Gái chơi đẳng cấp – Phần 4/5

Chàng không dám nói “vợ nhỏ”, sợ Nguyệt nổi sùng lên. Đúng là chàng đang trong cảnh tứ đầu thọ địch. Trên bụng chàng là em Loita 15 tuổi đang nắc cuồng bạo. Bên cạnh là bà vợ ôm đ* ngất ngây thằng bé 13. Đầu giây bên kia là người yêu Hà Nội, đang đ*t long trời với con trai chàng. Chàng muốn dang tay ôm hết, không thể bỏ được ai. Julie hỏi:
– Chính là con trai anh? Và đang đ*t với “bạn gái” anh? Thế thì loạn thật rồi còn gì! Và bên cạnh mình đây nữa. Con trai riêng của anh đang nằm dưới bụng vợ anh! Thú vị, em khoái quá. Nó tréo hèo, rối như giây lục bình. Rồi mai moat, rủi em phải lòng Chính, con trai anh, chuyện sẽ muôn phần hấp dẫn. Em chua thấy Chính, nhưng hồi nãy nghe “bạn gái” anh khen, em … em đã có phần … muốn tìm gặp Chính. Anh đã đẹp trai, Chính càng đẹp hơn anh! My God, (Julie nói lớn) Anh Chính ơi, tuần tới cho em gặp anh một lần được không?
Không nghe Chính trả lời đầu giây, mà chỉ nghe giọng Hường:
– Được lắm em. Hay là em đến chị chơi, sẽ gặp chàng.
– Dạ em sẽ đến thăm chị ngày gần đây. Bây giờ em để chị nói chuyện với “người tình trăm năm của em nhé! Nói đi chị!
– Alô, em đây Đoàn. Chúc mừng cho anh gặp một đào nhí quá chịu chơi. Đang đ*t anh, mà cô ta muốn hẹn với con trai anh. Anh thấy cuộc đời chưa? Bảo làm sao em ngồi yên được. Cả anh nữa. Phải đứng dậy mà hưởng! Vì sẽ có một ngày chúng ta có muốn, cũng không còn khả năng và điều kiện để hưởng!
Thì mới lúc nãy đây chớ đâu. Nguyệt ngậm khúc gân bèo nhèo của chàng vào mồm cố sức vung dọc cho nó trồi lên với thiên hạ, mà nó như miếng bánh xèo thiêu. Thế mà Julie chỉ nhảy lên bụng chàng cà cà mấy cái phù du, là “chú bé” ngõng ngược lên như coat cờ Thủ Ngữ.
“Anh phải đứng dậy mà hưởng”, Hường đã ân cần bảo thế! Đoàn nghe thấm cả vào tim gan. Đúng thế, sẽ có lúc mình muốn hưởng cũng chẳng còn điều kiện và hoàn cảnh! Hoàn cảnh nào đã cho chàng được ôm em bé 15 mà đ* và bú lồn? Điều kiện nào đã cho chàng còn sức bôm cho “hoả tiễn” đứng thẳng lên? Chỉ nghĩ tới đó, Đoàn mặc nhiên chấp nhận mọi nghịch cảnh, chẳng thèm băn khoăn làm gì nữa cho mệt óc. Sống bây giờ, chỉ biết cho bây giờ. Ngày mai là chuyện khác. Với lại ngăn ngừa là khi nào chuyện chưa xảy ra. Còn đằng này họ đã ănnằm trên bụng nhau đ* ầm ầm. Đến nỗi tiếng kút kít từ chiếc nệm lò xo của giường Hường còn vẳng qua mồn một trên điện thoại, thì ngăn làm gì, cấm làm gì. Chàng nói:
– Em có lý. Em vừa mở mắt cho anh. Em cứ hưởng với Chính thì cũng giống như với một thanh niên trẻ khác. Thà như vậy còn hơn ân ái với kẻ khác, em phải mất tiền trả công oan uổng.
