Gái chơi đẳng cấp – Phần 4/5

Cũng đêm đó, gần 12 giờ khuya mà Nguyệt vẫn nằm tênh hênh trên bàn ăn, thong cẳng xuống cho Lập banh háng bú l*n miệt mài như anh thợ mộc nhỏ đang dũa, bào một khúc gỗ.

Loading...

Nguyệt thích nhìn hình ảnh Lập say sưa với l*n nàng. Khuya, tĩnh mịch như tờ. Tiếng xe ngoài đường cũng vắng. Khu sang trọng này, các nhà đã yên giấc. Đèn phòng ăn đã được Nguyệt xuống một nửa. Ánh sáng mờ ảo, data dờ còn đủ soi gương mặt thơ ngây của Lập, đủ cho Nguyệt ngất ngây với cái sướng lãng mạn, chập chờn như bóng ma.
Nó chập chờn vì Nguyệt không biết rồi sẽ có gì xảy ra. Sao đêm nay chồng nàng không về? Chưa khi nào Đoàn bỏ nhà đi khuya như thế mà không cho nàng biết. Và đằng kia, sau cánh cửa phòng, Tuyết đang bắt ghế ngồi “thượng hạng” xem Lập trổ tài với giai nhân. Tuyết xem như xem show, hay lại cũng xem để lòng hờn ghen? Vì như Tuyết nói:
– Không biết sao con cũng yêu Lập quá. Yêu hơn Fred nữa.
Nguyệt không muốn đưa Lập vào phòng. Nàng muốn cảnh trữ tình này diễn ở đây, một là thay đổi không khí, hai là nàng muốn cho Tuyết tận mắt nhìn thấy. Hình như làm thế Nguyệt được hả cơn ghen? Nguyệt hoàn toàn không biết nãy giờ, Đoàn về, đang âm thầm đứng sau tủ lạnh, hé mắt nhìn. Lúc chiều, chàng vội vã rời phòng, lái xe như bay, ra biển, cầm chai bia, uống một mình, là chàng cạhy trốn cảnh con trai riêng chàng đang đ* vợ chàng.
Thà là một cậu bé khác. Đằng này, giọt máu riêng của Đoàn đang ôm đ* thiết tha, ngây ngất Nguyệt. Có cái gì làm lòng chàng quặn thắt. Đã chạy trốn, lúc trở về, cảnh đó lại vẫn diễn ra, còn độc đáo, hấp dẫn hơn. Đó là Đoàn mất đi dịp nhìn cảnh Lập đ* Tuyết hai cái thần sầu. Hai đứa cùng ra trong nhau đến gần cả tiếng. D9oàn vẫn đứng im lặng. Vẫn vì tư cách một người có học, Đoàn che liêm sỉ, câm nín, tiếp tục “trả tự do” cho Nguyệt, như đã hứa. Nghĩ cho cùng, chàng cũng chẳng biết nói gì? Rầy mắng thằng Lập? Hay ghen tương với Nguyệt? Cả hai người này chẳng có lỗi gì cả. Nguyệt đã lơ cho chàng là đại phúc rồi. Nguyệt không làm nổ tung cái nhà này khi nghe thằng Lập chào Đoàn: “Ba, ba nhớ con không? Con là Lập, con bà Hường-Phạm thị Ngọc Hường”. Vì chính nàng cũng không đàng hoàng, đẹp đẽ.
Tội của người lớn, sao lại đổ vào cho bé Lập? Nó đang bú không ngừng nơi l*n đầy lông nâu đen của Nguyệt. Mắt Nguyệt không rời mặt thằng bé dù nàng đang tuyệt cùng sung sướng. Sướng đến có thể nổ tung l*n mà chết. Hai bàn tay nàng đang bóp, vò hai trái vú nhuyển nhừ. Có khi lại đưa xuống bụng, ngang roan, đè xuống, giảm bout những lượn sóng rung rinh, khi lưỡi và môi thằng Lập mút mạnh hột le. Bằng giọng mơ màng, tiếng Nguyệt khẽ rên:
– Con trai ơi, cả tiếng đồng hồ rồi. Mom tê cứng hết tay chân, mình mẩy, để chống lại những cơn sướng tuyệt đỉnh. Bao nhiêu lần nữa thì Mom được phép ra, hả con trai?
