Tiểu Công Chúa Đáng Yêu – Chương 25

-haha……tui chứ có phải anh đâu………mà mát thật ….._nó vươn vai
-mi kéo ta lên coi_Trân Hạnh nhìn nó
-ờ ha……quên, đưa tay đây_nó nhỏm người xuống nắm lấy tay Hạnh…..kéo….._mi ăn gì mà nặng vậy_nó thở hổn hễn…..cố hết sức cũng không nổi…..nó quyết định nhảy xuống luôn
-hai mi cũng có học võ sao có nhiêu đó nhảy không được_nó đi quanh cái cây tìm vị trí có thể trèo lên_ah, lại đây_nó vẫy tay
-ta đâu có giỏi như mi đâu mà nói_Hạnh trách móc
-được rùi mà……. leo lên đi nắm vào đây nè_nó chỉ vị trí cho hai bạn_hai anh kia đỡ coi_nó gọi Bảo Nhật đang ở gần đó
-đỡ thì đỡ, đưa tay đây_Bảo Nhật
-ok……………._nó hài lòng …..khi hai cô bạn đã đến nơi……ah, hay là………_một ý tưởng lóe lên trong đầu nó
-cô đi đâu đấy khỉ_hắn nhỏm người dậy khi thấy nó vào nhà
-tí biết_nó ôm ba cái thau một mạch chạy vào nhà …..trao cho bác Hoa………
Một ít xà phòng này……một ít lá dâm bụt dã nhiễn……..một ít chất X ……..ok, hoàn thành xong……nó lon ton chạy ra cây me…..đưa hết số chất lỏng cho cô bạn……rùi phóc….chụt được cành cây…leo lên
-cái gì đây_Trân ngắm nghía số chất lỏng
-xà phòng đấy, nè uốn đi_nó đưa mỗi người một dây kẽm
-thổi bong bóng àh, trẻ con quá_ba anh đồng thanh, nhưng vẫn ra sức uốn cho thiệt tròn
-không chơi thì thôi ai cần_nó khó chịu
-chơi chứ……..đổ tui ít xà phòng coi_hắn
-bình đâu mà đựng, tui có hai cái tay àh, lôi ra ba cái này là hay lắm rùi, lại đây thổi chung đi
-ok_hắn nhích người về gần chỗ nó
Sáu đứa vắt vẻo trên cây…..từng đợt bong bóng tung bay khắp mơi……hòa cùng ánh nắng…..dủ màu sắc như cầu vồng sau mưa……
-ta thổi bự nhất_nó xít xoa nhìn cái bong bóng to ơi là to vừa hoàn thành…..tung bay trong gió
-ai nói…..nhìn này_Trân ra sức thổi……bóc…bóc…bóc……vỡ liên tục_mệt quá
-ta nói rùi hahah ta number 1_nó lên mặt
-phổi mi làm bằng gì vậy_Trân thở_thi xem hai thổi nhiều nhất_Trân đề nghị
-chơi luôn_nó Hạnh đồng thanh
-anh tham gia luôn không_nó nhìn hắn
-ok, hai đứa mày vào luôn chứ, nhóm nào thua hụt xí dầu quanh cây 3 vòng ok
-ok, sợ àh_Nhật bảo
-anh cố thổi nhiều lên đấy_Hạnh căn dặn…..sáu đứa cứ 2 người ngồi chung một cành… vì chỉ có ba bình xà phòng
-ok, ready……….star_nó hô to
Phụt…..phụt …phụt…….._sáu đứa ra sức thổi……chẳng mấy chốc bong bong đã bay đầy xung quanh…..trên cây dưới đất đều có đủ…….
-phù, phù_nó thở hổn hển, mặt đỏ lè_ai ai……thắng
-biết được mới lạ……._hắn thở
-bong bóng không phân biệt được của nhóm nào cả_Bảo
-ai nói nhóm tui thổi nhiều nhất phải không Nhật_Trân huýt tay Nật
-đúng_Nhật
-đúng_Nhật
-haha…..sao mi biết hay vậy……mi nhảy xuống dưới hỏi đám bong bóng kia phải mi thổi không…..nó nói phải ta hụt xí dầu quang cây 100 lần_nó hất mặt về phía Trân
-mi………._Trân liết nó
-ok, vậy huề_Nhật giảng hòa
-cho Vân chơi với_Vân từ đâu xuất hiện bên dưới
-hả_Trân Hạnh nhìn nó_Vân cũng ở đây hả
-uh, tới trước hai mi
-Phong kéo Vân lên với_Vẫn vẫy tay gọi hắn
-em tự lên đi_hắn đan hai tay vào nhau dựa lưng vào thân cây
-em lên không được_Vân nũng nịu
-không được thì thôi
-nhưng em cũng muốn lên đó, àh quên bác Hoa gọi Nguyên vào làm gì đấy_Vân nhìn về phía nó
-vậy àh, cảm ơn chị nhá_nó nhảy xuống chạy thẳng vào nhà…..Trân Hạnh theo sau…..
