Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 298

Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 298

Nông nổi tuổi 15

Tuổi trẻ bồng bột, thiếu chín chắn khiến tôi trở nên hoang dại truớc cuộc đời.

Tôi bắt đầu bước vào cấp III cũng là bước sang một trang mới của cuộc đời, dần rời xa vòng tay bố mẹ để làm theo những suy nghĩ từ con tim. Tuổi trẻ bồng bột, thiếu chín chắn, mối tình đầu với bao nhiêu kỉ niệm đẹp đã khiến tôi trở nên hoang dại truớc cuộc đời.

Tôi và anh học cùng trường trung học. Khi ấy, anh đang là học sinh lớp 11 còn tôi, cô nữ sinh lớp 10 bước vào một ngôi trường mới với đầy những bỡ ngỡ. Chúng tôi quen nhau trong một buổi dạ hội do trường tổ chức. Tôi rón rén trong bộ váy dạ hội duyên dáng ngồi thu lu một góc với cô bạn cùng lớp. Anh nhẹ nhàng đến bên mời tôi khiêu vũ một điệu nhạc, tình tứ, nhẹ nhàng nhưng cũng đủ để hai trái tim, hai tâm hồn lần đầu biết chạm vào nhau, biết rung động. Kể từ hôm đó, chúng tôi bắt đầu hẹn hò nhau đi chơi sau mỗi buổi đi học về. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” càng ngày tôi càng cảm thấy yêu anh da diết và cuồng nhiệt hơn. Hai chúng tôi ngồi trong giờ học mà vẫn lén lút nhắn tin thầm thương trộm nhớ cho nhau. Những giờ ra chơi ngắn ngủi, vội vàng, hai đứa cũng phải ra gặp mặt để chỉ cần nhìn nhau thôi cũng đủ làm ấm lòng mỗi đứa. Mặc cho những người bạn thân khuyên nhủ, tôi cũng không thể dừng trái tim của mình lại được, bỏ bê việc học một chút để được anh yêu nhiều hơn.

Cho đến khi anh là học sinh cuối cấp, còn tôi lên lớp 11, hai chúng tôi vẫn vô cùng gắn bó và dành cho nhau hầu hết khoảng thời gian rảnh rỗi. Khi công việc học tập của tôi sa sút vì dính líu vào chuyện tình cảm, cộng thêm sự đồn thổi về mối tình của hai đứa tôi, bố mẹ tôi mới bắt đầu dừng công việc suy xét mọi vấn đề. Bố mẹ tôi tịch thu điện thoại, ngăn cấm chúng tôi gặp nhau, thậm chí còn đưa đón tôi đi học. Đó là quãng thời gian cuộc đời tôi như thiếu đi ánh sáng mặt trời, con tim khô héo, cộng thêm căm ghét bố mẹ vì không để cho tôi được quyết định cuộc sống riêng của mình. Đến một ngày, cả hai không thể chịu được nỗi nhớ nhau, tôi trốn học và chúng tôi quyết định bỏ nhà đi để chống lại sự cấm cản từ phía gia đình. Anh tiết kiệm được một số tiền cùng tôi đi tìm một nhà trọ ở tạm. Trong những tháng ngày hai đứa gần gũi nhau, tôi đã mang bầu và chúng tôi quyết định quay trở về xin phép hai gia đình làm đám cưới.

loading...

Nhìn thấy con gái về, gia đình tôi mừng rỡ bởi cất công gần hai tháng trời đi tìm cũng không thấy tôi đâu. Cộng thêm, khi biết con gái mang thai, mẹ tôi đã suýt ngất vì giận hờn đứa con gái nhỏ ngốc nghếch và tự trách bản thân chỉ lao đầu vào kiếm tiền bỏ bê con cái. Nhìn mẹ đau lòng, tôi cũng buồn không kém, nhưng rồi hai gia đình cũng nhanh chóng làm đám cưới để tôi trở thành con dâu nhà anh đúng nghĩa. “Trời không chịu đất thì đất cũng phải chịu trời” và chúng tôi thành vợ thành chồng ở cái tuổi vẫn còn đang phải ăn học, chưa biết suy nghĩ sâu sắc.

Hai tháng khi bỏ trốn cùng anh, tôi cứ nghĩ rằng cuộc sống hôn nhân cũng sẽ dễ dàng khi hai đứa  đã thề nguyện yêu nhau suốt đời. Thế nhưng tôi đã nhầm! Hôn nhân là địa ngục bởi tôi còn quá trẻ con, chưa hiểu hết lễ nghĩa, chưa biết cách cư xử sao cho đúng mực. Thêm vào đó, cả hai đều không có công ăn việc làm, sống dựa vào trợ cấp của hai gia đình khiến cuộc sống của chúng tôi vô cùng nặng nề. Từ ngày có vợ ở nhà, anh chẳng còn quan tâm nhiều đến tôi nữa, suốt ngày có mặt ở quán điện tử đến tối mịt mới về. Tôi thường xuyên cáu gắt, chúng tôi cãi nhau như cơm bữa, thỉnh thoảng tôi giận dỗi bỏ về nhà mẹ đẻ.

Khi đứa con của tôi chào đời, sự lóng ngóng lần đầu làm mẹ đã khiến tôi vô cùng sợ hãi. Anh đã không hiểu cho cảm giác của tôi, không đỡ đần vợ đã thế anh suốt ngày đi chơi làm tôi nhiều lúc phát điên. Tôi cảm thấy hối hận vô cùng khi đã dại dột lấy chồng ở cái tuổi vẫn còn đầy nông nổi và thiếu hiểu biết. Sau bao nhiêu tháng ngày suy nghĩ, cuối cùng tôi cũng mạnh dạn viết đơn ly hôn, chấm dứt cuộc tình ngây dại của tuổi trẻ với một đứa con trai bé bỏng.

Tình yêu và hôn nhân đúng thật là khác xa nhau. Khi yêu, người ta nguyện sống, nguyện chết với nhau. Nhưng khi được ở gần nhau rồi, tình yêu trở nên có khoảng cách bởi những trách nhiệm và sự giàng buộc. Qua một cuộc hôn nhân ở cái tuổi còn quá dại dột, thiếu hiểu biết, tôi mới thấy xót xa cho bản than mình. Bao giờ tôi mới có thể yêu trở lại?

loading...
Tags: , , , , , , , , , , , , , , , ,