Mẹ Lưu Manh, Con Thiên Tài – Chương 17

Ba người đi thẳng tới một căn cứ quân sự gần đó. Mọi người có vẻ đều quen biết Hạ Vũ và Trầm Sùng, đã chuẩn bị sẵn máy bay chuyên dụng cho bọn họ.
“Dù để ở bên trong.” Một viên sĩ quan trẻ giao ba chiếc ba lô cho họ, không giấu được vẻ sùng bái trong mắt. Lúc nhìn sang Kỷ Lương, cậu ta thoáng ngạc nhiên, rồi sự sùng bái trong mắt càng trở nên nồng nhiệt hơn.
Kỷ Lương bị cậu ta nhìn đến phát sợ, sau khi nhận ba lô, vội vàng đuổi theo Hạ Vũ và Trầm Sùng.
“Ha… chuẩn bị xong chưa các anh?” Phi công đã ở trên máy bay, nhìn mặt có vẻ rất phấn khởi.
Hạ Vũ nhướng mày không nói. Chuyện này mà còn phải hỏi à? Lúc nào bọn họ chẳng chuẩn bị sẵn sàng.
“Ôi chà, thành viên mới à?” Hắn nhìn Kỷ Lương, hỏi, đồng thời tay cũng không ngừng động tác, thuần thục khởi động máy bay.
“Kỷ Lương.” Cô tự giới thiệu.
“Tôi là Hắc Ưng.” Hắn cũng tiện mồm giới thiệu người đồng nghiệp của mình: “Đây là Hắc Ưng Hào, là người chuyên phụ trách chân giả của tôi.”
Hắc Ưng cũng là một thành viên trong tổ nhiệm vụ đặc biệt. Trong một lần thi hành nhiệm vụ, vì gặp sự cố mà mất một chân, sự nghiệp của hắn coi như cũng chấm dứt. Nhưng vì cấp trên rất tán thưởng kỹ thuật điều khiển máy bay của hắn, nên đã giữ hắn lại trong ngành, cho người làm chân giả cho hắn, rồi để hắn trở thành huấn luyện viên đào tạo phi công trong quân đội.
Lần này là vì chuyện đột ngột phát sinh, phải đến Yangon trong thời gian ngắn nhất, nên cũng chỉ có hắn làm được. Vì chỉ có hắn mới hiểu rõ tường tận từng đường bay nhỏ trên không trung.
“Hắc Ưng à?” Đây chắc không phải là tên thật chứ?!
“Là biệt danh.” Hắc Ưng giải đáp câu hỏi trong lòng cô: “Cô cũng có thể gọi tôi là lão Khản.” (có nghĩa là hoà nhã, hay nói chuyện phiếm)
Kỷ Lương xích lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Vậy biệt danh của anh ta là gì? Hắc Kiểm à?” (mặt đen) Từ lúc bắt đầu xuất phát đến giờ, mặt anh ta đen xì đến mức chẳng ai dám nhìn thẳng.
“Ha ha ha…”
“Phụt…” Trầm Sùng và Hắc Ưng không khách khí cười ầm lên: “Lẽ ra cô nên xuất hiện sớm một chút, để đặt cho anh ta cái biệt danh đó mới đúng.” Trầm Sùng nói, nhìn vẻ mặt đen thui của Hạ Vũ, lại chế nhạo thêm vài câu.
Muốn đến Yangon, máy bay bình thường phải mất khoảng năm, sáu tiếng. Nhưng dưới sự điều khiển của Hắc Ưng, chỉ cần ba giờ họ đã tới được sân bay Yangon. Khoảng thời gian sau đó, bên trong máy bay hoàn toàn yên lặng. Mấy người Hạ Vũ đã sớm quen với tình hình này, trước khi chấp hành nhiệm vụ đều tự mình giữ im lặng một chút, rồi điều chỉnh trạng thái tinh thần tốt nhất.
Kỷ Lương rút ví da ra, ngắm ảnh con trai mình, tâm tình vốn hơi lo lắng cũng bình yên lại, nghĩ đến cuộc điện thoại gọi cho cậu trước khi xuất phát…
“Anh Duệ, mẹ phải đi công tác.”
“Thôi đi, Kỷ Tiểu Lương, đức hạnh của mẹ như vậy mà cũng được đi công tác à? Cục trưởng của mẹ không phải là muốn về hưu sớm đấy chứ?” Kỷ Duệ không khách khí lột trần câu nói dối của cô.
“Ha ha ha… anh Duệ thật là sáng suốt.” Sinh ra một đứa con rất ngốc cũng buồn, mà sinh được một đứa con thông minh quá cũng buồn, chuyện gì cũng không lừa được: “Mẹ muốn nhận nhiệm vụ lần này.” Cô còn có thể nói gì hơn nữa, tuy anh Duệ thông minh, nhưng dù sao cũng vẫn là một cậu bé.
Anh Duệ dường như hiểu sự khó xử của cô, nên cũng không cố hỏi nhiều, chỉ nói: “Mẹ đi công tác về, vẫn còn món nợ phải thanh toán đấy.”
