Khoái lạc trần gian – Phần 3

Chàng xuống bú vú Thúy An. Chàng nút hai đầu vú . Thúy An nằm ngửa ra thưởng thức. Hạnh cho lưỡi xuống dần, ngang rốn thì ngưng. Chàng lại quay lên trên hôn môi của Thúy An lần nữa. Hạnh lừa lừa cho đầu c*c vào sát miệng l*n Thúy An nhắp.

Anh gần em nhen? Hạnh nói. Gần trước một cái cho em nhớ để đời cái đã. Cho em phải thấy lời anh là thực. An chỉ trả lời bằng cái gật đầu, mà mắt nàng vẫn nhắm. Con c*c của Hạnh tiến từ từ vào cửa mình. Nó ươn ướt nước nhờn. C*c Hạnh tiến vào Bâu hơn, sâu hơn và hết. Thúy An mới mở lời than:
– Của anh đã vào trong em hả Hạnh? Anh chơi đi, chơi cho mạnh em mới ra được. Và phải cho lâu nhen? Chú tài mỗi .lần gần em là phải từ nửa tiếng đến một tràng em mới ra.

Hạnh chơi mạnh, không cần bú l*n. Nước Thúy An tuông trào như mưa. L*n chửa mà. Đang thèm khát của cô con gái mới lớn. Cả hai cộng lại. Thúy An bừng bừng như hỏa diệm sơn… Nàng nắc, hẩy lên như chưa từng được chơi. Nước l*n nàng túa ra vời vợi. Hạnh phải ngưng, lau bớt:
– Nước em nhiều quá Thúy An. Hình như em đã ra phải không? Đúng. Sau mười lăm phút Hạnh nắc, nàng đã ra cái đầu tiên. Nàng ra vì tuổi Hạnh còn nhỏ, Hạnh lại trắng trẻo đẹp trai. ừ nhỉ sao nàng không chọn cho mình những chàng nho nhỏ như Hạnh, mà phải tìm các ông già như Lý, Cha sở Kiêm và nghèo hèn như anh tài xế nhà. Nhìn Hạnh miệt mài đ* không cũng đủ sướng rồi.
– Có, Thúy An nói. Em đã ra cái đầu tiên vì… anh còn nhỏ mà chơi hay quá. Hèn chi mà bà già không ngợi khen . . .
– Họ ngợi khen vì sức anh chơi dai. Chứ không như các ông chồng, mới trèo lên, chừng dăm phút đã ói ra lung tung. Với lại các bà sướng vì tuổi anh như con, còn nhỏ hơn là đằng khác.
Anh ơi, em ra mà không dám nói. Vì trót bảo anh phải chơi cho lâu. Thế bứa nay anh ra cho em được không Hạnh? .
– Nếu em muốn. Dễ thôi. Hai tháng rồi anh chưa ra với ai. Mà ra làm chi. Chơi lấy tiền, chứ có phải chơi vì tình yêu đâu. Nếu em đã ra, mình phải chùi c*c lẫn l*n thì mới bắt đầu lại bót được. Chàng lại ngừng, lấy khăn chùi L*n cho Thúy An và chùi c*c cho mình.

Xong chàng đút vào. Lần này Hạnh chơi dã man, chơi hùng hồ, và quái di để cho Thúy An phải ra cái thứ hai. Độ trên nữa giờ, An gào lên như con thú dữ:
– Úi. Em xuất nè anh Hạnh. Lần này em mới sướng hơn lúc nãy… ôi sướng quá trời đất thánh thần thiên địa ơi. Nghe em ra nè anh ơi. Hạnh nghe rõ An từ trong xa bắn ra những tia nước.
– Có, anh có nghe mình ơi. Mình làm anh cũng sướng theo luôn.
– Sướng thì ra với em đi anh. Ra trong l*n em cho tràn ngập…
– Hả anh ra bây giờ rồi sức đâu chơi cho tới tối hả em???
– Em không cần anh chơi dai như thế. Ra đi, ra đi.
Hạnh, ôm nàng nắc lia lịa. Chàng đang đến cực sướng. Chàng đang đuổi theo, la lên:
– Ối Thúy An ơi, anh vì em mà ra cái này đây.

Nghe nè em. Khí anh đang bắn vào em đó . . . Anh chỉ nghĩ chừng mười lăm phút thì đâu lại vào đấy, như hồi chưa chơi.
Rồi chàng đ* Thúy An cái thứ nhì. Lần này chàng quyết để cho Thúy An phải khâm phục. Và quả như tiên đoán. Thúy An ra thêm bốn lần nữa là sáu cho tới tám giờ tối. Nàng như con ma chết rồi nằm thừ người ra đó, cho Hạnh muốn làm gì thì làm. Chuông điện thoại reo ở trên bàn:
– Alô. Thúy An nói giọng mệt như. Ai đó?
– Mẹ đây. Vẫn chưa xong hả. Mẹ chờ con kêu mà chả thấy. Quả đúng như lời mẹ quảng cáo không con? Hơn thế nữa mẹ ơi. Nhưng thật tình… con chưa muốn về. Con còn muốn ở đây chơi thêm với Hạnh cho tới sáng mai. Bỏ uổng lắm.
– Cái đó tùy con. Nhưng mẹ nhắc là con có bầu non ngày non tháng. Không nên chơi nhiều nhé, sẽ hỏng thai.

Nàng đặt điện thoại xuống, lại nằm thừ người ra mà thở vì đã ra đến sáu cái với Hạnh. Lần nầy, Hạnh để cho Thúy An nghỉ ngơi một hồi lâu, chàng mới bú l*n. Đường lưỡi của Hạnh tuyệt luân đến dộ làm cho cô nàng ngất lên và xỉu…

Những lần Thúy An và bà Nguyệt vắng nhà lâu như thế ở nhà Lý không quên thừa cơ hội mon men lại phòng.Thúy Nga. Chàng cũng diện, đến gõ cửa phòng Nga.

Bên trong Thúy Nga đang viết nhật ký đến ngày thứ năm:
– Anh Lý của lòng em
“Năm hôm rồi không thấy anh đến thăm em. Em nhớ anh như muốn khùng điên lên được. Nằm lên giường, thì hình ảnh của anh nhất là cái Bửu Bối của anh lại hiện lên. Năm đêm rồi, em chỉ nhắm mắt mơ màng mà không ngủ. Trong các bữa cơm, em nhin anh ăn ngon lành. Em muốn nói cái gì đó với anh mà sợ Mẹ, sợ Thúy An… Có tội cho em không anh? Anh đến gần gũi em làm gì đến bốn lần? Nước của anh như còn dính ở hạ bộ cua em… Anh Lý ôi, phải đến thăm em ngay lập tức, dù trong chốc lát ngắn ngủi”.

Tiếng Lý gõ cửa thì Nga biết, nên nàng vội vã đứng dậy ra mở.
– Anh? Năm ngày rồi người ta cấm đoán anh qua đây chơi với em có phải không?

Nước mắt Thúy Nga chan hòa. Lý bước vào phòng. Khép cánh cửa, khóa lại, không quên nhét tờ giấy vào lỗ khóa. Chàng đến đây không ngoài mục đích gần gũi Thúy Nga thêm ít lần nữa cho thỏa mãn. Chàng ôm người yêu hôn lấy hôn để. Nhất là đôi mắt của nàng…
– Anh cũng vậy. Anh nhớ cặp mắt nhung của em lằn em ơi. Lý ân cần nói. Anh nhớ tất cả trên thân người của em. Năm ngày rồi người ta không hành hạ anh…
có lẽ người ta đã có tình riêng… Anh nghĩ là thế. Chắc là thế. Mà như thế càng hay cho chúng mình. Anh dồn hết sức cho em. . cho trái tim của anh. . . .

Thúy Nga nghe cảm động quá, nàng vòi lên hôn môi chàng, hôn đôi mắt ngọc chàng, hôn cả khuông mặt đẹp trai chàng…
– Anh eo biết em đã viết bao nhiêu trang nhật lý không?

Nàng vòi tay lấy cuốn nhật ký trên bàn phấn, lật ra đưa cho Lý đọc. Chàng chỉ nhìn qua loa lấy lệ . Chàng dìu Thúy Nga lại giường. Hai người nằm bật ra, để chân thòng dưới đất.
– Em thèm anh. Thèm những cơn dục mình xé trời của hai đứa. Em nhớ từng động tác của anh trên người em. Em nhớ từng hơi anh thở vào mặt em… Bao nhiêu thứ đó đến đánh phá em trong từng giấc ngủ anh ơi. Sao anh ác thế? Anh muốn em chết với anh không hỡi anh yêu…

Chàng cởi cúc áo cho Thúy Nga. Lần nầy nàng không chuẩn bị nên có mặc xú cheng hồng. Rồi lưng quần nàng cũng được Lý tháo ra. Cũng thế, dưới kia Thúy Nga mặc một xì líp hồng…
– Anh cởi của anh nhen, trước khi cởi của em…
Chàng cởi hết ra trần trụi. Con c*c chàng chồng lên ngất nghểu. Thúy Nga cầm ngay vào nói:
– Cái này nè. Nó đến phá không cho em ngủ nè. Nó ác lắm. Nó đã ra trong người em đến bốn lần, và chẳng bao giờ đoái lại.

Lý cởi áo lót, quần lót cho Nga. Lý chồm dậy nhìn thân thể của Nga lần nữa… Chàng ngậm vào đôi vú Nga bú như đứa trẻ bú vú mẹ. Miệng chàng bú, tay chàng bóp. Lần này chàng không nể nang gì hết. Cứ làm cho thỏa mãn thì thôi. Không ngờ Thúy Nga la lên:
– Sao lần trước anh không bú như thế hả anh? Sướng vô nhân đạo, quái ác, sướng cùng cực anh ơi. Bú mạnh thêm lên.

Lý bú sa đà bộ ngực căn tròn của Thúy Nga không cần tiếng rên thống thiết của nàng. Đâu cần nữa. Những gì lần đầu cháng chưa kịp thưởng thức bây giờ chàng phải làm. Nội bộ vú của Nga mà chàng hôn hết. đến gần nữa tiếng. Nước l*n của Thúy Nga tuông ra khỏi biết. Nó ướt cả mu l*n, ướt hai bên beng và ướt tuôn cái bắp vế.

Lý đưa lưỡi xuống bên dưới. Hai chân Thúy Nga dang ra tự nhiên cho chàng dễ bú liếm… Lý sà vào, lấy lưỡi đánh lăng tăng đầu cái hột le. Thúy Nga hú lên dã man:
Ai, ai đem giặc vào thành Thăng Long phải không? ôi… họ muốn tôi chết mà. úi, hai ngón tay nửa hả anh. Nó muốn làm gì? ôi, nó vào, nó vào âm đạo của em anh ơi… Nó đang xoay xoay… ôi, trời đất cũng mờ nhạt. Trăng sao cũng lẩn hết. Chỉ còn bóng đêm, với em, với anh… Hay anh lên đ* em liền ngay tức khắc có được không? Em thèm có chừng đó thôi anh Lý ơi.

Chàng leo lên người Thúy Nga, cầm c*c đưa vào miệng l*n Nga. Một ìán nữa nó vào suông sẻ, không cấn cái, không trờ ngại.
– Đó anh ơi . . . Chân lý của tình yêu là thế đó . . . Em cần có bấy nhiêu thôi. Anh nắc xuống mạnh hơn em mới sướng. Đó, đó, đó.

Lý đ* tàn canh. Chàng sướng như chưa từng được sướng, hơn cả với Nguyệt, hơn cả với Thúy An, và hơn cả với bé Thúy Diễm… Không phải l*n nào cũng giống nhau. Thế mới biết, có những ông vua, bỏ chánh hậu mà theo hầu thiếp… Thúy Nga có cái gì hơn Thúy án và bà Nguyệt? Chàng không tài nào . phân tích nồi. Sao mới làm tình với Thúy Nga đó, chàng đã muốn làm cái khác. Trong giấc mơ chàng cũng chỉ nghĩ đến Thúy Nga… Là tại sao? Không ai giải thích nồi…
– Hôm nay anh đ* hay hơn lần trước nhiều. Tại sao?
– Đừng hỏi anh tại sao, em ơi. Tại thân hình nở nang của em, tại đôi ta cân xứng, và tại đôi mắt nhung đen của em… Em có tin anh nằm mơ thấy cả em, anh đã gọi tên em từng chặp . . . Anh muốn vào trong người em và tái sinh . . . Vâng anh tái sinh làm con em . . .

Làm con của Thúy Nga??? Và rồi… nàng không dám nghĩ đến đó nữa. Tất cả vì cặp mắt nhung đen. Đ* em nữa đi anh. Đ* sao cho đất trời nghiêng ngửa, đ* sao cho trăng sao đừng mọc. Đ* sao cho em khô héo…
– Anh ra nè em Thúy Nga. Chuẩn bị ra với anh nghe.
– Dạ anh đợi em nhen.
Nga nắc, Nga xàng. Nga nhắm mắt: Chừng năm phút nàng ra.
– Đó anh, chuẩn bị ra với em nhen… Đó… đó nước em trào ra đó . . . .
Lý ra, bắn những tia tinh trùng vào l*n Thúy Nga.
Chàng sướng đê mê, sướng tàn tịch. Chàng ra không còn một giọt:
– Đó em có nghe không người yêu?
– Dạ có, có nghe anh đang ra cho em… úi sướng lắm anh ơi, Lý ơi.
Khí của cả hai chan hòa. Nó không chảy ra. Nó ứ đọng trong con người đẹp.
Chùi cho em nhen? Lý hỏi.
– Không, cứ để thế chơi nga, đ* nữa. Đ* nửa đi anh Lý…
Thôi để anh dùng lưỡi xuống lau láng cho nhen. Chàng banh l*n Thúy Nga rộng ra, liếm hết nước của chàng lẫn của nàng. Lý nuốt ừng ực. Thúy Nga nghe tiếng nuốt đó của Lý:
– Trời, anh nuốt cửa hai đứa hả. Anh sẽ mê em chết đi, sao hả anh?
Thì anh muốn được chết cơ mà. Chết càng sớm càng tốt… Anh muốn vợ của anh là em, chớ không phải Thúy An. Anh muốn con anh nằm trong bụng của em…
– Hay em đừng uống thuốc ngừa thai nhen. Tinh trùng của anh sẽ vào trong em… ôi, chỉ nghĩ đến đó thôi, người em muốn rã rời.
– Ừ lần tới em chả uống thuốc, uống men gì hết. Cứ để cho tinh trùng của anh vào bụng em. Được không anh????

Em dám không? Chứ thế này, con của anh đã bị thuốc hành hạ, vào nước, vào thùng rác. Anh muốn nó giống hệt em. Phải to con, phải có dáng đi như em, và phải có đôi mắt nhung như em.

Lý lật người Thúy Nga nằm sấp lại, chàng hôn đôi chân dễ thương của Nga, hôn lên hai đùi, hôn lên bắp vế, và cái lưng dài thường thước. Chàng hôn cả hai mông đ*t vun cao lên, và không quên cho lưỡi chàng vào Hậu môn của Thúy Nga mà ngoáy.
– Úi úi . chỗ đó dơ lắm mà anh Lý, sao anh đưa lưỡi cả vào đó?? úi chết con trời ơi. Sướng không bút mực nào diễn tả nổi. Anh thương em thật hả anh, Em đâu có ngờ… úi, trọn cái lưỡi của anh đã vào đ*t em, anh ngoáy nữa hả. . . Coi chừng gặp cứt của em nhen anh.
– Em ỉa thẳng vào mặt anh, anh cũng không màng… khi em đã là vợ anh… thì cái gì lại không được hả Thúy Nga?

Chàng lại đâm lưỡi vào lần nữa vào lỗ đ*t Thúy Nga mà liếm, mà nút, mà bú. Cứ làm sao cho Nga sướng thì thôi. Điệu này chàng chưa làm với ai, bất cứ người nào trước đây. Khi: Lý bú đ*t, Nga són ra chất nước nhờn đăng đắng. Có lẽ cứt non của nàng. Chàng nuốt luôn vào bụng, không biết gớm, biết dơ.

Còn cái gì trên đời này làm cho Thúy Nga cảm động hơn nữa. . . Không những chỉ cảm động mà thôi, mà còn sản khoái. Cái sản khoái hoàn toàn khác với lúc làm tình.
– Trời em tưởng anh chỉ dám cho lưỡi vào l*n là quá rồi anh còn cho nó vào đ*t em, vào hậu môn của em… em nằm ngửa ra, cho anh đ* thêm vài lần nữa nghe không anh Lý ?

Lý gật đầu. Chàng phải đ* thêm ba, bốn lần nữa chớ không phải có vài lần. Thúy Nga bật Ngửa ra đưa cái hôn đầy lông lên. Lý lót thêm cái gối. Chàng chưa đ* vội, mà rà lưỡi ở hai cái nách. Trời ơi, hai chùm lông nách đen thui của Thúy Nga??? Chàng cũng không biết gớm, đục đầu vào đó cho miệng dễ “ăn”, dễ nút không thôi. Chàng thương Thúy Nga quá. Chàng có lẫn lộn tình thương của thân thuộc với tình yêu không? Không cần, Lý tỉnh bơ như không có gì xảy ra, chàng cứ hôn cặp nách của Nga thân thương…
– Đừng cạo cái này của anh nhen cưng, Lý bảo. Anh thích gục mặt vào đó suốt ngày. Đó là chỗ ẩn nấp của anh… Cuộc đời nhìn anh bằng con mắt khinh bạc… chỉ vì anh đã ăn nằm với Mẹ Nuôi là Nguyệt… Rồi bây giờ tới con của Nguyệt. Không phải một đứa, mà cả ba. Có phải anh là súc vật không em. Cái gì khiến anh luôn luôn muộn làm tình với em? Có phải chúng mình có với nhau một huyết thống? Nhất là đôi mắt? Đôi mắt mà không thể ai cũng có…
– Mình có với nhau một huyết thông? Nga hỏi gấp… Thì sao hả anh? Dù sao em đã yêu anh… Dù sao hai ta đã làm tình. Dù sao anh đã ra trong em nhiều lần. Nếu có thể… xin anh đừng nói với ai. Em không thể sống mà thiếu vắng anh. ~ý ơi. Anh đ* em nữa đi…

C*c của Lý cũng lên khi chàng nhin vào đôi mắt của Thúy Nga. Chàng cầm nó nhìn cho kỹ… Chàng leo lên người Thúy Nga, và cho vào hôn người đẹp. Chiếc cu vào thoải mái. Thúy Nga nhắm nghiền mắt mà thưởng thức, con c*c của Lý đang vào âm đạo nàng.