Đang nắc ầm ầm trên bụng Đoàn, bỗng Julie ngừng lại nhìn Đoàn trân tráo. Chàng hiểu ý, ôm hôn Julie, nói nhỏ:
– Không, anh chỉ nói bà ấy. Còn em, em là cục vàng của anh. Công ơn em cho anh “tái sinh” không gì đền đáp nổi.
Đoàn đặt điện thoại xuống. Lòng chàng tự nhiên thanh thản, hài hoà. Thần vệ nữ Julie mồ hôi ra nhễ nhại. Mặt em, vú em, tóc em, loang loáng ướt. Đoàn để hồn hết vào cuộc chơi. Càng nhìn, chàng càng mê đắm Julie. Không phải mê đắm một tình nhân, mà như mê đắm một đĩa bê thui còn nóng hỏi, chờ chàng nâng đũa. Điện thoại lại reo, lần này Nguyệt bốc lên:
– Alô! Ai đó?
Đầu giây bên kia bà Hải cười ha hả:
– Khiếp! Nàng tiên của chị ơi! Em giữ bé Lập lâu thế? Chị đến nhà cậu ta mấy lần để đón cậu giao cho bà Phán Quỳ. Mà mẹ cậu bảo, bây giờ Lập đã là “của riêng” của vợ bác sĩ Đoàn rồi. Có đúng không? Nói cho chị mừng.
– Thưa chị đúng đấy ạ. Em với cô Hường trao đổi tù binh! Em giữ Lập. Cô ấy giữ Chính, con trai em.
– Chính hả? Giời ơi! Hoàng tử của chị đấy. Hôm chị đón Chính tuần rồi. Hai chị em vào Hotel Mirada. Khiếp quá, Chính làm chị ra tất cả 4 lần, mà chàng ta không ra lần nào cả. Mê quá! Sau đó chị giao Chính cho cô Hường. Có ngờ đâu… hai cô cậu đó lại dính nhau như keo sơn! Thế bây giờ Chính ở đâu?
– Thì đang du dương tình tứ với Hường trên giường chớ đâu.
– Thế còn bé Lập?
– Đang nằm trên bụng em đây. Em yêu Lập rồi chị ơi! Có lẽ Lập sẽ ở đây với em suốt đời. Em không muốn lang bang nữa.
– Thế em với Hường đã đồng ý trao đổi tù binh vĩnh viễn?
– Không giấy tờ, không giao kèo. Nhưng hai bên đã ngầm đồng ý. Còn chồng em, anh Đoàn, đang nằm cạnh em, và cũng đang ôm đ*t một em bé có 15, tên là Julie!!! Em đang bận “làm ăn”. Lúc nào xong sẽ gọi chị.
– Ai vậy chị Nguyệt? Lập hỏi.
– Bà Hải.
– Bộ bả muốn tìm Lập hả?
– Ừ, nhưng em nói Lập là của em rồi.
– Chắc bả tìm Lập để giao cho bà Phán Quỳ?
– Đúng như thế.
– Khiếp, nghe đến tên bà Phán Quỳ là Lập lạnh xương sống. Mỗi lần gặp bả là bả bắt Lập phải bú l*n ít nhất hai tiếng. Miệng thì bú, hai ngón tay phải đút vô quậy. Lãn được $100 của bả, mồ hôi cũng hết luôn. Mà bả có cái tật là biểu mình phải kểu bả bằng má, xưng con, thì bả mới thưởng thêm $100 nữa. Kêu riết quen miệng. Bây giờ gặp bả là Lập xưng con, kêu bả bằng má…
Julie nhìn Lập, cười tình một cái rồi nói với Nguyệt:
– Bây giờ chị Nguyệt cho em mượn Lập một tí được không?
– Làm chi vậy? Nguyệt hỏi.
– Dạ… em … muốn vừa đ* anh Đoàn, vừa bú c*c của Lập.
– Xong ngay. Chị nằm không nhìn các người chơi kiểu cũng khoái.
