Mẹ Lưu Manh, Con Thiên Tài – Chương 96

Kỷ Lương nhìn khu nhà trọ cũ kỹ trước mặt. Hạ Vũ cho người thăm dò vị trí của Kỷ Duệ, toạ độ hiển thị là khu này. Vốn bọn họ định lẻn vào cứu người, nơi này là khu nhà cũ đã được dỡ bỏ, không còn ai ở lại, nhưng… phải tìm người trong một khu vực rộng lớn thế này, chỉ nghĩ đã thấy khó khăn…
Hơn nữa, lão Đồ béo kia cũng gọi điện tới, khiến kế hoạch định lẻn vào cứu người của họ bị phá sản.
Bọn Hắc Tử và Tiểu Bạch đều đang đi thực hiện nhiệm vụ. Sau khi Thẩm Sùng và Tần Dịch biết Kỷ Duệ gặp chuyện không may, liền đi suốt đêm đến đây. “Trên tín hiệu dò tìm nói tiểu Duệ ở khu vực này, nhưng điện thoại di động của thằng bé, hiện đã bị lão Đồ lấy mất. Hơn nữa, cũng không rõ ràng lắm, chờ lát nữa xem nơi đàm phán và nơi giữ người có phải cùng một chỗ không. Lát nữa khi tôi vào đàm phán với đối phương, các cậu tuỳ cơ hành động!” Hạ Vũ phân phó nhiệm vụ.
“Em cũng muốn đi!” Kỷ Lương nói.
“Không được!” Hạ Vũ không hề nghĩ ngợi, từ chối ngay. Anh không muốn để cô mạo hiểm.
“Đối phương nói muốn cả hai chúng ta cùng qua, nếu chỉ có mình anh xuất hiện, đối phương chắc chắn sẽ không hài lòng, bọn họ sẽ nghi ngờ.” Kỷ Lương không chịu nhường bước, hiện giờ hai chân của anh không đi được, cô sao có thể yên tâm để cho anh đi một mình: “Nhóc Dịch, cậu và Thẩm Sùng cùng hành động, con tôi, nhờ các cậu vậy!”
“Đội trưởng Lương, chị yên tâm, dù phải liều cái mạng già này, tôi cũng sẽ cứu anh Duệ ra mà.” Tần Dịch tự đấm vào ngực mình, cam đoan.
“Lão đại, để chị dâu đi cùng anh đi.” Thẩm Sùng cũng lo nếu Hạ Vũ một mình đi gặp họ: “Lão Đồ béo kia bây giờ đã bị dồn đến đường cùng, chuyện độc ác gì cũng có thể làm được. Nếu anh đi một mình, chúng tôi cũng sẽ lo lắng.” Hắn lấy ra hai tai nghe loại nhỏ nói: “Đeo cái này vào tai hai người đi. Sau khi cứu tên nhóc quỷ kia, tôi sẽ thông báo cho hai người biết, hai người có thể trốn thoát.”
Cuối cùng, Hạ Vũ đành phải thoả hiệp: “Dù thế nào, em cũng phải chú ý đến sự an toàn của mình đầu tiên. Tự bảo vệ mình cho tốt.” Anh dặn dò.
“Em biết rồi!” Cô sẽ không để cho mình trở thành gánh nặng của anh.
Sắp xếp ổn thoả xong, bốn người chia ra hai hướng hành động.
Kỷ Lương giúp Hạ Vũ bước vào khu nhà cũ. Một vài tên lưu manh xông ra từ chỗ tối, dẫn bọn họ đi vòng vèo một hồi, cũng cùng dừng lại trước một khu nhà trọ cũ kỹ. Hai người vừa tới đã phát hiện, xung quanh căn nhà này sắp xếp không ít người, ở cửa sổ, hai góc hai bên đều có người canh gác.
Chỉ một lát sau, bọn họ đã gặp được kẻ tống tiền lần này: “Lý Thiết Hùng!” Kỷ Lương nhận ra ngay gã đàn ông trung niên gầy gò kia.
“Hai năm không gặp, bà cảnh sát Kỷ!” Lý Thiết Hùng nhếch miệng, tặng cho cô một nụ cười không có thiện ý: “Không ngờ tôi sẽ quay về đúng không.” Mấy năm trước, gã là trùm ma tuý lớn nhất vùng Tây Bắc Trung Quốc. Lúc ấy, gã muốn gió được gió, muốn mưa có mưa, cuộc sống cực kỳ thoải mái, sung sướng. Gã dùng tiền buôn thuốc phiện, mua chuộc không ít quan chức chính phủ, làm cho việc buôn bán của mình càng an toàn hơn. Người ta nói, cướp và quan vốn là người một nhà. Đám quan chức đó sống thoải mái, thì cuộc sống của gã cũng thoải mái theo.
