Gái chơi đẳng cấp – Phần 4/5

Cho đến một ngày, đi học về, Tuyết nhào lên giường , đắp vôị chăn, nằm nghe mưa rào rạt ngoài trời. Tuyết đã táo bạo cởi quần ra. Và cũng với bàn tâ, em sờ sạng hạ bộ một lúc lâu mà đầu óc nghĩ tới những thằng bạn đẹp trai cùng lớp, những ông giáo duyên dáng. Ngón tay đã lần xuống cửa mình và.. tiến dần vào gữa nước ướt nhẹp hai bên mép. Ngón tay lút hết là lúc Tuyết bay bỗng lên không trung. Nhưng ngón tay nằm bất động như thế làm em chán. Cho nên em cử động, làm cho ngón tay ra vào ở âm đạo, Tuyết thấy khoái tuyệt trần. Em cầu trời mưa dai hơn, gió thổi mạnh hơn ngoài cửa sổ, sấm sét nổ dòn hơn, trên không. Hoàng hôn, rồi tối… Cho đến khi chị người làm gõ cửa, mời Tuyết ra dùng cơm, Tuyết vẫn còn lâng lâng với giấc mộng miên man.
Ăn vội vài chén cho có lệ, xong Tuyết lại vào phòng, leo vội lên giường, tắt đèn, tiếp tục cho ngón tay vaòø âm đạo, để ngh3 mưa rơi, gió thổi cho đến gần quá nửa đêm. Đó, sinh lý đã phát triển và hành hạ Tuyết từ năm 10 tuổi, thì Tuyết phải hiểu Lập biết bú l*n năm 11 tuổi là thường. Sao còn hỏi Lập làm chi. Không, Tuyết hỏi bởi vì Tuyết chỉ thèm và tự làm lấy. Còn Lập thèm và làm cho người khác: bú lồn! Tuyết nghĩ: nếu không ai dạy, cậu bé 11 tuổi khó mà biết thế nào là bú l*n. Điều thứ hai, nếu có ai dạy thì việc đó cũng thường thôi. Taị sao Lập muốn giấu: “Sống để đó, chết mang theo.” Điều đó làm Tuyết càn tò mò hơn lên:
-Lập vẫn dấu chị. Yêu chị mà em không tin chị sao?
Thằng bé vẫn bí mật, cúi xuống bú đôi vú của Tuyết, im lặng. Nó không thể, hay không dám nói ra điều xấu hổ kéo dài gần banăm, mà nghĩ lại, Lập vẫn thẹn với chính nó.
Bỗng Lập trườn lên, nhìn chăm chăm vào mặt Tuyết:
-Em hỏi chị câu này: vậy ai dạy chị bú c*c? Bộ ba chị hả? Có phải bác Đoàn dạy chị không?
-Không! Tuyết trả lời chắc mịch như thế. Chị mới biết vài tháng nhờ xem phim sex, nghĩa là 15 tuổi chị mới biết. Á, thôi chị hiểu rồi. Em hỏi có phải ba chị dạy cho chị biết bú c*c, vậy có nghĩa là….
Tức khắc Lập chận Tuyết lại:
– Không, không phải má em dạy cho em biết bú lồn?
Nó nói với vẽ mặt hớt hải, lính quýnh, gần như năn nỉ Tuyết đừng quái ác hỏi thêm nữa. Tuyết cười cười , trầm lặng, cộng chút bí hiểm của bà chị “rành rõ”. Lập tiếp:
-Không phải! Không phải má em đâu, chị đừng hiểu lầm!
-Ơ kia. Chị có nói là má em đâu.
-Chị không nói, nhưng em biết chị đã hiểu lầm! Em chưa bao giờ nói chuyện xấu hổ này cho ai biết hết!
Tuyết trầm giọng:
-Xấu hổ? Em có nói cho chị biết là ai dạy đâu mà xấu hổ.
