Mẹ Lưu Manh, Con Thiên Tài – Chương 26

Lúc về không cần phải gấp như lúc đi, nên lão Khản cũng cho máy bay bay chậm lại. Hơn ba tiếng sau, vừa xuống khỏi máy bay, Kỷ Lương liền cấp tốc mở điện thoại gọi cho con trai.

Người ta nói, đến lúc gặp xui xẻo, thì dù uống nước cũng bị rắt răng. Đó cũng chính là cảm nhận của Kỷ Lương bây giờ. Ở thời khắc mấu chốt này, mà bên đầu dây bên kia lại không có người trả lời, những tiếng “Tút — tút — tút —” kéo dài khiến cho cô càng thêm sốt ruột. Vào thời điểm mấu chốt thế này mà tên nhóc kia lại chạy đi đâu…

“Kỷ Lương — đi thôi!”

Phía bên kia, bọn Hắc Tử đã giam Mạt Hoa Đới Duy lại, xử lý xong mọi chuyện rồi đi về phía cô.

“***!” Tiếng tút dài trong điện thoại khiến cho cô càng thêm sốt ruột. Bốn người Hắc Tử đã lên xe chờ cô. Lão Khản còn phải dặn dò học viên dưới quyền nên không đi cùng.

Cô vẫn không từ bỏ ý định, gọi điện thoại đến lần thứ tám, nhưng vẫn không có ai nghe máy.

Trời muốn hại cô! Trời muốn hại cô rồi!

Tim Kỷ Lương lạnh ngắt, chậm rãi bước lên xe, đi theo bọn họ về nhà. Giờ chỉ có thể cầu nguyện, hôm nay tâm tình của anh Duệ tốt, chạy sang nhà bạn học chơi thôi. Trên đường đi, Kỷ Lương cố tình nói muốn đi chợ để kéo dài thời gian, nhưng mà, cái gì phải đến cũng sẽ đến, Hắc Tử dùng kỹ thuật lái xe siêu hạng của mình, giữa dòng xe cộ dày đặc mà lượn lách, phi như bay, khiến cho Kỷ Lương vài lần muốn lôi cậu về Cục cảnh sát để kiểm tra xem có phải cậu vừa cắn thuốc hay không.

Càng gần đến nhà, Kỷ Lương càng cảm thấy dạ dày của mình co bóp mạnh hơn. Suốt mấy năm nay, chưa bao giờ cô tưởng tượng được sẽ có ngày hai cha con họ gặp nhau.

Cô liếc trộm Hạ Vũ ngồi cạnh mình một cái, không ngờ anh cũng đang nhìn cô. Tầm mắt của hai người gặp nhau giữa không trung, Kỷ Lương ngượng ngùng cười rồi xấu hổ quay đi, nghiêng đầu sang một bên giả vờ như đang ngắm khung cảnh bên ngoài.

Điều duy nhất khiến cô có thể tạm yên tâm, đó là tướng mạo của anh Duệ giống cô đến tám mươi phần trăm. Đây có thể coi là may mắn trong bất hạnh không?! Kỷ Lương bắt đầu sử dụng tinh thần AQ để tự an ủi mình.

Hạ Vũ đương nhiên sẽ không cảm nhận được sự khác thường của Kỷ Lương, mà nếu có, thì nhiều nhất anh cũng chỉ có thể đoán được sự khác thường của cô có liên quan đến tên tiểu bạch kiểm mà cô nuôi trong nhà kia, chứ hoàn toàn không thể đoán được tên tiểu bạch kiểm đó lại có liên quan đến chính anh.

Trong suy nghĩ của anh, có lẽ Kỷ Lương muốn bảo vệ gã đàn ông kia, nên mới từ chối không muốn cho bọn họ đến nhà, cũng có thể gã đàn ông kia không đối xử với cô tốt như người ta nói… Tóm lại, dù anh suy nghĩ rất nhiều, nhưng chẳng có ý nghĩ nào gần với sự thật cả.

Khi xe dừng lại ở khu nhà, tổ hợp bốn nam một nữ thật khiến người ta chói mắt. Vốn dĩ cái danh hiệu bà mẹ đơn thân đã dễ dàng mang lại nhiều câu chuyện cho các bà tám ở khu này, vấn đề ai là cha của cậu bé đẹp trai nhà họ Kỷ kia là đề tài mà nhóm bà tám rảnh rỗi ở đây thích nói đến nhất. Hơn nữa, bình thường Kỷ Lương vẫn thoải mái bá vai bá cổ với mấy đồng nghiệp nam, cho nên, dưới con mắt của một số bác gái, thì cô là một người phụ nữ có sinh hoạt cá nhân rất buông thả. Người như vậy mà có thể sinh ra cậu con trai vĩ đại như Kỷ Duệ kia, đúng là chó ngáp phải ruồi, vô tư mà đạp phải cứt chó!

(*) Có một số quan niệm cho rằng đạp vào cứt chó là gặp may! ^^

Còn nhớ khi Kỷ Lương vừa chuyển tới đây, có không ít bác gái nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho cô, kết quả là giới thiệu mười thì hỏng chín, còn một người duy nhất lại không yêu phụ nữ mà yêu đàn ông, trở thành “chị em” tốt của cô.

Vì vậy, khi Kỷ Lương dẫn bốn người đàn ông về nhà, đám bà tám kia lập tức vây quanh nhìn ngó, vừa xem còn vừa chỉ trỏ, rì rầm bàn tán.

Có người nói: “Lại đổi người rồi.”

Người kia đáp: “Đúng vậy! Ba ngày hai lượt đưa đàn ông khác nhau về nhà, không thèm nhớ là trong nhà còn có trẻ con nữa à?!” Đúng là không biết liêm sỉ, thật mất mặt phụ nữ mà.