Cũng là Nguyệt, mà sao đôi khi Đoàn chợt thấy như chính Hường nằm đó! Câu hỏi: “Ai huấn luyện Lập trở thành cậu bé rành chuyện người lớn ở phòng the?” hiện lên, văng vẳng bên tai Đoàn. Rồi hình ảnh cậu bé Hưng bú l*n Hường khi chàng đến nhà Hường, hiện lên. Chàng thấy Lập biến thành Hưng, Nguyệt biến thành Hường. Thần trí Đoàn hoang mang, lẫn lộn, như người đi giữa hoả mù của tội lỗi. Chàng đang sa hoả ngục để trả hết tội chàng đã tư tình với Hường gần một năm tại phòng mạch.
Cái giá đắt đến thế sao? Chàng vẫn cấp dưỡng nuôi nấng bé Lập. Dư thừa là đằng khác. Có gì sái với lương tâm đâu. Hay nghiệp số của Đoàn phải chịu đau đớn như thế? Ngoài kia, Nguyệt càng lăn lộn rên la, bé Lập càng xổ tài tuyệt luân ra phục vụ, lòng Đoàn càng nát ra trăm ngàn mảnh. Nguyệt cất giọng:
– Con trai ơi! Hình như gần một tiếng rồi. Không đàn bà nào chịu nổi đâu. Mom đã phân tán thần trí khắp bốn phương, để không cảm thấy môi và lưỡi Lập đang hoành hành l*n Mom. Mà… cũng… lại… được, con ơi! Nghe này, Mom đang… ra đó. Phải nuốt cho hết nhen!
Nguyệt ểnh cái mu l*n lên cao trên không trung. Thằng Lập ngước môi theo. Nàng rung như lau say trước gió. Miệng hú rất nhỏ mà nghe vang động cả căn phòng. Rồi… rơi phịch xuống một cái, làm mặt bàn rung theo, ly tách khua rào rào. Nguyệt chết lửng đi mấy giây như người chết chìm vừa được vớt từ dưới sông. Vì tóc tai, mình mẩây ướt đẫm mồ hôi. Lập cứ tỉnh táo liếm cho hết nước l*n Nguyệt đã ứa ra. Nó nuốt thật ngon lành như con chó Fox uống sữa đã cạn.
Hình ảnh đó thật đẹp, thật dâm data, lãng mạn. Nó đã làm cho bé Tuyết đằng kia cũng hứng theo và ra đầm đìa trên hai ngón tay. Nhưng Lập đã làm cho bác sĩ Đoàn nhăn mặt đau đớn gần như khóc. Biết là Lập và Nguyệt nghỉ giải lao, bác sĩ Đoàn bước ra, mở tủ lạnh lấy chai bia.
– Ba, ba đi đâu giờ này mới về? Lập kính trọng hỏi.
Đoàn không quay lại, cứ đứng như thế, mở bia, nốc.
– Kìa mình, Lập hỏi sao mình không trả lời? Nguyệt nói.
– Anh có đi đâu đâu. Nãy giờ anh vẫn đứng sau tủ lạnh.
– Anh thấy hết hai đứa em “phục vụ” nhau?
Nguyệt chanh chua hỏi chồng như thách thức.
– Đúng, anh thấy hết. Anh không nhảy xổ vào can ngăn vì anh đã trout hứa trả tự do cho em.
– Nhưng tại sao anh phải can ngăn?
– Vì Lập là giọt máu riêng của anh.
