Mẹ Lưu Manh, Con Thiên Tài – Chương 101

Hạ Vũ nhíu mày, anh không ngờ một nhân vật nguy hiểm như vậy lại từng ở ngay bên cạnh mình.

“Trong khoảng thời gian này, tôi nói cho cậu ấy rất nhiều chuyện. Cậu ấy giống như một đứa trẻ, tất cả đều nhận thức lại từ đầu. May mà cậu ta cũng không bài xích những chuyện đó… Có lẽ là do quan hệ huyết thống. Khi còn ở Nhật Bản, cậu ta chịu sự khống chế của Lật Điền Khẩu Nhất Lang. Sau khi Lật Điền chết, cậu ta cũng được giải thoát! Tuy nói là cậu ta đã không còn hiểu được cái gì gọi là tình cảm của con người, nhưng thứ mang tên huyết thống, thì không thể xoá bỏ được…” Cho nên cậu ấy mới có thể đi cứu Kỷ Lương. Eric xoa xoa mặt: “Điều tôi muốn nói với cậu chính là… sinh mạng của Kỷ Lương, là do Lâm Hải Bình dùng sinh mạng của mình để đổi lấy.”

Tuy Hạ Vũ đã dự đoán trước những điều Eric định nói là chuyện này, nhưng mà… “Sao lại như thế?”

“Càng là những thứ cổ xưa, thì càng có những điều cấm kỵ hay nên nói là quy tắc mà đám người như chúng ta không thể giải thích được. Cổ trùng có thể giải quyết được chất độc nghiện trong người Kỷ Lương, nhưng mà… muốn có được con sâu độc đó, sẽ phải trả giá rất lớn. Con sâu nhỏ trong người Kỷ Lương kia, là do Lâm Hải Bình dùng cơ thể của mình để nuôi ra.”

Nghĩ đến cảnh tượng mấy ngàn con sâu độc trên người Lâm Hải Bình, cứ từng chút từng chút một, ăn tươi nuốt sống, cắn nuốt cậu ta, Eric lại rùng mình một cái. Chờ đến khi mấy ngàn con sâu đó gặm cắn Lâm Hải Bình đến một cái xương cũng chẳng còn, nội tạng cũng chẳng thấy đâu, thì lại dùng tiếp ba ngày nữa, để mấy ngàn con sâu đó thôn tính lẫn nhau, cuối cùng còn lại chính là ‘Mệnh cổ trùng’ mà ông đã mang về kia: “Ông già đó nói, để cho ‘mệnh cổ trùng’ có thể cứu mạng của người khác, chỉ có thể dùng máu thịt của người có cùng huyết thống để nuôi cổ, tốt nhất là những người có quan hệ họ hàng gần… ‘Mệnh cổ trùng’ là một loại cổ rất ôn hoà, sẽ không làm nguy hại đến cơ thể người. Sau khi tồn tại trên cơ thể người hai mươi năm, nó sẽ tự chết đi. Trong khoảng thời gian nó ở lại trong cơ thể người, nó sẽ rất có ích. Nó sẽ hỗ trợ quét sạch chất độc còn lại trong cơ thể, khiến thân thể người ta khoẻ mạnh hơn, kéo dài tuổi thọ. Tôi nói với cậu những điều này, còn về chuyện có cho Kỷ Lương biết hay không thì tuỳ cậu.”

Eric hơi nheo mắt, nhìn vầng thái dương đang dần ló lên ở phía Đông: “Năm đó, nếu không phải do sự sơ suất của tôi, thì cũng không xảy ra những việc này. Đều là tội lỗi do tôi tạo ra… hy vọng có thể kết thúc ở chỗ hai người. Như vậy, tôi cũng có thể yên lòng ra đi.” Ánh mặt trời chiếu lên mặt ông, chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, mà dường như ông đã già hơn lúc gặp lại một chút, vẻ mặt già nua hiện ra trong nắng sớm… “Gần đây, cuối cùng tôi cũng cảm thấy những ngày còn lại của mình không còn nhiều… Các bộ máy trong cơ thể dần lão hoá nghiêm trọng, cứ đà này, không quá mấy tháng nữa, e là cái thân già này của tôi cũng không còn giữ được, nhưng mà, thật may… may vì vẫn có thể cứu được Kỷ Lương. Nếu không, tôi thực sự sẽ chết không nhắm mắt. Sau đây, Kỷ Lương có thể sẽ vẫn khó chịu một thời gian nữa, có điều, dần dần tình trạng của cô ấy sẽ càng khá hơn…” Nói xong, Eric liền rời đi.

