Mẹ Lưu Manh, Con Thiên Tài – Chương 43

Trầm Sùng phụ trách lái xe, xe xuyên qua khu đô thị Thạch Lâm sầm uất, rời xa khỏi trung tâm nào nhiệt, cuối cùng đưa cả đám người Kỷ Lương tới căn cứ quân sự lần trước họ đã tới để thực hiện nhiệm vụ.

Lần trước, vì nhiệm vụ gấp gáp, nên họ đến đi cũng vội vàng, còn lần này thì khác, e là sẽ phải lăn lộn ở trong này tới mấy tháng trời, Kỷ Lương tranh thủ nhìn quanh.

Căn cứ được xây ven biển, cách đó không xa là một màu xanh thẳm mênh mông bát ngát, cũng vì thế,  mà độ ẩm trong không khí không thấp, Kỷ Lương hít sâu một hơi, một vị mặn mặn, tanh tanh nhàn nhạt xộc vào mũi.

“Oa, ở chỗ chúng ta  mà cũng có một nơi thế này à? Sao tôi không biết nhỉ.” Tần Dịch to giọng la hét, khiến không ít người quay ra nhìn. Kỷ Lương và Kỷ Duệ đều quay đi ra chỗ khác, lặng lẽ bước vài bước, giữ khoảng cách, ra vẻ không quen biết tên đại ngốc kia.

Cô cứ nghĩ chỉ có cô, nhưng đến lúc xuất phát, Cục trưởng bụng phệ lại cầm một tờ thông báo tới, nói Tần Dịch cũng đi cùng đến doanh trại huấn luyện. Đừng thấy thường ngày thần kinh của Tần Dịch thô ráp mà đánh giá thấp cậu ấy. Là đồng nghiệp nhiều năm, Kỷ Lương hiểu rất rõ bản lĩnh của cậu. Riêng về bắn súng, cậu có bản lĩnh hơn người, nhất là ngắm bắn. Người này có khả năng thiên phú về bắn tỉa khiến người ta phải hâm mộ. Khả năng bắn súng của cậu được Lý Nghiễm, người có biệt danh là bách phát bách trúng chỉ dạy cho.

Khi Tần Dịch vừa biết tin, mặt cậu nhăn lại như quả mướp đắng, kêu la thảm thiết rằng ông trời bất công, kết quả là cậu phải nhận lấy một trận đấm đá điên cuồng của cả đám người, cuối cùng, cậu dùng tốc độ nhanh hơn ai hết, thu thập đồ đạc, nói qua với cha mẹ ở nhà, sau đó lại điên cuồng lao vào xe của Kỷ Lương. Cái vẻ đắc ý kia khiến mấy người trong Cục cảnh sát tức đến nghiến răng nghiến lợi, hét to rằng lần sau sẽ bắn nổ tung mông cậu thành bông hoa! Hừ! Tình bạn đàn ông thật thô bạo!

“Đội trưởng Lương, chị nhìn kìa, bên kia còn có lão già người nước ngoài.” Tần Dịch kéo Kỷ Lương, dáng vẻ ngạc nhiên khiến Kỷ Lương không đành lòng nhìn thẳng, không muốn thừa nhận người này là do cô đưa tới.

Người đàn ông trung niên tóc vàng, mắt xanh mặc dằn di đứng cách đó không xa rõ ràng là có nghe thấy tiếng Tần Dịch hét, lão già người nước ngoài, cách gọi này nghe không quá nhã nhặn, tuy Tần Dịch không có ác ý gì, nhưng hình như cũng khiến đối phương không vừa lòng — xem ra, tiếng Trung của mấy người đó không tồi.

“Chào mọi người.” Người đi phía trước người kia mở miệng, ánh mắt đảo qua một vòng đám người Kỷ Lương: “Tôi là Jess, Thượng tá Jess.” Tiếng Trung của hắn không được tốt lắm, nhưng ít ra nghe vẫn hiểu, còn đặc biệt nhấn mạnh cấp bậc của mình.

Hạ Vũ thờ ơ, Trầm Sùng bước ra, bắt tay hắn: “Tôi là Trầm Sùng. Sĩ quan.” Ở trong căn cứ, dù là Hạ Vũ hay hắn, hoặc bất kì thành viên nào khác của S.M.T, thì cách xưng hô cũng đều dùng chung là: sĩ quan.

Lúc trước bọn họ có nghe nói, bên phía Mỹ có vài sĩ quan tới đây tập huấn trao đổi, xem ra là bọn họ rồi.

Jess nhìn Kỷ Lương, Tần Dịch và Kỷ Duệ bằng ánh mắt dò xét. Những người quân nhân đã từng trải qua huấn luyện đều có một loại khí tức rất đặc thù, giống như khối sắt đã qua rèn giũa, nhưng tất nhiên cũng có những người hơi khác, ví dụ như Hạ Vũ, hay như Trầm Sùng, Jess luôn cảm nhận được một loại khí tức rất nguy hiểm phát ra từ người họ. Ba người Kỷ Lương không có loại khí tức này — có lẽ đã từng có, nhưng trải qua vài năm trong nghề cảnh sát, tập quán của quân nhân đã hoàn toàn biến mất không còn dấu vết.