– Việc đó đâu có can dự đến em?
– Nếu em muốn bảo thế, cũng được. Em với Lập thì không chút gì liên hệ, cả về máu mủ lẫn quen biết. Tấn bi kịch do anh “viết” tưởng đã được mở màn trình diễn, trời đất mãnh liệt, hung tàn thật. Anh còn biết em đang yêu Lập ghê gớm. Yêu đến muốn lấy Lập làm chồng từ ngày mai. Cho nên…
Đoàn cầm chai bia quay lại nhìn Nguyệt nằm mỉm cười trầm tĩnh. Cái cười trịch thượng của kẻ cả. Đoàn tiếp:
– Cho nên… anh chỉ xin em có một điều: đừng bao giờ cho các con anh biết Lập là con riêng của anh.
– Để làm chi? Anh, em, phải cho chúng nó nhìn chớ.
Nguyệt mỉa mai, chanh chua nói thế. Đoàn tiếp:
– Vì anh không muốn các con anh khinh khi cha nó đã ngoại tình, mà dấu em suốt 13 năm. Và, cũng không muốn chúng nó khinh em muốn lấy con anh làm chồng.
Nguyệt ngồi day, ôm cứng Lập vào lòng, hôn ở tóc nó mấy cái, rồi nàng cười như điên một lần nữa giống hồi chiều. Nàng cười mà nghe não nùng như tiếng khóc. Bởi lâu nay giao du với khá nhiều kép nhí, Nguyệt chưa từng yêu ai như yêu Lập. Éo le thay, Lập lại là con riêng của chồng nàng. Tại sao sự éo le đắng cay đó lại rơi ngay vào đời nàng? Giữa lúc nàng muốn dừng lại, không còn muốn phiêu lưu nữa với những cuộc tình lẻ tẻ.
Hai tay Nguyệt vẫn ôm bé Lập. Làm như buông ra, Lập sẽ vĩnh viễn không còn với nàng nữa. Thằng Lập ngước lên nhìn Nguyệt. Cặp mắt nó tội nghiệp như đứa trẻ hỏi mẹ: “Rồi bây giờ làm sao đây?” Lập hỏi. Đoàn cứng họng. Chàng chẩm rãi bước vào buồn ngủ. Ở đây Nguyệt trần truồng, Lập trần truồng, dắt nhau vào phòng của Chính. Nguyệt bật đèn lên, Lập hỏi ngay:
– Ủa, hình ai giống anh Chính quá vậy?
Nguyệt giật mình cầm tay Lập hỏi ngay:
– Sao Lập biết anh này?
– Tuần rồi dì Hải dẫn ảnh tới chơi với mẹ Lập, rồi…
– Rồi sao, Lập nói đi!
– Rồi hai người đ* nhau suốt đêm.
Nguyệt nhớ lại, tuần rồi, giữ lời hứa, Nguyệt đã giới thiệu Chính cho bà bác sĩ Hải, sau khi bà này mang thằng bé 15 tuổi, người Cần Đước lại cho Nguyệt. Bà đã dẫn Chính đi hết một ngày, một đêm. Nguyệt hỏi:
– Có thực Lập thấy anh Chính đ* mẹ Lập?
– Mẹ đ* ai Lập cũng rình coi hết. Rõ ràng anh Chính này, người cao to, ngực nở, nói tiếng Bắc, đẹp trai lắm.
Thế thì đúng là Chính thực rồi! Lại một bi kịch nữa! Lại một đứa “con riêng” của Đoàn đ* người yêu của Đoàn. Nguyệt lịm đi mấy giây. Thấy lạ, Lập hỏi:
– Sao khi không chị buồn quá vậy? Bộ anh Chính này cũng là bồ chị hả?
Lập thơ ngây hỏi. Nguyệt nhìn Lập thật lâu, rồi nhìn tấm chân dung của Chính trên tường. Hai giọt máu này của Đoàn giống như khuôn đúc. Nguyệt trả lời thật nhỏ:
– Không, Chính là con của chị.
