Gái chơi đẳng cấp – Phần 4/5

Chính không thèm ngó. Chàng vẫn miệt mài với bắp đùi và bàn chân đẹp tuyệt trần của Hường. Nên hai bàn tay của Hường phải tăng cường. Nàng thoa bộ lông l*n quăn tít. Một ngón móng đỏ lên xuống cái khe đã đầy nước lóng lánh. Tiếng lách tách vang ra khi ngón đó vờn ngang trước cửa mình. Chính nhìn xuống. C*c của chàng bỗng gồng mạnh lên, đánh vào bắp đùi Hường một cái. Tức khắc, bàn tay thứ hai của Hường chụp lấy nó, bóp, nựng và thụt nhẹ cho Chính phải làm cái gì cụ thể, cho Hường sung sướng ngay tức khắc.
Chính giật ngón tay ướt nhẹp nước l*n đó của Hường, cho vào mồm, nút, mà mắt chàng thì say đắm nhìn mặt Hường đang toả máu dâm, hồng như ráng chiều mùa hạ.
– Em muốn anh nằm lên người em, và hôn môi em!
Mặt Chính ngẩn ngơ. Người thừ ra như bị khớp vía. Hường phải kéo chàng lên cho nằm trên bụng. Môi Hường táp ngay môi Chính. Dưới kia Chính lừa lừa cho đầu c*c chàng chỉa ngay cửa mình người đẹp, và nhấn vào, đ* tái tê một cái, mặc cho Hường ngâm thơ, hát nhạc tiền chiến…
Thằng Lập bị kích thích quá, thò tay xuống bóp con c*c một cái để sướng với Chính và mẹ nó. Nó thấy cặp này mới xứng đôi vừa lứa. Mọi lần, mẹ nó chỉ đè hãm một em bé thì đúng hơn. Làm sao một thằng nhỏ 14 có thể lên đ*, làm cho Hường sướng dữ dội như c*c Chính đang làm cho bà la thất thanh?
– Người ơi! Trăng đã lên cao. Bóng nguyệt soi xanh trên tường thành. Khói sương mờ toả… chinh nhân sãi ngựa xa dần. Người đã vào trong em mất rồi. Tê tái quá người ơi! Anh cứ nắc lơi lơi, thanh thản như thế, hồn em cũng phiêu du. Thế này mới trác tuyệt. Văn chương làm sao diễn tả hết cái sướng rạt rào, tê dại này hả Chính…
Tai chàng vừa nghe những gì? Chàng không nhớ. Chỉ biết có một chùm âm thanh thật mơ hồ lãng mạn có sức đẩy chàng về bồng lai, tiên cảnh, có khói mây, có hoa ngũ sắc, có muông chim ca hát. Bản Thiên thai của Văn Cao đang ngân lên. Sao bài nhạc đến đúng lúc hồn Chính đang phiêu lãng, hôn mê. Hường vận dụng các sớ gân bên trong âm hộ để bóp chặt, để “bú” khúc dồi cương cứng của Chính. Kỹ thuật này thì Chính chưa từng hưởng qua. Bác sĩ Đoàn đã “gục chết” trên hai năm cũng chỉ vì thế.
Răng Hường đang cắn nhẹ vành tai của Chính. Hơi thở nàng có chuyện chút âm thanh vuốt thông reo vào tai Chính. Đầu lưỡi, với kỹ thuật yêu đương vô địch, đang rà toàn bộ tai Chính. Nàng muốn Chính phải ngất ngư trên mình nàng, phải chết mê, phải hồn lìa khỏi xác, chẳng còn nhớ mình là ai nữa.
Thật gần, nàng càng thú vị thấy Chính từng nét giống hệt bá sĩ Đoàn và bé Lập. Sao có sự trùng hợp dị kỳ như thế, hôm nay? Nàng được Chính nắc êm đềm, như chiếc lông gà đang ngọ ngoạy ở lỗ tai, làm dậy lên ngàn cơn sướng. Rồi bất giác, vì thói quen mỗi lần đ* với các kép nhí, Hường tự nhiên buộc miệng kêu lên:
– Con trai ơi, mom thở hết nổi rồi con ơi. Sướng lạ lùng lắm.