Thế là Lậ rút c*c khỏi l*n Nguyệt, đứng dạng hai chân qua người Đoàn, đưa c*c cho Julie bú. Cô bé vẫn nói với Đoàn là thích món này nhất, và cô đang học thêm ở Tuyết. Julie vừa dộng cừ Đoàn, vừa ngoạm c*c Lập bú ngất ngây. Cảnh tượng thật dâm dật, kích thích. Nguyệt chưa từng thấy cảnh này, và được hai cảm giác cùng một lúc. Mà thằng Lập cũng khoái nữa. Nó vẫn mê Julie hơn Nguyệt vì Julie trẻ hơn, vú, l*n, tốt hơn. Nhất là cái cách cô bé bú c*c. Lưỡi Julie cứ liếm dọc con c*c, rồi đầu c*c. Chỉ lâu lâu mới ngoạm sâu vào mút một cái thật mạnh, rồi lại nhả ra liếm. Lập cứ mong cho chị Julie ngậm mãi vào mà bú, thì Julie lại không làm. Đó là nghệ thuật của cô bé dã9 làm cho người nam nào cũng chết giấc ở phút cuối. Lập đứng ngưởng mặt lên trần nhà, la:
– Trời ơi, chị làm ơn ngoạm vào lâu lâu chút được không? Em chưa đã, chị đã nhả ra. Bộ chị muốn giết em ha?
Nguyệt xem, l*n nàng nứng như sóng dậy. Không biết làm gì, nàng bèn nhảy vào cuộc bằng cách ngồi lên mặt Đoàn, bắt Đoàn bú l*n. Nguyệt kê l*n vào mồm Đoàn và bảo:
– Anh ơi, đ* không được thì anh phải bú cho em cùng sướng với. Xem lũ trẻ nó làm tình, em thèm quá sức, mình ơi!
Thế là Đoàn bú say sưa l*n Nguyệt để có thêm cảm giác nữa, trong khi cô bé Julie dộng cừ không ngớt. Cho đến gần hai giờ chiều thì Julie rủ cả bốn cùng ra. Nhưng chỉ có Đoàn và Julie ra trong nhau. Bé Lập và Nguyệt lại nằm riêng ra ôm đ* nốt. Đoàn đưa Julie đi chọn một chiếc xe mới kiểu sport, màu đen, hiệu Honda.
Chọn xong xe, Đoàn mới nhớ sực là Julie chưa có bằng lái, chưa đủ tuổi. Nên Julie đành phải đợi thêm một năm nữa. Đoàn tặng cho em bé Lolita tấm ngân phiếu 10,000 để xài chơi. Rồi cả hair a biển, tìm một nhà hàng thật sang trọng ngồi ăn uống, hưởng nốt buổi chiều chủ nhật thật huy hoàng, thơ mộng.
Trong khi ở nhà, thằng Lập vừa đ*, vừa bú l*n, đã làm Nguyệt ra được hai lần. Mệt quá, nàng tìm vào giấc ngủ mê man, không còn biết rằng trong lúc đó, Tuyết về lẻn vào rủ Lập qua bên phòng riêng của em, làm cuộc mây mưa. Số là sáng nay, Tuyết định đến tìm Fred để ái ân, nhưng khi đến, thì Fred không có nhà. Tuyết đành đi shopping, đi ăn, rồi bay về, lẻn vào phòng bố để định xem bố với Julie làm tình. Nhưng lại thấy mẹ đang nằm ngủ li bì. Còn Lập thì trần truồng nghe nhạc. Tuyết vẩy tay rủ, Lập nhè nhẹ ngồi dậy và cả hai vào phòng Tuyết. Lập hỏi nhỏ:
– Chị đến nhà ông Fred về đó hả?
– Có đến mà ông ấy vắng nhà nên chị lại về. Ba chị với Julie không đ* ở nhà hả?
– Tơi bời hoa lá mấy cái, rồi họ rủ nhau ra phố mua xe… Chị đi, em nhớ quá! Em chỉ muốn đ* với chị thôi, chị biết không? Nói riêng chị nghe, đừng mét lại với Nguyệt, bả giận.
