Mẹ Lưu Manh, Con Thiên Tài – Chương 103

Kỷ Lương không hiểu gì cả, ngẩn người nhìn hai khuôn mặt đẹp trai một lớn một nhỏ kia, mặt hai người co rúm lại, giống như đang chịu sự đau đớn đến cùng cực…

Làm gì thế?

Kỷ Lương ngơ ngác nhìn họ, cảm thấy bên khoé miệng có dính chút mỡ của miếng lạp xường vừa ăn, cô liền đưa lưỡi ra, thăm dò bên khoé miệng một chút, rồi liếm sạch sẽ.

“…” Hạ Vũ run cả người, đứng bật dậy: “Anh ra ngoài một chút.” Sau đó, anh bất chấp ánh mắt kinh ngạc của Kỷ Lương, vội vội vàng vàng ba bước nhập thành hai nhanh chóng đi lên tầng.

“Sao thế?”

“Kỷ Tiểu Lương…” Một tay Kỷ Duệ ôm trán, một tay chỉ chỉ vào đĩa của cô, để cô tự nhìn đi… Cậu thực sự muốn quỳ xuống bái phục Kỷ Tiểu Lương này, ăn một bữa cơm mà cũng có thể đạt tới cảnh giới như thế, thật không phải người phàm mà!!!

Kỷ Lương nhìn theo ngón tay chỉ của cậu, cúi đầu nhìn đồ ăn trên đĩa của mình: bánh mì, rau thơm, lạp xường, trứng, còn có cả sốt salad mà cô rất thích nữa… Ừ, đây là một miếng sandwich rất ngon mà.

Tách ra xem, thì mọi thứ đều quá bình thường. Nhưng mà… vấn đề nằm ngay trên đĩa của cô.

Hôm nay là một ngày cuối tuần nắng ấm, Kỷ Duệ chuẩn bị bữa sáng xong mới gọi bọn họ xuống nhà ăn cơm. Tất cả đều rất bình thường, sau đó… chỉ trong giây lát, Kỷ Tiểu Lương bắt đầu bước vào trạng thái xuất thần, nhưng tay vẫn không hề ngừng động tác tấn công đồ ăn. Cô lấy một quả trứng luộc, cắt thành hai nửa, đặt trên lát bánh mì nướng đã được trải một lớp rau xà lách xanh, sau đó lại lấy tiếp một cái lạp xường, đặt ở giữa hai nửa quả trứng, rồi cầm lọ sốt salad, đổ lên chỗ trứng và lạp xường vừa sắp xếp xong kia. Màu trắng của sốt salad cùng với màu đỏ sẫm bóng bẩy của lạp xường đã nướng chín, lại thêm hai nửa trứng luộc hai bên kia, đã đủ khiến hai bố con Kỷ Duệ và Hạ Vũ trợn mắt há mồm… Sau đó… cô lại không hề ý thức được hành động của mình ‘kinh thế hãi tục’ đến thế nào, còn cầm dĩa, cắt một nửa đoạn lạp xường đưa lên miệng ăn…

Trong nháy mắt, hai người Hạ Vũ và Kỷ Duệ đều cảm thấy thân dưới của mình như siết chặt lại, còn thoáng cảm thấy đau đến khó hiểu  bị đánh thẳng vào thị giác, sẽ khiến thần kinh của con người xuất hiện một chút phản ứng…

Cuối cùng, dường như cô cảm thấy vẫn chưa đủ, còn làm ra hành động chốt hạ – lè lưỡi liếm vết nước sốt salad và mỡ lạp xường dính bên khoé miệng…

Để cô chết đi cho xong!

Lúc này mà Kỷ Lương còn thật sự không hiểu những chuyện vừa xảy ra, thì cô đúng là đồ ngốc.