Đây nè, nó lại vào hôn em, nó đang làm cho đôi ta sung sướng. úi, nếu có cùng huyết thống sao có thể yêu nhau được hả em.? Cái đ* này, hai đứa chơi cho lâu nhen? ít nhất là một tiếng đồng hồ, anh mới có thì giờ vừa đ* em, vừa ngắm em. . . ôi sướng quá người yêu ơi Anh nắc như thế, em có sướng không Thúy Nga? Dạ có anh ơi. Em tưởng như mình đang lên thiên đàng anh ơi. Từ nay, em bỏ thú dâm. Thú dâm chỉ đem lại cái Dục tính khô khan…
– Để anh vừa dụ vừa hôn đôi vú ngọc của em mới thích.

Chàng cúi xuống, hôn đầu vú của Thúy Nga. Chàng nghe rõ hai lớp lông của chàng với Nga đang cọ xác… Nước hôn của Nga lại ứa ra làm c*c chàng lỏng lỏng.
Anh lại xuống lau cho em khô nhen em Thúy Nga. Không vội gì hết. Khuya nay họ mới về. Mà có thể sáng hai người đó mới về cũng nên. Em biết họ đi đâu không?

– Dạ không. Thúy Nga bảo.
– Họ đi tìm lạc thú mới trong một khách sạn sang trọng. Anh tài xế bảo. Anh sống ờ đây như cái bóng mờ. Không biết ngày nào anh đi khỏi.
– Không, anh phải ở đây với em, anh Lý. . . .
Như thê, phải có lý do. Như chúng ta có con với nhau chẳng hạn.
– Dạ thì em đã nói, lần đ* tới em sẽ không uống thuốc ngừa nữa.
– Ừ có lẽ bụng em lớn lên, anh mới là chồng cua em được.

Lý là người thích sống vỏ luân. Chàng muốn chinh phục vi mình có đôi mắt đẹp. Chàng muốn ai cũng của chàng. Đến như Thúy Diễm, chàng cũng không chừa… Chàng vẫn đ* mạnh cho Nga sướng, để lần tới, Nga phải để con chàng trong bụng.

Quả thế, sau ngày làm tình dữ dội đó, Lý lại đến phòng Thúy Nga. Chàng làm cho Nga thương hơn khi chàng nói hết sự phụ rẩy của Thúy An và bà Nguyệt… Thúy An, ngày nào cũng vào Chợ Lớn… Tiền bạc nàng vung ra cho những trận làm tình với cậu Hạnh, mười bảy tuổi. Không phải một mình nàng mà cả bà Nguyệt cũng sống trong trụy lạc đó. Cũng hai mẹ con xài chung một của…

Lý sống nguyên ngày với Thúy Nga, chỉ ăn rồi lại đ* Có ngày hai người chơi nhau đến quên cả giờ giấc, cứ la lớn, và tiếng vang đã đến tai Thúy An. Nàng này dòm vào cái lỗ riêng, và nghĩ: có thể nào Lý đã ăn nằm với Thúy Nga? người mà Thúy An vẫn hoài nghi là con của chàng. Họ không thấy cả hai giống nhau như khuôn đúc sao . nhất là đôi mắt ngọc. Nhưng quá muộn rồi, trước mắt Thúy An, Lý và Thúy Nga cởi truồng, họ chơi đứng da diết trong kia. Nga gọi Lý bằng anh, và Lý gọi Nga bằng em. Họ chơi nhau từ bao giờ? Bao lâu rồi?

Lý đặt Nga xuống giường mà bú, mà liếm. Chàng bắt Nga đưa hai đùi ìên, để tha hồ đưa lưỡi vào hậu môn nhiều lần. Thúy An không buồn nói, vì cllính nàng cũng đâu có trung thành gì cho cam. Thực sự nàng vào Chợ Lớn không một mình với Hạnh, mà nhiều người khác nứa kb cả Mỹ trắng và Mỹ đen. Những người này có con c*c bự. Mà Thúy An càng gần đến ngày sinh, càng đòi hỏi dủ dội những c*c bự như thế. Nàng chơi bất kể quân thần. Đến Mỹ cùng chào thua.

Số là nhân những chuyến làm Affaires, bà Nguyệt thân quen với những sĩ quan người Mỹ cấp tá. Bà đã không ngại cho họ chơi để được việc mà còn sướng nữa. Bà thừa mứa, mới giới thiệu cho cô con thử. Người Mỹ đã đến tên là John, vi chàng nghe dược ái ân với một đàn bà chừa mười bảy tuổi, có tiền và có quyền thế như Nguyệt.

Thế là Thúy An thử. Khách sạn đó, vẫn phòng đó, chi khác là người ái ân. Chàng John bước vào… to như hộ pháp. Nước da đen lay láy. Chàng chào Thúy An:

– Chào cô. Tôi nghe cô thích giao thiệp với người Mỹ da đen?
– Thúy An bụng đã hơi to, ngồi khép nép.
– Chắc người Mỹ da đen cũng như người da trắng.
– Chúng tôi chỉ khác có màu da. eòn mọi thứ, như nhau. Riêng về nhục dục, thì trời đất bang cho chúng tôi khả năng phong phú hơn… Đàn bà Mỹ da trắng tại Mỹ cũng muốn lấy chúng tôi.
Thúy An ngồi trở bộ khi nghe viên Trung Tá tự giới thiệu cách thành thực.
– Thế… chắc các ông có một bửu bối lớn, hay tài nghệ làm tình?

– Cả hai. Thưa cô. Trên giường thì ‘chúng tôi là thần của đàn bà da trắng, nhưng chỉ ngoài đường thì thiên hạ khinh khi chúng tôi. Nhưng không sao, cuối cùng… họ vẫn mê chúng tôi như điếu đổ.

Thúy An, đứng dậy tự cởi đồ mình ra. Cũng chiếc áo đầm sang trọng, cũng cái xú cheng màu xanh lơ và chiếc quần Bikini màu hồng. Nàng thích mặc Bikini để phô trương nàng nhiều lông. Quả đúng như thê, nhiều lông là dâm. Không ngày nào nàng không chơi vài quả Không với người này thì với người kia. . . Chứ Lý thì như chiếc bóng mờ. . .

Cái bụng Thúy An hơi vun cao, mặc kệ . Viên Trung Tá hỏi nàng:
– Thưa. Bà có thai?
– Vâng. Năm tháng rồi. Có sao không ông?
– Không, tôi thích là đằng khác… Tên cô là gì nhỉ? An. Là Thúy An, tôi là con bà Nguyệt.
Điều đó tôi biết. Biết cặn kẻ cả Bà Nguyệt. Bà ấy dâm dữ dội.
– Ông có làm tình với bà rồi.
– À không, bạn da đen của tôi. Thiếu Tá Anderson của MACV, Nó khen bà Nguyệt lắm. Nó bảo bà Nguyệt như gái còn tơ. . .

Viên Trung Tá tự cởi đồ cho mệnh. Hắn phơi bày Củ chùy to tướng, và bộ ngực nở nang. Từ đó, An không thấy hắn là da đen nữa.
Cái của ông to dễ sợ quá. Đã to lại dài nữa. Chắc đàn bà bên Mỹ theo ông dữ lame.
– Ở Sài gòn cũng thế. Tôi được hân hạnh lên bụng nhiều người. Hôm nay, tôi mới được ái ân với một cô gái mười bảy mà có bầu.
– Để tôi cũng thoát y cho ông xem. Của tôi nhiều người cũng đắm say ghê lắm… và đây cũng là lần đầu tôi gần gũi với Người ngoại quốc. Đặc biệt là Mỹ da đen .

Thúy An cởi xú cheng ra, và đến lượt cái quần Bikini. Nàng đứng chỉ tới ngực viên Trung Tá. Còn bề ngang thì che lấp mất nàng.
– Ông thích lông nhiều không? Thúy An hỏi viên Trung Tá.
– Nhiều nữa càng tất, đàn bà mà không lông, chơi không đã.
Cả hai đã trần truồng. Con c*c của John cương thẳng bưng. John đến ngồi bên Thúy An. Hai tay hắn sờ vào vú nàng.
Cặp vú cô chắc đã có sữa? Để tôi bú thử nhé ?
– Tùy, ông muốn làm gì cũng được. . . để đổi lại, ông cho tôi tự do bú c*c của ông nhé.
Viên Trung Tá ngậm vào đầu vú Thúy An bú say sưa hình như chất sữa mồm ra:
– Ý có sữa cô ơi, ngòn ngọt. Thôi để cho bahy. Bây giờ cô muốn làm gì tôi thì tự nhiên như tôi đã làm với cô Thúy An bắt viên Trung Tá nằm xuống, nàng ngồi lần lại giường, ôm c*c nó mà bú ngon lành. Con c*c muốn xé rách mồm nàng. Nhưng Thúy An vẫn bú. Vì đây là cơ hội ngàn năm một thuở. John rên:
– Bữa nay tôi ra trong cô ít nhất là năm lần mới đã. Của người Việt cái gì cũng bé. Người bé, chim bé, mồm bé. Sướng quá cô An ơi. Của tôi lớn quá, không biết có vào nổi trong cô không.
– Lát nữa ông sẽ thấy. Tôi đã chơi những người có con cu lớn như của ông… không sao. Nó vào hết.
– Không biết có phải tôi có chửa không?
– Cô bú lâu lâu một chút . Có ngon không cô ?
– Không ngon, tôi đã không bú. Đã to, dài, mà lại đen nữa. Lạ quá há. Không có chiến tranh, làm gì tôi hân hạnh được bú c*c da đen?
Nàng nói xong, lại cho c*c viên Trung Tá vào mồm. Nàng bú ngon hơll bao giờ hết. Viên Trung Tá mê quá.
Cô ngưng bú một lúc. Thử lên cho cu vào đ* có vừa không?

Thúy An ngưng bú. Nàng ngồi vắt qua người John, vi có bụng chửa. Nàng như đứa con nít ngồi chơi. Nàng ngồi chò hò, há toát miệng rôn ra. C*c viên Trung Tá nứng bổng lên. Nàng cầm c*c từ từ cho vào l*n, và ngồi nhấn xuống con c*c đã vào l*n êm ngọt, dễ dàng. ôi sướng quá chàng ơi. Một dương Vật màu đen, to Và dài, đã và trong l*n tôi. úi đã quá John ơi- C*c anh đã vào kìa John.

Thúy An nhún lên nhún xuống, mắt nàng nhắm, ngửa mặt lên trời. John nhìn hình ảnh đẹp tuyệt vời đó của An. Nàng hú lên, vì lần đầu được đ* con c*c Mỹ da đen. Nước của nàng bắt đầu tuôn ra.

John sướng tê tái cõi lòng, cất tiếng rên thật lớn. Hai tay chàng đưa xuống ôm người Thúy An:
– Đ* như vậy mới đ* An ơi. Đàn bà Mỹ không thể so với em. Họ vừa không tế nhị, lại vừa to lớn dềnh dang. Lông của tôi cũng đâu có ít. Tôi cũng dâm lắm cô Thúy An. . . Nếu được, tuần vài lần mình hẹn ở đây, chơi trò xác thịt nhen.

An gật đầu ngay. Nàng có chửa mà vẫn thèm đ*. Nàng nhún, đ* đều đều. Nước của nàng chảy xuống theo c*c của John những gióng đùng đục. John thấy rõ ràng như vậy. Nàng đ* chát chúa, đ* te tua, được nữa tiếng thì John ra, chàng la lên:
– Anh ra cho em đó An ơi. Sao không thấy em cũng ra công Sao em chơi dai thế???

Sự thật thi An nín, không dám ra nhiều. C*c của John to thật. Nhưng nó đã vào trong nàng cách êm thắm. . . Nàng nghe những tia khí của John vào, chĩa thẳng vào tử cung nàng, nhiều hơn của người Việt gấp bội. Thịt bò, sữa, trái cây đã mang lại cho họ cơ thể như thê.
Tôi sẽ ra. Đến chừng tôi ra tôi sẽ la lớn hơn ông. Ông có chịu không?
– Chơi mà không la đâu có sướng? Lấy làm lạ, là đàn bà Việt ít ai chịu la. Phải gào lớll lên chớ sao không. Nó là ngôn ngữ của tình yêu mà. Ra xong rồi mà c*c của Trung Tá John chưa chịu xìu, nó cương cứng trong l*n Thúy An. Nàng cứ để thế đ* tiếp, Những cơn sướng không tả nồi đã ồ ạt kéo tới. Khiến Thúy An bặm môi đ* tiếp.
– Bây giờ cô nằm xuống tôi lên đ* cho. Tôi tránh không làm cái bụng cô thương tổn đâu… Tôi biết đ* đàn bà chửa mà. Thúy An rút c*c nằm ngửa ra. Trung Tá John quỳ thẳng, cầm con c*c dài thòng đưa vào l*n An. Chàng nhấn xuống, nhấn xuống. Nó vào, nó vào…

Và lút hết khúc’gân đen thui trong Thúy An. Nàng gào lên:
– Vậy là cái gì hỡi anh??? Người Việt Nam không ai đ* em như vậy. Cu anh đã vào lút hết trong em. Trời ơi sướng ôi là sướng.

John bắt đầu nắc. Chàng chống tay như con khỉ đột đang đ* với người ta. Chàng nắc đã dữ dội còn xéo quá xéo lại Chừng có mươi lăm phút. L*n Thúy An đã phun ra hàng loạt nước:
– John ơi. Em ra, Em ra. Hương đi anh ơi. Có chửa, em đâu dám ra nhiều. Nhưng gặp anh em không thể nào nhịn được. Còn nữa anh ơi. Đó… đó, nước l*n của em làm con c*c anh bóng lên như con cá lóc. ôi nó ta quá, nó dài quá… Mẹ ơi con sướng lắm mẹ ơi.

Thúy An la lên thật lớn tưởng như căn phòng rung rinh. Ra xong John và nàng đ* tàn canh, gió lốc. Đ* như hành quân diệt địch. Đ* như máy bay chiến đấu phản lực. Đ* như hải vận tốc đỉnh đang chạy trên sông. Thế mới biết sức lực Mỹ đen khác với những Việt Nam trước đây đã dụ nàng. Nàng lại sướng từng thớ thịt:
– Anh không cho em ri Từng hả anh?
– Không. John nói. Đ* mà ngưng là dở. Phải cho những cơn khoái lạc đến liên tu. Ra rồi vẫn chơi… Như thế cô mới nhớ tôi…

John lớn hơn nàng đến hơn hai chục tuổi. Không cần. Lớn tuổi mà đ* hay, nàng cứ cho lên… Hôm đó, John và nàng ôm nhau đ* đến năm tiếng. . . Cả hai ra bao nhiêu lần không nhớ nổi. Có một điều làm nàng nhớ là John đã xuống ôm l*n nàng húp hết nước khí của hai người một cách say đắm thân thương…

… Bây giờ trước mặt nàng… trước mặt nàng Lý trèo lên, cho c*c vào l*n chị Thúy Nga. Chị rút hai giò lên mà chiu sướng. Chị la:
– Anh ơi, c*c nó vào nữa hả anh, mình chơi cái thứ mấy hôm hay rồi anh. Chơi cái này thật lâu nhen anh. Vừa rồi anh xuống bú l*n em, em muốn ngất xỉu. Hôn em đã phiu nơi chốn non bồng. . . Đ* đi anh ơi. . . kệ ai muốn nói gì thì nói, em vẫn yêu anh đến chết.

“Mặc kệ ai muốn nói gì, em vẫn yêu anh đến chết”. Lời xác định keo sơn đó không phải có mình Lý nghe mà cả em nàng, Thúy An nữa. Đáng lẽ Thúy An vờ như không biết có Lý trong phòng, nàng cứ gõ cửa gọi chị Thúy Nga… không cho chị làm tình với Lý nữa, nhưng cảnh hai người làm tình trong kia đã quá thu hút, hấp dẫn. Nên nàng để như thế ngồi hằng giờ ngoài cửa lớn nhìn vào thưởng thức. Thưởng thức cảnh dâm dật mà nàng chưa từng thấy.

Lý rút c*c ra, chàng lật sấp Thúy Nga xuống. Chàng dùng c*c mình chà nhè nhẹ trên da thịt của Thúy Nga…

Mình ơi… Cái gì chà trên lưng em vậy? Có phải cu của mình không? ôi tê tái quá mình ơi… ước gì mình có con c*c thứ hai nữa. . . cho vô l*n em đ* tiếp . . . em đang hứng tình quá mình ơi.

Lý chà nhẹ cu mình lên tận ót của Thúy Nga, lỗ tai nàng. Thúy Nga không còn chịu được nữa, xoay người lại, ngoạm vào chiếc c*c trắng bốc mà “ăn” gỏi cuốn… Thúy An ngoài kia bụm l*n mà chịu cơn sướng hành hạ. Quái lạ, nàng không ghen. Chị mình chơi thì cũng như chính mình đang hành lạc.

Hay nàng không ghen vì chính nàng cũng đã ngoại tình tứ tung với hằng trăm người khác. Trong kia Thúy Nga vẫn ngậm chiếc cu của Lý để bú. Hình như nàng không muốn nhả ra. Nó ngon, nó tràm miệng, nó dài đến tận cổ họng nàng, Lý ngước đầu lên trần nhà mà rên hú lên như quái vật:
– Ôi . chưa ai làm anh sướng như em, Nga ơi. Mình tha hồ chơi cho hết ngày nay… và có thể anh sẽ ở lại phòng em cho đến sáng. ôi, bú mạnh đi em. ôi, có lẽ anh sẽ ra trong miệng em, trong cổ họng em… Nè nghe em ơi. Uống cho hết của anh, đừng bỏ giọt nào nhé em cưng…

Nga mắc ngậm bú của Lý, Nàng chỉ gật đầu lia lịa, cho những tia khí của ~ý vọt ra. Và Lý đã bắn ra trong miệng nàng tràn ngập. Những tia khí mặn mặn những dứa don… những linh hồn. Lý đặc biệt tặng nàng. Thúy Nga không tưởng tượng được một cảnh ân ái trữ tình đến thế. Nàng há hốc miệng ra, và đôi mắt húp lên . . .