Thằng Lập im lặng, ấp mặt nó lên đôi vú của Tuyết, khóc rấm rức như tủi thân. Nó không thiết làm tình với Tuyết nữa. Có cái gì làm nó nghẹn họng. Tuyết biết rõ hết. Vì qua lối trả lời ngây thơ của Lập, chỉ cần thông minh một tý, ai cũng có thể đoán vị thâỳ dạy Lập bú l*n là ai. Tuyết nâng mặt Lập lên xin lỗi, hứa sẽ chẳng hỏi nưã, mặc dù Tuyết còn một câu hỏi thứ hai: ai đã dạy em biết đụ?
Rồi Tuyết vực Lập nằm sấp trên người nàng, bắt Lập cắm c*c vào đ* dữ dội:
-Chị hứa với em là chẳng bao giờ hỏi em nữa. Hai đứa mình đ* nhau cho sướng. Thú thật một điều là chị chưa đ* ai sướng bằng với em . Vì em là người tình duy nhất nhỏ tuổi hơn chị.
-Và chị cũng là người tình nhỏ tuổi nhất của em. Thân người và các bộ phận sinh dục của chị vừa tầm. Em không phải cố gắng mới làm hài lòng chị. Như c*c em nằm chật trong chị trong khi với mấy bà lớn tuổi em hơi lạc lỏng.
Lập chống hai tay, nhìn gương mặt đẹp của Tuyết. Nó nắc thật đều đặn, khoan thai. Nó đang đ* người yêu chứ không phải đi khách. Cái khoái lạc của nó với Tuyết hoàn toàn khác bới những lần nằm trên bụng các bà chị lớn tuổi hơn mẹ nó. Lập hỏi thơ ngây:
-Khi lớn lên, chị có muốn làm vợ em không?
-Chị muốn làm vợ em cũng không được.
-Tại sao?
-Vì em đã là chồng của má chị rồi còn gì.
-Sao chị biết?
-Má chị đã công khai nói với mọi người như vậy. Mất em, má chị có thể điên lên được. Đó là điều chị không muốn. Má chị phải là người ưu tiên. Luôn luôn như thế. Nếu có thì chúng mình chỉ lén lút như buổi nay…
Nói xong, Tuyết lật lên, nằm trên bụng Lập. Nó ôm nút lưỡi đê mê Lập. Dưới kia, l*n Tuyết giã xuống những cú nắc kinh hồn. Lập sướng tuyệt trần mà mồm không dám la vì sợ Nguyệt nghe. Chính vì thế mà Lập kéo dài cuộc truy hoan cả tiếng đồng hồ. Con Tuyết đã ra hết một lần. Lúc đó Lập mới trèo lên trên đ*. Tuyết không nhịn được , phải la lên, phải nói bậy, vừa lúc đó Nguyệt dậy. Nàng gõ cửa gấp . Nhưng Tuyết không ngừng đ* được, trả lời:
-Mẹ cho con mượn Lập một tiếng nữa thôi.
-Không được. Con với Lập đang làm gì trong đó? Nguyệt hỏi.
-Dạ hai đứa đang …đ*. Con sắp ra rồi. Cả Lập nữa.
-Trời ơi! Không được! Hai đứa phải ngừng ngay!
Tuyết bảo Lập nắc mạnh hơn, để ra gấp trước khi bà Nguyệt dùng chìa khoá riêng mở cữa phòng. Thế là thằng Lập ôm Tuyết đ* sầm sập, đ* như mưa bão, đ* như giặc tới, và cả hai cùng ra một cái ngây ngất thoả thuê. Vừa lúc đó, Nguyệt vào tới. Nguyệt bàng hoàng, sửng sốt khi thấy Lập trần truồng nằm trên mình Tuyết cũng trần truồng. Mồ hôi hai đứa nhễ nhại, tóc rối bời. C*c của Lập vẫn còn nằm trong l*n con Tuyết. Hai đứa ôm nhau thở hổn hển. Tuyết mệt mỏi hỏi:
– Mom, sao bữa nay mom vào phòng con thình lình vậy?
