Hãy nằm xuống đây!

Em yêu,

Hãy nằm xuống đây, nghe anh kể chuyện này.

Hãy trút đôi giày gót cao bảy phân, để đôi gót chân trần mọng sưng và những ngón chân tấy đỏ vì bó trong đôi giày bít gót nhọn mũi suốt cả ngày được hít thở không khí trong lành thơm tho.

Hãy để cho làn da chân mềm mượt mùi lotion tổng hợp cocoa butter của Vaseline được chạm vào đất ẩm, được vuốt ve trong cỏ ấm.

Em đừng chau mày ngại ngùng nhìn chiếc quần jean xanh bạc wash lủng lỗ chỗ lấm len vết bùn.

Em đừng cắn môi lo sợ chiếc áo thun trắng tinh có in hình cô đào MM ngây ngất cười sẽ ướt mèm sương đọng.

Em đừng run rẩy e dè những con côn trùng bé nhỏ rỉ rả dưới lớp lá xanh dầy, len lén chui vào chiếc cổ cao gầy nâu non vài chân tóc tơ.

Em yêu,

Hãy nằm xuống đây, nghe anh kể chuyện này;

Xưa có một chàng trai yêu một cô gái.

Tình yêu của chàng nhuốm màu tôn thờ đến độ mỗi lần nói chuyện với nàng, chàng đều cúi mình sát đất.

Nghe đến đây, chắc chắn em sẽ giãy nảy lên: làm gì có chàng trai nào “sến tới bến” như thế! Và lập tức cái đầu láu lĩnh của em sẽ nghĩ ra hàng chục lý do giải thích cho cái sự “sến tới bến” trong tình yêu kia.

Loading...

Có thể vì nàng là một công chúa nên chàng trai người yêu phải đành chịu cúi mình.

Hoặc vì nàng quá bé nhỏ nên muốn được soi vào đôi mắt xanh trong vắt đó chàng cam chịu cúi mình.

Hoặc vì… và chiếc môi xinh của em không ngừng tuôn ra những lý do vừa thông minh, vừa lém lĩnh.

Hoặc vì nàng là cỏ, em yêu ạ.

Là cỏ mà anh và em đã chạy qua quãng đường dài 18 cây số, và ngồi sau lưng anh em đếm được 18 ngã tư đèn xanh đèn đỏ, bốn cây cầu và bốn dòng sông, những con đường ùn tắc xe cộ, nghẹt trong khói xe, hơi người và bụi bặm để đến được với nàng.

Hãy nằm xuống đây, lấy đám cỏ chân vịt dày làm gối, cho tầm mắt vươn xa đến đường chân trời, nơi đám mây chiều phản chiếu ánh sáng huy hoàng của mặt trời sắp tàn, nơi những đám mây màu cánh vạc lang thang lướt thướt diễu hàng đàn theo nhau trong những hình thù ngộ nghĩnh, chỉ có trong giấc mơ đủ sắc màu của trẻ thơ hay trong phim hoạt hình Walt Disney.

Hãy nằm xuống đây, chìm trong mùi hương ngai ngái của cỏ dập, nghe gió ràn rạt đuổi theo nhau qua ngàn hoa cỏ lau, nghe tiếng chim sâu hót đâu đó sau bụi hoa cỏ dại bát ngát chít chiu khắp cánh đồng.

Em cứ ngẩn ngơ ngây thơ hỏi anh tên từng loại hoa cỏ dại, như anh chính là chàng người yêu của cỏ. Bông hoa be bé màu trắng nhụy vàng rung rinh vờn trên má em là cúc xuyến chi, kề bên là cúc bạc đầu, rồi diếp dại hay bồ công anh rứt từng cánh hoa bay lang thang ngạt ngào trên tóc. Loài hoa tim tím chập chờn dưới chân em xinh xinh là hoa ngũ sắc, cùng một màu tím rưng rưng khép lá trong tay em là hoa trinh nữ hay còn gọi là mắc cỡ. Rừng hoa vàng xôn xao trong mắt em là cúc sao băng, cái loài hoa ngại ngùng mà kiên cường chuyên trồi lên từ sỏi đá, và cúc quỳ rực rỡ là dấu hiệu mùa hanh khô trên cao nguyên. Hoa rau trai màu xanh biếc như màu trời, hoa kèo nèo vàng chúm chím, hoa mua hoa sim tím rịm gợi nhớ một vùng đồi hoang mênh mang thẫm tím quê anh, hoa trâm ổi mật ứa ngọt ngào chân răng nhắc về những con đường học trò ngập nắng và màu trâm ổi.

Hãy nằm xuống đây cho tiếng em cười giòn vụn như tiếng chim, cho giọng em nói đẫm hương cỏ mật, cho mắt em trong veo và nhạt như màu khói, cho môi em hồng thơm xuyến xao như mùi hoa dại.

Hãy nằm xuống đây nghe anh nói;

Xưa có hai người yêu nhau và cùng yêu cỏ.

Hãy nằm xuống đây với cỏ, em yêu!