Trong kia chị Thúy Nga đã quất ừng ực nước khí của người yêu… Bây giờ Thúy An đã mang thai năm tháng, năm tháng phù du. . . như vậy là Lý đã đ* chị Thúy Nga trên ba tháng. Bao nhiêu lần??? Nàng không rõ. Nhưng ban ngày Thúy An hoan lạc tại những khách sạn sang ở Chợ Lớn, thì ở nhà Lý cũng ân ái không ngừng với Thúy Nga – Họ tự do ân ái như đôi vợ chồng mới cưới.

Bà Nguyệt, mẹ nàng thì khỏi nói. Nguyệt đi làm affaire, vừa cho thiên leo lên bụng nàng, dâng xuống những cuộc làm tình long trời lỡ đất.

Một buổi trưa, sau khi tài xế đã đưa các con nàng đến trường. . . nàng bảo chị làm công kêu anh tài . . . Biết có chuyện không hay cho mình, tài run run bước vào phòng Nguyệt :
– Thưa bà cho kêu con?
– Ờ tôi nghe các con mách lại là chú đã ân ái tất cả ba chị em. Điều đó có đúng không?
– Dạ… dạ thực tình thì chính các cô đó… tấn công con. Họ cho con cơ hội ngàn vàng đó, chớ con đâu có dám…

Nếu là cuộc hài tội của bà chủ với người làm công thì Nguyệt phải ăn mặc đứng đắn, và đưa ra phòng khách. Đằng này Nguyệt chỉ mặc bồ đồ ngủ mỏng tanh, bên trong hớ hênh không mặc áo lót, dưới cũng như trên. Cái màu xám tro đập vào mắt anh tài xế khiến anh không còn sợ mấy ánh mắt của Nguyệt. Đã thế, Nguyệt cứ đứng mà chuyện trò. Bên trên hai nuốm vú hồng ửng lên như hai viên ngọc. Anh tài cứ cúi đầu mà thưa chuyện…
– Kìa, chú cứ ngẩn đầu lên mà nói chuyện với tôi…

Bà muốn anh tài xế phải rung động tâm hồn với hình ảnh một bà chủ dâm dật. Quả tình như thế, khi anh tài ngần dầu lên thưa chuyện thì anh không còn đứng vững nữa. Anh dựa vào tường. Nhưng con c*c của anh đang xừng lên thì sao đây? Anh không vòng tay nữa. . . đưa xuống dưới che sự xúc động củ a mình . . .
– Kìa sao anh tài đứng nói chuyện với tôi mà tay cứ như che đậy điều gì ? . . . Anh dấu diềm cái gì phải không ? ? ?
– Dạ không dám ạ. Con đang không muốn bà thấy sự xấu hổ của con.
– Lạ thực. Sự xấu hổ của anh??? Tôi vẫn không hiểu gì hết. Anh thứ cất tay cho nhìn thấy sự xấu hổ của anh ???

Anh tài rụt rè… cất tay ra. Con c*c của anh xứng lên. Nó chồng ngược hung bạo vì sự ăn mặc hớ hênh của chính nàng.
– Hừm… tự nhiên giữa ban ngày mà của anh chổng lên như thế, thì, trên xe những lần đưa các con đến trường. . . anh sẽ như thế nào nữa. . . chả trách nó bảo anh là “cao thủ võ lâm”. Trên giường anh không thua bất cứ người nào trong thiên hạ, hừm “Cao Thủ Võ Lâm” có thực như thế không? Anh thực tình bảo cho tôi nghe:
– Dạ… dạ bà cho phép con mới dám nói. Con có moan thuốc gia truyền đời ông cố tồ. Hể uống vô một lườn thuốc khi ân ái thì, đến ba ngày con cũng chưa xong.
Khi chính nhân sự khai báo, Nguyệt nồng lên hỏa lò Nàng manh tâm muốn thử một lần với Tài xế nàng.

Anh lại đóng cánh cửa lớn đi, rồi lại đây tôi bảo cái này…

Tài ngầm hiểu ý Nguyệt, Anh lại đóng cánh cửa, và khóa trái nó lại. Khi trở lại, Nguyệt hỏi chàng bao nhiêu tuổi, tên thật là gì. Nguyệt hỏi những điều không cần thiết, vì những thứ đó nàng đã biết qua khi tài vào làm việc. Nàng lại giường, và bắt anh tài làm một việc ngoài ý muốn, là đấm bóp cho nàng bằng tay Tài cũng rụt rè lấy lệ . . . Chàng bắt .đầu đấm bóp ở hai ống quyển. Rồi hai bắp vế. Nguyệt bắt chàng kéo quần của nàng lên, rồi mới bóp. Anh tài kéo quần bà lên. Những mãng thịt trắng hếu mà anh chưa từng thấy quả đã lồ lộ trước mắt. Trong khi đôi mắt chàng mở không lên thì tiếng bà Nguyệt rèn hừ hừ không rõ.

C*c của tài xế càng chổng hơn lên khi chàng nhìn thấy cái chòm lông nhiều vô kể của Nguyệt. Nó đang sum sê lên. Đôi chân nàng thì trắng như bông bưởi, cả bắp vế nữa. Anh tài muốn cúi xuống hôn lên đó một cái mà không dám.

– Bóp lên ngực của em đi anh tài ơi. Nguyệt hạ Anh tài bóp nhè nhẹ hai cánh tay, nhưng Nguyệt bắt chàng phải bóp vào bụng nàng, và tiếng nàng rên âm ừ không dứt. . .
– Anh bóp ngực cho em… không phải đó. Ngực là vú của em đó anh hiểu không? úi, thánh thần thiên địa ơi chết con… Có ngờ đâu được “Cao Thủ Võ Lâm” đang bóp vú con dây trời??
Tay anh tài đã không ngừng bóp đôi vú hồng của bà chủ, người mà trước đây anh sợ như thần.
– Anh cởi áo cho em đi anh tài.
Nguyệt gọi tài bằng anh trong khi tuổi chàng chỉ mới hai mươi lăm… nghĩa là chỉ đáng là con.

Chiếc áo được anh tài cởi ra. Đôi vú đẹp của bà chủ đã hiện rõ dưới ánh sáng chiếc đèn ngủ kề cận.
Nếu anh muốn bú hay muốn cái gì tùy ý nghe “Cao Thủ Võ Lâm ” .

Tài sà miệng vào bú ngon lành. Bú say sưa như thằng nhỏ bú vú mẹ. Đến đây, tiếng rên của Nguyệt mới rõ ràng:
– Trời ơi, anh đấm bóp mà sao dùng miệng bú vú em hả anh??? Thế còn cái quần của em anh để làm chi nữa, cởi nó ra luôn đi và dùng miệng… đấm bóp cho em sướng đi anh. Tài không ngần ngại cởi tung chiếc quần mỏng của bà chủ. Trời ơi, mớ lông l*n nhiều vô kể, nhiều không khác của nàng Thúy Nga. Nước của bà ở đâu tự động ướt cả hai cái đùi, và cả mu hôn đen thui, Anh tài cúi xuống chi dám hôn cái bụng trắng của nàng.

Anh hôm làm gì ở đó lâu quá vậy? Chồ người ta cần hôn, mà lại chừa… Anh thử hôn lên hôn em coi anh tài xế…
Lúc đó, cháng mới dám cúi xuống hôn lên hột le của bà.
– Đúng đó… chỗ đó sướng nhất anh tài ơi. Anh làm sắp nhỏ con em ra làm sao, thì làm cho em cũng sướng như vậy, nghe anh tài.

Tài ngậm vào hột le của bà Nguyệt nút thật mạnh. Mạnh như chưa từng mạnh. Nguyệt quằn quại, lăn lộn la lên:
– Chết anh tài ơi. Đụ… đụ… là vầy phải không anh?

Anh cho c*c của anh vào đ* em một tăng coi thử có đúng lời chúng bảo không, mau lên anh ơi .
Tài không đ* ngay. Chàng quyết dùng cái lưỡi làm cho bà chủ mê ly. . . Biết đâu bà sẽ chẳng những lần nữa. Chàng nút không thôi cái hột le và hai mép bà đ* cả trăm người trước đây.

Hai mép và vẫn như con gái. Hột le xửng lên rồi mà vẫn nhỏ. So với Thúy Diễm, nàng nhỏ không thua gì. Anh tài ngậm vào hột le mà nút, và bú liên vận. Bà Nguyệt cứ ôm cái gối ôm mà lăn lộn:
– Anh làm em cái gì thế hả anh tài. . . chỗ đó nó giựt lắm anh ơi… Em không tài nào chịu nồi nữa, thà là anh bú ờ cái mồng đóc, em còn chịu được… úi, úi cha mẹ thần thánh thiên địa làng nước ơi… anh cho cả cái lưỡi vô trong hôn hả anh, làm chi vậy??? Hả, anh ngoáy em… còn chịu không nổi trời nước ơi. Sướng lắm, sướng vô cùng. Anh nuốt nước của em nữa hả. Anh sẽ mê, sẽ ghen với em… Sẽ ghen với những người làm affaire bạc triệu với em… anh ghen với bọn Mỹ nhà giàu, trắng có đen có… nó ngủ với em anh tài ơi… mà không có thằng nào có đường lưỡi đặc biệt như anh.

Bà nói một hơi dài… Nói nho nhỏ, vừa đủ nghe…. Cái nết đ* của bà đằm thắm hơn Thúy An và Thúy Nga. Bà bảo:
– Khi nào hứng, anh cứ tự nhiên tìm đến phòng này… hai đứa mình làm tình nhen anh. Nguyệt nói, khi nào mà anh tài chả hứng. Phận nghèo như anh được hân hạnh làm tình với bà chủ sang trọng như thế, anh còn chần chờ gì mà không kiếm không tìm.

Anh vẫn gục đầu vào giữa háng bà Nguyệt mà làm nhiệm vụ… Đường lưỡi của anh thật ghê gớm. Anh banh cả hai mép l*n của Nguyệt ra, dùng lưỡi rà nhẹ nhẹ. Càng nhẹ Nguyệt càng là lên thắm thiết. Hai mép đỏ hồng… Hột le nho nhỏ… Miệng l*n sâu hun hút. Miệng l*n đó đã từng ngủ với cả Mỹ đen thì không thể nào tin được. Chàng banh ra nhìn thật kỹ. Nó như cái tồ ong, chằn chịt…
Anh coi cái gì mà lâu thế anh tài? Nguyệt hỏi.
– Dạ vẫn coi cái l*n đẹp lạ lùng của bà… Tài nói. Đẹp như vậy mà bà đem cho thiên hạ, chơi thì uổng quá tiếc quá…

Chứ máu dâm của tôi mỗi ngày ít nhất phải một vài quả và phải thay đồi người… Hôm nay Việt, thì ngày mai Ba Tàu, ngày mốt phải Mỹ trắng, và ngày kia phải Mỹ đen… cứ thế tôi chơi cho thỏa. Bây giờ còn chơi được, mình phải hưởng… Mai mốt thành cụ già… chỉ chống gậy, không ai ngó ngàng gì nữa anh tài ơi.

Trong khi bà nói thao thao bất tuyệt thì chiếc lưỡi anh tài vẫn chui l*n bà, vẫn làm cho bà ngất lên ngất xuống. Bà chưa thấy ai bú l*n đầy kinh nghiệm như anh tài. Nó không làm cho đàn bà phải thôi thúc giủi lên. Nó chỉ êm êm, cho họ rên những lời mê tình, diễm tuyệt.

Anh thử lên đ* em một cái cho em thấy tài của anh đi anh tài xế. Tới đó, tài ngừng dùng đường lưỡi tuyệt hay. Chàng leo lên thân hình trắng trẻo của bà Nguyệt cầm c*c cho vào.
– Úi trời… úi trời ơi, c*c anh đã vào trong em hả anh tài. úi, em không chịu đâu… Anh;:. anh… đ* đó hả anh tài? Chết con rồi cha mẹ ơi??? ở Bạc Liêu cha mẹ có nghe con la làng không? úi… úi anh tài xé đang đ* con nè… Anh nắc… anh nắc xéo, trời ơi, xuống đây mà chứng dám giùm con . . . Con la hết nổi nửa. . . Anh tài đ* bà Nguyệt mê quá. Anh chống hai tay lên mà đ*. Toàn thân của anh dính với bà Nguyệt sát dí… Bà đã la lên như gào… như mắng anh tài. Nhưng anh cứ đ*, cứ nắc lừng trời mây…

Sau gần một tiếng, sau khi đổi kiểu dụ nằm trên, bà Nguyệt không nói, đã trào đờm ứa máu:
– Úi, anh tài, em đã chết hay em còn sống? Em đã dậy, hay em đã nằm đây với anh ? ? ? Có bà chủ nào đã dâm, đa tình như em không anh tài xế ơi… Ha, anh tiếp tục đ* Chớ không ngừng hả. Trời ơi biết tôi còn sức chịu không nè trời. Anh đ* như sấm sét ào ạt như thế có Dương Quý Phi, có Từ Hi Thái Hậu sống dậy, rồi cũng tàn xương nát thịt anh ơi. úi anh đ* hay quá Em tưởng là anh ngừng vài chục phút… Không dè… úi, nó sướng lắm. Cái sướng không giống như những lần em ngoại tình. . . Đ* đi anh tài .

Anh tài vấn hít đất, nghĩa là anh vẫn đều đều cho c*c động xuống l*n bà chủ. Anh không nhìn mặt bà để tránh bớt cơn dục tình, dể kéo được sức chơi đến chiều, đến tối. Và nếu cần, đến cả ngày mai… Làm sao cho đủ ba ngày mới thôi…

Nhưng chiều hôm đó, khi Trời vừa tắt nắng, thì bà Nguyệt ra lần thứ sáu. Bà chắp tay lạy anh tài:
– Thôi tha cho em anh ơi. Em đã ngủ nhiều người… mà chưa ai làm em ra sáu lần như bữa nay. Mặt trời xuống rồi… Nước trong người em cạn rồi. Em mệt quá anh có nghe giọng nói rã rời của em không anh… Kiểu này, ngày mai… em ăn uống cho nhiều chất bổ, và kêu anh lên. Mình lại ráp vào, tắt đèn… chơi thêm’ba bốn lần như thế. Chịu không anh?

Anh tài xuống giường vừa mặc quần, vừa lễ phép nói người đẹp:
– Như thế là… bà đã hạ lệnh cho con ngưng chơi, chứ con chưa thấy gì hết. Sức con như đã nói. . . phải ba ngày mới thôi… Không tin bà cứ hỏi bé Diễm, hỏi Thúy An, và cô Thúy Nga…

Bà liệng một cọc tiền để thưởng anh tài… nhắm mắt nằm như chết. Anh tài đã ra khỏi phòng sau khi đã nhẹ đóng cánh cửa.
Nhưng mọi việc thầm lén đó không lọt được cặp mắt Thúy An. Nàng chờ anh tài đi khuất, đến gõ cửa phòng mẹ.
– Ai đó, Nguyệt hỏi.
– Dạ con Thúy An, con cần gặp mẹ để nói một chuyện động trời.
– Chuyện động trời là chuyện gì con? Để mai đi… hôm nay mẹ bận nghĩ ngơi. Mẹ vừa đi affaire về.
– Con biết. Nhưng việc này quan trọng hơn. Con phải nói cho mẹ biết. Không thì không được.

Cánh cửa mở ra chám chậm. Bà Nguyệt xuất hiện mệt mỏi:
– Con vào đây. Lại giường cùng nằm nói chuyện với mẹ . . . Mẹ không đứng cũng kh ông ngồi được…

Thúy An nhàn mẹ thương quá. Bà đã ái ân luôn với anh tài, người mà trước đó bà khinh như súc vật…
Bà Nguyệt đã một lần nữa khẳng định là đứa con đầu của bà đã thành tro bụi… nhưng Thúy An vẫn không tin đó là sự thật. Vì càng ngày Chị Thúy Nga lớn lên, nàng càng giống hệt Lý như hai giọt nước. Thúy An theo dõi. Không phải để chỉ biết nguồn gốc của bà chị khác eha, mà còn vì một lý do dâm dật khác Cha con Lý đã ăn nằm với nhau. Có đúng như thế không? Nàng vô phòng chị bất thình lình, nằm lên giường với Thúy Nga gắn hỏi:
– Chị xem hai tấm hình. Một của chị và một của Lý rồi nghe em hỏi. Chị có thấy chị giống anh chàng Lý như khuôn đúc không? Chị có thấy mọi thứ, từ hình dáng, tướng đi, bàn chân, bàn tay… và ngay cả những tính riêng tư cũng giống nhau như hệt… Em đưa hai tấm hình cho mọi người xem. Họ đều tấm tắt khen hai cha con giống nhau lắm. Như thế mà, chị và anh Lý đã ăn nằm với nhau ???

