Mẹ Lưu Manh, Con Thiên Tài – Chương 93

“Hạ lão đại, anh đang nói gì thế?” Thi Thanh Trạch quay người, khẽ cười nhìn anh: “Tôi bắt anh Duệ làm gì chứ? Tôi đi tìm thằng bé, đưa nó về đây. Lúc này để thằng bé chơi ở ngoài một mình không quá an toàn.”
“Yên tâm. Thằng bé rất an toàn.” Hạ Vũ nhìn hắn: “Thanh Trạch, lúc ở vịnh Cửu Long của HongKong, cậu ở đâu?”
“Tôi… tôi đi gặp mẹ tôi. Không phải đã nói với các anh rồi sao?” Thi Thanh Trạch vẫn cười như trước.
“Khi đó, mẹ cậu đúng là có ở HongKong, tôi đã nhờ Tiểu Lương gọi điện thoại sang, bà ấy nói… là cậu đưa bà ấy sang HongKong chơi vài ngày… Thật khéo.”
“Tôi xa nhà cũng một thời gian rồi, vừa vặn đến HongKong nên tôi mới đưa bà sang, hai mẹ con gặp nhau, dạo phố phường, ăn với nhau mấy bữa cơm thôi mà…”
“Ừ. Khéo ở chỗ, ngày hôm đó, cậu lại chở bà ấy đi ‘dạo’ đến đúng chỗ của chúng tôi…”
“Vậy sao? Đúng là khéo thật!” Thi Thanh Trạch cười: “Người Trung Quốc không phải vẫn có câu ‘vô xảo bất thành thư’ đó sao?” (Không khéo sao thành sách được. Nhắc đến tào tháo là tào tháo tới.) Hắn ngồi xuống ghế: “Nói đi, vì sao anh lại cho rằng có nội gián?” Sao hắn lại không cảm thấy có dấu hiệu tình nghi nào cả?
“Cảm giác.” Hạ Vũ khẽ cười, trả lời một cách rất mơ hồ: “Là trực giác được tôi luyện qua bao nhiêu năm vùng vẫy giữa sự sống và cái chết.”
Thi Thanh Trạch cười ầm lên, câu trả lời này, đúng là khiến cho hắn không thể chấp nhận được.
“Cho nên, anh mới cố ý sắp đặt chuyện ở bệnh viện, cũng vì muốn xác định phán đoán của mình.” Lẽ ra hắn nên phát hiện sớm, nhóc quỷ anh Duệ kia, tuy thông minh, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, làm sao có thể to gan đưa ra ý kiến như thế chứ? Giờ nghĩ lại, thì chính là vì sau lưng tên nhóc đó, có cao thủ chỉ bảo: “Có điều, tất cả những chuyện này, cũng chỉ là trùng hợp thôi… Có lẽ, là do đám Trầm Sùng…”
“Thanh Trạch, đến giờ cậu vẫn chưa phát hiện ra sao?” Hạ Vũ khẽ lắc đầu: “Từ lúc trước tôi đã nhận ra, mỗi khi cậu bối rối, giọng điệu sẽ cao hơn bình thường một chút, tay cũng bất giác đưa lên chạm vào dây chuyền…”
Lúc này Thi Thanh Trạch mới chú ý, không biết tay mình đã sờ lên mặt ngọc của sợi dây chuyền từ bao giờ: “Tôi… đúng là tôi không phát hiện ra. Khả năng quan sát của anh thật đáng kinh ngạc.”
“Vì sao phải làm như vậy?” Anh rất ngưỡng mộ năng lực của Thi Thanh Trạch, thật sự muốn thu nhận hắn vào đội của họ, nhưng không ngờ… hắn lại làm chuyện như vậy.
“S.M.T cây to đón gió lớn, có một vài người thấy ngứa mắt…” Thi Thanh Trạch ngắm nghía mặt dây chuyền bằng ngọc kia: “Có một số người không ngồi yên được. Không phải người ta có câu rất đúng đó sao: Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ. Có một số việc, không phải anh cứ không muốn thì sẽ không phải làm.” Hắn khẽ nhếch miệng: “Còn về cái gọi là X kia… Giống như Eric đã nói, những người như chúng ta, đều cảm thấy chuyện năm đó thật điên khùng. Nhưng mà… những con người điên cuồng ấy, lại có thêm sự tồn tại của một ‘thứ phẩm’ hoàn mỹ là Lâm Hải Bình, khiến cho họ khó có thể kháng cự lại sức hấp dẫn của X…”
Thi Thanh Trạch nói xong, chậm rãi đứng lên: “Đối với tôi mà nói, cơ hội được đọ sức với anh, cũng là một sự hấp dẫn khiến người ta khó có thể kháng cự được. Anh là một người mà tôi rất khâm phục.” Hắn hơi tiếc nuối liếc mắt nhìn hai chân anh: “Không ngờ một phát súng lại tạo thành kết quả như vậy…” Ý định ban đầu của hắn, chỉ là hy vọng một phát súng đó sẽ làm Hạ Vũ bị thương mà thôi, không ngờ lại khiến hai chân của anh mất đi tri giác.