Tuyết khoá cửa, quay lại ôm bé Lập nút lưỡi thật lâu, vì Tuyết cũng khoái đ* với thằng nhỏ thua mình 2 tuổi. Đó là máu thích đ* trẻ con của Tuyết hưởng từ bà Nguyệt. Mới 15 tuổi mà ngày nào Tuyết cũng nằm mơ mộng đến nhữnt cậu bé, bé lắm, như đám trẻ con mấy bà bạn của Nguyệt, của bố Đoàn, hay lũ con của Dì Mai, Dì Phúc, bác Đạt, bác Uyển… Có một lần, Nguyệt tổ chức sinh nhật, mời hết họ hàng, bạn bè đến chung vui. Ngoài những người lớn, có cả một lô các trẻ em đủ tuổi. Tuyết chọn một cậu bé 13 tuổi, tên Hoàng, rủ ra sau vườn hái lê, táo ổi, rồi cả hai lẻn vào nhà kho chứa đồ tập thể thao của Đoàn, đóng cửa lại….
Không một người lớn này có thể nghĩ là Tuyết đã mang bé Hoàng vào nhà kho đó làm chuyện tình dục. Tuyết rủ:
– Bữa nay tụi mình chơi trò vợ chồng đi, Hoàng. Ở đây kính lắm.
– Là sao, em đâu có biết. Hoàng nói với vẻ thơ ngây.
– Thì hai đứa mình cởi truồng, nằm ôm nhau nút lưỡi, rờ l*n, rờ c*c, xong mình… đ*. Hoàng nằm trên chị, đút c*c vô l*n chị…
– À, là làm giống như trong mấy cuốn sách sex ở nhà Hoàng đó hả?
– Ủa, Hoàng có xem mấy cuốn đó rồi sao?
– Có chớ. Video của người lớn, Hoàng cũng đã xem qua. Cái vụ đó vui à. Coi video, c*c em nó nứng lên khó chịu lắm… Khó chịu thì em bắt chước cầm c*c xụt xụt như mấy người trong phim.
– Rồi em có ra không?
– Ra? Ra là sao? Em đâu có biết.
– Ra là … em sướng ngất ngây, và c*c em nó bắn ra chất nước nhờn nhờn, màu trăng trắng. Lúc đó là lúc em sướng tuyệt trần.
Thằng Hoàng ngồi im lặng. Mặt nó ngẩn ngơ. Nó nhớ, hình như có một lần. Lúc nửa đêm, nằm mắc đái. C*c nó cứng ngắt mà trí óc thì liên nghĩ đến cuốn phim sex nó xem ở nhà bạn nó. Trong đó có cảnh bú l*n của một thằng bé và cô gái lớn tuổi hơn. Cô gái cũng bú cậu bé, một lúc lâu, thì cậu bé rút c*c ra, bắn vung vãi trên mặt cô gái chất nước giống hệt hồ loãng màu trắng đục, dẻo nhẹo.
– Sao em không nói chuyện mà ngẩn ngơ vậy? Hoàng?
– Tại chị hỏi em có “Ra” không. Chị hỏi làm em nứng quá..
– Mà em có ra lần nào chưa? Nói thật chị nghe đi.
– Hình như có… Chỉ một lần. Mắc cở quá hà.
– Em ra với ai?
– Ra một mình. Lần đó nửa đêm. Em nằm xụt c*c, đắp mean lại, trí nghĩ tới cảnh bú c*c trong phim, rồi… em ra. Trời ơi, chị đừng hỏi nữa, c*c em nó nứng quá chịu không nổi.
– Đâu đưa chị rờ coi bây lớn mà nứng?