Nguyệt đứng chết trân. Nàng trót hứa với Đoàn là sẽ chẳng bao giờ cho hai đứa nhỏ ân ái với nhau nữa…
– Kìa, sao con hỏi mà mom không nói?
Nguyệt im lặng, thui thủi quay lưng bước ra khỏi phòng. Hai đứa nhỏ không hiểu gì hết. Tuyết gỡ Lập ra, chạy lại khoá phòng, rồi nhảy lên giường, nằm chàng hãng, bắt Lập bú l*n, tiếp tục cuộc chơi đỡ dang. Nguyệt ra phòng khách ngồi tư lự. Thực ra nàng cũng chẳng cảm thấy chút gì ân hận. Vì Lập với Tuyết đã từng đ* nhau long trời trước mặt nàng vài ba lần. Hôm nay nàng mở cửa phòng ngủ Tuyết cách đột ngột là để ngăn “đê đừng vỡ thêm nữa”. Sauk hi nước bờ cao đã tràn xuống bờ thấp. Và cũng để giữ lời hứa với chồng là sẽ ngăn cách hai chị em chúng ra, đừng cho chúng có liên hệ tình dục. Tất cả đã trể.
Vừa lúc đó, Đoàn dắt tay Julie lên từ cầu thang. Thấy Nguyệt ngồi một mình. Đoàn hỏi tươi cười:
– Nàng tiên của anh bỏ chú mục đồng đâu, lại ra ngồi buồn bã vậy? Chắc là đang nghỉ dưỡng quân?
Đoàn hỏi thế bởi ít khi thấy vợ mình ngồi không. Tình dục với Nguyệt là món ăn thường trực. Không kép nhí này cũng có một chàng trẻ tuổi khác. Cửa mình của Nguyệt luôn cần có một khúc gân nằm “giữ bout”, mà sao bữa nay Nguyệt lại bỏ ngõ. Đoàn ngồi sà vào bên vợ, quàng vai hỏi nhỏ:
– Em đang giận ai phải không?
– Đang giận chính em. Nguyệt phụng phịu trả lời.
– Giận chính em? Lạ vậy?
– Tại em ngủ quên.
– Rồi sao?
– Rồi hai đứa. Một con của em. Một con của Hường, đã lẻn mang nhau vào phòng riêng đ* đéo tơi bời.
Đoàn đã tự nhủ: mặc kệ cuộc đời. Ai muốn làm gì thì làm. Miễn chàng còn diễm phúc hưởng chút hạnh phúc dư thừa trong chuỗi ngày còn lại là được. Vậy mà khi nghe Nguyệt bảo thế, chàng cũng xốn xang, tim se thắt…
Julie đứng cạnh, chẳng hiểu sao, bỗng xụ mặt:
– Khổ quá cái anh này. Anh hưởng được, thì con anh nó cũng phải hưởng được. Sao anh lại buồn? Anh thấy em không? Cũng chỉ bằng tuổi Tuyết, con anh. Mỗi ngày em phải có hai ba chàng, già có, trẻ có. Vừa để hưởng, vừa để kiếm tí tiền, xài vặt. Thôi bỏ qua đi, vào đây với em. Mình làm một mách đến tối cho vui, cho xứng đáng với tấm check $10,000 anh vừa cho…
Giữa lúc đó, tiếng Tuyết rên lớn trong phòng, vọng ra:
– Oh, my God! Lập đâm lưỡi vào lỗ đ*t chị hả? Em không sợ dơ sao? Ôi! Chị chưa được ai làm sướng như vậy Lập ơi! Sướng hơn đ* nữa. Kiểu này làm sao chị quên em được hả Lập? Trời ơi! Trọn cái lưỡi dài thòng đã vô tuốt truong mà quậy thì sống thế nào được hả em trai? Úi, còn cho hai ngón tay vô l*n chị nữa hả. Ối trời, my God, nó nhấn mạnh tuốt trong xa mà … xoáy, mà …mà đ*.. Chết con chúa ơi! Hai thứ sướng lận, chịu… không ..nổi…
Trong khi Nguyệt và Đoàn ngồi chết cứng, bất động, thì Julie nổi hứng, dâm theo tiếng rên của Tuyết, và nói:
– Nghe không Đoàn? Em nứng hết chịu nổi nữa rồi. Vô cởi đồ em ra, làm cho em giống hệt vậy đi…
Đoàn như pho tượng khi nghe Tuyết gào thêm từ trong kia:
– My God, nó rút lưỡi ra, đâm c*c vô lỗ đ*t tôi nè trời. Ơi, đâm hết vô đi em! Giống hai con chó chơi mà chị đã nhìn thấy được năm lên 10 tuổi. Chị bắt đầu dâm năm đó, Lập ơi. Đéo thiệt hay đi em, sát vô, đó, rút ra, đó, đéo, đéo, hai chị em mình sẽ dính lẹo. Trời ơi, hai ngón tay của nó nữa, quậy nát l*n tôi… Còn cái nào sướng hơn vầy nữa không? Mấy thằng già, có đứa nào làm cho tôi đã như vầy đâu, hả Trời…
Nguyệt cũng ngồi đăm chiêu, nghe rõ từng chữ Tuyết gaò la trong kia. Nhưng không phải cùng tâm trạng đau buồn như Đoàn. Mà là nàng ghen. Ghen cuồng bạo, lồng lộn. Vì nàng trót yêu Lập say đắm. Giống hệt mối tình đầu. Lý do: Lập giống hệt gương mặt của Chính!!! Một lý do thầm kín mà chỉ riêng nàng ấp ủ. Đã bảo nếu không phải là Nguyệt, nếu không có chút đạo đức, liêm sỉ và đức hạnh như Nguyệt, bi kịch loạn luân trong nhà này đã xảy ra cả ngàn lần vào những buổi sáng nàng lội bơi, phơi nắng dưới hồ, có Chính nhìn lén, quay phim. Hoặc những lần Chính táo tợn mang hoa sang phòng nàng để tặng trong khi nàng trần truồng bên trong chiếc kimono màu tím than. Hoặc khi hai mẹ con trên xe, chở nhau đi ăn sáng, đi ciné v…v…
Nguyệt đã nói với mình, với Lập và mọi người rằng nàng chọn em bé Lập 13 tuổi để làm chồng thứ hai. Cho nên môĩ câu Tuyết gào thét sung sướng dội ra từ giường chiếu phòng rêng, là từng đường dao bén ngọt cứa xoấ tim Nguyệt. Nguyệt thấy tương lai mờ mịt. Con đường tình nàng chọn mọc lên hàng vạn chông gai. Giá Tuyết không là con nàng. Giá nàng chưa từng đ* chung kép với Tuyết thì Nguyệt sẽ chẳng ngại ngùng đưa Lập đi thật xa, xây tổ uyên ương. Nguyệt muốn ái ân với Lập không phải vì thằng bé bản lĩnh trong tình dục, mà vì cái lý do thầm kín trên. Nguyệt đã không là bà Thánh. Nàng chỉ đủ chút nhgị lực đứng lại bên bờ cám dổ, ôm một hình tượng tương tợ, để sống như thật, cho đỡ thèm!