Hạ Vũ nhẹ xoa hai chân mình: “Cậu sẽ thực sự bắt Tiểu Lương và nhóc quỷ kia giao cho mấy người đó sao?”
“Anh nói thử xem?” Thi Thanh Trạch khẽ cười: “Nếu tôi không làm, cũng sẽ có những người khác làm. Không phải sao? Chi bằng, để tôi tự làm còn hơn…”
Hạ Vũ giật mình, sau đó chợt hiểu ra, khẽ cười: “Cảm ơn.”
“Nói cảm ơn bây giờ vẫn hơi sớm…” Thi Thanh Trạch giơ khẩu súng trong tay lên.
Hạ Vũ biến sắc: “Thanh Trạch, dừng tay!”
Pằng —-
Viên đạn xuyên qua thân thể, màu máu đỏ tươi chói mắt chảy ra từ miệng vết thương, rơi xuống đất…
“Tài bắn súng của Tần Dịch… thật quá giỏi.” Thi Thanh Trạch nhìn tay phải đã không còn dùng sức được của mình, viên đạn bắn thẳng vào xương bả vai của hắn, cánh tay này, xem như vô dụng rồi: “Sau này, Thi Thanh Trạch sẽ không bao giờ… có thể cầm súng được nữa, cũng coi như một nửa phế nhân… Như vậy, cũng sẽ không có ai tìm đến nữa…” Hắn khẽ cười nói. Trên mặt không có chút vẻ đau đớn nào, giống như cánh tay bị thương kia cũng không phải của hắn: “Hạ Vũ, anh có năng lực hơn tôi, anh cũng bạo dạn hơn tôi… Hy vọng anh có thể giải quyết hết những việc này…” Hắn tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống, ném cho anh: “Đây là chứng cứ mà tôi thu được từ mấy lão già đó trong suốt mấy năm qua… Có thể sử dụng được hay không, hoặc là, nên dùng như thế nào… thì phụ thuộc vào anh!”
Hạ Vũ nhận sợi dây chuyền đã dính máu kia, phát hiện trên miếng ngọc có một khe hở, anh dùng sức ấn xuống, mặt ngọc liền vỡ ra, có một con chíp nhỏ giấu bên trong.
“May mà Lương Lương bé nhỏ và anh Duệ không ở đây…” Nếu không, hắn thật sự không biết phải đối mặt với hai người họ như thế nào. Thi Thanh Trạch ném súng xuống đất: “Tôi không thể nói câu từ biệt với hai mẹ con họ… Anh nhất định… phải coi trọng họ, có lẽ, một ngày nào đó, tôi sẽ còn quay trở lại, cướp cô ấy về…”
Thi Thanh Trạch lẳng lặng ra đi. Mấy năm sau, Kỷ Lương cũng không thể nghe ngóng được tin tức gì về hắn, nhưng, những chuyện này nói sau.
*
Quay về bên biệt thự, đám Kỷ Lương và Trầm Sùng lẻn vào trong nhà. Tuy đã rất cẩn thận, nhưng mấy tên vệ sỹ lực lưỡng kia cũng không phải đám bị thịt, nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường…
Cùng lúc đó, trong nội thành cũng xảy ra nhiều vụ ẩu đả của các bang nhóm xã hội đen. Đám săn tin của bên truyền thông đều bị thu hút qua đó, cả mấy phóng viên vốn đang ở cô nhi viện, chờ đến chiều để chụp ảnh đưa tin về hoạt động của Lật Điền Khẩu Nhất Lang với đám trẻ mồ côi cũng bị điều đi lấy tin về việc xung đột giữa các bang nhóm xã hội đen… Đúng lúc này, một đoàn xiếc Trung Quốc tới cô nhi viện, biểu diễn từ thiện cho đám trẻ mồ côi. Cô nhi viện nhất thời vô cùng náo nhiệt, các tiếng gõ trống khua chiêng ầm ĩ đã át đi tiếng súng trong biệt thự…
Căn biệt thự độc lập biến thành một chiến trường nhỏ!
