Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 298

Warning: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, function 'new_excerpt_more' not found or invalid function name in /home/doctruyenonline.mobi/public_html/wp-includes/class-wp-hook.php on line 298

Xin lỗi… em đã trượt đại học

Suốt 18 năm qua chị vất vả nuôi em ăn học. Vậy mà, em lại không thể hoàn thành được nguyện ước của chị!

Vậy là kết thúc kỳ thi đại học được gần hai tháng, kết quả mà em đạt được sau 12 năm đèn sách là: trượt đại học.

Sau hơn một tháng kể từ ngày biết điểm, còn lại trong em vẫn là nỗi sợ, nỗi xấu hổ với tất cả mọi người: bạn bè, thầy cô, chính bản thân em và hơn hết là chị – người đã nuôi dưỡng em suốt 18 năm qua.

Em còn nhớ rất rõ trước ngày thi, em đã từng hứa với chị những gì? Rằng em sẽ cố gắng đậu vào ngôi trường mà em yêu thích bấy lâu và cũng hứa rằng, em sẽ là niềm tự hào của chị!

Nhà mình từ trước tới giờ chưa có ai bước chân vào giảng đường đại học. Em đã từng động viên mình rằng, sẽ cố gắng thật tốt để xứng đáng với lòng tin mà chị dành cho em, vậy mà… em trượt rồi chị ạ!

Sau ngày thi, em nhẩm tính mình được 16-17 điểm gì đó. Em thấy lo lắm vì trường em dự thi năm ngoái lấy 16 điểm, liệu năm nay bằng số điểm đó, em có đậu hay không? Và ngày nào chị cũng hỏi em có điểm chưa, bản thân em lúc đó lo sợ lắm chị à!

Rồi khi có kết quả, em phải khó khăn lắm mới gõ được số báo danh của mình dò kết quả. 17 điểm – số  điểm không cao nhưng đó là nỗ lực trong suốt những năm học của em. Ngay sau hôm đó, em cũng đọc được bài báo nói về ngôi trường em dự thi, ban giám hiệu nhà trường phát biểu rằng: “Năm nay điểm tăng ít hơn năm trước”. Lúc ấy trong em  tràn trề biết bao hy vọng, em còn thắp nhang cho mẹ, mong mẹ phù hộ mình sẽ đậu vào ngôi trường em mơ ước!

truot-dai-hoc

Sau cú ngã ấy, em sẽ trưởng thành hơn rất nhiều (Ảnh minh họa)

Thế nhưng cuộc đời giống như một bộ phim quá chị à! Kết quả cuối cùng thì điểm chuẩn của trường tăng khá cao… và em trượt. Lúc đó tự dưng em không thể nào kiềm chế được những giọt nước mắt của mình. Em thấy mọi thứ dường như sụp đổ trước mắt vậy. Em ước gì mọi chuyện chưa bao giờ xảy ra vào lúc này!

Em chẳng dám nhìn mặt chị nữa. Trong mắt em, dường như chỉ còn lại màu đen tối tăm. Em chẳng dám nhìn ai cả. Em sợ tất cả mọi người, hơn hết là em sợ chính bản thân mình. Từ trước tới nay, em chưa bao giờ vấp một cú ngã đau đến vậy chị à! Em cảm giác như vết thương này sẽ chẳng bao giờ lành nguyên.

loading...

Em cảm nhận mọi ánh nhìn mình chỉ là ánh nhìn thương hại, em sợ những ánh nhìn đó lắm! Em cũng nhìn thấy được trong mắt chị một nỗi buồn. Thà chị cứ mắng chửi em như những người  khác thì tốt biết bao… nhưng chị không làm vậy. Chị chỉ yên lặng nhìn em, quan tâm, an ủi em, và chính điều đó càng khiến em day dứt hơn.

Hơn ai hết, em biết chị cần được an ủi hơn em. Em trượt có thể em buồn mười phần nhưng chị sẽ buồn trăm phần. Vậy nên em cứ cố an ủi mình rằng: “Sẽ không sao hết” nhưng thật sự khó quá chị ạ!

