Nhưng mà sợ không trả được, cũng chẳng còn cách nào.”

Đàm Tĩnh nhẫn nhịn: “Chuyện nợ nần, để tôi tìm cách.”

“Được, tôi chờ tin của cô đấy. Không cần biết cô có tìm thằng họ Nhiếp đó hay không, chỉ cần cô đưa cho tôi hai vạn trả nợ, tôi đảm bảo sẽ không làm chuyện gì khiến cô không vui nữa.”

Sau khi trở vào phòng ngủ, Đàm Tĩnh nhìn Bình Bình đang ngủ say, không khỏi thở dài. Cô không biết những lời Tôn Chí Quân nói là thật hay giả, nhưng chuyện anh ta nợ tiền người ta cũng không phải lần đầu. Lúc đầu, cô còn trả nợ hộ anh ta mấy lần, nhưng về sau, biết đó là một cái thùng không đáy, nên cô không chịu đưa tiền cho anh ta cất nữa. Thế nhưng bây giờ dường như anh ta càng ngày càngằng chân lân đằng đầu, thậm chí bắt đầu dùng Nhiếp Vũ Thịnh để uy hiếp cô.

Dù sao cô cũng quyết không mở mồm đòi tiền Nhiếp Vũ Thịnh thêm lần nữa. Cô đã không còn tư cách gì để đòi tiền anh nữa rồi.

Hai vạn… Cô đi đâu kiếm hai vạn bây giờ… Tuy trong sổ tiết kiệm cũng có chừng ấy, nhưng đó là tiền để dành phẫu thuật cho Bình Bình, sao cô có thể lấy số tiền đó đem lấp vào cái thùng không đáy này chứ?

Trong mâu thuẫn và lo lắng, Đàm Tĩnh chìm vào giấc ngủ.