Lúc ấy, Kỷ Lương còn là một đội trưởng nhỏ bên tổ phòng chống tội phạm ma tuý. Một nhân vật nhỏ như thế, đương nhiên gã không thèm để vào mắt. Kết quả, là chính nhân vật nhỏ đó lại làm nổi lên ngọn sóng to, cố chấp cắn chết gã không chịu buông. Cuối cùng, cô khiến gã không thể không vượt biên chạy trốn.
Bàn tay đang đặt trên xe lăn của Kỷ Lương siết chặt lại, Lý Thiết Hùng là cái dạng người chết tiệt gì, cô hiểu rất rõ: “Con tôi đâu?”
“Yên tâm…” Lý Thiết Hùng khẽ cười, châm một điếu thuốc, thở ra một làn khói trắng: “Nhóc đó rất an toàn. Cá lớn còn chưa mắc câu, thì mồi câu đương nhiên vẫn phải giữ lại.” Nói xong, hắn liếc mắt ra hiệu cho người bên cạnh bước tới lục soát xem Kỷ Lương và Hạ Vũ có mang theo vũ khí không.
“Yên tâm, chúng tao không mang vũ khí!” Hạ Vũ trầm giọng nói: “Chúng tao đã đến đây rồi, bọn mày cũng có thể thả người như đã hứa được rồi đấy.”
“Vội thế làm gì.” Lão béo hung dữ trừng mắt nhìn Hạ Vũ: “Tiền đâu?”
“Để tôi gặp con tôi trước đã.” Kỷ Lương yêu cầu: “Chúng tôi cũng đã ở đây, các người lại đông như vậy, đâu cần phải lo chúng tôi sẽ chạy trốn.”
Lý Thiết Hùng nhìn lão, rồi lại nhìn sang Hạ Vũ đang ngồi trên xe lăn: “Đúng! Một người phụ nữ, với một tên tàn phế, ha ha ha …” Giễu cợt một lúc, gã mới sai người dẫn cậu nhóc kia lên.
“Kỷ Tiểu Lương…” Vừa nhìn thấy bọn họ, Kỷ Duệ liền kêu lên.
“Anh Duệ, bọn họ có làm gì con không?”
“Không ạ.” Kỷ Duệ khẽ lắc đầu, còn muốn nói gì đó, thì người bên cạnh đã bịt miệng cậu, bắt cậu yên lặng: “Được rồi, người cũng đã gặp. Yên tâm rồi chứ?!” Đồ béo lau mồ hôi trên trán, mặt bóng nhẫy dầu: “Tiền tao bảo chúng mày mang đến đây? Đưa ra đây.” Từ sau khi xảy ra chuyện, tài sản của lão đều bị phong toả, trên người không có đồng nào, dù có muốn trốn cũng không có cách nào thực hiện.
“Tiền ở đây.” Hạ Vũ vỗ vào chiếc túi to đang đặt trên đầu gối: “Thả người ra, tiền này là của chúng mày.”
“Đưa tiền ra trước…” Đồ béo nóng nảy, nói với Lý Thiết Hùng: “Thả tên nhóc quỷ này ra đi, chúng ta lấy tiền rồi chạy.”
“Kỷ Tiểu Lương… Mau cứu con… Con không muốn ở đây… Mau cứu con…” Kỷ Duệ vốn luôn tỏ ra bình tĩnh, bỗng gào khóc thảm thiết, khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn rụa trên mặt.
“Câm ngay!” Lý Thiết Hùng quát cậu một tiếng, nhưng không những không khiến cậu im miệng, ngược lại, còn khiến cậu khóc to hơn.
“Dẫn tên nhóc này đi cho tao!” Lý Thiết Hùng ra lệnh cho hai tên tay chân, hai gã vội vàng đưa Kỷ Duệ vẫn đang gào khóc ầm ĩ đi.
“Lý Thiết Hùng — anh muốn gì. Nói đi!” Kỷ Lương biết mọi chuyện không thể dễ dàng như vậy. Lý Thiết Hùng là người có thù tất báo.
