Phải chăng tôi đã yêu em?

Người ta nói hạnh phúc mỏng manh như quả cầu pha lê dễ vỡ, nhưng anh vẫn muốn có một mảnh vỡ cho riêng  mình được không em?

***
Ấn tượng ban đầu của tôi về em thật không có gì đặc biệt, em bình thường như bao người con gái khác mà tôi đã từng gặp trước kia, nếu không tiếp xúc với em có khi tôi không thấy bối rối, và bộn bề tâm trạng ngổn ngang như lúc này.

Thật tình tôi không tin là có duyên phận lắm bởi từ trước tới giờ tôi luôn nghĩ số phận mình phải do chính mình quyết định, nhưng kể từ ngày quen em có thể suy nghĩ của tôi đã khác tôi bắt đầu tin vào duyên số và bắt đầu mon men vào các trang bói toán qua mạng mỗi lúc rảnh rỗi, lại lân la ghé vào các trang thơ, đọc từng dòng blog do em viết, cứ mỗi tối là lại chờ mong và hy vọng tới mỗi khi đèn sáng, nhưng anh không buzz em đâu bởi anh biết em sẽ là người buzz trước!

Loading...

Anh là người con trai kĩ thuật sống đơn điệu và bụi bặm lắm! Liệu em có thích anh không? Anh nghe nhiều cô gái nói con trai kĩ thuật trông mạnh mẽ và nam tính lắm và họ thích vậy, em có thế không hả Nhóc? Không biết anh và em trở nên thật thiết từ khi nào nữa. Anh không giỏi viết lách nhưng đã đọc rất nhiều trang thơ tình để tặng em một bài thơ viết vội. Câu chữ còn vụng về nhưng đó là tình cảm chân thành, là cả trái tim anh, một trái tim có lẽ đã ngủ quên nếu như em không tới.

Trước đây anh hay trêu chọc em nhưng sao giờ anh lại thấy mất tự tin khi giáp mặt em tới vậy. Em chính là cô gái mà anh có thể tâm sự tất cả những chuyện mà trước đây anh toàn để trong lòng. Anh thích em nhưng lại không dám thổ lộ cùng em bởi anh sợ khi nói ra rồi chúng ta sẽ không được như trước kia. Anh thích em đủ để mỗi ngày là một ngày vui khi được nghe tiếng em. Thích ánh mắt mỗi khi em nhìn anh dù là thoáng qua. Anh chỉ muốn ở bên cạnh em. Anh thích em…một chút thôi nhưng đủ để làm hình ảnh em chiếm trọn trái tim này. Ngốc à! Cho anh gọi em như vậy mãi nhé. Hãy cứ mai mối cho tôi nếu em có thể, bởi tôi khi ấy tôi biết rằng mình đã không có em thật rồi!

Phải chăng tôi yêu em mất rồi. Nếu anh biết lý do tại sao anh yêu em có khi anh cũng đã biết lý do và biết cách để dừng lại. Anh không biết cảm giác đó có phải là ghen không khi nghe em kể về mối tình đầu của em. Nếu không phải anh mà là một người khác khi em hỏi có  nên tiếp tục chuyện tình cảm không thì có lẽ họ đã trả lời khác anh. Không biết tại sao anh lại nói là “không” khi mà họ thực sự rất tốt và có thể cũng rất yêu em. Người ta nói hạnh phúc mỏng manh như quả cầu pha lê dễ vỡ, nhưng anh vẫn muốn có một mảnh vỡ cho riêng  mình được không em? Anh tin nếu thực lòng yêu nhau mình sẽ nhận ra nhau