Tên nhóc kỳ quặc này, rõ ràng là muốn dặn dò cô lúc thực hiện nhiệm vụ phải cẩn thận một chút, mà còn không nói thẳng ra, cứ nhất định phải nói dối lòng thế mới được.
Kỷ Lương nhìn ảnh trong ví, không kìm được liền nở nụ cười.
“Cô xem gì thế?” Lão Khản hỏi.
“Ảnh.” Tên nhóc này, nhìn mặt rất giống cô. Mọi người nói, con trai giống mẹ, quả nhiên là không sai.
“Người đàn ông của cô đấy hả?”
“Ha ha ha…” Kỷ Lương cười, hôn một cái lên ảnh trong ví: “Là người tôi yêu nhất.”
Trong nháy mắt, Trầm Sùng cảm thấy độ ấm bên cạnh mình lại giảm xuống một chút. Ôi chao… quan hệ của hai người này là thế nào đây? Từ đầu tới giờ, không khí giữa hai người này vẫn có gì đó rất kỳ quái. Hắn biết Hạ Vũ đã nhiều năm, nhưng chưa từng thấy anh ta thất thường như hôm nay… A! Không phải, mấy năm trước cũng có một khoảng thời gian ngắn, anh ta cũng thất thường thế này.
Nhưng mà, anh ta như bây giờ, tốt hơn dáng vẻ cứng ngắc bình thường rất nhiều.
“Thôi, cất đi đi.” Lão Khản cười, rồi nói: “Chờ đến lúc về ôm hôn người thật chẳng tốt hơn sao?!”
Những lời này nói ra có vẻ rất bình thường, nhưng trong đó lại mang một hàm ý cực kỳ tự tin! Tự tin rằng lần này nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ, sau đó bình an trở về nhà, ôm người thương.
Kỷ Lương cười, cất ảnh đi: “Nói cũng đúng!”
Ba giờ, bọn họ đã tới Yangon. Trời đang mưa nhỏ, sương mù dày đặc.
“Độ cao bao nhiêu rồi!” Hạ Vũ trầm mặc suốt chặng đường dài lên tiếng.
“3000 ft.” Lão Khản hút thuốc, bình tĩnh trả lời.
(1 ft = 0.3048m)
“Tăng thêm 800 đi.”
Lão Khản gẩy tàn thuốc vào gạt tàn, nhìn anh, rồi đưa máy bay lên cao thêm một chút, sau đó hỏi: “Chịu được không?” Nhảy dù từ độ cao 3500ft, lại trong thời tiết không tốt thế này…
Kỷ Lương im lặng gật gật đầu.
“Nếu không thể thì ở lại trên máy bay, đừng làm vướng chân chúng tôi.” Hạ Vũ không khách khí nói, khiến Kỷ Lương không kìm được, đáp trả:
“Anh có thể làm được, thì tôi nhất định cũng làm được.”
Không khí trong cabin lại vì hai người mà trở nên rất quái dị. Trầm Sùng đành đứng ra phá vỡ cục diện bế tắc này.
“Có tin tức ở tiền phương báo về, bọn chúng đã đặt chốt canh gác, nếu hạ cánh quá thấp sẽ dễ bị phát hiện.” Trầm Sùng nhìn thời tiết bên ngoài cửa sổ, mây mù mờ mịt: “Thời tiết này, cũng có lợi cho chúng ta.” Có tác dụng cản tầm nhìn, giúp che giấu hành tung của bọn họ khi dù chạm đất.
Máy bay dừng trên độ cao 3800ft, lão Khản lại nhả một hơi khói, cũng tiện tay đưa một điếu cho Hạ Vũ và Trầm Sùng, Kỷ Lương khoát tay ý bảo không cần. Lão Khản nhìn bọn họ đeo trang bị lên người, hơi hoài niệm khoảng thời gian cùng thực hiện nhiệm vụ với bọn họ lúc trước.
Hạ Vũ thở ra một vòng khói nói: “Kỹ thuật lái máy bay của anh vẫn chưa bị rỉ sét nhỉ.”
“Hừ! Dù cái đồ chơi phía dưới kia của cậu rỉ thì kỹ thuật của ông đây cũng sẽ không rỉ nhé.” Lão Khản giơ ngón giữa ra trước mặt anh rồi khoát tay: “Mau biến đi, biến đi.” (ý Lão Khản bảo cái ấy ấy của anh Vũ í)
Hạ Vũ cầm chặt tay nắm cửa máy bay, nhìn hai người kia, “Chuẩn bị!”
Ầm!!!
Cửa mở ra, gió to mang theo mưa lạnh xộc vào khiến Kỷ Lương nhắm chặt mắt lại, đến lúc mở mắt ra, thì chỉ nhìn thấy bóng vừa nhảy xuống của hai người kia.
“Mau nhảy theo đi!” Lão Khản nói.
Kỷ Lương hít một hơi thật sâu, nhảy ra khỏi máy bay, bụng dưới bắt đầu đau quặn lên……