Lý Thiết Hùng nhìn chiếc túi trên tay Hạ Vũ, nói: “Tao không thiếu tiền.” Chỉ cần còn mạng, thì tiền có thể kiếm lại được, nhưng thù này nhất định phải báo, gã không thể bỏ qua cơ hội tốt thế này được.
Khi Đồ béo đến nhờ gã giúp đỡ, gã vốn chỉ muốn thuận tay báo đáp ân tình lúc trước, không ngờ… không ngờ tên nhóc quỷ kia lại là con của Kỷ Lương… Cơ hội báo thù đưa tới tận cửa thế này, làm sao gã có thể bỏ qua.
“Vậy anh muốn chết à?” Mặt Kỷ Lương không biến sắc: “Để anh nhớ nhung tôi nhiều năm như vậy, anh cũng nể mặt tôi thật đấy.”
“Ha ha ha…” Lý Thiết Hùng đứng lên, đi tới vài bước. Lúc này Kỷ Lương mới để ý thấy chân gã đi hơi khập khiễng: “Năm đó, chân tao bị ăn một viên đạn của mày, mày còn nhớ không.”
“…” Thật sự là cô không nhớ.
“Mấy năm nay, tao vẫn luôn chờ ngày có thể báo thù. Tao luôn nghĩ, phải báo thù thế nào mới hay…” Gã đi đến bên cạnh, lấy một ống thuốc ra: “Tao bán thuốc phiện của tao, tiền lời cũng chia không ít cho đám cảnh sát chúng mày no ấm với nhau. Nước sông không phạm nước giếng, cùng phát tài có gì không tốt?!” Gã rút trong túi ra một ống kim tiêm: “Bà cảnh sát Kỷ chắc chắn là chưa tiêm thuốc phiện bao giờ phải không? Cho nên mới không biết đến cảm giác tuyệt vời này.” Gã vung vẩy kim tiêm trong tay, một vài giọt chất lỏng trong suốt bắn ra từ đầu kim: “Cho nên, tao đã chuẩn bị cho mày, một món quà tuyệt vời nhất. Đây tuyệt đối không phải là loại hợp chất bị pha tạp bán cho người bình thường đâu. Đây là ma tuý tinh chất, rất quý!”
Khoé miệng Kỷ Lương co rút lại, mặt trắng bệch. Vì cô đã từng công tác bên tổ phòng chống tội phạm ma tuý, nên cô hiểu, càng là thuốc phiện có nồng độ tinh chất cao, thì sẽ càng khó cai. “Yên tâm, tao khống chế liều lượng rất tốt.” Gã giơ ống kim tiêm trên tay lên: “Chờ lát nữa, khi kim tiêm cắm vào tĩnh mạch của mày, rót chất lỏng này hoà vào máu mày, chảy qua khắp cơ thể mày, đầu tiên là đầu, sau đó, mỗi một sợi dây thần kinh của mày sẽ đều hưởng thụ được khoái cảm đến tột cùng…”
Lý Thiết Hùng dùng vẻ mặt cực kỳ đắc ý nói, khiến Kỷ Lương nổi da gà. “Nếu tiêm ba lần liên tục, thì cả đời này mày cũng không thể bỏ được.” Gã cười vô cùng vui vẻ và dữ tợn: “Thế nào, mày cảm thấy cách này thế nào?”
“Biến thái!” Kỷ Lương đề phòng nhìn gã, đồng thời chậm rãi kéo dài thời gian chờ đợi tin tức của bọn Thẩm Sùng.
Đúng lúc này, tai nghe gắn trong tai phát ra ba tiếng gõ, Kỷ Lương và Hạ Vũ biết, đám Thẩm Sùng đã thành công.