Pằng pằng pằng pằng —-
Tiếng súng vang lên liên tiếp trong căn biệt thự, khi thì thưa thớt, lúc lại dày đặc, khói bụi, mảnh vỡ bay tán loạn khắp nơi, đạn găm vào tường, sàn nhà, bắn vỡ thuỷ tinh, đồ gia dụng đổ vỡ khắp nơi…
Trong khoảnh khắc cửa bị đá văng, Kỷ Lương bóp cò theo phản xạ, đồng thời lăn một vòng trốn ra sau ghế salon, ngọn lửa phóng ra từ họng súng đen ngòm, lao về phía bóng người vừa phá cửa vào—
Bóng người đó không tránh cũng không nấp, vẫn đứng thẳng như núi, nhận lấy viên đạn của cô. Hắn không tránh, vì hắn không thể tránh, hắn phải bảo vệ người sau lưng hắn. Là Lật Điền Khẩu Nhất Lang quần áo hỗn độn.
Hắn là Hạnh Bình, chính người đàn ông sau lưng đã đặt tên cho hắn.
Cái tên này rất ít khi được gọi tới. Đa phần, hắn đều yên lặng ẩn mình trong chỗ tối, chờ lệnh của người đàn ông kia.
“Hạnh Bình!” Lật Điền Khẩu Nhất Lang nhìn thấy Kỷ Lương đang trốn sau salon: “Bắt cô ta… Bắt cô ta…” Lão biết khuôn mặt này, đúng! Chính là khuôn mặt này, là người phụ nữ Trung Quốc tên Kỷ Lương, là Hạnh Bình… À, có lẽ nên nói rằng, là con gái của người đàn ông tên Lâm Hải Bình.
Nhiều năm trước, một người bạn học Trung Quốc của lão đến đây, đưa cho lão xem tài liệu về X… Mấy năm gần đây, vì muốn tiếp tục nghiên cứu X, mà lão đã tiêu phí một lượng tiền rất lớn, sai người đưa từng nhóm từng nhóm người ở Đông Nam Á sang làm vật thí nghiệm, nhưng không có kết quả khả thi. Cho tới thời điểm này, người thích ứng tốt nhất với X, chỉ có Hạnh Bình! Gien trong cơ thể hắn là thích hợp nhất… Lão cần có nhiều người mang gien của Hạnh Bình hơn…
Hạnh Bình! Kỷ Lương run người, lập tức phát hiện ra một bóng đen lao vụt về phía này. Cô nhanh chóng ngăn được cú đá của người kia. Lần này, cô đã nhìn rất rõ khuôn mặt của hắn… Giống y như đúc Lâm Hải Bình trong bức ảnh mà cô nhận được, có điều, ánh mắt ông ấy hoàn toàn lạnh lùng…
Súng của cô bị đối phương phá huỷ, thế tấn công của đối phương vô cùng hung hãn. Kỷ Lương gập khuỷu tay, đánh vào xương quai xanh của đối phương, nhưng ông ta dường như hoàn toàn không cảm thấy đau, không hề lùi bước mà còn tấn công mạnh hơn. Hai người quấn vào nhau, ngã mạnh xuống đất.
Mặt Kỷ Lương tái nhợt, cô đã trúng vài đòn rất mạnh của đối phương. Sự tấn công của ông ta hung hãn như một con sư tử, động tác cực kỳ nhanh nhẹn, hơng nữa… không cảm thấy đau đớn, không biết sợ là gì, chỉ biết không ngừng tấn công và tấn công…
Người như vậy… còn là người sao?
Trong lòng Kỷ Lương hơi run rẩy, bả vai đau đớn. Đối phương dùng tay không tháo khớp xương bả vai trái của cô, đầu gối húc vào xương ngực cô, khiến cô đau đến mức không kêu lên được thành tiếng, chỉ cảm thấy xương ngực như vỡ vụn.
May mà lúc này Hắc Tử chạy tới kịp, đánh ngất Lật Điền Khẩu Nhất Lang đang định chạy trốn, rồi lập tức gia nhập cuộc chiến, hai người miễn miễn cưỡng cưỡng mới có thể đánh ngang sức với Hạnh Bình.
“F**k— sao khoẻ thế!” Hắc Tử càng đánh càng hăng, đối mặt với một đối thủ mạnh mẽ thế này, hắn cũng càng trở nên hung hãn hơn, cũng vì tính cách điên khùng này của hắn, mà Trầm Sùng mới để cho hắn rời khỏi cuộc chiến bên kia, chạy tới đây giúp Kỷ Lương.