Cũng như bà Nguyệt, Thúy Nga coi như chằng có gì xảy ra… – Làm sao em biết, chị và Lý đã ăn nằm với nhau? Thúy Nga hỏi. Thúy An cười bí hiểm:
– Thì cũng như chị đã nhìn thấy em và Lý ăn nằm với nhau. Cái lỗ khóa đã được cần thận bít lại. Nhưng còn những lỗ khác bí mật hơn. Nó đã cho em hằng giờ say sưa với hình ảnh khiêu gợi, thu hút của hai người. . . Thú lắm chị ơi…
Thúy Nga thở dài ra, và thú nhận:
– Vâng, có, chị với Lý đã ân ái với nhau. Không phải mới vài lần… mà cả trăm, cả nghìn lần. Cứ mỗi ngày em và mẹ vắng nhà… Lý đã đến đây với chị. Chị muốn thế, vì chị cần Lý như quả đất cần mặt trời… Lý có bảo chị đừng uống thuốc ngừa thai… nhưng chị vẫn âm thầm uống. Vì chị nghĩ. . . rồi ra chị cũng như em, nghĩa là sẽ không chồng. Hình ảnh đó sẽ bi thương, khiếp hồn lắm. . . Chị vẫn yêu Lý, vẫn thương Lý như người tình trăm năm… nhưng có cái gì báo trước sẽ bi thương lắm . . . Em có thấy như thế không? Em thấy chứ, giản dị thôi. Ba chị em mình đến với Lý chỉ vì chàng có đôi mắt đẹp. . . có tướng đàn ông. . . nhưng quên một điều là Mẹ không thể quên chàng. Bốn mẹ con có thể cùng chung một chồng không? Nhưng chị với Lý là đôi nhân tình lý tưởng, cân xứng. Thúy An vẫn giữ ý định dâm dật là muốn Lý và Thúy Nga làm tình ngay trước mắt nàng. Nàng muốn tận mắt nhìn hai thân xác đó cọ xát nhau, ân ái với nhau. Khi cả hai làm tình. . . em say sưa nhìn không chớp… nhưng nhìn ờ xa không rõ từng chi tiết. Chị có thể gần gũi với chàng kế bên em… cho em nhìn thấy cả hai được không? Chúng mình sẽ chơi tay ba…

Thúy Nga nhìn cô em cười mỉm mím. Chơi tay ba… ừ nhỉ. Cái này Nga chưa hưởng qua. Nhưng Thúy An đang mang thai:
– Nhưng cái bụng của em thì sao, Thúy Nga nói.
Chị tưởng đàn bà chửa thì không dâm à. Em cũng
thèm hằng ngày. . . nhưng em đã táo bạo hơn. . . đã mướn những khách sạn hạng sang để ngủ với những. . . Mỹ trắng, Mỹ đen, những cậu bé cùng tuổi, những ông già làm affaire với em.
– Có thích không em? Thúy Nga hỏi với gương mặt hớn hở.
Không thích mà ngày nào em cũng vắng nhà đến khuya lơ mới về… Chị thích không? Đổi món đi cho biết của đời…

Thúy Nga nghe cô em diễn tả không thôi, nàng nuốt nước miếng ừng ực… nàng cúi xuống vân vê tà áo, miệng cười chúm chím.
Nếu chị thích… em có thể giới thiệu cho vài người để thử qua không? Ngú với người khác? cũng như chị đã ngũ với tài xế, rồi với anh chàng Lý… chắc là khoái lắm nhỉ em ?
– Chuyện đó là chuyện nhỏ, Thúy An trả lời. Bây giờ chị có chịu chơi tay ba với em, và Lý không???

Thúy Nga gật đầu đồng ý. . . Nàng muốn thử một lần cho biết… Năm phút sau, cô em Thúy An trở lại với anh chàng Lý. Cửa phòng đóng kỹ, cẩn thận với tờ giấy nhét vào lỗ khóa. Thúy An nói:
– Bữa nay, ba vợ chồng mình chơi cho thỏa thích. Lần đầu tiên em muốn cả ba thử cảm giác chơi tay ba, coi xem sao? Chị cởi đồ đi…

Thúy Nga tự cởi đồ ra. Một chiếc áo ngủ mỏng dâm thiệt dâm. Anh chàng Lý cũng cởi cả bộ đồ ra, và Thúy An cũng cởi trần truồng ra như nhộng.
– Bụng em đã lớn lắm đâu. Vẫn cần đ*, còn chơi được thoải mái, Thúy An bảo…
Lý để Thúy Nga ngồi trên người chàng, và hôn môi âu yếm. Chàng không quên đưa tay rờ vào vú nàng bóp bóp . Con c*c chàng chĩa thẳng vào hôn nàng…
Thấy thế Thúy An cũng chen vào hôn ké… Nàng cũng trần truồng lao lên, cà hôn vào lưng Lý và nói:
– Úi nhìn hai người đang âu yếm em thèm quá…Anh với chị nằm xuống, Anh bú chị đi… Hay anh bú chị và cho em leo lên đ* anh, anh có bằng lòng không?

Lý đặt Thúy Nga nằm xuống như mọi ngày. Chàng đút c*c vào hôn Thúy An xong, chàng há mồm bú hôn Nga cách ngon lành và thân thương…
– Đ* hai chị em nè Thúy Nga ơi. Còn gì sung sướng bằng trời ơi là trời. . . L*n em bữa nay đẹp quá . . . Sao nó nhiều nước quá em ơi???
– Nhiều nước vì lần đầu tiên em được hương cám giác chơi tay ba với anh, và với Thúy An… Em cũng đang được lên mây đây… Bú cho hay nhen người yêu.

Vừa đ*, Thúy An vừa nhìn Lý bú l*n chị Thúy Nga tận mắt. “Có thể nào họ cùng huyết thống với nhau không? ? ? Ba tháng hơn cả ngàn lần ân ái. Trời ơi, bao nhiêu là khí của Lý đã tuôn vào l*n Chị Thúy Nga… Bao nhiêu là nước dâm của chị đã vào bụng anh Lý… Bao lần hai người gọi nhau bằng anh em” . đ*t Thúy Nga dang hẩy lên sung sướng thực sự. C*c của chàng Lý cũng ra vào l*n Thúy An đều đặn… ôi l*n chửa đã nứng, mà còn được chơi ba người… không bút mực nào tả nồi. Hơn nữa, Lý với Thúy Nga, theo nàng là hai cha con… Họ giống nhau như hệt. Từ bàn chân, bàn tay đến khuôn mặt, thân hình, dáng đi… Có thể hai cha con đang đ* nhau sao? Hỡi trời??? úi, đã quá đi… Thúy An gào lớn…

Bú được một hồi lâu, Lý cầm c*c cho vào l*n Thúy Nga, đ* tơi bời, và mồm chàng lại đưa lên bú cô em Thúy An… An nhìn chăm chăm cảnh Lý đ* chị Thúy Nga… Chàng nhắm mắt đ* liên tục… Thúy An la lên những lời khiêu gợi:
– Trời ơi . . . Nhìn xuống mà coi nè trời. . . cảnh cha con đang đ* nhau nè trời… eòn cảnh nào dâm hơn nữa không. Tôi coi đã con mắt quá. Kiểu này chắc tôi phải ra một lần chớ không tài nào chịu nổi… Tôi mong từ lâu được nhìn tận mắt cái cảnh hai người đ* nhau… Tới hôm nay mới được nè trời… Bú mạnh đi anh ơi. Đ* mạnh đi, đ* cho thấy chị Thúy Nga phải ỉa lên dồn dập mới đã… Lý ôm ngang Thúy Nga đ* chát chúa, đ* dữ dằn và mồm vẫn không quên bỏ vô l*n cô em…
– Tôi cũng sướng, và hưởng khoái lạc đây. . . Lát nữa hai đứa mình ra nhen anh, một lúc với sướng. . . một lúc mới thụ thai được…
Những lời Chị Thúy Nga than vản, đã khiến Thúy An chịu không được. Nàng đã la lên:
– Chừng nào hai người ra phải nói cho em biết để em cùng ra với nhen? ôi khoái quá… Mẹ tôi đâu có được hưởng cảnh thần tiên như thế này. Cảnh loạn luân, và hấp dẫn này, mẹ ơi…

Lý nắc chầm chậm, nhưng cái nào ra cái nấy. Thúy Nga co giò lại thụ hưởng… thân người của cả hai sát rát bên nhau. Mồ hôi ra nhễ nhại, mặc dầu căn phòng họ có máy lạnh. Lý ôm thân người Thúy Nga mà la lên:
– Ôi em ơi, chi đ* với em, anh mới thật khoái lạc. Vừa đ* xong con cu anh đã cứng lại rồi… Còn đ* với người khác, anh phải chờ đến dăm mười phút để lấy sức.
– Vậy thì bữa nay anh phải đ* em ba bốn lần nhen anh? ra cho nhiều, ra tận đáy l*n em, sao cho em nghe những tia khí anh rõ mồn một mới đã. . . Em sẽ cùng ra với anh… Nước hai đứa chan hòa… anh và em sẽ lên thiên đàng chớ không còn ở hạ giới.

Chiếc c*c của Lý đưa vào, rút ra ờ l*n Nga, khiến cô em Thúy An, hít hà đến chảy nước miếng… Bao giờ nàng mới được nhìn hình ảnh khiêu dâm này nữa?
Hình của Nga giống hệt anh Lý đã khiến cho Thúy An sướng từng thớ thịt. Nàng muốn ngày nào cũng được ngắm họ đ* nhau như thế. . . Chị Thúy Nga hình như cũng cảm thấy có điều gì bất ổn nơi chị với Lý, nên nàng âm thầm uống thuốc ngừa thai… Nàng không biết đứa bé ra đời sẽ gọi nàng bằng gì? Bằng chị hay bằng Mẹ ???

Lý lại rút c*c từ l*n Nga ra đưa vào mồm của Thúy An cho cô này bú, và miệng chàng thì bú vú của Thúy Nga. Chàng vẫn mê đôi vú tròn trịa, no đều của Nga…
Chàng nút nó không biết chán. Con của chàng sao không vào bụng của Thúy Nga? Chàng còn đâu lý do chính thức đề nấng ná căn nhà này?

Nhưng bà Nguyệt nhất định không xa chàng dù thâm tâm bà đã biết rất rõ về hoàn cảnh của Lý và Thúy Nga… Hằng đêm, Nguyệt vẫn nằm chung với Lý. Vẫn ân ái vôi Lý như hồi xưa. Dù ngoại tình với ai cả trăm người, nàng không tài nào quên nồi đứa con nuôi đã có với nàng cái bào thai.
Thế nên Lý vần tự nhiên ra vào ngôi nhà sang trọng của bà Nguyệt mà không sợ bà nói một lời. Chàng vẫn ngang nhiên gần gũi hết Thúy Nga, đến An và đến Diễm… Đ* tay ba, có cái sướng đặc biệt là, c*c nhét vào l*n một người, còn miệng ân ái với người khác mà người khác chẳng ai xa lạ: chính là em hay người chị.

Kể ra tiên cũng không bằng Lý.. cơm no bò cưỡi… mà lấy được cả bốn mẹ con trong cùng một nhà.

Lý đang đ* ngon lành, bỗng Thúy Nga chịu hết nổi rủ chàng cùng ra.
– Anh ơi. Lý ơi, em nhịn lâu quá rồi. Bây giờ anh phải cho em tuôn ra nhen anh. Anh ra với em. . . và cô Thúy An… nếu muốn cùng ra với anh chị thì ra nhen.

Cả ba, ôm nhau, quằn quại ra trong nhau những giọt tinh khôi, những giọt Bung sướng, hạnh phúc ngàn đời. Biết bao giờ mới được ra như bây giờ??? Cái bụng Thúy an thấy mà thương. . . Ai có ngờ đàn bà có chửa mà dâm như gái mới lớn lên.
Cả ba nằm sóng sượt thở hồng hộc… Chưa bao giờ họ ra như thế thật… Hai bàn tay của Thúy An nắm chặt tay chị Thúy Nga mà thở:
Nàng hỏi chị: . .
– Có ra nhiều không chị Thúy Nga?
Thúy Nga chỉ gật đầu, trả lời không nói…

Hình như anh chàng Lý đã vào giấc ngủ, tiếng ngáy của anh vang lên… Và cả ba nhập vào giấc ngủ đê mê. Thúy Nga hằng đêm tưởng nghĩ đến lời cô em Thúy An: nhôm nào chi” uốn em sẽ mang về một cậu trai, tuổi chỉ bằng em, là nhỏ thua chị ba bốn tuổi, nhưng tài nghệ trên giường thì phải nói là thánh nhân. Chị phải bái phục…

Cái ngày hoàng đạo đó đã đến… Xe Thúy An về nhà một b**i chiều, trên đó có cậu Hạnh. . . Tay cự phách đã làm nàng ra đến năm lần tại khách sạn Hoàng Ngự tại Chợ Lớn.

Vào phòng, Thúy An giới thiệu ngay:
– Đây là Thúy Nga, chị ruột của em. Mười chín tuổi, còn độc thân. Còn đây là Hạnh “Cao Thủ Võ Lâm” của em. Trên giường thì chàng là vị thần, không bao giờ biết mệt…

Hai người ân cần bắt tay nhau. Thúy Nga hốt hoảng:
– Chết, sao em không cho biết trước. Hôm nay chị bận. chị có cái hẹn. . . với . . . Lý, mười lăm phút nữa chàng lại. Hay… là… em đưa cậu Hạnh đi phố một vòng. Chừng năm giờ quay về , thì chị với Lý đã xong. Được không?
– Ăn hoài một món mà không chán hả chị, Thúy An nói. Được em với Hạnh đi. Đúng năm giờ em quay lại… Cố “làm” với ông già đó nhanh nhanh tý nhen.
– Chắc hẳn..: hôm nay… chàng chỉ dược vài cái là cùng. Bởi thế chị mới dám hẹn với em là năm giờ quay lại…

Cánh cửa phòng chị Thúy Nga đóng lại. Thúy An và Hạnh tính ra phố dong chơi cho hết thì giờ. Nhưng khi xuống cầu thang, họ gặp ngay cô em Diễm đang chạy lên, trong bộ đồ tắm hở hang. Tự nhiên nàng nảy sáng kiến: hay là cho Diễm hứng trước. Nàng bèn giới thiệu:
– A, đây là Diễm, cô em út. Mười sáu tuổi. Mười sáu nhưng chịu chơi lắm… Còn đây là Hạnh, mười bảy tuổi ông thần trên giường đó… Chơi mà đàn bà không ra bốn năm cái, thì không ăn tiền… Chị giới thiệu cho Diễm. . . Thử qua một lần đi em…

Diễm và Hạnh bắt tay. Anh chàng ngắm mãi thân người hấp dẫn của cô Diễm. Chị Thúy An đi ngược lại. Tìm chồ kín đứng, đợi cho Lý vào căn phòng của Thúy Nga. Như mọi lần… nàng nhìn vào với cái lỗ bí mật. Cô Diễm đưa chàng Hạnh về phòng mình…
– Anh ngồi chơi nhé, để em thay bộ đồ tắm chút, và lau người cho sạch. Anh uống gì cứ mở tủ lạnh tự nhiên.

Tại phòng khách, Hạnh cầm ly Co ca có đá, nhấm nhấm. Diễm trở ra với chiếc áo ngủ mỏng manh. Và dĩ nhiên bên trong, nàng chẳng mặc đồ lót gì cả.
– Mười sáu tuổi, chắc cô chưa biết đời là gì? Hạnh hỏi.
– Vâng. Em còn con gái… chỉ biết ăn rồi lo học… Những chuyện người lớn… em cũng biết qua trên sách vở và phim ảnh. Bộ chị Thúy An bận đi đâu, nên gửi anh đây cho em giữ giùm.
– Chắc là vậy. Hạnh nói với nụ cười bí hiểm.
– Thế. . . anh phải đứng đắn. Đừng có mà . sờ bậy sờ bạ, làm mất đời con gái của em nhen…

Loading...

Hạnh tưởng là Diễm vẫn còn con gái. Nên dù được Thúy An gần đây cho Diễm “giữ giùm”, chàng vẫn đứng đắn. Nhưng thoạt, chàng được nhìn Diễm tréo một chân lên, đưa cái bắp vế trắng toát:
– Trời này, xuống tắm thích thật. . . phải chi có một người như anh nữa. . . thì thú biết mấy. . .
– Có tôi thì làm sao mà thú hả cô Diễm? Hạnh hỏi.
– Thì hai đứa mình sẽ lội đua… sẽ tìm bắt nhau, sẽ… sẽ…
– Sẽ gì hả cô Thúy Diễm?
– Sẽ… sẽ… ai biết đâu, đừng hỏi bậy bạ. Em còn con gái. Em còn trinh… đó à nhen. Có gì, em sẽ la lên. Người ta ập vào, bắt anh…

Hạnh hơi ngại ngừng. Nhưng chàng đột nhiên thấy cả hai, chớ không phải một bắp vế của Diễm phơi ra, tròn trịa, căn cứng.
– Anh nhìn cái gì ở em mà cứ nhìn chầm chặp vậy. Diễm hỏi.
– Dạ… tôi chưa từng được… ân ái với người nào còn trẻ như Diễm. Mười sáu tuổi. Mười sáu mà lớn thế cô. Mới trông, tưởng cô đã mười tám… Tướng cô ra đường mà đi một mình, chắc thế nào…
– Chắc thế nào sao? Bị trêu chọc, bị gạ, bị nói bóng nói gió chớ gì… Bị ba cái thứ đó thì ăn nhằm gì… tưởng anh nói là em bị nó đưa vào chỗ kín để hiếp…
– Cái đó cái đó
– Cái đó làm sao? CÔ Diễm?
– Cái đó thì… thì em chịu liền.
Hạnh không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Chàng bước qua ôm ngay Diễm, hôn Diễm. Hạnh hôn Diễm ở mắt, ở tóc, chứ chưa dám vào ngày hôn môi. Nhưng cô em đưa cả hàm răng trắng ra chờ, với đôi môi mộng ướt. Hạnh không thể ngừng được. Chàng đặt lên đó nụ hôn nồng cháy. Em dã nói… em còn con gái, còn t.r.i.n.h…
– Ùm, em không chịu đâu anh Hạnh… Em còn còn… hôn nữa đi anh ơi. Lần đầu tiên em hôn đàn ông. . . sao mà nó… khó từ chối thế này anh? Hay anh có thuốc tiên phải không? Hôn thôi nhen… đừng có bày đặt bay bạ. Em không chịu đâu… à nhen.

Cái áo nàng mặc, tự động bung ra. Chừa bộ ngực gái mười sáu nhưng đã từng ăn nằm với nhiều người trước đây Hạnh không chần chờ gì nữa. Cơ hội ngàn vàng đã đến. Chàng cúi xuống hôn bộ ngực căn phồng của em. Hình như chàng có nghe tiếng rên ấm ư của Thúy Diễm:
– Hừm, em đã bảo em còn con… gái mà Hạnh đè em ra. . . ú i. . . anh ơi . . . Anh hôn cái vú của em hả . hết con trời ơi trời. Cái áo em cởi hết rồi… mà áo quần anh vẫn còn vậy sao??? Cởi hết ra, đi anh.

Hạnh ngồi dậy, tự cởi hết cho mình. Và con cu, trời ơi sao nó cương lên chồng ngược, trắng hồng.
– Hả… cái gì trông dễ sợ vậy anh? Em không thèm đâu Bộ anh tính anh lấy em hả, anh ngủ với em hả, anh đ* hả… em đã nói là em còn trinh mà anh.

Như lần gần gũi với anh chàng Lý cũng thế. Nàng có tật kêu gào… cứ bảo là mình còn con gái. Nói để mà nói. Nói cho sướng cái miệng… kỳ thật nàng đã ôm ghì Hạnh, nàng nút lưỡi Hạnh, nàng trằn trọc quằn quại như con bọ xít… Cứ canh cho c*c của Hạnh vào nơi thâm cung.
– Úi trời. Cái gì ạ, cái gì vô l*n em hả anh? Như vậy là anh đ* em rồi. Không biết đâu… Em mất trinh rồi, đâu còn đời con gái nữa.