“Anh… anh Duệ…” Cô nhìn chằm chằm Kỷ Duệ, rõ ràng là một buổi sáng chủ nhật nắng đẹp, mà sao cô cảm thấy như nắng sớm đã bị sấm sét làm tiêu tan đi hết. Hơn nữa, sét này còn do chính cô đánh ra…

“Con có thể nói là con không quen mẹ không?” Đôi mắt nhỏ hơi liếc nhìn mấy thứ gì đó trên đĩa của cô, vẫn cảm thấy không thể nhìn thẳng được! Con mẹ nó, người này đúng là một nhân tài! Chuyện thế này, e cũng chỉ có một mình mẹ cậu làm được… thật đáng thương cho đồng chí Hạ Vũ kia… Cậu quay đầu nhìn lên tầng hai…

“Không thể!” Kỷ Lương cũng nhìn theo tầm mắt của cậu, nghĩ đến hình ảnh Hạ Vũ vội vội vàng vàng chạy lên tầng vừa rồi, cô vừa xấu hổ, vừa tức giận chỉ muốn cầm ngay con dao trên bàn ăn mà mổ bụng tự sát luôn cho xong: “Anh Duệ… Mẹ bị làm sao thế này?” Rõ ràng cô không phải là người ham mê sắc dục, sao mấy ngày nay cô luôn có những hành động khác thường như thế chứ?

Kỷ Duệ tao nhã nhấp vài ngụm sữa, lấy khăn ăn lau vết sữa dính trên môi, trịnh trọng nói: “Chà… Kỷ Tiểu Lương, con xem thiên tượng, bấm tay tính toán, hôm nay mẹ tới số mạng rồi…”

“Tới cái đầu con ấy! Mau nói xem, nếu không mẹ bóp chết anh!” Tức tối! Không thấy cô đang sốt ruột muốn chết hay sao, còn quậy phá nói linh tinh nữa.

“Có một cách rất đơn giản.” Kỷ Duệ khẽ sờ cằm: “Nhưng phải xem mẹ có dám hay không đã.”

“Nói!” Có việc gì cô không dám làm chứ.

“Lại chạy tới cưỡng bức Hạ Vũ thôi, không phải là xong rồi sao? Nhìn mẹ thế này, rõ ràng là khao khát xuân tình, dục hoả đốt người, công cụ dập lửa không phải đã có sẵn trong nhà sao, còn cố chịu đựng làm gì… Nhịn nhiều quá tổn hại thân thể, không tốt… Hơn nữa… hai người cũng đâu phải là mấy cô cậu thanh niên mới yêu lần đầu, cũng là hai vợ chồng già rồi, còn rụt rè gì nữa chứ. Lăn lên giường thì cũng lăn rồi, giờ cứ danh chính ngôn thuận mà lên đi, vả lại…” Vả lại, chẳng lẽ mẹ thực sự nghĩ Hạ Vũ không chú ý đến ánh mắt như sói háo sắc đó của mẹ sao? Ngay cả cậu là người ngoài cuộc còn cảm nhận được, Hạ Vũ sao có thể không biết… Chẳng qua, ông già đó vẫn còn băn khoăn chuyện sức khoẻ của Kỷ Lương, nên không dám xuống tay thôi! Cậu không nói tiếp, vì Kỷ Lương đã hung dữ trừng mắt nhìn cậu: “Được rồi! Con đã nói đến tận đây rồi, tự mẹ giải quyết cho tốt đi!” Nói xong, cậu lại bổ sung: “Nếu vẫn không giải quyết, coi chừng mẹ thực sự biến thành một cô nàng háo sắc, chạy đi cưỡng bức người ta…” dứt lời, cậu quay đầu bỏ chạy!

Kỷ Lương trừng mắt nhìn theo bóng tên nhóc quỷ kia, trong đầu cô lại bắt đầu suy nghĩ về những lời mà Kỷ Duệ nói… nhất là câu cuối cùng của cậu: biến thành cô nàng háo sắc, cưỡng bức Hạ Vũ… Hừ! Cứt thối! Vì sao suy nghĩ đó lại khiến cô cảm thấy hưng phấn đến khó hiểu thế này…

Khỉ thật! Không được! Cứ tiếp tục thế này, cô sẽ thực sự biến thành tội phạm cưỡng dâm mất…

Lên đi, lên đi, lên đi…

Trong đầu cô bắt đầu xuất hiện một tên tiểu ác ma sắc dục, thúc giục cô mạnh dạn hành động, nuốt gọn người đàn ông đủ cả sắc, hương, vị ở trên tầng kia vào bụng…

Kỷ Lương quay lại nhìn miếng sandwich vô cùng ‘gợi cảm’ hiếm thấy kia… Trong lòng đã có câu trả lời, cô liền cầm bánh lên, há mồm cắn một miếng to, đồng thời cũng đã có quyết định của mình!