Thế là nàng đã Thánh lắm rồi, đã hơn vạn lần Võ Tắc Thiên bên Tàu, người đàn bà đã xem loạn luân là lẽ sống! Julie bị khích dâm quá, ngồi lọt phỏm vào lòng Đoàn, níu cổ Đoàn đòi nút lưỡi, vì trong kia Tuyết gào thêm:
-Lập rút c*c ra khỏi lỗ đ*t chị để đâm vô l*n hả? Đừng em. Chị thích đéo hơn là đ*. Bỏ lại đi, đéo tiếp đi. Sao, em không chịu hả? Cũng được, đ* chị một hồi rồi bỏ trở lại đéo cho chị ra nhen cưng. Ôi, chị yêu Lập quá đi, em ơi! Có lẽ chị sẽ là vợ hai của em mất thôi…
Mắt Nguyệt ứa hai giọt lệ. Nàng không muốn Lập tặng cho Tuyết kiểu chơi mà sáng nay cậu bé đã tặng nàng. Kiểu đ* sướng lạ lùng. Cái sướng đặc biệt. Nó không giống như giao cấu thường tình. Nó xoáy thẳng vào hệ thần kinh. Nó làm can não tê điếng, la không nổi, hét không nên lời. Đéo lỗ đ*t, mà lúc đạt tới tuyệt đỉnh, thì l*n tuôn ra hàng giòng nước sướng từ tử cung. Nguyệt đã bặm môi, trợn mắt, nín hơi mà chịu nổi sướng tuyệt cùng ào đến. C*c Lập đã được rút ra khỏi hậu môn Nguyệt, mà nàng vẫn như còn chìm ngập trong hạnh phúc lạ lùng.
Ghen quá, Nguyệt khóc. Mà vừa khóc, vừa hạnh phúc. Có lạ lùng không? Nó là thú đau thương da diết, hành hạ xác thân, mà lại làm tim óc bừng lên niềm hy vọng sáng loè. Liếc nhìn chồng, nàng thấy Julie cầm tay Đoàn xọc thẳng vào xì líp, bắt Đoàn phải xoa, phải bóp, phải làm sao cho Julie đã cơn thèm nhục cảm. Chìu em bé, Đoàn cử động bàn tay trên mu l*n Julie. Nhưng trí óc chàn vẫn miên man với hai đứa con ruột của chàng đang. “sống chết” với trận làm tình dữ dội, cuồng mê trong kia. Julie nhõng nhẽo:
-Đoàn thọc hai ngón tay vào làm cho em sướng đi! Người ta thèm mướn chết mà anh cứ như pho tượng.
Hai ngón tay Đoàn bò vào hang bác bó đang ngập nước. Tiếng rên thê thiết của Julie, ở gần, đã huy động được cơn thèm của Đoàn hơn là tiếng gào la của Tuyết từ xa. Đoàn cúi xuống nhìn gương mặt non choẹt 15 của Julie mà ngắm, em đang diễn tả nỗi sướng. Môi Julie hé ra. Mấy chiếc răng sán trong của Julie xuất hiện cạnh cái lưỡi mời gọi. Đoàn sà xuống. Bàn tay Julie kéo ghịch cổ chàng. Và thiết tha mùi mẫn hai cặp môi quyện cái hôn đầy sinh lý, nổi lửa tình dục.
Hai tay Julie tuột hẳn cái xì líp ra khỏi người, rồi em cởi phăng luôn cái áo đầm ca rô. Điên quá rồi, nóng quá rồi, Julie muốn thực hiện sự thèm khát ngay trong phòng khách. Julie quỳ trên sofa, chổng mông đưa lỗ đ*t ngay trước mặt Đoàn, bắt chàng làm giống hệt như Lập đã làm cho Tuyết trong kia. Như cái máy, Đoàn quỳ đằng sau, banh lỗ đ*t Julie ra , thọc thẳng chiếc lưỡi vào. Julie hét lên một tiếng như bị ai cứa cổ:
-Tuyết ơi, bố mày đang bú đ*t tao ngoài này. Đoàn ơi! Thọc luôn hai ngón tay anh vào l*n em. Làm giống như Lập đi anh. Anh không làm, em tung cửa chạy vô bảo Lập làm à.
