Tiểu Công Chúa Đáng Yêu – Chương 17

Nó bưng bao gạo lên đổ thẳng vào thùng…..gọn nhẹ ( mấy bao mà mỗi bao những 20kg)
-con khỏe quá nhỉ
-hì_nó gãi đầu
-để con nhặt chỗ rau này nhá
-uh_bác Hoa cười
Nó lôi rổ ra say sưa chiến đấu với đám rau
-cô làm gì đấy khỉ_hắn bước xuống bếp
-sao anh toàn hỏi mấy câu lãng xẹt vậy………không thấy àh_nó khó chịu
-thấy….làm gì ghê vậy…..tôi làm phụ cho
-được không đấy_nó trề môi
-gì mà không được, cô xem này_hắn quơ lấy cọng rau lặt bẻ tùm lum
-sạc…..thui đi đồ tài lanh nhặt như anh có nước đem đổ hết
-chứ sao_hắn khó chịu
-vầy nè….bẻ đầu dưới thôi, rồi bẻ đôi ra_nó làm mẫu
-vầy ah…._hắn làm theo_được rồi này _hắn nhe răng cười sung sướng làm nó phì cười theo
Chốc chốc lại ‘anh làm sai rồi, cái đó bỏ đi’ còn hắn ‘ sai gì đúng rùi’ hai đứa vừa nhặt rau vừa cãi nhau làm bác Hoa đôi lúc cũng phải lắc đầu cười. Xong viêc với rỗ rau nó đem đến bồn rửa
-cô không chuẩn bị lát đi hả_hắn hỏi nó khi đang thu dọn đống rác vào sọt
-còn sớm chán….có gì đâu mà chuẩn bị_nó vẫn hăng say rửa………..vòi nước tuôn xối xả vào đám rau xanh
-đúng rồi_hắn thở dài_khỉ mà cần chuẩn bị gì nhỉ_hắnn vứt thẳng bịt rát vào thùng cách đó 2m_lười chưa kìa
-ủa hai người lát nữa đi đâu hả_Đoan ngạc nhiên bước vào bếp
-dạ, có nhạc hội của ca sĩ gì đó….em cũng chưa xem tên nữa….nghe nói lớn lắm_nó đặt rỗ rau lên bàn cho ráo nước
-hai người đi thôi ah
-không có Trân Hạnh Nhật Bảo nữa
-vậy àh, chị cũng muốn đi nữa
-dạ, nhưng bọn em chỉ có sáu vé_nó gãi đầu
-thì mua thêm
-nghe nói cái này hiếm lắm đặt cả tháng mới có
-vậy sao em không đặt luôn cho chị_Đoan khó chịu
-cái này em được tặng chứ không mua
-tặng???
-dạ hôm qua sáu đứa em thắng trong cuộc thi ăn kem nên được vé
-ăn kem_Đoan đăm chiu_nhưng nghe nói hay lắm chị cũng muốn đi_Đoan nũng nịu
-dạ, hủm……._nó suy nghĩ_vậy chị lấy vé của em cũng được em ở nhà_nó thở dài
-vậy cũng được àh, cảm ơn em nhá_Đoan cười tươi
-dạ không có gì_mặt méo sẹo
-được gì mà được_hắn xen vào_khỉ mà không đi là hai bạn cô làm thịt tôi luôn quá, thui em để lần khác mình đi ha_hắn quay sang Đoan
-dạ….dạ_Đoan ấp úng
-được không
-dạ được_tuy không vui nhưng đành…. hắn nói thế rồi
Hắn đưa hai ngón tay lên về phía nó_kiểu chiến thắng ấy. Nó phì cười
Sau khi ăn buổi chiều vẫn chồng chén quen thuộc dọn rửa xong nó bay lên phòng ngay……..thay bộ đồ khác…..vẫn style con trai ^^
Teeng…………….._tiếng ken xe vang lên phía trước cổng. Nó bước vội xuống nhà nhìn vào màn hình_nhà này có cả camera trước cổng. Nhấn nut mở cửa nó chạy ra ngoài. Hai chiếc BMV từ từ chạy vào
-woa, hai ông lái được xe này luôn áh_nó ngạc nhiên
-chứ sao_Nhật
-thằng Phong đâu rồi_Bảo nhìn quanh
-tao đây_hắn ló mặt ra trên cũng trên một chiếc BMV
-mí người này lái có an toàn không_nó kéo tay hai cô bạn
-cũng được nãy giờ ta thấy tạm ổn_Trân Hạnh trọng bộ quần jean áo thun giản dị
-đi nào….lẹ lên_hắn hối
-từ từ làm gì dữ vậy_nó leo lên xe thắt dây an toàn
Ba chiếc xe bon bon chạy ra khỏi cổng. Có ánh mắt ganh ghét của ai đó đang hướng về phía nó…….