Nghe câu nói loạn vừa rồi, Chính như con hùm đói vồ được mãng thịt ngon. Chàng ép sát hạ bộ vào l*n Hường, xoay và dũa. Lông l*n Hường dù rậm rạp, mu l*n và cửa mình của nàng cũng đồng loạt đê mê ngây ngất. Hường chưa được ai đ* dã man như thế. Vì khi c*c Chính xoay, bên trong l*n nàng bị cạ sát liên tục, đáy l*n nàng bị đầu c*c Chính “xoi moon”. Thế là nước nhờn túa ra, làm âm đạo Hường như đường mưa, chiều đông…
– Con … trai… ơi! Khiếp quá con ơi, nghe mom chết này!
Hường rướn cổ lên, cắn vành tai Chính rõ đau. Hai tay bám chật ních vai Chính. Hai chân Hường đập lên nệm giường Ý. Mắt nàng dính vào tấm gương soi hình bầu dục được gắn trên trần nhà, nhìn long Chính, mông Chính, tóc Chính để say đắm tuôn ra hằng loạt nước sướng từ tử cung, trong khi Chính vẫn tiếp tục xoay tròn trên hai mép l*n. Hình như Chính có hơi hãnh diện. Vì chưa được nửa tiếng, bà chị đẹp mê hồn đã bắn nước ra mà gào la thảm thiết! Ngực của Chính ướt đẵm mồ hôi của hường. Nàng đang bất động, tội nghiệp như một lực sĩ cố gắng chạy về chót! Trong khi Chính bỏ nàng quá xa.
Chính ngừng đ*, nâng mặt giai nhân lên mà ngắm. Mắt Hường nhắm khít dưới những sợi tóc con nằm lằng quằn trên mớ mồ hôi khoái laic. Mặt nàng vẫn thắm hồng, mà mũi thì mệt mỏi thở…
– Mom mệt không? Chính ân cần hỏi như săn sóc.
Hường gật đầu. Gọi Hường bằng Mom, Chính sung sướng như điên. Nó đúng với băng tần máu loạn luân của chàng. Đây là lần thứ hai, sau khi Chính được bà Nguyệt, mẹ của Thắng gọi chàng bằng con trai. Chàng cứ nằm thế trên người Hường tha hồ ngắm hết nét thanh tú, hấp dẫn, của cái đẹp gái Hà Nội. Chàng vẫn mê cái gì thuộc Hà thành. Như nhạc tình của Văn Cao chẳng hạn. “Ai lướt đi, ngoài sương gió. Không dừng chân đến em bẻ bàng”. Hoặc “Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi…”
Bản nhạc như bức tranh vẽ ra trước mắt tất cả hồn lãng mạn tuyệt vời của người tình. Nó thâm trầm, sầu mộng, ướt át, duyên dáng lạ lùng từng chữ, từng nốt nhạc. “Còn nhớ, năm xưa, kề má say sưa, chim theo gió bay về, chàng quên hết lời thề!” Đâu phải ai cũng là NHẠC SĨ được. Đâu phải bản nhạc nào cũng thành bất hủ được! Lời như xoáy hồn ta. Nhạc như xoáy tim ta… Hường đang im lặng, Chính đang im lặng, nghe Văn Cao nói bằng nhạc những đoạn trường ngất ngây! Những khổ đau tuyệt sướng! Khổ đau tuyệt sướng? Có thế không? Không thế thì tại sao khổ mà hát được? Và, tại sao khi đạt tuyệt đỉnh khoái laic, mà mặt Hường nhăn nhó, cau lại, như đang khóc? Cằm ngước lên đờ đẫn, chết mê.
Nghe khúc dương vật mình như nằm trong chậu nước mà Chính không thèm rút ra, lau khô. Chàng hãnh diện khúc gân vẫn chật ứ trong cửa mình của Hường. Nó không lỏng le, “hời hợt” như những thằng bé 15 khác. Chính muốn nước sướng đó của Hường phải đặc quánh lại, ôm bao da cu chàng như lớp nước sơn, hay lớp xi măng, làm c*c chàng thành bảo vật vĩnh viễn nằm trong l*n Hường.
Chàng không buồn rút ra vì sợ mất cái không khí tuyệt tình mà Hường đang im lặng hưởng. Không ai rõ được lý do tại sao Hường lại sớm đạt tuyệt đỉnh khoái laic như thế. Không ai hiểu vì sao, trong khi Chính tận tình nắc vào l*n nàng, nàng không rời mắt trên gương mặt Chính. Nó giống hệt cảnh bà Nguyệt, mẹ Chính, đã làm khi bà được Lập bú l*n ở trên bàn phòng ăn..
Năm phút sau, bản “Buồn tàn thu” của Văn Cao dứt thì Hường lại tỉnh. Nàng hoàn hồn, nhìn chăm bẳm Chính, mắt ngỡ ngàng, như đang mặc cảm một điều gì:
– Anh là Chính hả? Có phải đang nằm trên em đây là Chính?