Nhiệm vụ: dập ‘lửa’.

Người thi hành: Kỷ Lương.

Mục tiêu: Hạ Vũ.

Thời gian: Đêm nay.

Địa điểm: Phòng ngủ!

Một chuỗi thông tin hiện lên trong đầu cô, lại khiến cô bắt đầu mong chờ buổi tối mau tới…

Hừ! Kỷ Lương, cô đúng là sắc nữ!

Loading...

*

Đúng như lời Kỷ Duệ, Hạ Vũ đương nhiên cũng phát hiện ra những hành động khác thường gần đây của Kỷ Lương. Ví dụ như thường xuyên dùng ánh mắt trần trụi, nhiệt tình nhìn lén anh, anh đâu phải đầu gỗ mà không phát hiện ra. Ngược lại, độ nhạy cảm và phản ứng của cơ thể anh đối với ánh mắt của cô thực sự rất cao, có điều… anh vẫn lo lắng, thân thể của cô vừa trải qua quá nhiều giày vò, đau đớn, lo cô chưa hồi phục hoàn toàn, nên cũng không dám tiến thêm bước nào, đành tiếp tục để cho cô nhìn như vậy, còn chính anh phải hừng hực chạy đi tắm nước lạnh. Chuyện này cũng không có gì… đối với phương diện này, người từng là một thành viên của S.M.T như anh, hoàn toàn có năng lực để kiềm chế nó.

Có điều… đó là trước hôm nay.

Sáng nay nhìn thấy một màn kia trên bàn ăn, khiến cho ngọn lửa quỷ quái trong người anh bừng bừng cháy lên, hơn nữa, còn càng ngày càng lớn. Sự khao khát tích tụ trong suốt thời gian vừa rồi nháy mắt bùng lên, khiến cho anh ngâm liên tục nửa tiếng trong nước lạnh mới miễn cưỡng đè được nó xuống. Nhưng mà, một lúc sau nhìn thấy Kỷ Lương, ngọn lửa quỷ quái trong cơ thể đó lại có xu hướng bốc lên lần nữa, khiến anh sợ tới mức không thể không đi ra khỏi nhà… không dám tiếp tục ngẩn người ngồi trong nhà nữa, chỉ sợ mình thực sự không nhịn được…

Ở bên ngoài lang thang suốt một ngày, cơm trưa cơm chiều cũng tuỳ tiện ăn qua loa ở ngoài, đến tận bảy giờ, gần tám giờ tối, anh mới cảm thấy mình cũng đã gần như bình thường lại, mới dám lái xe về nhà.

Trong phòng khách, Kỷ Duệ đang gặm mía xem tivi, nhìn thấy anh về, cậu chào một câu, sau đó tiếp tục xem tiết mục giải phẫu máu me trên màn hình.

“Mẹ con đâu?” Anh hỏi, cũng thăm dò nhìn vào phòng bếp, không thấy người đâu.

“Mẹ nói hôm nay hơi mệt, nên muốn đi ngủ sớm.” Kỷ Duệ trả lời mà không quay đầu lại. Đúng là thật quá sớm, còn chưa đến sáu giờ tối, vừa ăn xong cơm chiều, cô đã chui thẳng vào phòng ngủ… Lúc ăn cơm, nhìn dáng vẻ kiên quyết như tráng sĩ ra đi thề chết không trở về kia, Kỷ Duệ không cần nghĩ cũng biết cô muốn làm gì  bởi vì dù dáng vẻ thì kiên quyết như tráng sĩ ra trận như thế, nhưng trong mắt vẫn phảng phất ý xuân đến mất hồn…

Hạ Vũ không chú ý đến vẻ suy nghĩ trong mắt Kỷ Duệ, chỉ nghe cậu nói “hôm nay mẹ hơi mệt”, thì trong lòng anh đã rất lo lắng, trong đầu lúc này chỉ còn nghĩ, không biết có phải cô không thoải mái ở đâu không, vội vàng chạy ba bước thành hai lên tầng, ào vào phòng ngủ…

“Tiểu Lương…” Anh nhỏ giọng gọi, chăn trên chiếc giường đôi hơi phồng lên, nói cho anh biết Kỷ Lương đang nằm trên giường.