Khi đang làm bất cứ việc gì, nghĩ đến hoàn cảnh của mình, nước mắt em lại thi nhau chảy. Lúc ấy, em thấy mình sao yếu đuối quá! Thậm chí chỉ cần nhìn chị thôi, nước mắt của em cũng chực trào ra. Tâm trạng của em những ngày ấy tồi tệ lắm chị à!

Em như rơi vào một hố sâu không đáy, rồi cứ thế rơi mãi…. Em chỉ muốn đến một nơi thật xa để trốn tránh tất cả, từ bỏ tất cả  nhưng không thể… Em vẫn còn chị, dù mọi người có ngoảnh mặt lại với em sau vấp ngã này thì chị vẫn sẽ ở đó nắm tay em dậy, cho em sức mạnh để tiếp tục bước đi.

Những ngày sau đó, em đã cố gắng tạo cho mình những suy nghĩ tích cực, em sẽ dành một năm ôn luyện lại để có thể bước vào ngôi trường mơ ước. Và khoảng thời gian đó, em sẽ kiếm một công việc làm thêm để phụ giúp chị hay chỉ đơn giản là tự trang trải cho chính bản thân cũng như trau dồi thêm vài kỹ năng cần thiết.

Em cũng đã chia sẻ với chị những dự định của mình, chị không nói gì. Chị dường như không tán thành, em cảm giác được điều ấy qua ánh nhìn của chị. Vài hôm sau chị nói chuyện với em, chị mong em cứ tìm một trường học đại rồi vừa học vừa ôn, chị muốn em có thêm cơ hội cho tương lai sau này. Phải chăng vì quá thương em mà chị không muốn em bươn chải quá sớm, chị cũng nói rằng: “Sợ em không chịu nổi lời dèm pha của những người dưng chẳng có quan hệ gì với em”. Chị biết không, lúc đó em đã nghĩ chị không tin tưởng em. Em còn nghĩ rằng, chị sợ lời nói của mọi người chứ không phải vì lo cho em… nhưng cũng chính lúc đó, em lại muốn tự tát ngay vào mặt mình vì đã có ý nghĩ ấy.

Sau nhiều ngày suy nghĩ, em đã hiểu hết những gì chị nói. Em hiểu tấm lòng của chị nhưng lúc này đây, em cần lòng tin của chị. Em mong chị tin rằng, em sẽ làm được những gì em đã nói. Quyết định cuối cùng của em là sẽ làm theo ý chị, sẽ đăng ký nguyện vọng 2 vào một ngôi trường khác, không phải em thay đổi chủ ý nhanh quá mà chỉ là em thay đổi suy nghĩ theo kiểu người lớn giống chị.

Có lẽ sau cú ngã ấy, em đã giúp mình trở thành người lớn rồi đấy chị nhỉ? Đến ngày hôm nay, em trúng tuyển vào một trường đại học khác, chỉ là trường dân lập thôi nhưng chị nói chị tự hào vì “có đứa em học đại học”. Đối với riêng em, điều ấy chẳng đáng tự hào chút nào đâu chị! Khi nhìn lại bạn bè đang xúm xít chuẩn bị cho năm học mới, em lại càng xấu hổ, xấu hổ với chị, với chính bản thân mình!

Chấp nhận học ở một trường ngoài công lập sẽ phải chấp nhận mức học phí khá cao mà gia đình mình lại không phải có điều kiện lắm. Giờ đây, em thấy mình như gánh nặng của chị, thật sự em xin lỗi chị rất nhiều! Em không dám hứa trước gì với chị nữa vì có lẽ hành động tốt sẽ hay hơn lời nói. Em chỉ biết mình phải cố gắng hết sức vào thời gian tới, em phải nỗ lực để thay đổi bản thân thật nhiều và phải gặt hái được những thành quả xứng đáng.

Mong chị tin em!

loading...
Tags: ,