-woa, đông quá_cả bọn bước vào cổng sau khi đã tìm chỗ đỗ an toàn cho mý bé BMV
Qua khâu kiểm soát vé chặt chẽ bọn nó bước vào trong.
-rộng thật_nó nhìn xung quanh
Đúng là show của người nổi tiếng mà một quảnh trường rộng mênh mộng, một sàn diễn hoành tráng bốn màn hình cỡ lớn đặt ở bốn phía cho những người ở xa. Người xem đã ngồi chật ních hết chỗ. Ngay cả đi vào cũng khó……chen lấn xô đẩy một hồi cũng vào đến nơi…..chậc cái quán kia đúng giàu có quá…..6 vé hạng sang ghế hàng đầu…..quá sướng. Con Trân Hạnh còn sắm mỗi đứa một bó hồng bự…..coi bộ hâm mộ dữ lắm….nó ngay cả tên cũng chưa xem nữa là……
-thưa các bạn đã đến lúc chúng ta được thưởng thức giọng ca ngọt ngào đầy quyến rũ của………BI RAIN _MC chỉ tay về phía cánh gà
Bi xuất hiện trong bộ quấn áo hip hop thới thượng, chiếc mũ lưỡi trai đội lệch……handsome quá
-xin chào các bạn_tiếng VN nha _bi nói
-a…….._cả quảng trường cùng đứng dậy hét
-I love bi…..i love rain …very much_một nhóm nữ giơ cao tấm hình đồng thanh
-nào bây giờ bi xin mở đầu bằng bài hát I’m coming_MC
-yeard……._cả quảng trường lại như hét lên
Cùng với vũ đoàn người hàn quốc…..lời hát, vũ đạo rất chi hoàn hảo…….cả không gian đã được tắt hết đèn pha chỉ còn leo lét vài ánh đèn nhỏ và đèn phía sân khấu hòa cùng hàng ngàn cây phát quan được người hâm mộ đung đưa phía dưới. Một số người còn nhảy theo điệu nhạt, mấp máy tiếng hàn bập bẹ……kết thúc bài hát cả một dàn cả nam lẫn nữ ùa lên tặng bông tặng hoa….ôm hun rối rít_tội quá. Có cả con Trân với con Hạnh… bó tay… chen lấn như giành một món đồ quý giá. Phải có sự can thiệp của vệ sĩ buổi diễn mới được tiếp tục…..nổi tiếng chi cho khổ chưa. Tiếp theo là những bài hát cũng hay và hoàng trán không kém…..một vài cuộc giao lưu và song ca hàn việt
Nhạc hội kết thúc dòng người đỗ xô ra cổng. Không ít những gương mặt tiết nuối bàn tán xôn xao, cười nói vui vẻ. Làm rộn ràng cả một dãy phố dài.