Tuyết ngồi sát lại bên bé Hoàng, đưa tay sờ lên bắp vế thằng nhỏ, rồi tiến dần vào chỗ cứng ngắt của Hoàng mà thoa nhè nhẹ. Hoàng mắc cỡ lắm. Nhưng bàn tay của Tuyết làm hắn nóng mặt và toàn thân hữc lên chất lửa thèm tình dục một cách kinh khủng. Miễng hắn rên:
-Đừng chị ơi, em mắc cỡ quá. Sao bàn tay chị hay quá vậy? Chị chỉ mới nắm nhẹ c*c em mà người em nó nhẹ hang như muốn bay lên . Chết em chị Tuyết ơi, em muốn xỉu quá…
Rồi cậu bé ngã hẳn đầu lên vai Tuyết, hai tay ôm vai Tuyết mà thở hổn hển. Hoàng run bần bật khi Tuyết keó zipper quần của thằng nhỏ, cầm vào c*c nó mà bóp bóp:
– C*c em xinh quá Hoàng ơi! Cho chị hun nó miếng nhen?
Không đợi Hoàng ừ, Tuyết cúi người xuống, dùng mũi hôn nhẹ đầu c*c, rồi thân c*c, làm thằng bé rên hừ hự:
-Trời đất, quỷ thần ơi! Hồi nhỏ giờ, con…mới … được…Trời ơi, chị ngậm vô miệng rồi hả chị Tuyết? Má ơi ! Con …. Sướng quá, má ơi!… Ôi, c*c em tê hết rồi chị ơi…thở hết nổi rồi!
Tuyết thì rành bú c*c từ cả hơn một năm rồi. Cả những anh già như Fred còn chịu không nổi, sá gì một “hài nhi” như Hoàng. Tuyết nút thật êm đềm, có lúc cực mạnh làm cho hai má của nàng hóp hẳn voà như người hút thuốc. Đã vậy, cái đầu của Tuyết ngóc lên, dộng xuống. Thằng bé Hoàng ôm đầu tóc của Tuyết mà la như ai bóp họng:
-Sao miệng chị ấm quá vậy? Từ từ chị Tuyết. Cho em thở với. Em lấy hơi không kịp. Ngộp…quá… chị ơi!
Tuyết chậm lại. Em đềm hơn, tha thiết hơn, nhưng mắt Tuyết không rơì thằng bé. Tuyết muốn nhìn Hoàng quằn quại, uốn éo, gồng mình. Cái thú của một thợ săn muốn nhìn con mồi day dụa trong bẫy. Máu đó là của Nguyệt truyền sang cho Tuyết. Thằng Hoàng nghiến răng, nhăn mày, quíu mười ngón tay lại. Mặt đỏ hừng, gân cổ nổi lên như đang bị mắc kinh phong. Nó chịu không nổi đường lưỡi sở trường đầy kinh nghiệm của bà chị 15. Đã vậy hai bàn tay Tuyết còn vuốt ve mơn trớn trên bụng, trên đầu vú non thằng Hoàng. Ốc trâu cậu bé nổi hằng loạt.
Tuyết thú vị vì mỗi lần em xổ chiêu lạ, là Hoàng bật môi la lên một tiếng. Toàn thân rung động, giật bắn lên như bị điện giật. Mấy ngón tay Tuyết xuống xoa xao những cọng lông dái mới mọc non nớt thưa thưa của Hoàng, rồi em đưa lưỡi đi tham quan lên bụng, lên rún, lên vú. Tuyết ngừng lại ở cổ khá lâu rà nhè nhẹ đôi môi và thở khe khẽ gần lỗ tai. Hoàng bỗng đưa hai tay ôm cứng Tuyết và nói thật thơ ngây:
-Chị làm c*c em nứng hết chịu nổi chị Tuyết ơi. Mình cởi hết quần áo nhau nút lưỡi như trong phim đi!
Tuyết cởi tung ra hết rồi tuột quần của Hoàng luôn. Hai đứa nằm nghiêng, choàng chân qua nhau, nút lưỡi như người lớn. Nhưng chỉ được có năm phút, thằng nhỏ đòi nằm lên người Tuyết, đòi đút c*c vào l*n. Nó nhắp nhắp. Tuyết chỉ mới hơi sướng, thằng Hoàng la ỏi trời và ra tới tấp trong l*n Tuyết như suối. Ra xong, Hoàng nằm thở và ngủ thiếp lúc nào không biết. Từ hôm đó, Tuyết chán không muốn đ* trẻ con nữa… Cho tới hôm nay, tại phòng riêng này, Tuyết đang ôm bé Lập nút lưỡi.