Đoàn tận tình cho hai ngón vào l*n thụt, ngoáy. Chàng còn nổi hứng, đưa mồm liếm, cắn nhè nhẹ hai mông đ*t Julie. Em này la muốn bể nhà, hét muốn khàn cổ. Nguyệt nhìn mà thèm chết đi được. Nàng ước gì có Fred, có Dũng, có Quang, nàng sẽ dẫn họ vào phòng bắt làm giống hệ, vì nàng hiểu, lối hcơi này là đệ nhất trong thiên hạ. Trong phòng, Tuyết lại gào lớn:
– Ơi, đút c*c trở lại lỗ đ*t chị má đéo đi cưng. Đó, chị mê nhất món này Lập ơi! Hả? Trời ơi! Hai ngón tay em lại vào thụt l*n chị nữa hả. Làm dồn dập vầy chịu sao thấu hả cưng? Ôi…ôi…chết tôi Trời xanh đất đỏ ơi!
Julie ngoáy cổ lại nhìn Đoàn:
– Anh có nghe Tuyết nó nói gì không hả mình? Có thì cố bắt chước y hệt vậy cho em. Mau, nứng quá đi!!
Đoàn tuột quần. C*c chàng đã sẵn sàng. Chàng nhổ tỵ nưuớc miếng vào lỗ đ*t Julie, rồi banh rộng ra, kê đầu c*c, nhấn vào, nhấn vào. Tiếng Julie hét cũng lớn dần, lớn dần, cho đến khi c*c Đoàn lút hết. Đoàn bắt chước thằng con, cũng cho hai ngón vào thụt l*n Julie. Cô bé bấu cứng cái nệm da, mắt nhắm nghiền, gân cổ nổi lên, mặt đỏ bừng, vì cơn sướng ào đến thênh thang.
Có là Thánh cũng phải gào thét, đừng nói là Julie. Nhìn cảnh cuồng dâm đó, Nguyệt nặng mí mắt, môi cong tớt lên, mặt ửng hồng, nước l*n rơm rớm ướt, và Nguyệt thèm chết được một đàn ông, một con trai, một cậu bé… Ai cũng được, không cần đẹp trai, đến phục vụ cho nàng như Đoàn đang tận hiến cho Julie. Có ba người đàn ông càng tốt. Một cho Nguyệt nằm lên đ*. Một nhét c*c và đ*t nàng mà đéo. Và một, cho nàng bú. Nghĩa là ba cái lỗ quan trọng trong người nàng phải được trám đầy bằng dương vật. Mà làm sao có đây? Nguyệt nhìn say sưa cảnh chồng nàng đang đéo Julie. Mặt Nguyệt thẩn thờ, say đắm. Hai đùi kẹp sát bàn tay Nguyệt đang để cạnh mu l*n. Tiếng thằng Lập, con Tuyết lại la, lại gào…. Nước mắt Nguyệt lại ứa ra. Lập ơi, chị yêu em, chị không muốn mất em, em là hình ảnh của giấc mơ lãng mạn trong chị. Làm sao? Làm sao Nguyệt có Lập đây?
Bỗng, Nguyệt nghe như có ai đang lội dưới hồ. Nàng chạy bay về phòng, mở cửa sổ, nhìn xuống. Trời ơi! Điều nàng ước mơ lại hiện đến. Đó là Chính! Chính đang lội ngửa và cũng nhìn lên khung cửa sổ phòng ngủ của Nguyệt, nơi nàng đang đứng thụt vội đầu vào nhìn chăm chăm. Thân hình Chính vẫn dài thậm thược. Vai vẫn bạnh. Ngực vẫn nở. Nước da hồng hào với gương mặt đẹp như người mẫu. Chính lội xuôi, rồi lội ngược, và mắt vẫn đăm đăm nhìn khung cửa sổ. Hình như đó là thói quen ngày Chính chưa vào nội trú.