-hay thiệt_Hạnh vươn vai
-ê mý anh nói có món gì ngon lắm mà, đâu sao giờ này vẫn không thấy_nó quay lại hỏi mý anh đang theo sau
-từ từ hấp tấp quá, giờ đi này_ba anh chàng cười gian làm ba nhóc cực kì khó hiểu
-lấy xe đi chứ_nó thắt mắc khi ba anh dẫn bọn nó đi ngược hướng dỗ xe
-cứ để đấy, đi bộ tí là tới, xe chi phiền phức_hắn bình thãn đáp
Qua hết ba dãy phố cũng gần 1km ba anh dừng lại trước một xe hủ tiếu ven đường. Bọn nó khó hiểu đứng ngơ ra giữa đường làm mý anh phải lôi vào….không xe tông chít
-món ngon của mý người đây hả_nó trề môi ngồi xuống bàn
-không ngon hả, vây thui đi_hắn đứng dây ngưng bị nó kéo giật lại
-ai nói không ăn đâu
-uh….ngoan vậy mới tốt
-tưởng chi hủ tiếu gõ_Trân dựa lưng ra ghế
-làm tôi chả dám ăn gì để bụng, đói meo râu luôn_Hạnh thở dài
-haha vậy ráng ăn cho ngon nhé_ba anh chàng khoái trá
-sáu tô hủ tiếu tới đây_một nhóc phụ bàn bưng 6 tô hủ tiếu đặt biệt ra
Tuy đặc biệt nhưng vẫn là hủ tiếu bình dân mà …..thui kệ nhìn cũng được, dói quá_nó nghĩ nhào vô ăn lia lịa. Hai cô như cùng suy nghĩ ăn cũng không kém. Riêng ba anh chàng chỉ ngồi nhìn …có bao giờ ăn quán v** hè đâu…..nhìn tô hủ tiếu như vật thể gớm ghiết ấy
-ba anh không ăn àh_nó mút cọng hủ tiếu vào miệng_hay không dám_nó cười gian liết mắt về hai cô bạn
-sợ không dám ăn hả_Trân Hạnh cũng cười gian y chan nó
-sợ…sợ gì ăn thì ăn_ba anh đưa đũa lên chưa kịp bỏ vào mồm thì
Keeettttt…………….._một chiết xe tải thắng gấp làm cả con đường mù mịt bủi. Bọn nhóc bỏ dở nhìn chiếc xe đi khuất dần rùi tiếp tục ăn
-ực……_Nhật đưa gắp hủ tiếu lên miêng vừa nghĩ tới làn khói hồi nãy…..ghê quá ai dám ăn. Theo phân tích sơ bộ thì một lít khí chứa cả triệu con vi khuẩn….công thêm đất cát nữa thì……_bọn hắn trề môi….khổ chưa ăn via hè bao giờ….gậy ông đập lưng ông. Cố gắng lắm cũng không thể **ng tới nổi một sợi nào, bọn hắn đành chịu trận. Xơi xong ba tô hủ tiếu ngon lành, ba nhóc mới ngốc đầu lên
-ủa chưa ăn nữa, không dám thật hả_nó thắc mắc_ngon lắm đấy ăn thử đi
-ùh ngon lắm_Trân Hạnh đồng thanh
-ba cô nhìn vậy mà còn ăn được àh phục thật khói bụi không biết dơ sạch gì_hắn trề môi
-vậy người nào bảo món ngon mà giờ còn không dám ăn nữa này_nó khích bát lại_đúng là công tử bột mà_nó tiếp tục tặc lưỡi
-không dám ăn vậy còn ráng mời chi cho khổ vậy không_Trân thêm vào
-gậy ông đâp lưng ông đáng đời_Hạnh lên giọng
Ba anh chàng đành ngồi im re nghe… cãi nữa nó bắt ăn thì khổ.
-không ăn đưa bọn tui ăn cho đỡ phí_nó kéo tô hắn về phía mình húp…húp…sụt….ngon lành
-ờ hay đó, ta vẫn còn đói_Hạnh TRân kéo hai tô còn lại ăn tiếp
Bọn hắn nhìn mý nó ăn mà ….phục sát đất. Hết nhìn đứa này đến đứa nọ ngồi ăn ngon lành mặc cho khói bụi của xe cộ xung quanh
-ngon quá_nó với tay lấy khăn giấy lau miệng
-quán bình dân mà ăn được quá hén, nhớ chỗ bữa nào ăn nữa hai mi_Hạnh đề nghị
-ok_ba nhóc cười tươi đứng dậy
-nhiêu vậy nhóc_hắn hỏi cậu bé phụ bàn
-cho xin 60000 ạh_cậu bé vắt cái khăn lau bàn lên vai tính tiền
-của em đây, không cần thối_hắn nhét vào tay cậu bé tờ 100000 câu cạnh rồi nhanh chóng bước đi theo bọn nó
Đang đi về phía đỗ xe, thì mý nhóc nghe đâu đó mùi cá viên chiên thoang thoảng trong gió đông….