Kỷ Lương dùng tay chọc khẽ vào lưng Hạ Vũ, đây là ám hiệu lúc trước bọn họ đã quy ước sẵn, ý bảo anh chuẩn bị sẵn sàng. Hạ Vũ xốc xốc túi tiền trên tay: “Đồ béo, số tiền này, mày có muốn không…”
“Nói thừa…”
Đồ béo vừa nói xong, Hạ Vũ liền ném thẳng túi tiền trong tay về phía trước, từng xấp nhân dân tệ rơi từ trong túi ra, bay đầy phòng. Đám tay chân của Lý Thiết Hùng ở xung quanh vội vàng chạy đi nhặt, lão Đồ béo nhìn thấy thế, hai mắt cũng như muốn giết người…
Đúng lúc này, chiếc túi đột nhiên nổ tung, lựu đạn khói phát nổ khiến cả căn phòng trắng xoá. Kỷ Lương thừa cơ cõng Hạ Vũ lên, dựa theo con đường mà cô đã ghi nhớ, xông ra ngoài…
Tiếng mắng mỏ tức giận, tiếng gào thét, tiếng bước chân vang lên sau lừng. Hạ Vũ móc súng ra, bắn pằng pằng hai phát, giải quyết hai gã đang tính cản bọn họ lại… “Không phải đã lục soát người hắn sao? Sao người hắn vẫn có vũ khí?!” Lý Thiết Hùng gào lên, nhìn hai gã bị thương đang ngã gục trên đất: “Bọn em… bọn em có tìm mà… nhưng không lục ra!”
Hạ Vũ là ai, muốn giấu vũ khí, đương nhiên mấy tên tôm tép này không thể tìm được. “F**k!” Lý Thiết Hùng đạp mạnh xuống: “Còn không mau đuổi theo cho tao. Đuổi không kịp, lũ chúng mày chết hết! Còn nữa, chúng mày, đi bắt thằng nhóc kia tới đây cho tao…” Gã quay đầu, nhìn lão Đồ béo vẫn còn đang nhặt tiền dưới đất, Lý Thiết Hùng tức giận, rút súng ra, không do dự bắn thẳng vào đầu lão.
“Mày…” Đồ béo vừa cất tiếng, liền ngã xuống đất, mắt vẫn trợn trừng nhìn thẳng vào gã, tay vẫn đang túm túi tiền kia.
“Rác rưởi chỉ biết làm hỏng việc!” Lý Thiết Hùng đạp một cước đá văng lão ra xa.
Chỉ trong chốc lát, hai người vừa đi liền quay lại báo: “Lão đại… không thấy… thằng nhóc kia đâu.”
“Tìm cho tao! Tìm cho ra bọn họ cho tao!”

“ Chú Trầm —.”
Tiếng súng khiến Kỷ Duệ dừng bước. Hiện giờ bọn họ đang ở trong ống thông gió, bốn người giống như chuột, bò về phía trước. “Yên tâm, lão đại chắc chắn đã chạy rồi!” Trong lòng Thẩm Sùng cũng hơi lo lắng, dù sao hiện giờ hai chân của Hạ Vũ cũng không tiện hoạt động, nhưng mà… dù thế nào, bây giờ cũng phải đưa hai tên nhóc này ra ngoài trước đã, sau đó bọn họ mới yên tâm quay lại cứu người được.
“Tiểu Duệ.” Đại Vĩ theo sát phía sau Kỷ Duệ có vẻ hơi sợ bóng tối: “Tối quá… Tôi sợ…”
“Chờ ra khỏi đây sẽ không tối nữa!” Kỷ Duệ an ủi cậu ta, trong lòng cũng hiểu rõ, chỉ có mình được an toàn, mấy người Thẩm Sùng mới có thể có sức lực đi trợ giúp Kỷ Lương và Hạ Vũ được. Hiện giờ cậu rất hối hận, nếu… nếu không đi cùng Đại Vĩ đến đây, sẽ không gặp nguy hiểm thế này, cũng kéo theo cả Kỷ Lương và Hạ Vũ bị nguy hiểm…
Cậu không phải là người quá yêu chính nghĩa, thỉnh thoảng, ngẫu nhiên có một vài hành động bảo vệ chính nghĩa, cũng chỉ vì nổi hứng lên mà thành. Nếu vì chuyện này mà khiến Kỷ Tiểu Lương hay Hạ Vũ bị thương nữa… Cậu sẽ…
“Yên tâm đi, lão đại và chị dâu sẽ không sao đâu!” Cảm nhận được tâm trạng của cậu, Thẩm Sùng lên tiếng an ủi, sau đó, mấy người lại lặng lẽ bò ra ngoài!
Ở đằng trước, có một đoạn ống thông hơi bị hở ra, Thẩm Sùng nhảy sang bên kia trước, sau đó đón Kỷ Duệ sang, cuối cùng là Đại Vĩ… Không ngờ, khi Đại Vĩ gần sang được, thì chân lại bị trượt, nửa người tụt xuống dưới… “Ở đây… bọn chúng ở trong ống thông hơi!”
Đám người đang tìm người ở dưới tầng trệt hét ầm lên, gọi đồng bọn đến… “F**k!” Thẩm Sùng kéo cậu nhóc lên: “Đi mau!”
Mặt Kỷ Duệ trắng bệch, đi hết cả đường ống thông hơi trong khu nhà này! Vốn đã có thể trốn thoát an toàn, nhưng bây giờ, chỉ e sẽ càng khó khăn hơn!
Kỷ Tiểu Lương thì sao… Bọn họ có ổn không?!
Cậu cúi đầu, đi rất nhanh về phía trước. Chỉ cần đi ra ngoài, chạy đến nơi an toàn là được. Như vậy, bên phía Kỷ Tiểu Lương, họ cũng sẽ không cần phân tâm vì cậu nữa…
Có điều, những chuyện thế này thật quá khó nắm bắt. Hơn nữa, theo định luật Murphy mà nó, nếu mọi chuyện có thể diễn biến xấu đi, thì không cần biết khả năng xảy ra của nó thấp đến mức nào, nó cũng sẽ vẫn diễn biến như thế.
Và mọi chuyện càng không ngờ nó phát sinh, thì nó lại càng có thể phát sinh! “Đinh linh linh —-.” Tiếng chuông điện thoại của Đại Vĩ, đúng lúc này lại vang lên…
*
Một loạt tiếng súng bắn ra như pháo, Kỷ Duệ và Đại Vĩ nấp sau một tấm ván cửa bị hỏng, Thẩm Sùng và Tần Dịch lao ra dẫn dắt đám người đuổi theo…
Lý Thiết Hùng quả nhiên không muốn sống nữa, hoặc bị tâm lý muốn trả thù làm cho mụ mị đầu óc, không thèm để ý đến pháp luật Trung Quốc nữa, để cho đám tay chân dùng súng bừa bãi…
Ở sau cánh cửa cách đó không xa, những tưởng như thế có thể an toàn hơn một chút… “Bà cảnh sát Kỷ, nhìn xem ai đang ở trong tay tao đi!”
Giọng nói đắc ý của Lý Thiết Hùng vang lên từ phía sau, Hạ Vũ quay đầu lại, nhìn thấy cậu nhóc đang bị Lý Thiết Hùng túm lấy: “Tiểu Duệ.”
Kỷ Duệ giãy dụa, trên mặt còn có vết máu ứ đọng, cắn môi nhìn về phía Kỷ Lương và Hạ Vũ ở phía trước: “Mẹ…”
“Chạy đi…. Chạy nữa đi…” Mặt Lý Thiết Hùng đầy vẻ cuồng loạn: “Suýt nữa lại bị chúng mày đùa bỡn… Thử tiếp tục chạy nữa xem…” Gã quăng quăng Kỷ Duệ trên tay: “Nếu mày chạy tiếp, tao sẽ tiêm ống thuốc phiện này vào người thằng nhóc… Đúng vậy, tao sẽ khiến thằng nhóc này nghiện ngập. Như thế, mày sẽ càng khó chịu hơn phải không…”
Nói xong, gã rút ống tiêm ra…. “Đừng!!!” Kỷ Lương hoảng sợ: “Có chuyện gì, cứ tính với tôi…”
“Ha ha ha… sợ rồi à?!” Lý Thiết Hùng nhìn chiếc xe vừa dừng trước cửa: “Lên xe!” Vừa rồi bọn họ đấu súng, đã để lộ nơi này, không thể tiếp tục ở đây nữa. Gã phải đổi nơi khác: “Đưa cả hắn đi.” Gã chỉ Hạ Vũ.
Kỷ Lương cõng Hạ Vũ lên, đi tới trước cửa chiếc xe kia. Lý Thiết Hùng cũng lên xe. Chiếc xe nhanh chóng chạy đến một đầu khác của thị trấn.
Lý Thiết Hùng cho người cầm súng chĩa thẳng vào đầu Hạ Vũ, nhìn cả ba người: “Kỷ Lương à Kỷ Lương, chỉ vừa không chú ý, suýt nữa lại rơi vào bẫy của mày, có điều, lần này sẽ không thế nữa…” Gã ôm lấy Kỷ Duệ: “Trước mặt mày, tiêm thuốc phiện cho con trai mày, mày có chịu không!”
“Lý Thiết Hùng!” Kỷ Lương cắn răng, cố áp chế nỗi sợ hãi không ngừng dâng lên trong lòng: “Đưa cho tao… Không phải mày vẫn muốn để tao thử cảm giác nghiện ngập hay sao, không phải mày vẫn muốn tao thử ma tuý hay sao…”
Lý Thiết Hùng cảm thấy rất thích thú với vẻ mặt sợ hãi của cô, làm ra vẻ tự hỏi: “Khó xử thật… Thôi, để tên nhóc này đi…”
“Tiểu Lương!” Mặt Hạ Vũ xanh mét!
“Kỷ Tiểu Lương!” Kỷ Duệ khóc lóc gào lên.
Kỷ Lương giật ống tiêm trong tay gã, đâm vào tĩnh mạch của mình, môi run rẩy: “Thế được chưa?!”
“Ha ha ha — bà cảnh sát Kỷ mà cũng có ngày phải tự tiêm thuốc phiện cho mình sao!” Tình hình này rõ ràng đã khiến Lý Thiết Hùng rất hài lòng.
“Lão đại, đằng trước có chướng ngại vật!” Tên lái xe nhìn barrier màu đỏ trắng vắt ngang trước mặt.
“Chạy đi! Chạy theo hướng Nam!”
Người dân trên hòn đảo nhỏ này vốn thuộc một số dân tộc thiểu số, nếu đặt trên bản đồ lớn, thì nơi này thuộc địa phận của vùng Miêu Cương. Hòn đảo nhỏ này cũng tập trung khai thác các bùa phép, mánh khoé, cổ độc này nọ rất đặc sắc của Miêu Cương. Chính sách bảo vệ dân tộc thiểu số, cũng khiến các tay buôn ma tuý dễ dàng hoạt động hơn. Khu phía Nam mà Lý Thiết Hùng nói, đó là một khu rừng rậm nguyên sơ, chưa bị khai phá. Ở đó cũng không ít các bộ lạc vốn cư trú trên đảo.
Mặc kệ đèn xanh đèn đỏ, chiếc xe vẫn phóng như bay về phía Nam. Kỷ Lương muốn tìm cơ hội cho Kỷ Duệ xuống xe nhưng vẫn không thấy. Cho tới tận đến qua nửa đêm, tên lái xe cũng với tên còn lại ở trên xe, vì quá mót tiểu, phải dừng xe ven đường, đi giải quyết vấn đề sinh lý. Ngay lúc xe khởi động, trong khoảnh khắc cửa xe chuẩn bị đóng lại, Kỷ Lương thừa cơ đẩy Kỷ Duệ ra ngoài xe: “Anh Duệ — chạy mau…”
Kỷ Duệ liều mạng chạy, vọt vào trong đám cây ven đường. Bóng đêm trở thành thứ nguỵ trang tốt nhất cho cậu.
Lý Thiết Hùng không ngờ Kỷ Lương lại đột nhiên có hành động này. Giữ được tên nhóc quỷ kia trong tay, cũng giống như nắm được con át chủ bài: “Con ả chết tiệt này!” Gã giơ tay lên, tát mạnh vào mặt Kỷ Lương. Tay còn chưa kịp thu lại, đã bị Hạ Vũ đang bị trói chặt bên cạnh dùng đầu đập mạnh vào đầu gã, khiến gã choáng váng suýt ngất!
“F**k! Còn cử động nữa, ông nổ súng bắn chết chúng mày.” Một tên gầy dùng báng súng đập mạnh vào mặt Hạ Vũ đến toé máu.
“Muốn giết thì cứ giết nhanh đi.” Hạ Vũ nhổ ra một nhúm máu: “Chúng mày còn muốn dùng hai chúng tao làm con tin để đàm phán với chính phủ, dễ dàng rời khỏi Trung Quốc.”
“Không tồi, quả nhiên là có chút đầu óc.” Lý Thiết Hùng ôm chỗ bị Hạ Vũ đập vào: “Bố mày là một nhân vật có chức có quyền trong quân đội, giữ mày ở đây, cũng khá có lợi.”
Lúc này, hai tên đuổi theo Kỷ Duệ quay lại. Kỷ Lương nhìn thấy bọn chúng không đưa người về, thầm thở phào một hơi.
“Người đâu?!”
“Tên nhóc kia trốn rất giỏi!” Gã lùn nói: “Nhưng mà, bọn em nhìn thấy, hình như có xe cảnh sát đang đuổi theo trên con đường dưới chân núi!”
“F**k! Lên xe!”
***