Hạ Vũ cũng không hỏi ông định đi đâu. Đây là con đường của Eric, anh không muốn can thiệp quá nhiều! Trước mắt, anh phải chăm sóc Kỷ Lương cho thật tốt đã…

Eric lái xe rời khỏi căn cứ, đi được nửa đường, đột nhiên ông chợt nhớ ra: “Chết thật! Quên nói với cậu ta… ‘mệnh cổ trùng’ có di chứng… Thôi quên đi, coi như cho bọn họ một chút ‘phúc lợi’…” Eric nghĩ một chút rồi cất điện thoại đi, quyết định vẫn không nói cho bọn họ biết.

Ô tô lao đi vun vút, cuộc đời của ông không còn bao nhiêu, nên hưởng thụ cho thật thoải mái thì hơn!

Còn… chuyện của hai người trẻ tuổi kia, cứ để kệ cho bọn họ tự lo đi!

Khi Kỷ Lương tỉnh lại, cô phát hiện ra mình đang nằm trên giường, đầu hơi choáng váng, nhưng mà… cô không quên, ngày hôm qua, rõ ràng cô ngồi chồm hỗm trên bồn cầu trong toilet mà…

“Kỷ Tiểu Lương!” Kỷ Duệ bê cháo vào phòng, nhìn thấy cô đã tỉnh lại, trên mặt cậu vô cùng vui mừng: “Mẹ tỉnh rồi à? Mẹ có thấy không thoải mái chỗ nào không? Bụng mẹ còn đau không? Đầu thì sao? Có đau nữa không? Mẹ muốn uống nước không? Hay mẹ muốn ăn cái gì? Con mang cháo tới cho mẹ này…”

A! Từ từ đã nào! Kỷ Lương bị một loạt câu hỏi liên tiếp của cậu làm cho cái đầu vốn đang mơ màng lại càng choáng váng hơn: “Anh Duệ… con chậm đã…” tên nhóc này nhiều lời như thế từ bao giờ vậy.

Kỷ Duệ ngoan ngoãn ngậm miệng lại, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cô chằm chằm, thậm chí còn không chớp mắt, khiến Kỷ Lương nghi hoặc, không biết có phải mình mới mọc ra ba đầu sáu tay hay không. Có điều, đây không phải là vấn đề mấu chốt. Mấu chốt là vấn đề đang luẩn quẩn trong đầu cô cơ:

“Anh Duệ, mẹ hỏi anh chuyện này, anh phải thành thật trả lời mẹ!” Mặt cô có vẻ rất thận trọng.

“Vâng?!”

“Tối hôm qua… ai bế mẹ về giường?”

“Tối hôm qua à?” Kỷ Duệ liếc cô một cái: “Mẹ ngủ hai ngày hai đêm rồi.” Suốt hai ngày nay họ đều phải truyền dịch dinh dưỡng hoặc đút cháo loãng cho cô.

Hai ngày hai đêm… Kỷ Lương không nói nên lời… Hoá ra cô ngủ lâu như vậy, thảo nào… tỉnh lại mới cảm thấy khoẻ khoắn hơn nhiều!

A!

Không phải!

“Mẹ…” Kỷ Lương mở to hai mắt: “Mẹ, mẹ…” Hai ngày hai đêm, cô ngủ say như vậy, không hề có cảm giác đau đớn, giày vò gì: “Có phải mẹ đã…”

“Ngốc thật!” Kỷ Duệ huých cô một cái không chút khách khí, nhưng cũng rất nhẹ tay, cậu hít sâu một hơi, nhấn mạnh từng chữ từng chữ một nói với cô: “Mẹ, không sao rồi!”

Không sao… Không sao…

Tiếng nói của Kỷ Duệ không ngừng lặp đi lặp lại bên tai Kỷ Lương. Cô không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy, ngồi ngẩn người khiến Kỷ Duệ không nhịn được, khẽ bật cười, cậu cười nhưng hốc mắt lại đỏ hoe. Khoảng thời gian vừa rồi… thật sự không dễ dàng gì. Bọn họ vất vả, cô lại càng khổ sở hơn vì phải chịu đựng sự tra tấn liên tục…

“Đúng thế, mẹ không sao nữa rồi!” Cậu khẳng định lại lần nữa.

Kỷ Lương vẫy vẫy cậu, chờ khi cậu lại gần, cô nhéo mạnh vào tay cậu một cái!