Hạnh đã cho c*c vào l*n Diễm nhẹ hờ, thoải mái như chỗ không người. Diễm sướng quá hú lên, la làng lên. Hai bàn tay nàng ôm chặt Hạnh không dứt:
– Cái hồi nãy của anh đã vào trong em… ôi, sao nó… sướng quá vầy anh. Lỡ rồi… mình chơi cho sập giường đi anh. Em không cần đời con gái nữa đâu. Sướng quá trời đất thiên địa ơi…

Cả hai ôm nhau đ* lừng trời. Gần như cái giường họ nằm cũng ngã xịu. Họ mang xuống dưới sàn nhà đ* tiếp không cần trải gì hết. Chừng hai mươi phút, nghe tiếng Diễm gào lên:
– Ủi trời ơi, đất ơi… Chết em anh Hạnh ơi… Ngày nào anh cũng đến đ* em nghe anh? sướng lắm anh ơi. Nghe em ra nè. Đó… đó đó… Lần đầu tiên em cho một người con trai lên đ* em. Anh nhớ là hằng ngày phải đến đây với em… Hay anh ở ngay trong nhà này của mẹ, được không anh? Em nuôi, đến bữa hai đứa ra phố ăn…

Diễm nói huyên thiên để ra xối xả trên người Hạnh. Nàng quên rằng Hạnh là tay “Cao Thủ Võ Lâm”.
Diễm ra mà chàng đ* không dứt, cứ tiếp tục đ* tới tấp, cái thứ nhì, thứ ba và thứ bốn… Nàng lã người nằm đó cho Hạnh muốn làm gì thì làm… Bây giờ tới phiên Hạnh xuống dưới mà quan sát, chiếc l*n của Diễm. Chàng không quên xem đồng hồ, để còn lại trả cho Thúy Nga những trận hào hứng hơn.

Những sợi lông mọc ngắn của Diễm bao quanh cái l*n nho nhỏ dễ thương. Nước l*n của Diễm ướt mềm, làm những sợi lông dính chùm lại với nhau. Nhìn lên, nàng đã thiếp vào giấc ngủ miên man vì đã ra trong gần hai tiếng, mà bốn cái.

Tiếng gõ cửa. Hạnh biết người nào gõ. Chàng mặc áo quần, rón rén bước ra theo Thúy An vào phòng Thúy Nga. Nàng này vừa đ* xong với Lý cũng mưa gió tơi bời. Nhưng Thúy Nga ăn mặc chỉnh tề và ra cái bộ như không hề gần gũi đàn ông.
– Mời Hạnh và em Thúy An ngồi chơi. Cha, đúng giờ quá há. Năm giờ, hai người đi đâu vậy… chắc là quanh một vòng Sài gòn.
– Ừ quanh một vòng ngoài phố. Đông người quá, nên em cho xe chạy chậm. Thúy An vờ đối với chị. Sao hôm nay anh chàng có làm được hai ba lần như mọi
khi không?
– Làm gì? Chàng chỉ hôn khắp người chị… đút vào nằm nói chuyện, Thúy Nga nói, mà không biết rằng Thúy An ngồi ngoài cửa nhìn vào, quan sát…
– Thôi em để người hùng đây phục vụ cho chị… em đi công chuyện tý đây. . .
Thúy An quay người bước ra cửa, để sự yên lặng lại cho Hạnh và Thúy Nga… trong trận ân ái khiếp hồn sắp tới Hạnh… ở đâu hé? Thúy Nga hỏi.
– Dạ ở Gia Định. Hạnh trả lời. Cũng gần đây thôi… Chắc… chị với anh Lý vừa chấm dứt những cuộc chơi dữ dội…
– Sao ‘Hạnh biết??? Thúy Nga hỏi.
– Thì cứ nhìn gối mền lộn xộn trên giường phải biết trận thư hùng của hai người chớ… Nhưng em… đoán… anh chàng chỉ bú chị nhiều hơn là… ân ái… Phải không?
– Sao em biết tài quá vậy? Chả trách Thúy An gọi em là ông thần trên giường cũng phải. Vâng… Lý già rồi,.. không đủ sức cung phụng cho chị… nên chàng chỉ liếm nhiều hơn là ái ân. Mà thứ đó chị đâu có cần. Chị luôn luôn cần. . . phải gần nhau mới thích.
– Dạ, cái đó… thì sức của em mới chịu chị nổi… Em chưa đầu hàng bất cứ người nào… kể cả những bà dâm nổi tiếng.
Mặt Thúy Nga hồng ửng lên, với lời giới thiệu trân tráo của Hạnh. Nàng nằm lên giường với bộ đồ như sắp nằm ngủ.
– Ừ chị cứ mặc đồ như thế lên giường nằm đi. Em muốn… như mò ch. Em sẽ tự tay cởi cho chị từng mảnh… Như vậy thích hơn…

Thúy Nga nằm vật ra gần cạnh giường chờ. Nàng vờ nhắm mắt, chờ cho Hạnh mon mèng lại cởi cho nàng từng mảnh áo quần.

Hạnh lại hôn bàn chân dễ thương của Thúy Nga. Chàng không ngại ngùng nuốt luôn bàn chân nàng vào mồm. Cách đây hai mươi phút, Lý đã làm giống hệt như thế. Lý ngậm bàn chân nàng cả hàng hai mươi phút, hôn say sưa… và cả bàn tay, và đôi mắt ngọc ngà của Thúy Nga.

– Chị có đôi mắt đẹp như thiên thần… Cho em hôn lên trên đó nhen chị. ôi, người đâu mà đẹp tuyệt trần như thế này. Tôi chưa từng được hân hạnh gần gũi với ai có thân hình trác tuyệt như vầy.

Hạnh cứ hôn ngây ngất trên đôi vú của Thúy Nga không thôi… Sao giống hệt anh chàng Lý thế. Hạnh cũng chui vào nách của nàng mà hít từng hơi một… Một cái nách nhiều lông đen sậm.
Nga quay người lại nhìn Hạnh:
– Sao em giống anh chàng Lý của chị thế? Chàng cũng thích chui vào nách chị mà, ngậm từng cụm lông, chàng mút, chàng “ăn”… ôi Hạnh ơi… Cởi đồ hết cho chị đi, Bao lâu quá vậy em?

Thúy Nga đang tưởng tượng một cậu em ruột của chính mình đang mò mình… hay đứa con ruột?? Hạnh cứ từ từ. Mặc cho bà chị hối thúc. Chàng gở ra từng mãnh xiêm y của chị Thúy Nga. Gở tới đâu Hạnh hôn đến đó… Thúy Nga nhắm mắt lại mà chịu những cơn sướng ồ ập bên nàng…

Sướng nhất là Thúy Nga vẫn mặc cái quần. L*n Thúy Nga vun lên. Hạnh gục đầu vào đó, lấy mũi hôn nhè nhẹ . . . hôn rất nhẹ . . . Lần đầu tiên, nàng được hưởng những cảm giác lạ lùng. Sao nó lâng lâng như ai vờn ly nước trước mặt, người khát… như cơn gió thoảng ngoài hiên, trong thời tiết nóng bỏng…
– Úi tôi nôn nóng chờ em, chờ những pha làm tình dữ dội của em… Sao em cứ tà tà như không có việc gì xảy ra thế em???

Nga vẫn gọi Hạnh bằng em… cũng như nàng đã gọi Lý bằng anh thay vì bằng chú… Gióng máu loạn luân của chàng Lý đã lây sang cho nàng. . . Nàng thích như thế. Nàng thích cái gì làm tình có dính máu mủ, có huyết thống, có… Nàng không nghĩ tới nữa. Cứ nằm ra đó mà hưởng tận cùng những cơn khoái lạc tuyệt luân, huyền diệu…

Hạnh cứ ôm hôn Thúy Nga mà hôn ngoài quần. Như thế mới cứng? Có lẽ thế, anh chàng cũng muốn đổi kiểu ái ân. Trên kia cũng vậy. Chàng để nguyên cái xú cheng, tụt nó xuống một tý . . . hôn ngất ngây, trong khi Thúy Nga chờ những gì hung bạo hơn:
– Em Hạnh ơi, cởi quần cho chị đi. Hai chị em mình phải gần nhau em ơi. Chị hết chịu nồi rồi… Em ơi là em… Thúy Nga kêu gào. Nhưng chàng Hạnh vẫn tự tại, chầm chậm, khoan thai…

Chàng rút sợi thắt lưng của Nga ra, tụt dần dần cái quần ngoài. Coi xong, chàng hôn hai cái đùi trắng tươi của Thúy Nga.
Em lại cũng làm giống chàng Lý sáng nay. . . Cởi luôn cái quần lót cho chị . . . Mau đi em, chị em mình phải làm cái gì táo bạo hơn.

Hạnh cởi cái quần lót màu hồng của Thúy Nga… Một chùm lông sum se hiện ra ướt nhẹt.
– Đó em ơi… Hạnh ơi. Chỗ đó của chị đang chờ em, chờ môi em hay c*c của em… Hay em lên đ* ngây ngất chi một cái làm quen . . . rồi lát nữa mình hãy bú …
Hạnh cởi hết đồ, leo lên thân người bà chị đang nóng rang như lửa, chàng Hạnh đưa c*c từ từ vào hôn bà chị. Chàng nhấn xuống, để nguyên, không động đậy hoặc nắc như Lý, hay anh tài xế.
– Sao, như thế là gì? Là chúng mình đ* nhau hả em? Đ* gì mà em không… nắc, không cừ động?
– Như thế mới là Đ*, Hạnh nằm dài trên người của Thúy Nga mà hưởng những cơn sướng. . . giống hệt chiều nay Lý đã làm .
– Em ơi, Hạnh ơi. Tụi mình có máu mủ với nhau… đ* nhau thế này có sao không? ? ? Nhưng dù sao c*c em đã vào trong chị rồi. . . ôi, dụ như vầy sao mà nó sướng quá, em ơi…

Hạnh trố mắt khi nghe Thúy Nga nói cương ra như thế. “Máu mủ”. Chàng làm gì có máu mủ với chị Thúy Nga? Hay Thúy Nga đã lâm chàng với Lý?
– Em, có máu mủ với chị? Hạnh hỏi vội vã.
Thúy Nga cười sặc sụa. Cười ngất ngất, khoái lạc:
– Vâng chị vờ kêu ra như thế. . . mới sướng. Nếu có đứa em ruột nào của chi bằng em… chị sẽ không ngần ngại cho nó .
Hạnh hỏi ngay:
– Thế chị có biết, anh chàng Lý với chị cùng có gióng máu không? Anh và chị giống nhau như khuôn đúc… Có thể là như thế lắm. Không biết có phải không.
Nhìn tấm hình của hai người chụp chung. . . đứa con nít cũng biết là chị cùng anh ta.

Là hai cha con? Thúy Nga vội vàng đáp. Hai cha con ? ? ? Bây giờ thì trễ tràng rồi Hạnh ơi. Chị và chàng đã ân ái eả ngàn lần trong ba tháng nay. Hàng vạn tinh trùng của chàng đã vào trong chị . . . và nước nhờn của chị đã vào cả tô trong bụng anh. . . Mới chiều nay chớ có lâu đâu… Lý cho cu vào chị nằm ân ái như em bây giờ. Xong chàng bỏ đi biệt… không lời từ giả…

Không lời từ giả? đúng… chàng đã thấm cái tiếng thị phi ở ngoài thiên hạ… thế mà chàng vẫn trở lại sáng nay, gần gũi với con mình. Hạnh nằm như thế nhìn mặt Thúy Nga trân trối .

Ngoài kia, trời nổi cơn mưa giông tháng hè… Trời mưa thật lớn. Sấm chớp dữ dằn. Mưa !ớn chưa từng thấy cả tiếng đồng hồ. Giữa lúc nàng với Hạnh đang
say sưa ân ái, thì chuông điện thoại reo lên ba, rồi bốn lần. Thúy Nga phải xin lỗi, lại nghe điện thoại:
– A lô, có phải nhà bà Nguyệt đây không ạ?
– Vâng, nhưng mẹ cháu đi vắng. . . ông có gì nhắn gửi không?
– Có Đây là ty cảnh sát quận nhì. ông Lý đã bị sét đánh chiều nay trong chiếc xe hơi Volvo màu trắng. Thân ông cháy đen. Nhờ cái bóp mà chúng tôi tìm được tư gia. Xin cô hoặc người nào đến nhận xác ông Lý…

“Sét đánh Lý đến chết” Toàn thân Thúy Nga nồi lên từng gai ốc lạnh người. Làm nhiều tội quá, có lọt được lưới trời không? Nàng bàng hoàn nghĩ đến thân phận mình, thân phận mẹ nàng… thân phận của cô em đùa với lửa Thúy An. Dĩ nhiên trên gương mặt Thúy Nga hiện rõ nét bi thương cùng cực…

– Có gì thế hả chị? Hạnh hỏi.
Lý đã ra người thiên cố. Thúy Nga trả lời… mà… mà chàng bị sét đánh đến cháy thành than trong chiếc xe Volvo… Chị… phải dện… nhận xác CHA đem về lo tẩn liệm.

– Nàng bương bả cùng với Hạnh chạy nhanh xuống lầu gọi người tài xê, vào quận nhất.
– Người này là gì của cô. Viên cảnh sát hỏi…
– Dạ là… CHA của chúng tôi…

Nàng không thể nhận ra xác Lý nếu không nhờ những giấy tờ chàng đã mang theo…
Nàng và Hạnh đã mang xác CHA về.. lo tẩn liệm trước sự ân hận cùng cực của Bà Nguyệt và Thúy An. Bà ôm Thúy Nga khóc như mưa, và thú thật:
– Đúng như thế. . . ông ngoại con có bắt má phải phá thai. . . Nhưng má đã vào trốn nhà chú Năm trong Trà Nóc. Sinh đẻ xong, mẹ mới ẵm con về lạy ông Ngoại… Và lớn lên, con là Thúy Nga. Mẹ biết Lý và con đã… với nhau. Đáng lý mẹ không cho chúng con như thế nữa. . . Nhưng. . . nhưng Mẹ không nỡ làm Lý, người yêu hối hận. Mẹ cứ cho qua… Bây gờ Trời đã phạt Lý tội ăn nằm với con… vì mẹ đã thồ lộ, chàng chính là CHA con… Linh thiêng ghê quá… Ai làm chuyện bất nhân… sẽ không khỏi trời đất.

Đám ma của Lý âm thầm đến nghĩa trang. Nguyên do chàng bị sét đánh. Nguyên do thứ hai, chàng đã ngủ với con ruột mình… Bà Nguyệt có thiết lập một bàn thờ nguy nga để thờ Lý. Nhưng trên lầu, Thúy An và Thúy Nga lập riêng một bàn thờ khác cho cha, và cho chồng… Biết phải gọi bằng gì đây, khi con Thúy An ra đời. Và như thế là trong nhà bà Nguyệt, người ta không còn thấy bóng dáng cho QUỷ dâm dục, một hình người dạ thú… Suốt ba bốn tuần lễ, bà Nguyệt ăn cơm xong vào đóng phòng kín mít, ủ rũ, u sầu. Có lẽ bà bị lương tâm dằn vặt không ít. Người yêu của bà đã ngủ với con ruột của bà, không những một, mà cả ba… Chúng si mê chàng mới chết chứ. . . .

Thấy bà đóng cửa u sầu như thế không ai dám đến gõ Cả Thúy An, Thúy Diễm cũng chả dám mon men lại phòng mẹ… Để bà dược tự do với niềm riêng. Nhưng sự thực thì không thế. . . Chả là bà Nguyệt có ba con c*c giả, do bà gửi mua ở Thái Lan. Mỗi con một hình dáng và cách xử dụng khác nhau.

Bữa nay, bà lấy con c*c màu hồng, có hình dáng to và dài như c*c của Lý hồi còn sống. Đặc biệt con c*c giả này, khi bấm pin thì nó chằng những biết ngúc ngoắt, xoáy xoáy, mà còn từ từ tiến tới tìm l*n mà chun vào. Bà ìên giường cởi áo quần ra… vặn pin con c*c giả Nó ngúc ngoắt, và tiến tới tìm l*n bà chun vào như c*c thật…
– Trời ơi Lý ơi . . . Lý chưa chết phải không con. . . Mẹ biết mà, tuổi con còn nhỏ quá làm sao chết bất đắc kỳ tử như vậy được. Úi… con chết rồi, mẹ không đi chơi
lang thang nữa… ở nhà đem c*c giả ra để hưởng nè con. Mẹ tương tượng đây là c*c thiệt của con.
– Úi úi úi sướng sướng lắm con ơi… chui vào đi, chui hết vào đi con, Chui cho hết chiều dài lẫn chiều ngang, úi, đó như thê, úi, phải rồi như thế mới sướng. Con rung lên, con ngoáy ngoáy, mạnh lên, mẹ mới đã con Lý ơi… C*c của con sao mà lớn và dài thế??? Mẹ tìm không ra người nào thứ hai có con c*c như con, nên mẹ phải dùng cái giả… Cái giả làm hoài, không bao giờ ra, không bao giờ mệt… Lý ơi là Lý ơi… mẹ đã quá con ơi, chơi cho mạnh vào…

Đang đứng uống nước, nghe mẹ la lên thất thanh như thế, Thúy An mò tới nhìn ìỗ khóa. Thúy An không tin mắt mình: Bả Nguyệt đang thủ dâm? Nàng chỉ nghe mà chưa bao giờ được nhìn thấy… Lông l*n mẹ nàng cũng nhiều như chị Thúy Nga, nhưng dài hơn, chĩa ra hai bên… Bà không cần cầm con c*c, nó tự chui vào bên trong, cứ thế nó ngoáy, nó lủi, và ngúc ngoắt… Sướng tê người… vì bà Nguyệt quằn quại, lăn lộn không còn biết gì nữa hết.
– Úi, Lý của mẹ ơi. Mẹ đang nhìn bức hình của con mà thủ dâm nè con ơi . . . Chỉ có c*c của con mới làm mẹ sung sướng như vầy thôi . . . Đáng lý mẹ đóng cửa phòng không cho đi đâu hết, thì dâu có chuyện này con. Một mình mẹ đ* con, Thúy Nga, Thúy An, và Thúy Diễm không mò được tới con… Mẹ biết con mang gióng máu loạn dâm từ thuở bé… Con đã nói với mẹ nhiều lần, là con muốn được đ* hết toàn gia nhà mẹ:.. Chị mẹ, em mẹ, các con mẹ và bà ngoại nữa…

Cũng may Lý chưa thực hiện điều đó thì Trời đã đánh cháy thành than… Ghê thực, té ra ông trời cũng thấy việc làm loạn luân của Lý??? Nhưng không sao… hình ảnh của con vẫn còn đó trong tim mẹ . . . con c*c giả đang thay thế con làm cho mẹ sướng.
Đáng lý, bà không phải dùng tay, nhưng đến mức tuyệt diệu rồi… bà đưa tay xuống nhấn thêm vào, và ra tràn trề lai láng:
– Úi Lý ơi, mẹ sướng nè con, mẹ sắp ra nè con. Nghe nè… úi tôi cho con tôi nước nhờn một lần để c*c nó vào thư thả . . . ú i , tôi ra nè nghe nè . . . đó . . . đó . . . đó .
Đã lắm còn ơi, còn nữa chưa có hết…
Bà Nguyệt nằm bất động thở. Nước trong l*n bà đã tuông ra sáng nay nhiều không tả được, nhiều không lần nào trước đây bì kịp, vì bà tưởng tượng là Lý đang đ* bà, Lý đang bú bà, đang cho bà ngàn ngàn cơn sướng tình dục…
Đợi cho mẹ lại tỉnh, Thúy An gõ nhẹ cửa:
– Ai thế? bà hói giọng trầm trầm.
– Dạ con Thúy An… Cho con vào đi mẹ, vào để an ủi mẹ… chứ mẹ nằm buồn tội nghiệp. Mở cho con vào nhé.