-ba anh kéo Vân lên với_Vân giơ tay lên
-hai đứa mày giúp Vân đi, tao vào nhà_hắn nhảy xuống
-em lên không, anh kéo….rồi bọn anh vào nhà_Nhật Bảo
-dạ thui, em cũng vào luôn_cô nàng lủi thủi theo sau
-kêu con có chi không bác Hoa?_nó đến chỗ mẹ hắn và bác Hoa đang làm
-con xâu thịt nhé_bác Hoa đưa nó một thau thịt tho đã ướp sẵn_như thế này này….
Một lớp thịt…..một lớp khoai tay, một lớp cà……lại đến một lớp thịt…..
-dạ, để con làm_nó nhận lấy cái thau và đóng xiên
-đưa ta cái bao tay coi_Hạnh nhỏm người sang phía nó
-nè_nó đưa cho Hạnh và Trân
Công việc khá đơn giản và thú vị đấy chứ…….cứ thử tưởng tượng xem…..khi cây xiên thịt được nướng sẽ như thế nào…..mê quá đi chứ nhất là đối với tâm hồn ăn uống “lớn lao” của ba nhóc.
Hắn bước vào bếp…….chắc chắn tìm nó kiếm chuyện cho đỡ buồn….lôi theo một đám hỗn loạn đằng sau…..gồm hai cô chị đang đấu mắt với Vân và hai anh chàng lửng thửng theo sau.
-tui làm với_hắn ngồi xuống cạnh nó, quơ táy cái bao tay và cái xiên
-anh thui đi _nó giật bao tay lại_anh phá chứ làm nổi gì_nó lè lưỡi trêu
-phá gì đưa đây_hắn giật và đeo bao tay vào_nhìn này
Hắn xâu từng miếng thịt vào cây điệu nghệ…….lại đẹp mắt nữa
-anh làm đẹp quá_nó săm soi từ trái qua phải từ trên xuống dưới tác phẩm của hắn
-chứ sao_hắn lên mặt_tui làm gì mà chẳng được
Hai chị nó Vân và anh chàng cũng như hắn ngồi xuống “phụ giúp”. Nhưng diện tích với được tới nơi có hạn, sau nhiều lần chới với Đoan quyết định
-em vào phụ bác Hoa đi để đây chị làm_Đoan quả quyết
-được không dạ_nó nghi ngờ
-sao không_Đoan kéo nó ra
Nó đành bước ra ngoài nhường chỗ cho Đoan, Hạnh cũng như nó nhẹ nhàng nhường chỗ cho Vân
-uh, tùy mý người làm sao thì làm, phải hết đám này đó_nó ra lệnh_đi thôi Hạnh_nó kéo Hạnh đang đứng như trời trồng về phía bác Hoa
-chờ ta với_Trân ngồi với theo_Hương ngồi đây cho dễ làm, Trân theo bọn nó_nói rùi Trân vọt theo
Bỏ lại ba anh chàng ba cô nàng……ba cô mừng lắm có diệp thể hiện tài năng trước chàng mà…….việc này cũng dễ chứ khó chi mà lo…….