– Vâng, tại sao? Em không nhớ nổi tên anh nữa sao?
– Không, em hỏi để biết chắc mình không… Mà thôi, không có gì. Đ* em tiếp tục đi, người yêu!
Liền tức khắc, mông đ*t Hường xàng mạnh, trong khi Chính chẳng hiểu ất giáp gì cả. Mặt của Hường lại rực đỏ lên như mặt trời hoàng hôn rọi vào. Nàng nghiến chặt hai hàm răng, mắt nặng trĩu tình dục. Đôi môi khô, cong tout lên. Mồ hôi lại sầm sập ứa ra… Chính biết nàng đang say sưa sải ngựa một lần nữa trên cánh đồng khoái laic. Hường đang đã nư với khúc gân đồ sộ dài thong của Chính. Nên chàng kèm cương chính mình. Không thả hồn theo vó ngựa, giữ hơi thở thật đều của một thiền sư đang nhập thất. Chàng nhắm mắt nghĩ đến bài vở ở trường. Hường lật Chính nằm dưới, ngoạm mồm vào c*c Chính mà thổi. Xong lại leo lên ngồi dộng cừ, cỡi ngựa…
Khi nằm ngửa, Chính được dịp nhìn lên đầu tủ. Chàng bỗng thấy hình bác sĩ Đoàn, cha chàng, chụp chung với Hường lúc còn trẻ. Chàng dụi mắt, rồi lại nhìn. Đúng là cha chàng. Nhưng Chính không muốn hỏi gì thêm, sợ không khí dâm đãng đang diễn ra khốc liệt trên chiếc giường sang trọng sẽ tan loãng. Chính chờ cho cả hai gần tới mức ăn thua, chàng lật Hường xuống, nắc kinh hồn bạt vía. Cả hai ra trong nhau xối xả, rồi nằm im, nghe nhau thở, nghe nhau chết trong đê mê. Dưới kia, nước sướng tràn ra khỏi miệng l*n, giọt đó đây trên ra giường màu hường. Chính hỏi khẽ:
– Em có biết bác sĩ Đoàn?
Hường thật sự giật mình. Điều nàng không dám mong, bây giờ đã được Chính hỏi. Thay vì trả lời, Hường hỏi lại:
– Anh có biết bác sĩ Đoàn?
Chính im lặng, nhìn lên đầu tủ. Hường nhìn theo. Đó là bức hình chụp lúc nàng đang mang thai bé Lập được ba tháng. Nàng không dám chưng ra, dấu kỹ nó trên đầu tủ, vậy mà…
– Hình như em là người tình của ông Đoàn? Chính hỏi.
– Hình như anh là em hoặc con ruột ông Đoàn?
– Hèn chi… Chính cười mim mím, nói nhỏ như thế.
– Hèn chi làm sao? Hường hỏi thật nhanh.
– Hèn chi trong khi đ* nhau, lúc nào em cũng nhìn anh. Nhìn anh để nhớ đến cha anh, lúc ông còn trẻ? Sung sức?
Hường bỗng cười lên thích thú, cười rũ rượi, đến chảy nước mắt. Điều Chính nghĩ hoàn toàn sai. Có một sự thật nàng không dám nói ra, đó là: nhìn Chính để biết chắc chàng không phải là bé Lập! Vì cả hai cậu như hai giọt nước.
– Tại sao em lại cười quá chừng vậy?
– Vì…(nàng nói dối) vì anh nói đúng phóc time m: nhìn anh trong lúc ái ân, để nhớ lại bố anh thời còn trẻ, sung sức…
Hường tưởng nói thế, Chính sẽ giận nàng ghê lắm. Không ngờ…Chính vui. Chàng lộ ra cái máu thích loạn luân:
– Thế thì thích quá. Anh được ái ân với vợ bé của bố anh. Chắc em yêu bố lắm nên đ* lần đầu, chưa được nửa tiếng, em ra lai láng!