“Tôi nghĩ, doanh trại huấn luyện ở Trung Quốc sẽ rất…” Jess dừng một chút, nghĩ xem nên dùng từ gì để miêu tả cho đúng: “Sẽ rất nghiêm túc. Không tùy tiện để cho những người không phận sự bước vào.” Những người không phận sự, đương nhiên là muốn ám chỉ đám người Kỷ Lương.

“Đã bước vào đây, thì đương nhiên không phải là người không phận sự.” Hạ Vũ mở miệng, giọng điệu không cao không thấp.

Nghe giọng điệu không mặn không có ấn tượng tốt với đám người Hạ Vũ. Một người đi sau hắn bỗng ló đầu ra hét vào mặt Tần Dịch: “Này! Lão già Trung Quốc, chúng ta so tài đi.”

Thần kinh thô ráp và phản ứng hồn nhiên của Tần Dịch lại phát huy tác dụng vào lúc này. Cậu không để ý là đối phương là không có ý tốt, cứ vui vẻ hơn hở gãi gãi gáy nói: “So cái gì?”

Loading...

Người kia nhìn nhìn, vừa  vặn có một sân bắn cách đó không xa, hắn liền giơ tay làm tư thế ngắm bắn: “So tài bắn súng.”

“Được thôi!” Tần Dịch nghe xong, hai mắt như tỏa sáng. Làm cảnh sát, dù có được cấp súng, nhưng cơ bản thì cũng không có cơ hội dùng nhiều. Bình thường, mỗi khi ngứa tay, cậu sẽ tới câu lại bộ bắn súng bắn vài phát cho đỡ thèm. Khi vừa bước vào đây, nhìn sân tập bắn kia, thú huyết (máu động vật =))) của cậu lại như sôi trào. Giờ nghe đối phương yêu cầu như vậy, nhiệt huyết của cậu càng dâng cao.

Kỷ Lương nhìn Hạ Vũ, anh không có ý ngăn cản, mà vẻ mặt của Jess rõ ràng là chơ xem trò vui… Mười lăm phút sau, trên mặt Jess lúc này  không còn là dáng vẻ thoải mái xem trò vui như ban đầu nữa. Sắc mặt hắn xanh mét như vừa nuốt phải một con ruồi to.

“Nghiêm —.” Tình hình đang trở nên hơi xấu hổ, thì một khẩu lệnh to truyền tới, Kỷ Lương lập tức bật thẳng người, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng nghiêm.

Một người đàn ông trung niên mặc quân phục dậm chân đi tới. Kỷ Lương nhìn thoáng qua, thấy vẻ mặt, ánh mắt của ông không giấu được vẻ hài lòng. Người này chắc chắn đã đến sớm, đứng đâu đó xem toàn bộ tình hình nhưng lại không ngăn cản… Ông ấy muốn ra oai phủ đầu đối phương sao?!

“Thượng tá Jess, đây là sĩ quan Hạ mà lúc trước tôi đã nói với anh.” Người đàn ông trung niên kia giới thiệu họ: “Sĩ quan Hạ Vũ, Thượng tá Jess chính là người mà bên Mĩ phái tới lần này, phụ trách phối hợp huấn luyện cùng với chúng ta. Hy vọng mọi người có thể hợp tác vui vẻ.”

Đã thế này rồi mà còn hợp tác vui vẻ được à?! Trợn mắt nói dối quả nhiên là bản lĩnh của các nhân vật lớn.

“Cô là Kỷ Lương phải không?”

“À… Đúng vậy, thưa sếp!”

Người đàn ông nhìn chằm chằm Kỷ Lương một lúc, sau đó vỗ vỗ vai cô: “Huấn luyện cho tốt.” Sau đó, ông nhìn tên nhóc đang đứng sau Kỷ Lương: “Vậy cháu là Kỷ Duệ đúng không?!”

“Đúng vậy, thưa sếp!” Kỷ Duệ trả lời rất đúng khuôn mẫu.

“Ha ha — tên nhóc này thật thú vị.” Ông cúi người, bế Kỷ Duệ lên: “Đi nào, ông nội đưa cháu đi chơi.”

Ông nội…

Kỷ Lương cảm thấy sau gáy như đổ mồ hôi lạnh.

Người đàn ông kia, chẳng lẽ là… Cô quay đầu nhìn Trầm Sùng, Trầm Sùng nhếch miệng, cười với cô một cái, cho cô câu trả lời khẳng định — không sai, người đó chính là cha của Hạ Vũ.

Kỷ Lương lập tức chửi thầm trong lòng. Mẹ nó chứ, đây mà là huấn luyện cái gì, rõ ràng là tên khốn Hạ Vũ kia dùng việc chung với mục đích riêng, thừa dịp muốn cướp mất con trai của cô chứ gì!!!