Cánh cửa nhẹ mở… bà Nguyệt cũng vẫn mặc bộ đồ như ban trưa ngồi ăn cơm. Nghĩa là một cái quần bông xanh, một cái áo bông xanh… Thúy An nhìn mẹ ra vẻ như thương tâm lắm, hình như bà Nguyệt quên không kịp dấu con c*c… bà để nó nằm lồ lộ ra trên nệm giường… An thấy nhưng chưa hỏi má.
– Thôi chứ, mẹ cứ nhớ thương u sầu mãi như thế có ích gì.
– Vẫn biết thế. Ba tuần lễ rồi chứ phải ít ỏi gì đâu. Hình ảnh Lý có vờn vờn như còn sống bên mẹ. Thế mới biết có người chết vi tình cũng không ngoa. Không biết Thúy Nga nó có buồn như mẹ không? Nó đã quên được Lý chưa. Mà nó có nhớ Lý thì nhớ như đứa con nhớ cha hay là như một người tình nhớ một người tình…
– Dạ chị ấy… thì… con nhìn lén ở ổ khóa. Chị cầm trái cà tím, to bằng c*c của Lý, cho lút hết vào, mỗi ngày ba bốn bận, chơi, thủ dâm lừng trời, mẹ ơi… Mà đặc biệt chỉ cứ nhìn lên hình của Lý ở bàn thờ mà kêu nho nhỏ… Phải chi chuyện đau thương này không xảy ra… chỉ với Lý vẫn mỗi ngày ôm nhau ân ái như vợ chồng.

Bà Nguyệt làm thinh. Không biết bà đang buồn vì Lý con nuôi của bà đã ân ái với con ruột là Thúy Nga. Hay bà luyến tiếc một Lý dẻo dai, cường tráng. Hồi còn sống, mỗi đêm Lý ôm bà đ*t hai ba tiếng mà không mệt… Khi bà đã ra cái thứ bốn rồi Lý vẫn còn cầm c*c mà xụt liên hồi. Cái đó có thực. Bởi vì Tâm hồn Lý chi nghĩ tới Thúy Nga trên gác, với thân hình tươi mát, và nhất là đôi mắt ngọc ngà…
– Mẹ, một lần nữa, Lý đã qua đời, mẹ nói thực có phải Thúy Nga là con ruột của chàng không? Con vẫn thắc mắc.
– Đúng. Mẹ đã nói nhiều lần với các con. Nhất là Thúy Nga. Tưởng con hỏi mẹ tại sao Lý lại nhẩn tâm ăn nằm với Thúy Nga, thì mẹ trả lời : Vì. . . Lý là con quỷ dạ xoa, không còn lòng người nữa.
– Đúng thế… chỉ có gà, chó, heo… chứ còn con ngựa khi gần nhau, nó cũng đo mỏ. Hình như Lý biết điều đó?

Biết rõ là đằng khác. Mẹ đã cho Lý ngay cái ngày con đến đây báo cho mẹ biết Lý ăn nằm với Thúy Nga, nhưng chàng vẫn… .
– Rồi mẹ buồn??? không ra khỏi phòng? Hừm… chứ cách đây vài phút mẹ kêu tên Lý là dê làm gì thế?
– Mẹ có kêu à? Lạ nhỉ. Chẳng còn nằm mơ. Không mẹ đã quên Lý như quên một hình ảnh ác dốc… Mẹ không hề nhớ đến Lý một mảy may.

Thúy án, lúc bấy giờ mới cầm c*c giả đưa lên cho bà Nguyệt xem:
– Mẹ nhìn đây, một con c*c giả hãy còn ướt chất nhờn của mẹ.
Bà Nguyệt gục đầu xuống mà xấu hổ với đứa con hay nói thẳng.
– Ừ, có mẹ có cầm khúc gân giả đó chơi suốt sáng nay và gọi tên Lý, liên miên… mẹ không thể nào quean được chàng, nhất là hình ảnh chiếc cu to dễ sợ của chàng… Làm sao cho quên được hả con? Bà Nguyệt nhìn bâng quơ ra cửa sổ phòng, mắt lờ đờ.

Đúng ra, Lý đã mang máu loạn luân nầy khi mới mười ba, mười bốn tuổi. Lúc đó, đêm nào Lý cũng vào phòng riêng của mẹ xin cho ngủ… Mẹ cũng tưởng Lý như một cậu bé con nuôi… Mẹ chấp nhận… Ban đêm, nhất là những đêm trời lạnh và có mưa. Lý đắp chung với Mẹ một chăn… Mẹ xây lại nhắm mắt ngủ. Mẹ nghe cái gì cứng cứng chói vào lưng mẹ. Ban đầu thì mẹ nghi là đồ chơi của Lý. Những đêm mai, Lý cũng lại chói vào lưng mẹ. Nó cứng cách kỳ lạ lắm.

Mẹ ao hỏi Lý. Lý chi cười cười không nói. Và khi mẹ quay lại… diện đối diện thì Lý hôn mẹ. Cậu hôn ở má, ở tóc mẹ… Mình nghĩ Lý như những cậu bé khác. Thương mẹ thì hôn… Nhưng trong bóng đêm, Lý hôn cả môi mẹ nữa… Lúc bảy giờ, Mẹ mới hai mươi tuổi… Nam nữ thọ thọ bất thân. Đáng lý mẹ không cho phép Lý đặt lên hôn mẹ trên môi… nhưng như có điều gì khiến mẹ há môi ra. Và mẹ với Lý hôn nhau nồng nàn.

Đến khi Lý Mười bảy, vẫn còn xin nằm ngủ với mẹ ông ngoại hoàn toàn không hay biết. Mẹ cũng đã cho phép Lý vào nằm chung. Và… cái của Lý chói ngay mu dưới hạ bệ của mẹ… Nước của mẹ tự động trào ra. Cũng trong bóng đêm… một lần mẹ lỡ dại cho Lý.

Trong tình dục, khi mình đã lỡ một lần… lần thứ hai tự động cho luôn. . . Hai người, mẹ với Lý đã thông dâm với nhau như thế được ba tháng thì Mẹ có thai.
Đến ba tháng thì bi kịch xảy ra… Cho đến bây giờ. Vì mẹ tất cả. Mẹ đã yêu Lý như mối tình đầu… Đáng lẽ ngay phút đầu chàng đến, mẹ đã cho cha con họ gặp nhau, đằng này, mẹ dấu… đê vẫn được chàng ân ái như xưa.
Thúy An thở hắt ra thật mạnh:
Thế thì lỗi đâu phải một mình anh chàng Lý.
– Vì thế, mẹ mới tự giam mình trong căn phòng suốt gần ba tuần lễ… Mẹ ân hận lắm con Thúy An ơi.

Không biết nghĩ gì, An lặng lẽ bước ra khỏi phòng mẹ để lên chị Thúy Nga. Nàng gõ cửa, Nga ra mở buồn rầu… Thúy An nói:
– Có lẽ vẫn buồn? Em biết chị nhớ hàng Lý mà buồn.
– Có lẽ tự dưng, mình rời khoản chân không, hụt hẫng, chới với buồn chớ em. Chị nhớ đến Lý thì ít, mà nhớ đến những trận làm tình dữ dội của hai đứa thì nhiều. Chị với Lý… mà thôi… chàng là cha chị.
Thúy Nga bỗng khóc thét lên, khóc như ẩn khúc…
– Sao thế chị Thúy Nga? An hỏi.
– Làm sao tìm được giấc ngủ bình yên hả em? Cứ nhắm mắt là chị thấy khúc gân to lớn dữ dội đó bay
– Tưởng gì. Chị muốn khúc gân to hơn của Lý cũng có Trong vòng nữa giờ. . . mà còn dai dẳng gấp hai anh chàng Lý nữa kìa. Muốn không? ? ?
– Ở đâu có ? ? ? Thúy Nga vội vã hỏi.
Thúy An mở cửa phòng, chạy xuống xe, nàng lại nhà John, Mỹ da đen… Người đã từng ân ái với nàng hôm ở Chợ Lớn… Khi về, nàng dắt John lên nhà, đến gõ cửa phòng Thúy Nga. Nàng này mở ra, kinh ngạc khi thấy Mỹ đen:
– Chết. . . em mang chàng Mỹ da đen về làm gì ?
Thúy Nga hỏi.
Thì cho chị chớ để làm gì. Coi xấu xí thế, nhưng cái cu anh chàng hết chê. Như em nói, chàng dai gấp đôi anh chàng Lý.
Thúy Nga nghe thế rất hồ hỡi phấn khởi . . . đưa tay bắt ngay:
– Hân hạnh được biết anh Jchn. Tôi tên là Nga, Thúy Nga… chị của An đây, mời anh ngồi chơi…
Biết mình ngồi đây hơi thừa, nên Thúy An đã tế nhị xin rút lui .
Hình như cô mới vừa chịu tang? John hỏi.
– Vâng, cha Nga vừa qua đời vì tai nạn… Nga trả lời.
Nga buồn và nhớ quá, nên Thúy An đã đưa ông về đây để an ủi
– Không biết tôi an ủi được cô những gì John nói.
Những gì mà tôi không có, và đã mất.
– Những gì cô không có và đã mất? là sao, tôi vẫn không hiểu.
– Rồi ông sẽ hiểu, để tôi lại khóa cánh cửa cho kỹ đã Nàng trở lại với chiếc áo đã được cởi một ít ở phần trên. John nhìn và nuốt nước miếng. Nga táo bạo như thế vì hơn ba tuần rồi, Nga nhớ quay quắt những trận làm tình, và nhớ con c*c của Lý…
– Cho phép tôi cởi áo ra để ngồi nói chuyện cho thân mật nhen, Nga hỏi.
– Vâng nếu cô muốn… Và tôi cũng xin phép cô được cởi áo.

Người ông John nở nang quá há? Chắc hồi nhỏ ông đã từng là một lực sĩ? Thúy Nga hỏi.
– A, hồi còn đi học thì tôi là cầu thủ bóng rổ, John nói nên còn tới bây giờ. Còn cô, chắc trong trường cô cũng là một cầu thú… Trông cô to lớn quá. Thân người này mà… được ân ái thì phải biết?
– Không, tôi giống Cha tôi, người mới chết… ông ta to lớn từ thân hình đến… bửu bối. Nhưng đẹp nhất, phải nói là đôi mắt ngà ngọc.
– Bửu bối lớn? Lớn là bao nhiêu? Tôi chưa nghe người Việt nào có cái đó lớn hơn chúng tôi hết.

Thúy Nga nghe như thế, nôn muốn thấy của John ngay, nhưng nàng không muốn nói. Nàng tự thoát y. Nàng cởi áo ngoài, chỉ còn cái xú cheng. . . Nàng ngồi ẻo lả cho John thấy đôi vú đỏ hồng của nàng. Cho chàng John chịu không nổi mà cuống bên. John cứ nhìn chăm chăm Thúy Nga. Nàng hỏi:
– Ông xa nhà lâu, chắc việc ái ân cũng lâu lâu một lần? Thèm lắm.
– Cũng thèm lắm… Nhưng với người đàn bà nào… to lớn kìa. Chứ còn nhỏ quá… tôi không thích. John nói.
To lớn như cô chẳng hạn.
– Ông chưa nhìn thấy bên trong của tôi làm sao biết được ?
Thúy Nga vẫn tiếp tục thoát y… Nàng tự cởi xú cheng. Để lộ hai cái vú tròn trịa dễ thương, một đôi vú mà trước đây Lý đã hôn nồng mấy trăm bận. Cứ mỗi lần Lý cởi đồ cho nàng ra, việc đầu tiên là Lý hôn da diết cái vú của Thúy Nga, hôn đến nhiều khi Nga phải dục chơi, chàng mới chơi.
– Quả tình tôi đoán không sai. CÔ có đôi vú tuyệt đẹp Đôi vú đó mà hôn thì… thì phải mê, không dứt được.

Thúy Nga cho tay xuống mở lưng quần từ từ. Nàng cho thiếc quần ra khỏi đôi chân. Chỉ còn cái xì líp màu xanh lơ, một màu xanh mỏng, cho thấy bên trong những chùm lông đen thui…
– CÔ Thúy Nga cũng nhiều lông nhỉ? Nhiều lông thì dâm lắm đấy. Chơi hoài không biết đã. Nhưng gặp tôi thì phải biết Ngưng…

Thúy Nga cởi luôn cái quần xí líp cho John nhìn thấy… Quả nhiên… con c*c chàng bung mạnh, đội hẳn cái quần chàng mặc màu cứt Ngựa.
– Thúy Nga cho tôi được cối cái quần luôn nhen? John nói…
Và, không đợi cho Thúy Nga đồng ý, chàng đứng dậy cho cái quần tụt xuống bên dưới. Còn xì líp mỏng manh đã không giữ được chiếc cu thẳng cứng của John, dể cu chàng chĩa ra ngoài hùng hồ… và thèm khát.

Thúy Nga nhìn sửng… Đúng như lời giới thiệu của Thúy An ~Nó to và dài hơn của Lý”. Nàng quỳ xuống xin John:
– Anh muốn thử gái Việt không? Chắc là nhiều lần, nhưng chưa người nào dám bú của anh bằng tư thế này. Nàng quỳ ngay trước mặt chàng Mỹ đen, cầm con c*c to sù sì của chàng cho vào mồm bú ngon lành. Vừa bú, nàng vừa nhớ tới con c*c của Lý. So với chàng John này, chàng không nghĩa lý gì hết… Nàng bú đến nỗi John sướng quá mà la lên:
– Úi úi chưa ai bú cu của tôi sướng dễ sợ đến thếnày… Lưỡi cô thì đã tuyệt diệu, mà còn răng của cô nữa… CÔ làm thế nào như cắn, như xé cu của tôi ra thế? Sướng quá Nga ơi… Bứa nay, tôi phải làm cho cô dện chiều tối… và nếu cần đến cả sáng mai…

Hết hơn một tiếng đồng hồ, Nga bú c*c của John mà không chán. Thì ra trên đời này không phải chàng Lý mới có c*c to và dài dễ sợ đến thế. John đã ra hết một lần trong họng Thúy Nga. Nàng uống hết, không chừa một giọt. Nàng sướng kỳ lạ… lần đầu tiên giao cấu với người Mỹ da đen.

John bế Thúy Nga lên giường, để nàng nằm sóng sượt, dài thòng. Chàng hôn không chừa một khoảnh da của Nga. . . Tới lỗ đ*t, John cũng thọc lưỡi vào ngoáy.
Giống hệt Lý đã làm cho nàng.
– Chết em Lý ơi… ủa, cha ơi là cha. Chỗ đó dơ dáy lắm mà cha ngoáy vào, không sợ dơ hả cha…
– Hả, cô nói cái gì… cô Thúy Nga, John hỏi.
– à, không, anh làm hay quá, giống hệt người yêu của em… nên em gọi lầm tên chàng đấy thôi…
John không thèm để ý. Chàng cứ miệt mài liếm cái hậu môn của nàng, cho nàng chịu không nổi, phải vọt khí ra… Đúng hai mươi phút sau, Thúy Nga trở mình,
ôm chặt John mà kêu lên:
– Anh ơi, anh ơi. Anh liêm hay quá. Em không nhịn được nữa… nghe em ra nè anh. Đó, đó, đó. Anh có nghe không anh???

Có, John có thấy những tia nước nhờn cua nàng bắn ra, chảy thành vệt trắng đục. Thúy Nga nằm như chết, nằm như hồn đã vào thiên đàng, nàng lẩm nhẩm những gì John nghe không rõ… Chàng lật nàng ngửa ra, liếm luôn l*n cho nàng không thì giờ nghi ngơi. Vì chàng từng nói với Thúy An rằng “Chơi mà nghỉ meat thì chưa phải là người sành chơi” Thúy Nga lại la lên. Phòng của nàng muốn rung rinh, muốn lây đuậng… và tiếng la vượt thoát ra ngoài:
– Anh Lý ơi… em tưởng không thế nào quên anh được Em tưởng là trên đời này chỉ có anh có con c*c to và dài không ai bì kịp… Nhưng sáng nay John đến, cho em thấy những tư tưởng đó không còn đúng nữa. Nếu anh còn sống, anh sẽ chứng kiến cảnh ngoại tình của em với một Mỹ da đen…

John bú, John nhẫn hai mép l*n của Thúy Nga. Nước nàng lại tuôn xối xả. John đã nuốt ực những tia cực sướng của người đẹp tuôn ra… Nàng không còn thấy John da đen nữa. John tiến lên, cho c*c vào l*n nàng. Chiếc c*c đã vào hơi khó khăn, vì to và dài quá.
– Nó… Nó úi… đã vào trong em khó khăn hun c*c của Lý… Sao anh eo con c*c dài thế hả anh??? Trời ơi, tôi đang chơi với Mỹ da đen??? C*c chàng đang khuấy nát l*n tôi nè trời… Nó vào tận đáy l*n của tôi nè trời . . . Hình như dài hơn con c*c của Lý nữa chàng ơi . . .
John ôm nàng đ* dai dẳng… Thúy Nga ra lần nữa, vị chi là bốn lần… Nhưng John vẫn nắc liên tu, không cần biết nằng ra mấy lần. Cho sướng thỏa mãn thì thôi. Đồng hồ điểm sáu giờ, rồi bảy, và tám. . . Cái đ* vẫn kéo dài lê thê với một Thúy Nga nằm mệt lã ở giường, với chàng John miệt mài vôi những trận đ* xé trời . . .