-ế, cá viên chiên kìa_nó chỉ tay kéo hai cô bạn về xe cá trước mặt
-hai mi ăn không_nó hỏi
-ăn chứ sao không_Trân Hạnh
-lấy cho em 15 cây cá viên chiên 10 cây bò nha chị_nó cười tươi nói với chị bán hàng
-em chờ tí_chị lấy ra trong tủ đủ 25 cây bắt chảo lên và…..Xèo….mùi cá xông lên mũi mỗi đứa thơm phức…từng viên cá căn tròn từ từ và bắt đầu ngã màu hơi vàng
Đang đứng đợi lấy thì hai nhóc con nói đúng hơn hai anh em sinh đôi chừng năm sáu tuổi đến gần xe cá
-dì ơi bán cho con 1 cây cá_một trong hai cậu bé nói đưa ra tờ 2000
Nó quay lại nhìn cậu bé không khỏi thắc mắc
-sao hai đứa mà ăn có một cây vậy em_nó ngồi xuống đối diện cậu bé
-dạ em chỉ có 2000 thui ah_cậu bé cười
-em về xin bố mẹ thêm mua hai cây cho hai đứa cũng được vậy_Hạnh
-dạ mẹ cho em nhiêu đó thôi ạh_cậu nhóc còn lại lên tiếng ……khi chan tương vào cây cá. Rồi đưa nốt hai viên cá vào mồm nhai nhóp nhép
-của anh hai này_cậu bé đưa phần còn lại của cây cá cho anh nó. Đón lấy cây cá chỉ tít tắc là hết….hai anh em nhìn chảo cá đang chiên thơm ơi là thơm tiết nuối. Nhưng rồi cũng bỏ đi….hết tiền ời.
-hai bé_nó vãy tay gọi hai nhóc về phía mình
-chị gọi em hả_hai cậu bé quay đầu lại
-uh, lại đây_nó vãy_chị lấy cho em bốn cây trước nha chị_nó quay lại người bán hàng
-ùh, của em đây_chị đưa cho nó
-có chi không chị_một cậu bé hỏi nó khi đã đến nơi
-tặng em này_nó giơ ra bốn cây cá vừa nhận được
Cậu bé hơi chần chừ suy nghĩ gì đó….rồi cũng đưa tay nhận lấy
-cảm ơn chị_hai cậu bé cùng khoang tay lại
-ùh ngoan lắm, hai em ăn ngon nhé_nó xao đầu hai nhóc
Hí hửng mỗi tay một cây hai nhóc đi từ từ về nhà. Bọn hắn nhìn mý nhóc cùng cười….một hành động chỉ nhỏ nhặt nhưng đôi lúc cũng làm ấm lòng con người ta nhỉ…..trời về khuya se lạnh hẳn….cũng phải 10h40’ rồi
-này anh ăn không_nó đưa cây cá về phía hắn đang đi bên cạnh
-thui_hắn xua tay
-sao thế_nó thắt mắc đưa cây cá lên cắn tiếp
-nói thật xưa nay tôi chưa ăn mý cái này bao giờ nên….sợ không tiêu hóa được_hắn cười
-xì….có sao đầu ăn thử đi ngon lắm này_nó đưa lên gần miệng hắn
Hắn nheo mắt chần chứ ngằm nghía thiệt kĩ cái vật thể trước mặt
-ăn đi_nó thúc chờ đợi
-uh cũng ngon thiệt đó_cuối cùng cũng xơi được một tí
-tui nói rồi mà, cầm lấy_nó đưa cân cá cho hắn. Nhật Bảo nghe rõ cuộc nói chuyện của nó và hắn nên cũng đòi Trân Hạnh cho ăn thử
-đại công tử mà cũng ăn thứ này hả_Trân khó chịu
-cô có nhiều vậy cho một cây cũng tiết àh, đồ keo kiệt_Nhật trề môi
-này, của anh này_Trân liết_đấy keo kiệt hồi nào_tiếp tục trề môi
-đưa sớm có tốt hơn không_Nhật cười và xơi
Phía con Hạnh êm đềm hơn nhiều
-của anh này_Hạnh đưa cho Bảo
-cảm ơn he_Bảo Hạnh cùng cười
Ánh đèn đêm hòa vào đồng người tấp nập của phố thị SG tráng lệ….bốn chiếc xe khuất dần vào màn đêm. Một ngày nữa lại êm đềm lặng lẽ trôi qua . Nhưng nó có biết đâu mọi việc vẫn đang chờ đợi nó phía trước….