Lần này thì Tuyết tin tưởng hơn vì đã hơn một lần ân ái với Lập. Không biết Tyyết có hiểu sự liên hệ máu mủ của em với Lập không. Còn thằng vé thì không. Nó chỉ biết là Tuyết trẻ hơn Nguyệt. Giản dị chỉ có vậy. Tuy hắn thọc hẳn vào quần Tuyết để sờ l*n một cáh hồn nhiên. Hai đứa bé trông thật giống nhau. Tuyết tự tay cởi hết quần áo khỏi người và rủ Lập nằm lộn đầu bú. Hai đứa nằm nghiêng. Hai đùi của Tuyết kẹp chặt đầu Lập. Còn Lập thì nắc liên tục c*c nó vào mồm Tuyết. Bú nhau được vài chục phút thì Tuyết lên nằm trên bé Lập, nhét c*c vào l*n, nằm im nhìn cậu bé và hỏi thật nhỏ:
– Lập, em yêu chị không?
Thằng nhỏ gật đầu, miệng cười chúm chím.
-Tại sai em cười?
-Tại vì không yêu làm sao ôm nhau đ* được?
– Nói vậy em cũng yêu mẹ chị, dì Hải, bà Phán Quỳ?
-Cái đó khác. Cái đó là đ* vì tiền. Còn với chị…
– Chị hiểu. Nếu yêu chị, tại sao em còn dấu không nói?
-Em có dấu chị điều gì đâu.
-Có! Chị muốn biết năm 11 tuổi, ai dậ cho em bú l*n mà em rành quá vậy.
Thằng Lập nhắm mắt, thở ra. Có cái gì can cái lắm làm nó không mở miệng được. Trong khi Tuyết, hai tay ôm mặt thằng bé, nhìn thân thương, chờ đợi câu trả lời
-Chị hỏi em câu khác đi.
-Đó, thấy chưa. Em đâu có yêu chị…
-Cái đó…cái vụ đó ai lớn lên mà không biết. Cần gì học…Như chị, chị có học ai để hôm nay bú c*c cũng rành?
Đến phiên con Tuyết im lặng. Nó nghĩ thằng Lập nói đúng. Trai gái lớn lên, chẳng cần học, mà rồi đứa nào cũng biết. Tuyết không nhớ nó đã đòi hỏi và biết hết tất cả mị nhu cầu, mọi cách phục vụ tình dục từ tuổi nào. Nhưng chỉ nhớ là sốm lắm, ngay cả lúc chưa có kinh. Năm mười tuổi, Tuyết đi học về, chợt nhìn thấy hai con chó mắc lẹo bên đường. Nó đứng nhìn sửng, mặt đỏ hồng, và lòng dậy lên niềm mơ ước, nỗi thèm thuồng mơ hồ, không tên. Hình ảnh cặp chó làm tình đó theo với Tuyết ngay cả trước giấc ngủ, thỉnh thảng trong giờ học ở lớp. Khi tắm một mình trong bồn, Tuyết đưa tay kỳ cọ ở hạ bộ thì thấy sướng sướng. Tuyết áp mạnh bàn tay lên mu l*n, thì thấy thích hơn. Rồi dần dần, một ngón tay chạm vào hột le, Tuyết rùng mình với cảm giác tuyệt vời mà bé giờ em chưa từng hưởng. Rồi hai ngón cầm vào hột le xe nhè nhẹ, nhanh dần, nhanh dần cho đến khi mắt Tuyết mở không lên. Toàn thân em ngâyu ngất. Hai bắp đùi kẹp cứng lại…., em nghiêng mình, miệng thì thào thật nhỏ những gì không rõ. Rồi Tuyết thở, mệt, ủ rủ.