Nước của Thúy Nga ra ướt nhẹp, mặc kệ. Chơi không ngừng nghi, thế mới làm đàn bà bái phục và phải lạy xin thôi…
Gần chín giờ tối, Thúy Nga đã quỳ gối xuống lạy không ngừng anh chàng “hắc quảy”. Thôi anh ơi Ngưng đi, hai chúng mình xuống phố tìm cái gì ngon ngon ăn đầy bụng cái đã… may ra…

Hai người xuống cầu thang, Thúy an đứng bí mật ở một góc bụm miệng cười thầm… Phải chi chàng Lý thấy cảnh này chàng ghen cho mà chết… John đang ôm người đẹp Thúy Nga, vào xe chạy mất hút.

Vào nhà hàng Mỹ Cảnh, Thúy Nga và John đã làm mọi thực khách ngẩn ngơ. Thúy Nga đẹp quá mà bồ với một da đen. Đã thế mà họ còn luôn luôn âu yếm, tay trong tay, di kề cận nhau. . . Họ kêu những món đắt tiền, những rượu, còn đút cho nhau ăn…

Mọi người đều nhìn đôi nhân tình, John và Thúy Nga, trầm trồ cũng có mà nói xấu cũng có. Nga cứ tỉnh bơ như không. Mọi người không thể hiểu vì sao Nga cặp với John. Nga đang tìm người thứ hai để thế Lý. Nga phải có John để thỏa mãn những tình dục mà suốt ba tuần rồi, nàng nằm phòng không gối chiếc.

Họ dùng bữa thịnh soạn cả hai tiếng đồng hồ… Trong số những thực khách ngớ ngẩn đó, có chàng Anderson, cũng da đen, bạn thân của John, đến vỗ vai hỏi thân mật:
– Chào John… anh có biết, anh và cô nhân tình đẹp này đã làm cho cả hiệu ăn này ngưng dùa. Lý do: vì cô này đẹp quá… Đẹp như Elizabeth Tailor bên Mỹ. Đẹp từ thân người đến cái mặt. Nhất là đôi mắt nhung đen. Một đôi mắt thu hồn, và thôi miên… ớ đâu anh có một nhân tình như thế?
John vội vã giới thiệu:
– Đây là Nga, người yêu tôi. Và đây là Đại Tá Anderson của MACV… Người mà chúng tôi thường gọi đùa là cái chày giả cầu… Đàn bà, ai đã được hân hạnh nằm dưới bụng ông rồi, là không thể nào quên được… Còn hơn anh đến ba bốn mức thượng thừa…
– Hân hạnh được biết ông Anderson. Hôm nào ông đến nhà chơi. Nhà tôi ở số 234 đường Hông Thập Tự… Thúy Nga nói, và trong lòng mừng khấp khởi… vì Anderson có hỗn danh ỉa cái chày giã cầu.

John mời Anderson vài ly rượu, và Anderson giã biệt không quên sẽ đến gặp nàng vào ba ngày tới… John hiểu là Thúy Nga thế nào cũng gặp Anderson ngày gần đây. Khi gặp, Nga sẽ không còn nhớ John là ai nữa… cả Lý nữa cũng chìm vào quên lãng.

Ba ngày sau. . . giữa ìúc Thúy Nga đang ngồi thẩn thơ học bài, và thêu đan, chuông điện thoại reo:
– A lô… cô Thúy Nga đó hả, giọng Anderson. Ba giờ chìm u nay cô rảnh chứ? ? ? ?
– Dạ… rảnh. ông Anderson đó hả? Thúy Nga hỏi.
– Vâng. Cô khỏe không.
– Rất khỏe. Hôm đó thì thật tình tôi không được khỏe… vì… John. Nhưng mấy hôm nay tôi ăn tẩm bồ khá nhiều. . . nên đã hồi lực. . . Với lại nhờ những chai rượu chát ông gửi tặng, rồi cheese, rồi thịt, và khoai lần Mỹ.:. Cám ơn tấm thịnh tình của ông dã quá tử tế.
– Không có chi. Hôm nay tôi còn gửi tặng cô cái tủ lạnh, một bàn ủi, một quạt máy tối tân… và kèm theo nhiều đồ ăn Mỹ … Ba giờ chiều nay tôi đến thăm cô nhé.
– Vâng, mời ông lại chơi… Thuý Nga bảo.

Ba giờ chiều hôm đó, tuy trời đổ cơn mưa giông xối xả, nhưng Anderson cũng đến. Trước đó, xe nhà binh Mỹ đã chở đến cho nàng xe hàng như lời viên Đại Tá hứa.

Anderson bước vào nhà… lên râu, gõ cửa phòng Thúy Nga:
– Mưa lớn quá, tưởng là Đại Tá đã không đến… mời Đại Tá bước vào trong. Cánh cửa do Thúy Nga đóng khóa thật kỹ. Anderson vẫn nhìn Thúy Nga không chớp… Vì Thúy Nga vẫn đẹp như hôm nào… và lộng lẫy trong chiếc áo ngủ mỏng tanh không đồ lót…

– Tôi muốn mời cô đi ăn, và nhân thể cho nhân viên tôi được biết mặt cô, một nàng tiên giáng thế… tôi rất hãnh diện là bạn của cô.
– Tôi. . . tôi đâu xứng đáng được danh hiệu như ông tặng… Còn biết nhiều người đẹp khác nứa. Chỉ sợ đi với ông họ cười… Thúy Nga bảo. Nàng vừa nói vừa cười tươi như đóa hàm tiếu.

Hai người bước vào Chez Albert. Lại một lần nữa làm mọi thực khách phải ngừng ăh nhìn trân trối Thúy Nga. . . Nàng đẹp thật. . . nhân dáng này chỉ có nữ tài tử mới có… Họ ăn giữa cái nhìn không chán mắt của thực khách chung quanh. ăn xong chàng đưa nàng về MACV… Tất cả nhân viên ở đây đã xầm xì… Họ không tin Thúy Nga là con gái nhà lành, mà giàu có sang trọng là đằng khác. . . Nàng còn rất trẻ . Tiếng Anh như gió. Đại Tá Anaeson lấy làm hãnh diện với cô bạn gái Thúy Nga…

Xong họ đưa nhau vào một khách sạn cũng hạng sang… Những quà tặng đắt tiền, tấm lòng ngưỡng mộ của Anderson đã khiến Thúy Nga rung động… Cọng thêm cái hỗn danh ỉa “Chày giã cầu’ nữa… Nga mê lắm, Nga mong lắm.
– Thế người ta thường gọi ông là… “Chiếc chày giã cầu Điều đó có làm ông buồn không? Thúy Nga hỏi.
– Ban đầu… thì tôi có hơi xấu hổ… Nhưng đến bây giờ quả tình… mình có cây “Chày giã cầu thực, nên quen tai. Mà cô thắc mắc điều đó làm chi vậy? Đại Tá Anderson hỏi.
– Thắc mắc chứ… Thúy Nga trả lời. Tôi… từ khi được John bảo ông là “Cái chày giã cầu tôi mong được dịp thử ông cho biết thế nào… Tôi tưởng trên cõi đời này chỉ có Lý. Người yêu của tôi mới có một dương vật to lớn và dài nữa… Dện khi thử với eiohn, thì tôi… tôi thấy mình hoàn toàn sai… Và thần tượng Lý đã sập đồ Bây giờ dện ông… Chắc là to khiếp đảm lắm nhỉ???

Đại Tá Anderson không nói năng nửa lời. Chàng cởi áo quần ra. Trời ơi… trời ơi… trước mắt Thúy Nga, cái chày giã cầu đã hiện nguyên hình… nó to, và dài gấp đôi Lý . . . Nàng không chần chờ gì nữa. . . quỳ ngay xuống nâng của ông Anderson mà hôn bằng mũi nồng nàn… Viên Đại Tá nhìn xuống tỏ vẻ hãnh diện.
– Cái chày của tôi… có đáng làm cho người đẹp phải nhọc công thế không? Có làm cho người đẹp kinh ngạc không???
– Có Anderson. Không thế em đâu có nhọc công quỳ xuống đây mà nâng niu, hôn hít nó. Trời ơi, lần đầu tiên trên cõi dời này, em mới thấy một người có dương vật dễ sợ như anh… anh cho phép em bú nó nhen anh. Ôi trông nó dễ thương, nó hấp dẫn quá anh ơi…

Nga cho mồm vào bú, nút, cái con c*c to quá cỡ của Đại Tá Anderson… Nàng say sưa bú mạnh đến độ Anderson phải thốt lên:
– Úi úi, úi từ từ cô Nga ơi… đừng bú mạnh quá… tôi sẽ không chịu được và bắn khi ra bây giờ. úi, trời đất ơi Sao mà nó sướng thế này hả cô Nga??? ước gì cô và tôi gặp nhau trước… Bao nhiêu lương của tôi sẽ về tay cô cất giùm… ôi mê ly quá cô ơi…

Thúy Nga cứ bú c*c Anderson. Nàng làm cho nàng sung sướng chứ không phải là hắn ta. Một củ chùy to tướng, to hơn của Lý nứa. Hình ảnh và kỷ niệm ái ân của anh chàng Lý đã lùi vào dĩ vãng xa mờ. Anderson mới quả là trái cà dái dê mà đêm đêm nàng vẫn thường thủ dâm . . . Nhưng của Anderson nồng ấm . . . và biết co giãn, đàn hồi. Nghĩa là… chàng đã cho con c*c to tướng đó khi lớn khi dài, khi cứng khi mềm mại… Quý hóa quá… Lý ơi, anh không còn trong óc em nữa… em quên chàng như quên chiếc lá trên gióng sông.
– Thôi Thúy Nga ơi… cô ri Từng bú đi. CÔ cho tôi hân hạnh được vào trong cô… cô mới thích… Chớ chỉ như vầy uổng quá.

Đến đó, Nga mới chịu ngừng bú, cởi toát đồ mình ra, đưa một thân hình mỹ miều, dễ thương. Đại Tá Anderson chịu không nồi vồ lấy thân hình nàng mà hôn say đắm. Chàng hôn bàn chân. . . bàn tay. . . và cuối cùng chính Nga lôi chàng lên.. đút con c*c trứ danh vào hôn nàng… Nó vào thật khó khăn. Vì trước đây nàng chưa từng thử qua “Chiếc chày giã cầu của Anderson.

Tương đâu nó sẽ không vào hết bên trong, nhưng nó đã lút hết. Viên Đại tá bắt đầu nắc dữ dội… Tiếng Thúy Nga chỉ còn : – ứ. ứ, ứ. . . Mẹ ơi . . . Cha ơi . . . vầy là đ* hay bị Mỹ đen nó hiếp dâm con? úi, cái chày vồ đâm vô l*n tôi. . . Không còn sướng nữa, mà phải là tuyệt trần, huyền diệu, thần tiên quá đi…

Nghe người đẹp la lên thế, Anderson càng nắc dữ dội hơn . . . Trong vòng có một tiếng, chàng đã làm cho Thúy Nga ra ba cái… ra khiếp đảm, ra xối xả, ra như nước trên nguồn đồ về.

Thúy Nga liệm vào giấc ngủ mê mang. Chàng Anderson tha hồ đ*. Đ* liên tục tơi bời… Đến hơn hai tiếng, dương vật Chàng mới tặng người yêu những tia đại pháo tua tủa, bắn thẳng vào đáy l*n Thúy Nga.

Hai tháng sau, Thúy An vào nhà thương Grall sinh hoa nở nhụy. Mẹ tròn con vuông. Người co đui mù cũng biết là khuôn mặt thằng bé như của Thúy Nga cắt để qua. Nó giống Nga từ đôi mắt nhung, tới dáng đi tướng người, bàn tay và bàn chân.

Tới thói tật riêng tư cũng giống: như thích ăn bì cuốn, mặn cụt, xoài, và cơm chiên dương châu. Nghĩa là giống hệt ông bố đã chết: Lý… Và dĩ nhiên… cái tính loạn luân của bé Dũng, con Thúy An cũng như hệt bố. Nên năm nó mười lăm tuổi, bé Dũng có những chứng khác thường: như ban đêm, nó nhất định đòi ngủ với mẹ. Hồi đó Lý cũng thế… Chồng ngồng cái đầu, mười bảy tuổi, Lý cũng nhất định nằm với mẹ. Lửa gần rơm, ba tháng sau, Nguyệt đã mang thai.

Không nhờ sự phát giác và chia cách của ông ngoại… chắc giờ này, cả hai đã có với nhau ít nhất năm đứa con.
Bé Dũng được nuông chiều không thiếu món gì. Có xe riêng, tài xế riêng. Ngoài giờ học ở trường, Dũng còn được thầy đến tận nhà kèm cho mỗi tối. Vì thế học lực trong lớp Dũng khá cao… Nhưng ở nhà thì sao? Trước tiên Dũng đòi ban đêm được ngủ với bà ngoại Nguyệt. Cái chết bí hiểm của Lý đã nhắc bà không nên đùa với lửa.
Trong quá khứ. . . chính bà là lý do khiến Lý không nhịn thèm được, đã làm chuyện loạn luân. Nên giờ đây tuy còn thèm lắm. Nguyệt không dám:
– Không được, con Dũng ạ. Con lớn rồi, phải có phòng riêng, ban đêm phải ngủ riêng. Chung chạ như thế… nguy hiểm lắm con.
Dũng nghe bà ngoại nói thế mà vẫn hỏi: .
– Ba con, ông Lý ngày xưa bị sét trời đánh phải không bà ngoại?
Nguyệt nín một đỗi lâu… nhớ lại chuyện xưa… Cả thân người của Lý cháy như than trong chiếc xe Volvo, cũng cháy như than. . . Như thế có phải Trời đất đã
trừng phạt Lý về tội ngủ với mẹ, còn ngủ với con, mà con ruột là đằng khác. Chuyện kín như bưng. . . chỉ có những người liên đới trong nhà mới hay biết, bà trả lời:
– Ờ ba con đã bị sét trời đánh cháy như than… Mà sao con biết?
– Thi con cũng nghe phong thanh là như thế. Họ nói: làm người mà không phải đạo… trời đất sẽ không dung tha.
ờ đúng đó con. Như tới ban đêm, cứ đòi ngủ với Bà N ngoại. . . với Má . . . với các dì . . .

Thằng Dũng ôm chiếc gối, đứng hằng giờ ở phòng ngủ bà Nguyệt mà suy nghĩ. Nó suy nghĩ dữ lắm về tội loạn luân. Sợ thì sợ, nhưng Dũng cứ bắt bà phải cho nó được vào nằm chung. Ban ngày, Dũng cứ nhìn lén xem các dì Diễm, dì Nga tắm… Năm mười bảy tuổi thì nó ý thức được thế nào là tình dục… Nó thấy cần phải ăn năm với nữ giới một lần… thì mới hết tò mò. Hình ảnh các dì tắm… nhất là dì Thúy Nga… sao mà nó quyến rũ, hấp dẫn đến thế. Một thân người cao, dài, với đôi vú nở nang, tròn trịa, trắng như bông bưởi, nhất là cặp mắt của dì… như thôi miên, thu hút người khác…

Những chiều mưa, Dũng vào phòng.. lật sách dâm ra xem mà thèm. Và cuối cùng, Dũng thủ dâm… Tiếng la của nó vang dậy ra đến phòng Diễm và Thúy Nga… Họ có nhìn thấy… chứng kiến một thanh niên thủ dâm . . . nhưng cùng huyết thống, họ đã xa lìa, vì gương chết tức tưởi của Lý.

Đêm nay nó vào phòng Nguyệt, và nhất định xin Nguyệt cho ngủ cùng. Rõ ràng rau nào sâu nấy. Dũng đang thực hiện những hành động ” của Lý ngày xưa ” . . .
chỉ khác ngày xưa thì không cùng huyết thống, còn bây giờ… mẹ của Dũng là con ruột của bà Nguyệt:
– Hay Dũng, con nhất định ngủ ở đây. . . thì Ngoại sẽ xuống đất nằm, hay Ngoại sẽ ngủ trên bộ sofa. Ngoại biết sẽ có chuyện lớn… nếu không ngăn từ bây giờ.
– Chuyện lớn? ha, ha, ha, là chuyện gì?
– Có thể con và bà Ngoại sẽ không ngừng được, và sẽ . con biết rồi. Dũng bắt bà Ngoại nói thêm nữa. Ngày xưa, chính cha con đã cho Ngoại bào thai… cũng vì Ngoại và Lý đã không ngăn được sự thèm khát xác thịt, sự thèm khát của tình dục… và bây giờ nữa… Thôi Dũng ơi. Ngoại lớn rồi. Cho Ngoại tu đi… Ngoại biết sẽ không tránh khỏi nếu như con cứ nằm chung với Ngoại một giường. Nhất là con… giống hệt Lý của ngày xưa…

Thằng Dũng nhìn bà Ngoại ôm chăn mền xuống đất mà nằm. Nó tỉnh bơ leo lên giường bà Ngoại. Nửa đêm hôm đó, đang ngủ yên, Nguyệt nghe có người nằm đằng sau và chói cục dương vật vào lưng mình. Nguyệt nghe và nằm yên lặng chờ. Nguyệt biết đó là của chung cháu ngoại truyền kiếp. Chính ngày xưa đã một lần, Nguyệt nghe như thế và đã xoay người lại… mới có thai. Nguyệt nhất định không làm thế nữa, tuy trong lòng dấy lên những đòi hỏi ghê gớm.
– Dũng, Dũng con, nằm trên giường đi… Ngoại nói là chuyện đó không thể xảy ra được, con nghe chưa? Ngoại không muốn một lần nữa đồng lõa làm chuyện loạn luân, nghe chưa Dũng, Dũng, Dũng.