Một lần nữa, Chính đoán trật. Nhưng Hường vẫn cứ gật đầu, cười tươi cho Chính vui. Sự thật nàng xuất lẹ như thế cũng chẳng ai biết được, ngoài Thượng đế!!! Cái lý do đó thầm kín mà nàng cũng tự hẹn là chết mang theo, Trời cạy miệng, không nói Hường bắt Chính xuống bú l*n lâu cả tiếng đồng hồ và mắt nàng cũng không rời Chính. Nguyên buổi chiều hôm đó, Chính ra hai lần trong Hường. Còn Hường thì không biết bao nhiêu lần mà kể. Lúc hoàng hôn, trước khi hai người mặc đồ dẫn ra phố đi ăn, Hường tháo sợi giây chuyền có mặt ngọc bích hình quả tim, đeo vào cổ Chính:
– Xin giữ miếng ngọc này, bao lâu anh còn yêu em. Thú thực: anh không phải là người tình duy nhất! Nhưng anh là người em yêu hơn tất cả, hơn cả Đoàn, bố anh. Em, sao hôm nay, không dám hẹn anh nhiều lần nữa, nhưng xin anh, nhìn Ngọc Bích hình quả tím đó, nhớ đến trên giường lãng mạn, có một người lãng mạn hơn anh tưởng đang chờ anh đến để lãng mạn với em. Có nhớ em gọi anh bằng gì không?
Hường đánh trúng vào tim đen loạn luân của Chính. Chàng đứng sát lại, bưng mặt Hường, đắm đuối:
– Mom, mình đ* nhau một cái nữa rồi hãy đi ăn! Banh đùi ra. Đó mom ơi. Của con đang vào l*n mom. Con bế mom lên nè, nắc đi. Mạnh hơn lên. Sướng quá, sướng quá mom ơi!
Ngoài kia, trời đã tối. Cánh cửa chính của phòng vẫn mở hờ từ lúc chiều. Ánh sáng đèn đường len vào dọi căn phòng thứ sáng mờ, vàng beach. Thằng Lập không nhìn thấy gì rõ ràng nữa. Nó chỉ thấy một bóng đen ẳm một bóng đen khác, đi tới đi lui, đ* nhau rầm rập. Nhưng tiếng rên của mẹ nó thì rõ mồn một:
– Con trai không đói bụng hay sao mà còn đòi đ* mãi thế này. Aám quá Chính ơi. Chưa ai ẳm mom đ* kiểu này hết Chính ơi! Giữa cho lâu nhé. Nhớ lần này ra cùng với mom một cái cho thật sướng nhé cưng. Đoàn ơi, anh không đ*t được em, thì con anh thế nào đây này. Thích quá đi, đừng bỏ em nhé Chính.
Chính sướng vô cùng, chàng cố sức bình sinh ẳm Hường cho cô nàng tha hồ nắc. Bên kia Lập không còn nhìn thấy gì nữa, khi cả hai lẫn vào cuối phòng. Nó đứng đó tưởng tượng, nghe tiếntg yêu của mẹ nó, rồi tự thủ dâm, ra lên láng trên bàn tay chất nước sềnh sệch…
… Bây giờ nó đang ôm Nguyệt, tay x exe đầu vú Nguyệt, mắt nhìn sửng tấm hình của Chính. Đùi nó gát ngang qua mu l*n Nguyệt để nhớ lại từng tiếng rên của mẹ nó…
– Sao anh nhìn hình của Chính lâu thế? Nguyệt hỏi Lập.
– Tại thấy Chính đẹp trai quá. Lập nói dối với Nguyệt.
– Anh cũng đẹp trai vậy. Vì anh với Chính giống như khuôn đúc.
– Hèn chi. Hèn chi lúc nào chị cũng nhìn em chăm chăm.
– Không! Em nhìn Lập bởi vì Lập cũng giống hệt Đoàn, chồng em…
Đối thoại của hai người giống hệt đối thoại của mẹ Lập với Chính. Lập bỗng cười thành tiếng. Nó biết có cái gì cũng thường trong hai người đàn bà khi nói dối: “Em nhìn anh để nhớ đến Đoàn lúc còn trẻ!” Lập thôi không nhìn hình Chính nữa, mà nhìn trân trân mặt Nguyệt. Nguyệt lại ôm ấp thằng bé như ấp một đứa con. Chỉ ấp như thế, Nguyệt cũng thấy lòng thích thú, khoái laic như làm tình. Lập dúi dúi cái mặt vào ngực Nguyệt, nhắm mắt tìm giấc ngủ vì đã gần một giờ. Nguyệt tắt đèn, hạnh phúc với cái tình kỳ dị mong manh bên cậu bé 13. Bỗng nàng nghe bên phòng nàng tiếng Đoàn như đang nói chuyện với ai, và chỉ có mỗi mình Đoàn. Nên Nguyệt nhấc nhẹ điện thoại lên, nghe lén:
– Em đã nói với anh nhiều lần, khi đang mang thai bé Lập được ba tháng, là em thèm xác thịt kinh khủng. Em thèm bên em luôn luôn có anh. Có thể nào anh làm được điều đó cho em không? An him lặng. Sau đó, mỗi tuần vài lần, anh đến, có khi ái ân chăn gối, có khi không. Anh đến để ôm hôn em, sờ bụng em bao lớn, dí vào tay em cái check, rồi về.