Rồi không hiểu sao, Nguyệt lại khoá trái cửa phòng, rồi trở lại đứng nép nơi cửa sổ, tiếp tục nhìn Chính đang bơi. Một lần nữa, Nguyệt lãng mạn sống lén lút với một ước mơ chẳng bao giờ nàng dám để thành sự thậ. Hai ngón tay vàng, vô tình , đưa vào âm đạo. Giống hệt như hai ngón của Đoàn vào l*n Julie. Dưới kia, Chính vẫn bơi thư thả. Và dù chàng chú mực vào cửa sổ sơn xanh nơi phòng Nguyệt, Chính cũng không sao biết được có một người đàn bà đang thèm khát cháy bỏng, bốc hừng hực, đốt phá da thịt nàng. Nguyệt đứng một chân, gác một chân lên ghế. Hai ngón tay vẫn miệt mài, làm l*n Nguyệt rung chuyển kinh khiếp. Rồi hình như hai ngón tay không đủ kích thước làm thoả mãn cơn thèm cao hơn núi, Nguyệt mở hộc lấy ra con c*c giả màu hồng, bấm pin. Ừ, may ra. Nó được lăn chậm trên bắp đùi trắng tinh của Nguyệt, trên bẹn, và cuối cùng, chui luôn vào cửa mình đang ướt nhẹp những nước nhờn chờ sẵn từ gần 20 phút. Lút hết vào bên trong, khúc ni l6ng rung lên bần bật. Tay Nguyệt thụt như dương vật lúc làm tình. Nàng vẫn nép lách qua một bên, chỉ chừa cặp mắt đủ thu gọn hình của người mẫu Chính đang nằm sóng sượt trên ghế vải, xem sách!
Phòng bên cạnh, Tuyết và Lập đua nhau gào la những thống khoái ngút ngàn. Ngoài phòng khách thì Đoàn với Julie. Cả bốn dồn dập dội vào những hình ảnh độc đáo.
– Đoàn ơi, mỗi tuần anh có muốn đ* em mấy lần cũng được. Chỉ xinh có vài lần đéo lỗ đ*t thế này, may ra em mới trung thành với anh. Sướng lắm người yêu của em ơi!
– Chị Tuyết! Đ* lỗ đ*t vẫn sướng hơn lỗ l*n. Vì nó bout lắm. Khít Khao lắm. Em thích đéo vầy hơn là đ* chị ơi!
– Thì em cứ đéo cho sướng đi, đừng ra vội. Em phải kéo dài cho chị ra thêm vài ba cái nữa nghe chồng bé!
Trong này, mình Nguyệt cô đơn với con c*c màu hồng vô tri. Nó rung không ngừng nghỉ. Tay Nguyệt thục liên tu. Mắt Nguyệt vẫn dán sát dưới bờ hồ. Trên ba mươi phút, lúc Tuyết gào ré lên nỗi sướng tuyệt đỉnh, thì hình ảnh của Chính cũng lung linh., nhoà nhạt, mờ hẳn vì mắt Nguyệt đã nhắm khít, mồ hôi vã ra có hột, mồm nàng kêu nho nhỏ, thống thiết, ân cần:
– Mẹ ra nè. Còn nữa, sướng lắm ông bà ơi. Mẹ sướng tới đỉnh mây xanh rồi con ơi…. Còn, vẫn còn, vẫn còn.
Lúc đó Nguyệt nghĩ gì? Chỉ có Thượng Đế biết mà thôi!
Lúc Nguyệt, Tuyết và Julie đar đạt tuyệt đỉnh khoái lạc, cả ba căn phòng chìm trong im lặng, tịch mịch như sân chùa nhà quê, vào trưa hè. Không biết dương vật của Lập có còn nằm trong hậu môn của Tuyết không? Không biết con c*c của ông Đoàn có còn nắc lai rai ở lỗ đ*t Julie không? Chỉ biết ở phòng Nguyệt, tiếng rè rè của con c*c giả màu hồng vẫn còn kêu lai rai. Bởi vì … Nguyệt vẫn nấp đó, bên cửa sổ, nhìn trộm người mẫu tên Chính nằm đọc sách dưới hồ bơi . Bởi vì khúc ni lông vô tri vẫn còn nằm đó ở cửa mình Nguyệt mà rung.