“Kỷ Tiểu Lương, mẹ làm gì thế!” Kỷ Duệ bị đau vội rụt tay lại, tức giận trừng mắt lườm cô một cái: “Đau, không phải mẹ mơ đâu! Mẹ ngốc thật!”

Người ta nói thế nào nhỉ: Hạnh phúc tới quá nhanh, khiến cho con người ta cảm thấy không thật.

Đây là cảm xúc hiện tại của Kỷ Lương, cô không thể tin vào sự thật này, cô nghĩ mình đang mơ… Nếu là mơ, thì xin hãy cho cô cả đời này cũng đừng tỉnh lại…

Nhìn người phụ nữ cứ lúc khóc lúc cười như bà điên ngồi trên giường, Kỷ Duệ ngước lên trời thở dài, rồi xoay người sang chỗ khác, lén lút lau đi giọt nước mắt của đàn ông  đây sẽ là lần cuối cùng cậu khóc vì Kỷ Tiểu Lương ngốc nghếch kia, sau này tuyệt đối sẽ không như thế nữa. Người đàn ông nhỏ của nhà họ Kỷ thầm tự nhủ!

“A – đúng rồi!” Sau khi lau sạch nước mắt, Kỷ Duệ quay lại gọi cô: “Kỷ Tiểu Lương, về vấn đề mẹ vừa hỏi con…”

“Cái gì?” Kỷ Lương đang bị niềm hạnh phúc bất ngờ làm cho đầu óc choáng váng, nhất thời không kịp phản ứng là vấn đề gì…

“Thì mẹ vừa hỏi hai ngày trước ai bế mẹ về giường nghỉ ngơi đó…” Kỷ Lương hơi nhếch miệng, lộ ra hai cái cánh ác ma nhỏ sau lưng, quyết định phải phá hỏng cảm giác hạnh phúc đến đần người này của cô: “Là Hạ Vũ bế mẹ về giường. Đêm đó, mẹ ngồi chồm hỗm ở bồn cầu trong toilet, rồi ngủ quên luôn…” Nói đến đây thôi, những điều còn lại, cậu không cần nói, mẹ cậu cũng sẽ tự hiểu nhỉ…

Loading...

Ầm ầm rầm–

Hạnh phúc bên người giống như quả bóng bay bị một câu nói của tên nhóc ác ma này chọc thủng hết…

Hạ Vũ bế mẹ về giường…

Mẹ ngủ trên bồn cầu…

Trên bồn cầu…

Nếu như vậy, công tác ‘vệ sinh sạch sẽ’…

“SHIT!” Kỷ Lương không dám nghĩ tiếp nữa, cảnh tượng kia vừa manh nha xuất hiện trong đầu cô liền bị cô trực tiếp bóp chết. Để cô chết đi, để cô chết đi cho xong, cô không còn mặt mũi nào gặp người ta nữa…

Kỷ Lương chui đầu vào trong chăn.

“Con làm gì mẹ con thế?” Hạ Vũ đi từ đằng xa lại, thấy cô rúc vào trong chăn, co lại thành một đống trên giường, liền nhíu mày, mắng tên nhóc đang ngồi bên cạnh bàn kia.

Kỷ Duệ nhún vai, buông thõng tay, làm ra vẻ không liên quan gì đến con: “Con chỉ nói cho mẹ biết một sự thật, sau đó, mẹ quyết định trốn tránh hiện thực, làm con ốc sên.” Có điều… nhìn thấy Kỷ Tiểu Lương thế kia, khiến cậu cũng nhẹ người hơn. Còn về chuyện con sâu trong bụng cô, bọn họ vẫn quyết định không nên nói cho cô biết. Làm gì có ai thoải mái khi nghe thấy trong bụng mình có một con sâu chứ. Dù sao thì hai mươi năm nữa, nó cũng sẽ tự chết đi.

Còn về chuyện tự dưng cô cai nghiện thành công, bọn họ cũng đã bàn bạc cẩn thận rồi. Cứ tuỳ tiện bịa ra một lý do nào đó là được, dù sao, mấu chốt nhất là cô không sao, kết quả là quan trọng nhất, còn quá trình như thế nào, dùng sự im lặng để đối phó cũng qua thôi…

Cúng đúng như Kỷ Duệ nghĩ, Kỷ Lương không quá chú ý đến việc làm thế nào giải hết độc nghiện trên người mình, việc khiến cô quan tâm hơn đó là… làm thế nào để đối mặt với Hạ Vũ…

Hiện giờ, vừa nhìn thấy Hạ Vũ, trong đầu cô sẽ xuất hiện ngay hình ảnh trong toilet kia, khiến cô xấu hổ, giận dữ đến chết đi được. Mà Hạ Vũ, thì làm như không nhận ra sự xấu hổ của cô, cả ngày lởn vởn trước mặt cô, một ngày ba bữa lại thêm bữa ăn khuya, chăm sóc cô như thái hậu vậy. Rốt cuộc, đến hôm nay anh mới lên tiếng: “Em… đang thẹn thùng gì thế?”