Lập mơ hồ hiểu Chính là con của Nguyệt, mà không hiểu rằng nó với Chính là an hem. Cũng như Lập không biết mình là em ruột của Tuyết. Lập vẫn còn cái tính ham chơi. Thích là làm, không thì thôi. Hoàn toàn không suy nghĩ. Thằng Lập nằm gác chân qua người Nguyệt, tay vâh vê núm vú Nguyệt, mà mắt nhìn khơng rời tấm hình của Chính, rồi chợt nói:
– Cái nhà này vui thiệt. Lập gặp hai người đàn ông, cả hai đều là bồ của mẹ Lập. Bồ bà già thì nhiều lắm. Mà chỉ có mỗi anh Chính là đẹp trai nhất, và làm tình cũng hay nhất.
– Bộ Lập có thấy à? Nguyệt hỏi.
– Bà già đ* ai, Lập cũng xem từ đầu chí cuối. Riêng anh Chính này, mẹ Lập mê nhất, khen nhất…và còn hẹn Chính tiếp tục đến gặp bà nhiều lần nữa…
Nó nhớ cuối tuần trước, dì Hải chở Chính lại giới thiệu:
– Đây là Chính, sinh viên y khoa nội trú. Tài nghệ thì chị khỏi cần trình bày. Hường cứ nhập cuộc sẽ thấy. Chị mới bị Chính cho đo ván trong Hotel hết hai lần. Còn kia là chị Hường, bà chủ tiệm thời trang phụ nữ THE PAIRS GIRL. Chính ở đây chơi. Chừng nào muốn về, bấm pager, chị lại đón. Bye!
Bà Hải thích làm “nghề” môi giới. Không phải làm để ăn tiền, mà thích các bạn bè của bà đều phải hư đốn như bà, để bà có phe, và đỡ mặc cảm. Tiếng xe bà Hải chạy xa. Hường vẫn ngồi đó ở ghế salon đối diện với Chính. Dĩ nhiên Hường thấy Chính giống một người trong đời nàng, đã ngủ với nàng, đã cho nàng cái bào thai, và hiện vẫn cấp dưỡng nàng thật dồi dào. Hường tuyệt nhiên không hỏi lai lịch của Chính. Nàng pha hai ly café sữa. Một cho nàng, một cho Chính, rồi mở tủ lấy hộp bánh mì, mời.
Chính ngây ngất với nhan sắc sắc sảo, sầu mộng của Hường, nhất là bộ tóc nhiều và đen, và bộ vú nhọn, đứng tự nhiên không cần xú chiêng. Giọng Bắc Hà nội của Hường nói như haut, khoan thai, rõ chữ. Trầm mà nghe lanh lảnh, như xoáy vào lòng:
– Sau này anh Chính sẽ ra bác sĩ?
– Vâng, Chính đang cố. Không biết có được không.
– Cố thì phải được chứ. Đẹp trai như Chính thì lắm cô theo?
– Vâng, nhưng ông giời bắt Chính có máu mê đàn bà lớn tuổi. Lớn tuổi mà phải đẹp và quyến rũ như chị Hường…
Dù dày dạn lắm, nghe Chính nói câu nịnh đầm như thế, Hường cũng đỏ mặt, hơi cúi xuống, đan các ngón tay vào nhau. Không phải đây là lần đầu nàng được đàn ông khen về nhan sắc. Nhưng giọng của Chính sao nó cũng giống giống giọng của người đang cấp dưỡng cho nàng đến thế!
– Nhà khách đẹp thế này, chắc phòng ngủ của chị Hường cũng đẹp lắm nhỉ?
– Muốn thấy không? Hường hỏi.
– Chị có cho phép không?