Sau một hồi công việc cũng dần hoàn tất nó quay lại chỗ sáu người kia
Ba anh chàng gát chân vắt vẻo lên ghế….mỗi anh một cuốn tạp chí đủ loại che kín cả khuôn mặt…..ba cô nàng xiên xiên xỏ xỏ đến bở cả hơi. Nó nhìn ‘thành quả’ của họ……đúng hơn một đống đổ nát….ngao ngán
-ba chị ra uống nước cam đi em làm sẵn để ngoài kia kìa_nó đuổi khéo_em làm tiếp cho
-ùh, em giúp nhé_ba nàng đồng thanh biến ngay khỏi bếp
Ngồi xuống bàn rút hết các xiên bị hư ra ba nhóc trách móc
-mý anh làm gì mà ra thế này hả_Trân khó chịu
-tụi tui có làm gì đâu ba cô ấy làm hết đấy_Nhật đặt tờ báo xuống
-sao anh không giúp họ_nó nhìn hắn trách móc
-giúp gì, nghe ba cô cãi nhau là tui đủ nhức đầu rùi_hắn thở dài
-mệt thật, làm không ra đâu cũng đòi_Bảo
-thui giúp luôn cho xong này
Đáng lẽ chỉ xiên thôi giờ còn phải tháo ra nữa……công việc nhân đôi. Mà cũng phải từ ngày về nhà ông chị nó có phải làm gì đâu…..má tư bảo chị nó chịu khổ nhiều rồi từ nay phải được sướng như những tiểu thư khác cũng không trách được….có một người cha như vậy hai chị nó đã phải chịu bất hạnh từ bé……má tư sót lắm. Cô Vân thì khỏi nói…..tiểu thư chính hiệu luôn…..ăn mặc có người lo sẵn.
-khai tiệt thôi_mẹ hắn hào hứng_mở champane đi anh
-uh_phốc_ba hắn với một động tác thành thạo dòng rượu đã ào ra
-ăn nào_ai náy đều đã đói nhừ
Bữa tiệt chỉ đơn giản gồm ông Sơn ba mẹ hắn nó hai chị nó Trân , Hạnh, Nhật, Bảo, Vân bác Hoa ông Quân và tất nhiên cả hắn nữa được. Chia hẳn hai thế giới riêng biệt một của giới trẻ của bọn nó, một của những người trung niên. Bọn nó chí chóe qua lại kẻ nướng thịt người giành giật dí nhau qua lại…..còn chơi trò bịt mắt bắt dê nữa…..khổ thân hắn bị bịt mắt gặp ngay con quỷ như nó dẫn chạy vòng vòng tông cả vào cái cây gần đường……hên nó tốt bụng không dẫn ra đường làm bạn với xe cộ …….làm bọn nhóc cười ha hả……chỉ có ba cô nàng sót hắn nên đâm chửi nó……nó mếu…..ạc giờ anh Phong mới thấy được cái lợi của sự đẹp trai haha
Bữa tiệt kết thúc trời đã khuya lắc khuya lơ……người lớn đã đi nghĩ từ đời nào. Nó nhất quyết giữ Trân Hanh ở lại……một mình nó mà dọn hết chỗ này chỈ có chết…..hai cô nàng mếu máo….trễ rồi còn không được về, nhưng cũng không nở bỏ bạn gặp nạn, lôi kéo luôn ba anh chàng ở lại cả ba nàng kia nữa….nói chung tất cả bọn nó cùng dọn dẹp….nó hài lòng lắm với cái ý kiến tuyệt vời của mình chẳng mấy chốc cái sân đã sạch bóng….ai náy đều muốn nhanh chóng đi ngủ……con này giỏi hành hạ. Ai về nhà náy, nó tắm rửa rồi cũng leo lên giường ngủ thẳng giất. màn sương phất phơ trong đêm….đêm theo cái lạnh buốt của buổi giao mùa……
Mới đây mà nhanh thật. Tháng mười rồi, hàng ngày bọn nhóc mệt nhọc với những kế hoạch mới. Trước lời động viên quá triều mến của Hậu, và hàng đống bài tập tra tấn hàng ngày bọn nó quyết định thi…..hy vọng một ngày mai tươi sáng hơn. Nhưng không …….hàng ngày ngoài học chính bọn nó còn phải ở lại phụ đạo với Hậu……mệt quá.
Những đám mây lơ lửng nặng trịt một màu đen nghịt, lặng lẽ trôi qua trôi lại trên đầu chỉ chờ đợi một trận mưa lớn. Tháng mười tháng mưa thời tiết rả rít ẩm ướt, nước ngập một số nẻo đường……..
-cố lên cố gắng lên_sáu đứa vỗ tay vào nhau lấy tinh thần
-thi tốt nha_nó khoát vai hai bạn phòng thi
Reeng………….._hồi chuông báo hiệu
Đề thi được bóc ra từ từ đưa đến từng thì sinh một. Cũng hồi hộp quá, nó chờ đợi xem cái đề ra sao, đọc qua một lượt nó bắt tay vào làm ngay. Cũng khá đơn giản toàn những nội dung Hậu đã ôn chỉ mất 60 phút là đã xong, nó nhẩn mặt lên hắn cũng đã xong việc gát tay lên đầu dựa ra sau, bốn nhóc kia đang hí hửng nhìn lại bài làm. Một số học sinh khác người chóng tay suy nghĩ, người nhăn nhó nhìn đề thi trong tay…..nó gụt mặt xuống bàn …..ngủ
Reeng…………_hết 120 phút thi
Giám khảo xuống từng bàn một thu đề, đến bàn nó, nó vẫn ngủ ngon lành…..nhẹ nhàng rút bài thi ra để nó ngủ tiếp…..