“Anh về rồi à…”

Kỷ Lương lên tiếng, nhưng cũng không ngồi dậy, giọng nói hơi yếu ớt, run rẩy khiến Hạ Vũ càng lo lắng hơn: “Tiểu Duệ nói em không khoẻ, sao thế?” Anh bước tới, đang định vén chăn của cô ra, thì cô đã nhanh chóng ngăn anh lại, đè tay anh xuống: “Em… em không sao…” Nói xong, giọng cô vẫn run run: “Chỉ cảm thấy hơi nóng!”

“Có sốt không?” Nói xong, Hạ Vũ liền đưa tay sờ trán cô, rồi lại dùng trán mình chạm nhẹ vào trán cô…

Nếu nói là sốt, thì chi bằng nói là bị rối loạn đi! Trong lòng Kỷ Lương sôi lên ùng ục, vì anh ghé sát vào cô, nên trong mũi cô đều ngập tràn hơi thở đàn ông của anh, khiến cho cô ý loạn tình mê: “A…” Cô đẩy anh ra: “Em không sao… Anh… đi tắm trước đi… Vừa ở ngoài về, toàn mùi mồ hôi…” Như thế, cô mới chuẩn bị tốt được…

Thấy cô có vẻ không sao, Hạ Vũ cũng không phản đối đề nghị của cô, vui vẻ cầm quần áo đi vào phòng tắm. Cửa phòng tắm chỉ dùng loại kính mờ, bên trong sáng đèn, sẽ ánh hết hình bóng của người ở bên trong lên cửa kính, khiến Kỷ Lương nhìn mà muốn phun máu…

Không được! Cô như thế này, thật sự là… thật sự là rất cầm thú!!!

Cô kéo chăn lên, vùi đầu vào trong chăn, nhưng trong đầu đều là hình ảnh vừa hiện lên qua cửa kính vừa rồi…

Hạ Vũ tắm rất nhanh, chỉ mặc một chiếc quần đùi, để trần thân trên, đi ra ngoài. Lúc này anh mới để ý, trong phòng ngủ tối nay có gì đó hơi khác lạ… Vừa rồi anh chỉ tập trung hết sự chú ý vào Kỷ Lương, nên không phát hiện ra… Đèn lớn trong phòng đã tắt, cũng không phải cô bật đèn đầu giường, mà là bật đèn trần lên. Đèn trần hơi tối, trong phòng lại có mùi hương gì đó nhàn nhạt, anh ngửi kỹ… là tinh dầu thơm… Kỷ Lương đốt à? Còn nữa… trong phòng còn bật cả nhạc nhẹ…

Anh nhìn về phía giường, người nằm trên giường không biết đã đi đâu, bỗng, tiếng Kỷ Lương vang lên từ phía cửa sổ: “Hạ Vũ, anh tắm xong rồi thì tới đây đi…”

Anh đi qua, thấy cô khoác một chiếc áo ngủ, trong tay cầm hai ly rượu đỏ không biết ở đâu ra, đưa cho anh một ly.

Dưới tác dụng của ánh đèn mờ, khiến cho cô càng thêm quyến rũ, xinh đẹp, yết hầu Hạ Vũ hơi căng thẳng, anh nuốt ừng ực một tiếng, đổ thẳng ly rượu đỏ vào bụng, uống còn nhanh hơn uống bia làm cho Kỷ Lương hơi sửng sốt một chút. Màn này là cô học theo phim truyền hình, muốn dùng rượu đỏ để tạo không khí một chút, sau đó mới bàn đến chuyện chính! Kết quả là… anh ào ào uống cạn ly rượu… Như vậy còn chưa tính, ngay sau đó, Hạ Vũ còn lấy luôn ly rượu cô đang cầm trên tay, nói:

“Thân thể còn chưa khoẻ hẳn, uống rượu cái gì! Không phải em nói em không khoẻ sao? Không được uống!” Ngay khi cô đang trợn mắt ngạc nhiên, anh lại uống hết sạch ly rượu của cô, rồi đặt ly lên bàn, tiện tay tắt luôn nhạc đi, nói: “Không phải em không nghe mấy loại nhạc này sao? Nó sẽ khiến em mất ngủ.” Nói rồi anh tắt đèn trần đi, đổi thành đèn đầu giường.