Hường đứng day, đưa tay cầm tay Chính, đỡ chàng đứng day, đưa vào phòng ngủ. Đây là nơi “hành quyết” không biết bao nhiêu những chàng trai nhỏ tuổi. Đây là nơi làm chết ngất những cậu bé 15, 16 nên Hường trang hoàng thật sang trọng, mỹ thuật. Bước vào, Chính đã có ngay cảm giác dâm dật, mời mọc. Khỏi cần Hường giải thích, nhìn cái giường Ý hình tròn màu đen lacquer, trên trần nhà có tấm gương soi thật lớn. Chung quanh tường đều kiếng màu. Máy lạnh chạy 24/24. Nhạc tiền chiến phát ra nhè nhẹ những bản như Giọt mưa thu, Buồn tàn thu… của Văn Cao.
Không khí phòng ngủ như thế, đủ để Chính đoán được dâm tính của Hường rào rạt đến đâu. Hường nhìn Chính, hỏi:
– Anh thấy sao?
Chính hít một hơi thở đầy lồng phổi để hưởng mùi trầm hương đắt tiền đang toả ra khắp phòng. Chàng nhìn quanh một thoáng, rồi nhìn dung nhan Hường, im lặng, môi mím mím.
– Tâm hồn Hường chắc lãng mạn lắm nhỉ?
Chính không gọi “chị” nữa, mà nhảy phóc gọi người đẹp bằng tên. Hai tay chàng nắm cứng đôi bàn tay ngọc của Hường. Chính đối diện, nhìn thẳng, thật gần. Dung nhan Hà Nội của hường cũng thu hút, quyến rũ mãnh liệt hơn những người đàn bà chàng đã ngủ qua. Mặn mà, sầu mộng, hoang vu như một rừng thông đứng gió. Trầm lắng như hồ thu buổi chiều. Hường im lặng. Trái với mọi lần, hễ đưa một kép nhỏ vào đây, nàng tung tăng, lăng xăng, nói cười dạn dĩ, làm chủ tình hình. Còn bây giờ, nàng như cô dâu đêm tân hôn. Không phải Hường đang đóng kịch. Mà, nàng thực sự bị khớp hồn. Tim rung động trước một Chính, thanh niên cao ráo, nở nang, đẹp trai và gì gì nữa đó, Hường không biết.
– Sao Chính hỏi mà em không trả lời?
Trong có năm phút, Chính đã bạo dạn gọi bà chị hơn mình những 17 tuổi bằng tên, rồi bằng em.
Một cảm giác sướng rần chạy ào từ sau cổ Hường xuống sóng long. Chưa có cậu nhí nào bạo dạn như thế. Làm như căn phòng xinh đẹp này là của Chính chứ không phải của nàng nữa. Nàng khép nép, e thẹn, ngại ngùng khi hai bàn tay nàng đang được Chính bóp mạnh. Nàng định nói cái gì đó thì bị nghẹn ngang ở cổ họng khi Chính sát vào hơn, nhìn thẳng môi nàng. Hai tay chàng nhẹ nâng trọn khuôn mặt đỏ hồng của hường. Chính nhìn nàng xoáy vào đôi mắt hạt nhãn của Hường, vào cặp môi rực lửa của Hường, và nói:
– Người đẹp thế này mà sống cô độc?
Hường im lặng. Nếu gật đầu thì Hường dối trá. Mà nói thì phải nói cho hết cuộc đời dâm dật của Hường, suốt 13 năm qua, sau khi hạ sanh Lập, nàng đã ăn nằm với trên vài trăm cậu bé. Ngoài máu dâm dật, Hường còn có căn bệnh Ái Nhi như nhiều lần nàng thú thật với Đoàn.
– Sao Chính hỏi mà em không nói?
– Im lặng là phút nói nhiều nhất. Hường ỡm ờ trả lời.