Nắm đứa đứng bao vây quanh bàn nhìn nó chăm chú
-dậy, dậy……_Trân Hạnh lay nó
-gì, tránh ra_nó xua tay ngủ tiếp
-dậy_Trân hét vào tai nó
-áh, thủng màn nhĩ_nó bật dậy ôm tai nhăn nhó nhìn Trân_mi ác lắm, ủa mà hết giờ rùi hả_nó nhìn quanh không thấy ai ngoài bọn nó
-ai như mi lo ngủ_Hạnh
-hì, bài ta nộp rùi hả, chán quá ngủ cho qua_nó gãi đầu
-làm được hay không mà chán_Nhật xen vào
-không, bài gì mà khó quá, tui làm hổng được_nó giả ngây thơ
-ạc thôi đi cô, mi không làm được ai làm được_Trân lè lưỡi trêu
-Thui về 4h 30’ rùi_nó nhìn đống hồ_thi gì mà cũng không cho nghỉ một bữa nữa ầm………xoẹt…….tí tách……_ánh chớp sáng cả một vùng trời …… bắt đầu cho một cơn mưa lớn
Đám bông gồn nặng trịt nước trên trời cũng đến lúc được vắt . Một trận mưa to…rất to
-trời, sao đúng lúc vậy_nó giơ tay ra ngoài hứng mưa ….từng hạt một tí tách trên tay nó.
-về luôn hay không……_Trân Hạnh nhìn ra nhà xe
-nhìn là biết mưa này tới tối rồi, ta cũng không mang áo mưa nữa_nó nhìn lên trời_thui về luôn đây
-giờ ra đến nhà xe cũng ướt nhem_Hạnh
-uh, chạy lẹ ra_nó
-mi chạy trước đi_Hạnh đế nghị
-sao lại là ta_nó khó chịu
-thôi nhìu chuyện tụi tui ra trước_nói rùi ba anh chàng chạy một mạch ra xe…..
-một hai ba chạy_nó xuyên qua màn mưa
———————————-
Tại nhà xe.
-ui lạnh quá_Hạnh run người
-uh, về lẹ đi không cảm, không biết Trân nó làm gì mà lâu quá_nó nhìn về phía mái hiên hồi nãy
-chắc ở lại làm gì đó_hắn nhảy lên xe_đi thui khỉ, bb bọn mày
Hắn và nó chạy thẳng về nhà…….vẫn cái cảm giác mưa xối xả vào mặc mà cách đây một tháng nó cảm nhận…tháng mười trời không se lạnh như ở hà Nội mà thay vào đó là những cơn mưa lụt lội kéo dài
Hôm sau, tại lớp
Nó Hạnh gặp nhau tại nhà xe, hai đứa hí hửng tám chuyện cho tới khi vào lớp thì
-ủa mi sao đi sớm vậy_nó hỏi nhét cặp vào học bàn
Trân mặt hầm hầm nhìn nó rùi nhìn Hạnh, làm hai đứa thấy ớn quá…..