Làm xong hết mọi việc, anh quay người trở lại, hôn nhẹ một cái vào mặt Kỷ Lương, người đã ngây như người gỗ ngồi đó, rồi lập tức rút lui: “Em nghỉ trước đi, anh đi ra ngoài xem tivi đã.” Nếu không đi ra ngoài, anh sẽ lập tức phải chui vào tắm nước lạnh tiếp mất.

Kỷ Lương thật sự tức muốn chết. Cô cho rằng mình đã là kẻ rất không có tình thú, nhưng không ngờ núi cao còn có núi cao hơn, đụng phải khối đá như Hạ Vũ, hoàn toàn không cảm nhận được tâm ý của cô đã đành, còn phá huỷ hết mọi thứ, sau khi làm rối loạn hoàn toàn sự sắp xếp của cô, lại vỗ mông chạy lấy người.

“Đứng lại!” Kỷ Lương bùng phát rồi. Cô quay về phía Hạ Vũ đang định mở cửa ra ngoài, gầm lên.

“Hả?” Hạ Vũ quay lại, nhìn cô đầy nghi hoặc, dùng ánh mắt hỏi cô, còn chuyện gì nữa sao?

Không sao, không sao! Kỷ Lương hít sâu một hơi, cô còn có chiêu chí mạng chưa tung ra đâu. Cô tự nhủ như vậy, rồi thả lỏng khuôn mặt vừa bị Hạ Vũ làm cho cứng ngắc lại, nở một nụ cười mà cô tự cho là phong tình vạn chủng, sau đó, nhẹ nhàng, chậm rãi cởi thắt lưng áo ngủ, để lộ ra bộ đồ mặc bên trong… một bộ nội y khiêu gợi tình thú mà hôm nay cô đã đặc biệt chạy đi mua.

Nội y màu đen… Nói là nội y, chi bằng nói là một tấm vải ren thì đúng hơn, ôm lấy bầu ngực rất tròn của cô, khuôn ngực vô cùng hoàn mỹ khiến cho mắt của người đang đứng trước mặt cô đây sáng lên, vòng eo bằng phẳng mà rắn chắc…

Không khí trong phòng lập tức biến đổi, hơi thở mờ ám quẩn quanh, nhiệt độ như tăng lên vài lần khiến cho hô hấp của con người ta bất giác cũng dồn dập hơn. Âm thanh đầu tiên Kỷ Lương nghe thấy đó là tiếng hít khí lạnh của anh, sau đó là tiếng anh thở dồn dập, phản ứng như thế, rõ ràng là đang cổ vũ cô rất nhiệt tình, khiến trong lòng cô tăng thêm vài phần đắc ý… Xem ra, cô vẫn rất có sức quyến rũ…

Nghĩ vậy, cô liền mạnh dạn bước tới, trong đầu thầm nhớ lại những tình tiết trong phim truyền hình, cô muốn học theo mấy nữ diễn viên trong đó, bước đi nhẹ nhàng, dáng người thanh toát, lộ ra thân hình vừa xinh đẹp vừa động lòng người… Ai ngờ, vừa bước một bước, bước tiếp theo cô đã lảo đảo, đạp phải chiếc áo ngủ mà cô vừa cởi ra, vứt xuống đất, cơ thể mất trọng tâm, ngã sấp về phía trước…

Hỏng rồi!!!

Mắt thấy sắp bị thân mật tiếp xúc với sàn nhà, đầu gỗ Hạ Vũ vốn bị một loạt động tác liên tiếp của cô làm cho choáng váng đột nhiên chạy vội tới, vươn hai tay ra, đón được cô vào lòng. Động tác đỡ người này cũng rất khéo, hai tay không sai không lệch, ôm thẳng vào hai bầu ngực rất tròn của cô… Ngực của cô gái này, không phải cứ càng to thì càng tốt, mà tỉ lệ cân đối với cả cơ thể mới là đẹp nhất, giống như của Kỷ Lương vậy, vừa vặn khiến cho Hạ Vũ có thể ôm trọn trong tay, đối với Hạ Vũ, như vậy mới là đẹp nhất.