Nằm phía sau . . . Dũng không nghe ngoại nói gì hết… Nó nhất định áp con cu mình vào đ*t bà Ngoại mà sướng. Thật là Lý của ngày xưa… một Lý ham thích những chuyện tày trời, và vô đạo. Chẳng những thế, mà Dũng còn tụt quần mình xuống, đưa con c*c tổ chàng, chĩa vào hông bà Ngoại.
– Ngoại xây lại coi của con thử một lần đi. Dũng năn nỉ.
– Không, Ngoại biết nó như thế nào, khi con là con của Lý. Nhất định Ngoại không dám làm chuyện đó. Một lần thôi con.

Dũng nhất định không thất vọng. . . nó cầm con cu to như củ chùy, và căng cứng, chia thẳng vào mông đ*t bà Ngoại đang tự chống trả với những thèm muốn thấp hèn. Đúng như thế Nguyệt đang tranh đấu với bản thân, nhất định không làm chuyện tài trời lần nữa. Của Dũng hay của Lý ngày xưa??? Nó cứng và to dài không khác… Sao nó cứ chói ngay đ*t Nguyệt như mời gọi, như thách đố. . .
– Không, không, không. Con nằm đó một mình. Ngoại ra ngủ ở phòng khách và vặn đèn lên… để tránh những cám dỗ.

Sáng hôm sau, chuyện tài trời đó chỉ có hai bà cháu biết với nhau – Thằng Dũng vẫn mặt trơ mày tráo… đi lại nhìn từng Dì mà thèm giỏ giải. Dũng tấn công đú hết người trong nhà, nhưng không phải họ không thèm, mà vì chữ cốt nhục… và vì chữ chết bất đắc kỳ tử của Lý. Cục than cháy đen đó vẫn không bao giờ nhòa được…

Cho đến một hôm… mấy bà bạn của mẹ Dũng tức Thúy An, đến chơi. Đó là các cô Tường Vi, Mộng Hoa, và Các Phương. Họ rủ nhau ra vườn hái trái cây… Cuộc chơi dó có Dũng quấn quít một bên… thì cũng vì tuổi chàng đang lớn và đang đòi hỏi phái nữ… Trong đám có Tường Vi nhìn và để ý Dũng cách lạ thường. Nàng hỏi Dũng những điều liên hệ đến trường học cũng có, mà đến tình yêu riêng tư của Dũng cũng có:
– Dũng đi học trong trường, chắc các cô gái theo dữ lắm hả? Đẹp trai nè, to con nè, mà lại học giỏi nữa… Gái mê phải biết…
– Không có đâu cô… nếu có con đâu có sống một mình cu ki như bây giờ… độc thân buồn quá cô ơi… Dũng nói.
– Độc thân??? Mới mười bảy tuổi hơn chớ bao nhiêu mà độc thân. Chàng làm như mười chín hai mươi gì không bằng… Bằng tuổi con trai lớn của tôi chớ bao nhiêu…

Tường Vi có một con trai bằng tuổi Dũng… mà không biết sao mỗi lần đến đây chơi, là nàng cứ như bắt xác Dũng, theo đuổi sân đón Dũng. Đến các món ăn Dũng thường thích, Tường Vi cũng không quên. Đến đêm, Tường Vi xin ngủ lại cùng giường với Thúy An. Và chuyện tày trời đã xảy ra.

Gần mời một giờ… Dũng vào nầm trên giường với Tường Vi và Thúy An… Chàng lôi chuyện ở trường ra kể… Nào là các bạn chàng đã cặp kê trai gái… Trong khi chàng vẫn lo học thật giỏi cho mẹ vừa lòng. . .
– Thế sao Dũng không thử tấn công một cô nàng… nàng nào cũng được, để có mà dẫn đi chơi đó đây ??? Tường Vi hỏi lẳng lơ.
– Thôi, trẻ thì Dũng không thích. Nếu phải yêu sau này, Dũng sẽ lấy một người lớn tuổi hơn mình… Dũng thích được chiều chuộng như cô Tường Vi đã chiều chuộng Dũng… cưng Dũng…

Dũng nói câu đó với nhiều hậu ý xa xăm . . . cho Tường Vi hiểu rằng chàng đang theo đuổi Tường Vi, bạn của mẹ.
Nàng này sung sướng trong lòng mà không dám nói ra… Riêng Thúy An… nàng hiểu, hiểu tận tường là khác. Nàng biết là chị già Tường Vi nhìn nhan sắc con trai nàng, rồi động lòng trắc ẩn.

Đêm đó, họ tắt đèn tối thui để an giấc. Nửa đêm… Dũng đã mò cô Tường Vi bằng cách cho tay xuống cởi lưng quần của Tường Vi. Chàng sờ l*n thăm dò. Chòm lông nhiều quá cờ của Tường Vi đã ướt nhẹt. Thúy An hoàn toàn không biết. Ban đầu thì Dũng cho một ngón vào sờ hột le của Tường Vi. Sau khi cô này không phản ứng gì, chàng cho cả hai ngón… và chính ngay lỗ âm đạo.

đ*t Tường Vi bắt đầu hẩy lên… Hai ngón tay của Dũng vào trong xa mà lay động. Kẹt một điều là, cả hai sung sướng ìắm… nhưng không dám la to. Rồi hai ngón tay Dũng vào như chỗ không người. Nước thôi là nước. Nước Tường Vi ra không thể nào nói nổi.

Hình như Tường Vi đã một lần tuyệt sướng nhờ vào hai ngón tay của Dũng. Chàng biết rõ như thế vì nàng đã rung bật người lên, và nằm động đậy như con thoi. Xong Tường Vi quay đ*t lại, cho Dũng để c*c chàng vào l*n nàng. Hoàn toàn không có tiếng ỉa dể tranh sự theo dõi của người nằm kế bên là Thúy An, mẹ chàng.

Lần đầu tiên được phái nữ đưa đ*t cho chơi từ đằng sau chơi tới, Dũng thú tuyệt trần. Chàng nắc rất mạnh. Nắc cho mình được ra chứ không làm cho Tường Vi được sướng. Thế mà hơn hai mươi phút, nàng đã ra thêm một cái nữa. ướt hết cái bàn tọa trắng tươi.

Chơi thêm hai mươi phút nữa, Dũng đã ra mạnh trong l*n Tường Vi như suối chảy. Chàng sướng vô cùng sướng. Nhưng cũng như Tường Vi, chàng không dám la lên lấy nửa lôi.

Sáng sớm hôm, sau, Tường Vi về tắm gội, thay đồ. Đến trưa, Tường Vi trở lại với mấy gói quà thượng hão hạng riêng tặng Thúy An. Và dĩ nhiên, Dũng ngầm hiểu là cho chàng,… vì đêm qua chàng đã hết lòng ân ái với nàng…
– Hôm nào, tôi với Dũng đi Vũng Tàu chơi. Dũng có đi không?
Tường Vi nói như thế có nghĩa là: hai người mà ra Cạp thì tha hồ mà la, không sợ Thúy án nghe thấy. Hôm đó ngày thường, Tường Vi lên xe với Dũng ra Vũng Tàu. Vì là ngày thường nên bãi vắng kỳ lạ. Tường Vi đưa Dũng vào mướn một khách sạn hạng sang… Viên quản lý hỏi:
– Cho hai mẹ con phải không bà?
– Ừ phải, phải hai mẹ con. Có sao không? Tường Vi hỏi.
Bà cho thêm tôi nhé. Cái này đặc biệt… Cũng có những đôi chênh lệch tuổi tác như vầy, nhưng có tiền là xong ngay…

Nàng chi thêm năm trăm nứa để bịt miệng viên quản lý… Cái phòng của họ xây ra mặt biển thơ mộng. Đứng trên lầu dó, có thể nhìn thấy khắp cả Vũng Tàu. . . và những đôi nhân tình đi dưới bãi vắng.
– Thay đồ xong. . . Dũng với chị xuống bãi vắng đó tắm. Chắc là thú lắm nhỉ. Mình tìm một nơi thật vắng, ngồi nói chuyện…

Thay đồ xong, hai người nắm tay nhau đi xuống giữa những con mắt tò mò của thiên hạ. Người ta tò mò thắc mắc bởi đâu có cặp nhàn tình nào mà chênh lệch ghê gớm đến thế. Người nữ như mẹ. Mà chàng nam như đứa con trai. . . Tường Vi, vì chữ tình dục, đã bấm bụng mà đi ra bãi vắng với người yêu…

Họ trải một khăn lông thật lớn trên cát. Tường Vi nằm ngửa ra:
– Hôm rồi… anh ra trong em nhiều quá. Vê đến nhà nó ra một cái ào giống như là . . . huyết ra. Sao nhiều thế anh?
– Thì… lần đầu tiên mà… Lần đầu tiên Dũng được gần với một người nữ. Sướng dễ sợ”. Vì sợ mẹ , nếu không, Dũng la bể nhà…

Dũng là bể nhà. Dũng như thế. Thủ Dâm mà chàng còn la lớn, huống nữa được gần thực thụ. Nghe Dũng nói chân thực… Tường Vi thấy thương làm sao??? Lần đầu tiên hả? Như vậy là… là… là chị đã lấy trinh của Dũng? ôi, từng tuổi này… mà tôi có hân hạnh được lấy trình một chàng trai mười bảy, tuổi của con tôi.

Nói đến đó, Dũng không nhịn được nữa, ôm hẳn người yêu tặng một cái hôn nồng cháy… Tay chàng đưa lên sờ ngực nàng. ôi sung sướng làm sao. Vú là thế? Ngực là thế?’Vừa hôn, vừa bóp vú:
– Bóp như thế… Tường Vi có đau không?
– Không. Dũng cứ bóp mạnh đi… Tường Vi càng khoái nữa à.

Và cái hôn nồng đã kéo dài như những đợt sóng xô vào bãi cát… Gió chiều thối lành lạnh, nhưng đôi nhân tình đã không thấy lạnh chút nào. Tường Vi thích ân ái với những cậu trẻ như Dũng mới lạ kỳ… Nó như tuổi con nàng, mạnh khỏe dẻo dai, và càng có sức như Dũng càng tốt.

Nếu không có Tường Vi nhảy vào, trong nhà của Dũng sẽ xảy ra những điều giống hệt hồi Lý còn sống… chàng đã mở vào phòng Thúy Diễm một lần… nhân Thúy Diễm đang ngủ trưa:
– Ai mở phòng của tôi thế? Diễm hỏi.
– Xuýt nói nho nhỏ á. Dũng đây. . . Sao Dì ngủ mà. . . mặc đồ tắm? Đi ngang qua phòng dì, thấy thế nên Dũng bước vào…

– Bước vào làm gì? Diễm hỏi đột ngột.
– Dạ để… năm nay cháu mười bảy rồi mà Dì, Dũng nói. Thúy Diễm hoảng hất, vừa nói vừa lấy khăn lông che người lại đừng hở hang, khêu gợi:
– Mười bảy thì mười bảy chứ… Dì là Dì của Dũng, là em của mẹ, đâu có thể làm như thế được. Bộ Dũng muốn cháy thành than như Lý, cha Dũng sao? Lấy mẹ rồi lấy luôn con. Dũng không ra khỏi phòng Dì la lên thật lớn, sẽ có người can thiệp à…

Dũng đứng dậy, đưa khổ người hấp dẫn ra để chiêu dụ bà dì trẻ tuổi. Bộ ngực Dũng nở nang như lực sĩ. Thân người cao ráo phương phi. Còn ở dưới thì, c*c của Dũng được cái quần đưa ra một đống thù lù . . . trông mà mê tơi… Giá như ngày trước, ngày Lý chưa chết thinh lình về tội loạn luân… chắc Dì Diễm đã xiêu lòng… Dì nói thi mạnh đó, nhưng đôi mắt dì không rời thắng cháu ruột tên Dũng, nhất là bộ đồ lòng của nó.
– Dũng ơi, làm ơn đi ra khỏi đây đi. Diễm nói. Dũng để dì phải xiêu lòng làm bậy một lần nữa. Ở đây kín đáo nhưng hở hang lắm đối với mắt ông trời. Lý, cha của Dũng đã đền tội một cách rùng rợn, chưa từng thấy. Dì không muốn chết trê như thế. . .
– Chuyện sét trời đánh là thường. . . Đâu phải làm tội mới đền tội… Dì… dì Diễm. Dì ngủ phơi thân thể ra… con thèm quá dì ơi. Cho con thử một lần xem sao? Con mười bảy rồi, mà chưa được lần nào với đàn bà… nhen.

Dũng cứ tiến tới muốn ôm Diễm mà làm bậy. Nhưng Diễm đã dùng hết sức lực đẩy Dũng khỏi phòng. Khóa lại. Thế là con quỷ, dâm dục đã tiu nghỉu ra về phòng mình, nhưng không xấu hổ. Rấp tâm làm lần khác nữa.

Một lần khác. Khi Thúy Nga đang say giấc, giữa khuya hồi mười hai giờ gì đó. Dũng lẻn vào phòng Nga rất êm nhẹ. Dũng sờ vào vú Thúy Nga, rồi sờ đến hôn Nga. Nga không biết, nên Dũng cho mồm vào hôn hôn Nga say đắm. Hôn một hồi lâu Dũng lại tắt ngay ngọn đèn… và trở lại giường Thúy Nga làm tiếp. Lần này Nga la thất thanh lên… và bật ngọn đèn kế cận.
– Trời, Dũng, cháu có biết di, còn là chị ruột của Dũng không. Chúng ta là chị em ruột, chỉ khác có mẹ mà thôi… Vì ba chúng ta làm bậy, nên mới có chị và có Dũng. . . Không thề được. Cần thì Dũng nên tìm một người khác không huyết thống. . . Dũng quên rằng ba chúng ta đã bị sét trời đánh vì chàng làm nhiều điều
quấy hả?
– Chị đã bị ba hãm chứ gì? Hãm ba bơn tháng như vợ chồng với nhau… chết đi, chị còn nhớ hình ảnh của ba??? Ba không còn nữa, chị có em… em thay ba được không? Dũng leo lên giường, ôm đại Thúy Nga xin làm bậy. Nhưng hình ảnh cái chết oan khiên của chàng Lý hiện ra rõ mồn một. Nàng nói:
– Nếu em không ra khỏi đây… chi sẽ cắn lưỡi tự từ cho em vừa lòng. Chuyện loạn luân không thể cho tái diễn trong căn nhà này nữa. . . Tôi lỗi lắm Dũng ơi. . .

Một lần nữa, thất bại hoàn toàn. Dũng lại tiu nghỉu ra khỏi căn phòng, Thúy Nga đóng khóa chặt cửa phòng và nàng nghĩ:
– Hay Dũng là Lý ngày xưa? Dũng giống hệt chàng. Nhưng dầu sao, chuyện loạn luân trái với đạo trời đất cũng không thể tái diễn được…
– Hình như Dũng đang nghĩ miên mang chuyện gì?
– Sao Tường Vi biết? Dũng hỏi.
– Nhìn nét mặt ưu tư của Dũng thì đoán biết chứ gì. Tường Vi nói.
– Dũng đang nghĩ, nếu không có Tường Vi cho Dũng ân ái, chắc trong nhà Dũng sẽ có nội loạn. Loạn như hồi ba Dũng còn sống là khác.
– Nghe nói: ba Dũng bị sét đánh đến thành than?
– Thôi đừng nói chuyện đó nữa mất vui. ông đã ngủ với bà mẹ, và ngủ luôn với những đứa con… mà con ruột.
– Hả. Tường Vi chồm ngồm ngồi dậy. Ngủ với con ruột? Là ai vậy? Có phải là mẹ Dũng không? Là Thúy An phải không?
– Không, đôi mắt Dũng nhìn ra khỏi, nói từ từ: dì Thúy Nga tức chị ruột của Dũng. Nói xong. Dũng như con thú dữ, ôm chặt Tường Vi, chàng hôn như xé trời, xé đất Chàng leo ìên tấm thân nhà ngọc của Tường Vi lấy tay dày vò đôi vú, chàng xin Tường Vi:
– Em ơi, anh đang cần gần gũi với em… máu loài thú đang hoành hành anh, đang dầy dò anh, đang bắt anh làm một điều trái đạo lý luân thường… Hay là chúng ta trở về phòng ngay đi em. Anh không chịu được nữa… Nếu em không về, anh sẽ quay lại Sài gòn ngay lập tức để thi hành những thủ đoạn nói trên dù phải bị sét đánh hay chết bất đắc kỳ tử…

Tường Vi như cái máy. Nàng cùng Dũng trở về phòng vừa đúng sáu giờ mười phút. Cửa phòng đóng thật kỹ… Cả hai khỏa thân… Tường Vi được Dũng xô nằm tênh hênh trên giường… Mồm của Dũng đã đưa vào hạ bộ của nàng… rồi chàng bắt đầu liếm dữ dội l*n Tường Vi… Nàng sướng không thề có bút nào tả nổi, vì Dũng làm rất mạnh bạo, làm như để chạy trốn một việc làm bất lương… Làm như để cho trời Phật biết chàng bị máu loạn luân truyền kiếp hành hạ, chứ chàng không muốn thế.

– Lần đầu tiên hả anh Dũng? Sao anh nghê thế? Anh rành rõ như người ba, bốn đứa con không bằng. Thích quá anh ơi. Cứ thế anh bú đi… Anh cắn vào âm hộ em càng tốt… Đó, đó anh ơi, úi úi úi anh làm gì cái hột le của em mà chân em nó giật quá vậy Dũng? Chàng không cần nghe người yêu la gì cả. Chàng chúi mũi vào đó mà liếm từng sợi lông, từng mảng thịt. Nước l*n của Tường Vi có ứa ra nhão nhẹt, chàng húp hết, nuốt ngon lành như húp tô cháo ngon. Hơn cả bào ngư nấu hải sản.
– Em cứ ra cho nhiều vào mồm anh đi Tường Vi. Anh nguyện sẽ thương em đến phút cuối đời anh… cảm ơn em đã đến đúng lúc anh biến thành con giã thú… Anh toan làm những hành vi mà bố anh dã làm, với bà Ngoại, với các Dì trong nhà…
Chàng leo lên đút hết cái của chàng vào l*n nàng và đ* một cái tuyệt vời nhất. . . sướng nhất. . . và để đời nhất.

Hết