Em biết anh mệt mỏi. Bởi công việc cũng có, bởi phải phục vụ cho hai bà vợ, hằng đêm. Mặt anh bơ phờ, cử chỉ chậm lại. Đôi mắt lúc nào cũng buồn ngủ. … Chịu không được, em phải tìm cho mình vài cậu bé. Em cũng đã thú thật với anh là em mang bệnh ái nhi, anh nhớ không?
– Nhưng đó là lúc mang bầu. Đẻ xong rồi thì phải dứt chứ.
– Thế thì anh đâu phải bác sĩ bệnh đàn bà. Gái một con thèm xác thịt còn bạo hơn thời con gái. Vì thà không biết thì thôi, đã gần gụi đàn ông, đã biết bú và nhất là l*n mình đã được đàn ông ngậm vào rồi… làm sao quên được hả Đoàn?
– Anh biết, anh biết. Em đã sống thác loạn với cả lô bé con tuổi 15, 16. Nhưng anh cấp dưỡng dư giả, em phải nuôi con anh chứ? Phải tròn bổn phận chứ! Em phải…
– Bé Lập có thua con nhà ai đâu? Vẫn cao to, khoẻ mạnh…
– Nhưng mà nó…làm đĩ đực và ma cô!
– Thưa anh vì nó thiếu một người cha!
Im lặng cả một phút, Đoàn cứng họng. Đầu giây bên kia, tiếng người đàn bà mềm xuống, thê lương gần như muốn khóc.
– Anh có biết “con không cha, như nhà không nóc!” Mà! Nuôi đứa con khác với nuôi một con vật! Vì không những nuôi mà còn dưỡng dục! Mà sao anh biết Lập đang làm đỉ đực?
– Vì nó đang ôm vợ anh, ngủ với vợ anh để được bà ấy tặng nhẫn hột xoàn, ăn seafood, và ngày mai bà ấy sẽ “chính thức” lấy nó làm chồng! Em tin không?
– Dạ tin chứ! Như em đang ôm một cậu bé 15 đây, nó đang quỳ dưới đất, banh đùi em ra bú l*n cả tiếng, để được em cho vài trăm dollars, ăn cơm tàu đắt tiền…
– Nhưng anh cấp dưỡng cho em như bà hoàng. Lập đâu cần những món tiền lẻ tẻ đó! Mà phải làm đĩ đực?
– Em đồng ý. Lập không cần những món tiền lẻ tẻ đó, nhưng tuổi Lập cũng cần có tình yêu và xác thịt như anh với em.
– Trời! Mười ba tuổi mà đã cần tình yêu và xác thịt?
– Thế thì anh quên rằng anh là một lực sĩ.
Đoàn lại im lặng. Sách vở dạy chàng rằng trẻ em trên 10 tuổi, tuỳ vào điều kiện dinh dưỡng, nó có thể đã đòi hỏi sinh lý, và đã bắt đầu mộng mơ! Ở Ấn Độ, Phi Châu, gái 10 tuổi đã có thể sanh con! Và tại Mỹ, hằng ngày trong các talk show, biết bao bà mẹ khổ đau vì con cái họ đã hư đốn vào tuổi 11, 12! Đã làm tình cả chục cậu.
– Em bảo sao? Con anh, thằng Lập đi ôm đ* các bà lớn tuổi vì nó thèm sinh lý? Làm sao em biết được?
– Làm mẹ nuôi con mà không biết nó đòi gì là người mẹ hư!
Đoàn im lặng. Chàng nhớ những lần chàng đến nhà Hường nhìn qua lỗ khoá, hoặc xuyên cửa sổ, thấy xuyên cửa sổ., Hường ôm những cậu bé tý teo 15 tuổi mà làm tình. Và mồm Hường luôn nói:
– Con trai ơi, con bú l*n mom sướng quá. Cố lên, mom thưởng cho.
Không thấy Đoàn nói nữa, hơi lâu, Hường hỏi:
– A lô. Anh còn đó không? Còn hả? … Sao không nói gì hết vậy?
– Anh đang suy nghĩ. Anh không tin… không dám tin là…
– Em đọc được điều anh đang suy nghĩ.