Hạnh Bình giống một chiếc máy tính tính toán chính xác, mỗi một đòn tung ra đều tính đúng chỗ tấn công, chuyên đánh vào những điểm yếu, hơn nữa, lần nào cũng có thể tránh được đòn tấn công của họ…
“Sức của gã này ghê thật.” Hắc Tử lau vết máu ở khoé miệng, do vừa bị trúng một đấm của Hạnh Bình: “Có lẽ cả sếp cũng không đấu lại gã này được. Nếu tạo ra cả một đội quân thế này thì… Đám chúng ta nghỉ hưu được rồi. Cứ để bọn họ làm hết là được.”
Kỷ Lương cười gượng, đúng là Hắc Tử, lúc này mà còn có tâm trạng nói đùa nữa.
Người kia giống như quá thừa sức lực, không hề cho bọn họ có thời gian để thở, lao thẳng về phía Kỷ Lương. Vì Lật Điền Khẩu Nhất Lang nói, hắn phải bắt được Kỷ Lương!
“Pằng—-.”
Tiếng súng vang lên từ cửa ra vào, người Trầm Sùng dính đủ thứ màu sắc, viên đạn bắn trúng vào tim Hạnh Bình. Nếu là người bình thường trúng phát đạn này, thì đã mất sức chiến đấu, nhưng Hạnh Bình không phải người bình thường. Ông ta căn bản không phải người. Viên đạn găm vào tim, máu trào ra, mà lực tay của ông ta vẫn không hề giảm chút nào, một đấm đánh lùi Hắc Tử, sau đó nhảy qua cửa sổ trốn thoát…
“F**k!” Lúc Trầm Sùng đuổi theo tới cửa sổ, chỉ nhìn thấy bóng ông ta lao vun vút qua tường bao, chạy ra khỏi biệt thự…
Trầm Sùng rút điện thoại gọi cho Hạ Vũ, báo lại tình hình bên này: “Ừ… Được… tôi sẽ xử lý ngay…”
Một lúc sau, Trầm Sùng làm theo lời Hạ Vũ, tóm Lật Điền trong biệt thự, đưa về cô nhi viện. Tất cả mọi người ở cô nhi viện vẫn đang xem xiếc. Hắc Tử đặt Lật Điền Khẩu Nhất Lang đang hôn mê vào trong phòng nghỉ rồi rời đi. Những chuyện còn lại, bọn họ không thể nhúng tay vào.
Một lát sau, một người phụ nữ đi vào phòng nghỉ, nhìn Lật Điền Khẩu Nhất Lang đang bị trói trên ghế, đặt khẩu súng đã được lắp giảm thanh vào thái dương lão…
Hôm nay, trong giới chính trị Nhật Bản phát ra một tin tức kinh thiên động địa, khi Lật Điền Anh Tử đến cô nhi viện tìm bố, phát hiện bố cô ta đã chết trong phòng nghỉ, mà… người duy nhất chứng kiến chuyện đó, lại là một đứa trẻ chưa được tám tuổi. Dựa vào lời khai của cậu nhóc, thì lúc ấy Lật Điền Khẩu Nhất Lang tiên sinh đang kể chuyện cho cậu bé nghe, sau đó, đột nhiên giấu cậu bé vào trong tủ quần áo. Chỉ giây lát sau, liền có người bước vào, giết Lật Điền tiên sinh. Cậu nhóc kia nói, mấy người đó dường như nói gì đến Hắc Khẩu này nọ… Chuyện lần này đã nhắc tới một bang phái lớn trong giới xã hội đen Nhật Bản, bang Hắc Khẩu…
Ngay sau đó, chính phủ Nhật áp dụng một loạt các biện pháp liên tiếp, điều động lực lượng vũ trang, tẩy sạch bang Hắc Khẩu.
Lật Điền Anh Tử kế thừa sự nghiệp của bố, cô tuyên bố sẽ không để cho dòng họ Lật Điền rút khỏi giới chính trị Nhật Bản, cô đã mang họ của bố, thì chắc chắn phải tiếp tục kế thừa tâm huyết của bố cô, cống hiến hết mình cho đất nước Nhật Bản… Tuyên bố này, cộng với danh tiếng từ trước đến giờ của họ Lật Điền khiến cho uy tín của Lật Điền Anh Tử tăng mạnh, có triển vọng trở thành một nữ nghị sĩ trẻ tuổi nhất, xinh đẹp nhất trong giới chính trị Nhật Bản…
Một tuần sau, đám Hạ Vũ quay về nước, giao cho Hạ lão gia một con chip nhỏ…
Ông Hạ nhìn con trai đang ngồi trên xe lăn, vẻ tàn nhẫn biến mất đã lâu, nay lại hiện lên trên mặt ông…