-gì vậy, mới sáng sớm mà mặt cứ như bà la sát _Hạnh vỗ vai bạn
-hai mi hay lắm_Trân liết_hôm qua về bỏ ta ở lại vậy hả
-ai bảo lâu quá không ra làm chi_nó Hạnh đồng thanh khó hiểu_mà chân mi sao vậy??_nó ngạc nhiên nhìn xuống đầu gối Trân dán một miếng ero to đùng
-còn sao trăng gì hôm qua chạy theo hai đưa mí làm ta té đấy
-hả, hahaha…….vậy mi ‘đo đường’ hả_nó Hạnh cười lớn
-gừ ……tức muốn chết….đã vậy cái lũ đằng sau còn cười rần rần nữa chứ …..quê chết đi được_Trân khó chịu
-hahahahha_nó Hạnh dập bàn uỳnh uỵch_mi…..hahah……mi chụp được máy con ếch….hahah
-hai đứa mi nữa…..chọc ta đấy àh_mặt Trân đỏ bừng
-thôi, cho em xin…..chị Trân bớt giận……_nó Hạnh chấp tay lạy
-ta chạy tiên phong mà có sao đâu, biết vậy hôm qua ta quay lại là chụp được ảnh có một không hai rùi_nó nháy mắt
-mi……_lửa giận phun trào…..định nhào lại oánh lộn với nó nhưng bị Hạnh giữ lại
-thui đừng bỡn nữa…..mà có sao không
-có sao thì cón đứng đây nói chuyện với mi àh_Trân
-cái gì có sao_ba anh bước tới bàn đặt sách vở xuống
-Trân nó…….._nó định nói nhưng bị Trân bịt miệng lại
-không có gì nhiều chuyện, quay xuống_Trân gắt
-làm gì ghê thế_Nhật nhăn mặt
-thông báo thông báo……………._lớp trưởng Tuấn chạy ào vào lớp
-gì, nói mau_mọi người xôn xao
-phù….…..phù_hai tay chống lên đầu gối thở hổn hển_có……kết quả…….
-gì lẹ đi_cả lớp hối
-từ từ để tui thở……._Tuấn hít một hơi dài_có kết quả thi học sinh giỏi rồi đấy, niêm iết dưới kia bạn nào quan tâm xuống coi
Cả lớp nháo nhào chạy xuống dưới
-đi không _Bảo hỏi
-đi thì đi_năm đứa đứng dậy ……..tiến về phía bảng điểm….
đi thì đi_năm đứa đứng dậy ……..tiến về phía bảng điểm…..
-nghe nói môn toán có hai quán quân đấy, đạt điểm tiệt đối_hai nhỏ nói chuyện với nhau
-woa siêu quá, Đại Phong lớp A phải không, vừa đẹp trai lại học cực đỉnh, con nhà giàu nữa_nhỏ sít soa
-ước gì anh ý để ý đến ta mày nhỉ_nhỏ mơ mộng
-không đến lượt mày đâu_nhỏ kia trề môi
Bọn nhóc đứng ngoài nghe rõ câu chuyện của hai cô nàng kia, đông quá không muốn chen lấn
-woa, quán quân kìa_cả bọn huýt vào vai hắn
-lần này anh Phong lại nổi danh đây_nó cười
-cười gì mà cười, vào xem coi năm người ra sao_ba anh chàng bước vào…… cái đám lao xao truyền tai nhau tránh ra…..thành hai hàng hai bên
-cô nhìn kìa_hắn chỉ vào bảng điểm trên cao hàng đầu tiên
-woa_Trân Hạnh hét lớn_tuyệt đối luôn, mi giỏi quá
-giỏi gì hai đứa mi cũng 95 điểm kìa, còn hai anh làm gì mà có 98 vậy (thang điểm 100 đấy)_nó nhìn Bảo Nhật
-biết chết liền_hai anh chàng đồng thanh
-các em giỏi lắm_Hậu cười tươi tắn sau lưng bọn nó
Nghe thấy tiếng ai quen quen, bọn nhóc quay lại
-Hậu nhùn_bọn nó bất giác kêu lên kinh ngạc
-gì, các em nói gì_**ng trúng chỗ đau của ổng rùi
Bọn học sinh xung quanh cười khúc khích nhìn Hậu
-dạ đâu có gì đâu, em nói thầy Hậu đáng yêu quá_nó lanh chanh
-hôm nay tui vui tha cho các em_Hậu nhìn lên bảng điểm_các em làm tốt lắm_Hậu cười tươi vỗ vai từng đứa
-dạ_bọn nó nhăn mặt
-các học sinh đoạt giải trong kì thi học sinh giỏi……yêu cầu tập hợp nhận phần thường vào thứ bảy tuần này vào lúc 15h…….tại hội trường._tiếng loa phóng thanh
-thôi thầy lên văn phòng có việc, bài của bốn em thầy coi kĩ rồi (Trân Hạnh Nhật Bảo) có một số thiếu sót nhỏ không đạt được điểm tuyệt đối nhưng rất tốt, riếng hai em (nó hắn) rất suất sắc, thầy sẽ có phần thưởng riêng cho hai em vào thứ bảy._Hậu bỏ đi trong sự ngơ ngát của bọn nó. Quà àh, quà gì đây……sao Hậu bí mất thế
Rồi cũng đến thứ bảy. Nó cũng khá háo hức không phải vì phần thưởng của trường mà là món quà đặc biệt của Hậu, tò mò quá