Cứt thối ấy! Kỷ Lương suýt nữa bị đống đồ ăn vừa nhét vào miệng làm cho nghẹn, cô trừng mắt, tức giận nhìn anh: “Em thẹn thùng à? Con mắt nào của anh nhìn thấy em thẹn thùng? Cái từ thẹn thùng đã cút khỏi cuộc đời em từ lâu rồi.” Cô đang xấu hổ đấy chứ!!!

“Cả hai mắt.” Anh giơ hai ngón tay lên, chỉ vào mắt mình: “Vậy sao mấy hôm nay em không dám nhìn thẳng vào anh…”

“Không phải em đang nhìn anh đây sao?” Con mẹ nó, đừng có trợn mắt nói dối!

“Đây là em trừng anh…” Giọng anh rất bình tĩnh, nói đúng sự thật: “Đó… lại trừng mắt lên nữa.”

Kỷ Lương vừa định trừng thêm lần nữa, kết quả là bị anh nói vậy khiến cô không thể không thu ánh mắt đang trừng được một nửa về, cúi đầu, tiếp tục ăn.

Anh quyết định phải hỏi cho rõ ràng: “Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Không có gì!” Tiếp tục ăn!

“Ừ……” Anh dài giọng ra, tỏ vẻ không tin câu trả lời của cô.

“… Ngày mai, có thể không ăn canh gà nữa được không?” Mỗi ngày đều ăn một bát canh gà, ăn đến phát ngán lên rồi.

“Cũng được!” Anh rất dễ nói chuyện: “Em nói cho anh biết nguyên nhân trước.” Điều kiện tiên quyết là phải nhận được câu trả lời mà mình muốn.

“Uy hiếp người bệnh, thật đáng xấu hổ!” Cô cầm thìa, chỉ thẳng vào người anh, khinh bỉ hành vi vô sỉ này của anh.

“Đây là anh đang giúp em giải toả tâm lý.” Anh không thèm để ý đến sự chỉ trích của cô: “Tìm ra vấn đề mấu chốt, bốc thuốc đúng bệnh. Nếu không, em sẽ luôn vừa nhìn thấy anh đã thẹn thùng…”

“Không phải thẹn thùng!” Khỉ thật!

“Được rồi, không phải thẹn thùng.” Anh ra vẻ rất phối hợp với cô: “Em vừa gặp anh đã không dám nhìn anh, con đường của chúng ta còn rất dài, em định cả đời sẽ thế này mãi sao?”

“… Cũng không phải là cả đời.” Kỷ Lương lí nhí nói, có điều, trước hết cứ để cô vứt hết đi được những hình ảnh xấu hổ trong đầu này đi đã rồi tính sau.

“Mẹ ấy mà…” Không biết Kỷ Duệ ló đầu từ cửa sổ ngó vào từ lúc nào: “Vì ngày đó bố ôm mẹ từ trong toilet ra, cho nên mẹ mới định làm ốc sên, không dám đối mặt với bố!”

“Anh Duệ, anh là đồ ông tám lắm mồm!” Bị nói trúng tim đen, Kỷ Lương trừng mắt nhìn tên nhóc quỷ chết tiệt kia.

Ban đầu, Hạ Vũ hơi giật mình, rồi lại như suy nghĩ gì, sau đó là vẻ mặt bừng tỉnh. Cuối cùng, anh đứng dậy, thu dọn bát đĩa mà Kỷ Lương vừa ăn xong.

A? Như vậy… Phản ứng của anh thế này là sao…

Kỷ Lương nhìn theo bóng người đang đi ra cửa, đột nhiên tấm lưng đó ngừng lại, xoay người nhìn cô, nói: “Em… quả nhiên là đang thẹn thùng!”

“Thẹn thùng cái em gái nhà anh ấy!” Kỷ Lương nổi giận, túm gối trên giường ném về phía anh!

Anh mới thẹn thùng, cả nhà anh đều thẹn thùng!