Rồi Chính sát hơn, nghiêng mặt qua một bên, hạ xuống, đáp lên cặp môi bốc lửa của Hường, keo sơn, mù mịt… Thay vì trả lời bằng tiếng, Hường đan hai tay mình sau ót của Chính, ghịch mạnh xuống cho “cuồng phong” nổi dậy, cho sóng phủ vào chân núi… cho chim rừng bay toáng lên không trung. Ngon lạ lùng, đã khát lạ lùng. Hai cặp môi dính chặt đã đành. Hai thân người cũng sát rạt vào nhau. Và, Hường nghe ở hạ bộ mình có vật cứng của Chính háp vào.
Nàng tình nguyện cầm tay Chính để lên trái ngực của mình. Chính không phải là kép nhí. Chàng đã là một young man, một đàn ông, cao ráo, vai bạnh, hai cánh tay có thể cho nàng tựa ngủ suốt đêm không mỏi, và sức làm tình, chắc phải … thâu đêm. Bàn tay kia của Chính rút, tháo sợi giây thắt long chiếc áo ngủ màu xanh dương của Hường. Hai tà áo lìa nhau, phơi trọn phía trước đẹp như tranh của Hường ra. Và chiếc áo rời khỏi vai Hường, rơi xuống thảm màu nâu đậm, bông vàng.
Chính bế xốc Hường lên, đi lại giường. Hường nằm ngoài xoài người ra, một chân co lại, mắt nhìn, đợi Chính “rat ay”.
– Nhà có ai không, ngoài em? Chính hỏi.
– Dạ không – Hường dối.
– Thế thì không cần đóng cửa. Mà có ai, anh cũng không cần.
Nói xong, Chính tự động cởi áo, rồi quần, đứng sửng nhìn tấm thân trác tuyệt, thu hút của Hường, gần năm phút.
– Sao anh nhìn em lâu quá vậy?
– Tại sao à? Tại em là tiên, không phải người phàm tục.
– Anh cũng thế. Cái gì ở anh cũng không chê được. Mà nhất là…là…Ứm, sao nó xinh và ngon thế?
Miệng nói, mà mắt Hường nhìn không rời bửu bối trắng hồng, dài thong của Chính, đang chìa ra phía trước, giật bưng bưng. Nàng nuốt nước bọt, mắt mơ màng, thèm khát.
Ngoài kia, Lập không “quay phim” từ lỗ khoá của cửa. Nó có riêng cái lỗ bí mật để quan sát từ phòng nó, thoải mái hơn, rõ ràng hơn, vì rất gần. Gần như sát một bên.
Chính ngồi xuống, đỡ một chân dài của Hường để lên đùi chàng, ngắm. Bàn tay Chính vuốt rất nhẹ nhàng, êm êm t rênda thịt trắng, mịn màng của bắp đùi, tuyệt nhiên không động nay gì tới “Ngã ba Khe Sanh” cỏ mọc um tùm.
Hường nằm đó ngắm Chính. Càng ngắm, Hường càng ngạc nhiên sao Chính giống hệt bố của Lập. Tài ác hơn nữa, Chính với Lập như hai giọt nước. Nàng có bị ám ảnh không? Không! Thế thì đây là thực, hay giấc mơ? Giấc mơ với Đoàn? Chuyện đó trôi xa rồi. Như nước chảy qua cầu đã mười mấy mùa thu. Chùm kỷ niệm đó đã héo khô, rồi rã…
Giấc mơ với Lập? Nàng vội vã “chạy trốn” không muốn nhớ tới nữa! Thế sao tự nhiên nhìn Chính mà nàng thấy Chính giống Đoàn, giống Lập? Hai bàn tay phù thuỷ của Chính đang o bế, bóp nhè nhẹ các bắp thịt da non của đùi Hường, làm chấn động cửa mình của Hường không ít. Để lôi kéo sự chú tâm của Chính, chân kia của Hường dang rộng ra cho Chính tha hồ thấy Hải cảng tình yêu.