“Này — nói nhỏ thôi. Người ta là cảnh sát đấy.” Ba người khác liền đồng thanh: “Thật quá vô sỉ!”

“Cảnh sát thì sao nào.” Bốn bà bác kia càng nói càng hăng: “Cảnh sát cũng không thể bắt người tuỳ tiện được… Con gái tôi nói ấy mà, dạo này Cảnh sát cũng rất bẩn thỉu, còn phạm pháp nhiều hơn cả người dân nữa kìa.”

Kỷ Lương rất muốn ngửa mặt lên trời thở dài. Mấy bác à, có phải là khi buôn chuyện thì cũng nên chờ cô đưa người vào trong nhà đã rồi hãy nói không.

“Đương nhiên là phải hiểu luật pháp trước, rồi mới có thể phạm pháp mà.” Lại thêm một giọng nói chen vào: “Như vậy mới có thể lách luật, lợi dụng chỗ hổng của luật pháp để không bị bắt chứ.”

“Đúng thế, đúng thế, con gái tôi cũng nói vậy… A…” Sao giọng nói này nghe quen tai thế…

Giọng nói ngây thơ, hồn nhiên này…

Loading...

Khoé miệng Kỷ Lương khẽ co rút, giọng nói ngây thơ đến mức khiến cho lông tơ của cô dựng ngược, da gà nổi lên hết này, còn có thể là ai… con trai ruột của cô, cô là người hiểu nhất: anh Duệ đang thực sự tức giận. Hậu quả rất nghiêm trọng.

Bốn bà bác cúi đầu nhìn mới thấy, không biết cậu nhóc kia đã đến đây từ bao giờ, thật xấu hổ quá, đang nói xấu người mẹ còn bị cậu con trai bắt gặp.

Đôi mắt to tròn của Kỷ Duệ mở thật to, mang theo vẻ ngây ngô hồn nhiên, cậu khẽ chu cái miệng nhỏ xinh, ngây thơ nói: “Chào các bà ạ…”

Mặt bốn bà bác kia tối sầm cả lại, “bà”… Bọn họ cũng chỉ tầm hơn bốn mươi tuổi, cùng lắm thì gọi là bác thôi chứ…

“Lần trước bà Vương nói với cháu là vì bà Trương rất chanh chua đanh đá, nên chồng bà ấy mới ra ngoài tìm vợ bé…” Chỉ một câu đã thành công đập tan quan hệ liên minh của nhóm các bà tám đang soi mói chuyện của Kỷ Lương, mặt cả hai người đều biến sắc. Cậu còn vô tư quay sang hỏi người khác: “Bà Lý ơi, người đàn bà chanh chua nghĩa là gì ạ?”

Bác Lý nhìn hai người bên cạnh đã đang muốn khai chiến, rồi lại nhìn điệu bộ đáng yêu của cậu bé nhà họ Kỷ kia, bỗng bà cảm thấy vô cùng sợ hãi. Bà kéo người còn lại, mỗi người khuyên một người, cấp tốc rời khỏi hiện trường.

Hừ!… đám bà tám nhiều chuyện, Kỷ Duệ thu hồi tầm mắt, hướng sự chú ý của mình về phía nhóm bốn nam một nữ đang đứng cách đó không xa, cuối cùng rơi xuống người Hạ Vũ, nhưng chỉ một lát sau lại dời đi, đối mắt với Kỷ Lương.

Chính là ông ta đấy à? Cậu yên lặng nhướng mày hỏi Kỷ Lương.

Kỷ Lương cũng yên lặng trao đổi với cậu bằng mắt: Anh Duệ, đừng làm loạn.

Đúng là càng sợ cái gì, thì cái đó càng tới nhanh.

Kỷ Duệ khẽ nhếch môi, bộ dạng như vậy, nhìn có vài phần giống Hạ Vũ. Sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn kia bỗng cười rộ lên như hoa, tươi sáng đến mức khiến cho Kỷ Lương cảm thấy trước mắt mình như biến thành màu đen…

Ôi trời ơi! Tên tiểu yêu nghiệt này định làm gì đây?

Rồi lại sau đó, cô nghe thấy một tiếng gọi ngọt lịm…

“Mẹ~” giọng nói kéo dài đáng yêu chưa từng thấy…

Ôi mẹ ơi —

Kỷ Lương thật sự muốn chết…

“Mẹ~ người ta rất nhớ mẹ ~”

Sự đáng yêu của anh Duệ… tuyệt đối không phải là thứ mà người thường có khả năng chống đỡ, Kỷ Lương trừng mắt nhìn cậu con trai đang mở rộng hai tay lao về phía cô.

“Mẹ~ người ta ôm một cái nào~”

Anh Duệ đã hạ lệnh, cô không dám không nghe theo. Kỷ Lương ngoan ngoãn bế Kỷ Duệ lên, dùng ánh mắt cảnh cáo cậu, đừng có “người ta, người ta” nữa, nghe mà khiến da gà cô nổi lên hết cả.

Về một phương diện nào đó, thì tính lưu manh của Kỷ Lương là do Kỷ Duệ dung túng mà ra, nhưng tính tình quái đản của Kỷ Duệ chẳng phải cũng là do Kỷ Lương cưng chiều quá hay sao. Hai người này đúng là một đôi mẹ con chẳng ra sao cả.

“Mẹ, các chú này là…”

Hạ Vũ nhìn chằm chằm cậu bé có diện mạo rất giống Kỷ Lương đang nằm gọn trong lòng cô kia, một lúc lâu sau cũng chưa hồi phục được tinh thần.

Con trai… Cô ấy… Vậy là cô ấy cũng kết hôn rồi…