Tuyển tập truyện cười hay (p.13)

 

Giúp đỡ

Một Bác sỹ, một Thầy giáo và một Thẩm phán là bạn chí thân của nhau.

Một hôm đang ngồi nhậu với nhau, Thầy giáo nâng chén nói:

Ba anh em mình chơi với nhau đã lâu, coi nhau như anh em ruột thịt. Hôm nay tôi đề nghị cùng nâng chén thề sống chết có nhau, giúp nhau khi khó khăn hoạn nạn.

Ba người cùng uông rượu thề.

– Thầy giáo: tôi làm cái nghề dạy học. Khi con cái hai bác đến tuổi đi học thì mọi việc cứ để đấy tôi lo.

– Bác sỹ khề khà: tôi chuyên bên khoa mổ. Các bác hay người thân có nhu cầu cắt bỏ bộ phận nào thì cứ bảo tôi.

– Thẩm phán gãi đầu: uhm! Cái nghề của tôi khó giúp được gì cho hai bác quá. Thôi thì bác nào muốn ly hôn thì bảo với tôi một tiếng.

Tóm cổ tay

Một quý bà hớt hơ hớt hải đến đồn cảnh sát:

– Thưa ngài cảnh sát, chồng tôi luôn đe doạ rằng ông ấy sẽ bắn tôi!

Viên sĩ quan cảnh sát trực ban điềm tĩnh trả lời:

– Thưa quý bà đáng thương, bây giờ, chúng tôi chưa thể giúp gì được cho bà. Nhưng bà cứ yên tâm, nếu như ông nhà bắn bà thật, chúng tôi sẽ tóm cổ ông ấy ngay sau đó.

Phán quyết công bằng

Thẩm phán bước vào phòng xử án, gõ búa và nói: “Trước khi tôi bắt đầu tuyên án, tôi muốn thông báo rằng, luật sư của bị cáo đã đưa cho tôi 15.000 đôla để tôi lái vụ án theo cách của ông ấy”

Loading...

– Ôi, thật thế sao? – hàng chục người trong phòng xét xử xôn xao.

Vị thẩm phán tiếp lời:

– Còn luật sư của bên nguyên đơn lại đưa cho tôi 10.000 đôla để lái theo cách của cô ta.

Phòng xử im lặng lắng nghe.

– Vì vậy, để tránh trường hợp đưa ra những phán quyết không đúng và đảm bảo sự công bằng trong việc xét xử, tôi xin phép được trả lại 5.000 đôla cho bên bị cáo. Ai có ý kiến gì nữa không?

Ai nuôi

Một người có một thằng con hai mươi tuổi nhưng lười, không biết làm nghề gì mà ăn, chỉ nhờ vào bố. Một hôm ông thầy tướng coi tướng cho nó bảo:

– Bố anh sống tám mươi tuổi, còn anh cũng sống tới sáu mươi hai tuổi.

Thằng con nghe thấy thế, liền khóc òa lên. Thầy tướng lấy làm lạ hỏi:

– Tôi bảo bố con anh đều thọ cả, cớ sao lại khóc?

Nó trả lời:

– Bố tôi chết  trước tôi hai năm, thế thì hai năm ấy, ông bảo ai nuôi tôi mà tôi chẳng khóc.

Ai mua trăn

Trong lớp học, thầy Việt văn đang dạy đến thi sĩ Hàn Mạc Tử. Thầy đọc câu thơ: “Ai mua trăng, tôi bán trăng cho”.

Bỗng một bác nông dân chạy xồng xộc vào lớp hổn hển nói:

– Con trăn đâu, to hay nhỏ, tôi kiếm nó mua quá trời, giờ mới có thầy bán… Thầy bán bao nhiêu…?

Cả lớp, thầy lẫn trò ngơ ngác…

Categories:

Tags: